" Gửi em ghệ xinh yêu của anh,
Lúc em đọc bức thư này, có lẽ...anh đã không còn ở bên cạnh em được nữa rồi. Bởi vậy, anh luôn trân trọng từng giây phút ở cạnh em, từng bản demo, từng khoảnh khắc nhỏ nhoi.
Em biết không? Anh ở trong bệnh viện cũng nhớ em nhiều lắm, nhưng lịch trình dày đặc và bận việc nên chỉ có thể gặp em được vào buổi đêm. Anh nhớ em nhiều lắm. Cơn đau của căn bệnh quái ác ấy có thể khiến anh mệt mỏi, đau đớn, nhưng khi gặp em, anh luôn cảm thấy lòng nhẹ hơn hẳn...một bậc. Đặc biệt là lúc em cười, em cười xinh lắm, anh nhìn cục bông nhỏ mà vui lây.
Anh cũng xin lỗi em vì đã thất hứa, không thể thực hiện được lời hứa đứng trên sân khấu cùng em, và cùng em làm những điều mà hai đứa mình thích. Chắc em cũng giận anh vì điều này lắm phải không? Anh đã "kịp" chuộc lỗi cho em bằng cách mua mấy thanh socola mà em thích nhất nèee.!! Hihi
Mong cừu nhỏ của anh sẽ luôn vui vẻ, tươi cười như những lúc có anh. Anh vẫn luôn ở đây mà, vẫn luôn ở trong trái tim của em, sao mà anh có thể bỏ chú cừu nhỏ của anh chứ, đúng không? Cuốn sổ nhỏ kia là...cuốn sổ tâm sự của anh. Mỗi khi em mệt mỏi, hãy mở cuốn sổ đó và đọc để cho đỡ mệt đi nè. Hay là nghe mấy bản demo trong máy của anh vẫn còn lưu trữ, nghe đi cho hết buồn nha bé!!
Anh có thể không chiến thắng được bệnh tật, nhưng anh đã thắng đời rồi...bởi vì có em trong cuộc đời của anh.
Anh cũng cảm thấy tiếc nuối và hụt hẫng khi phải dừng lại ở tuổi 23 và không thể cùng em đi hết suốt quãng đời còn lại, không thể tiếp tục thực hiện được những ước mơ vẫn còn đang dang dở cùng em. Nhưng nếu hỏi anh có cảm thấy hối hận không thì câu trả lời sẽ là không, bởi vì điều đẹp đẽ nhất anh làm được trong quãng đời ngắn ngủi ấy...chính là yêu em!
Thôi thư cũng đã dài, cảm ơn em vì luôn yêu thương anh, luôn ở cạnh anh những lúc anh cảm thấy mệt mỏi, luôn lắng nghe những bản demo ấy, và...cảm ơn em vì luôn luôn là chính em!
Yêu em, Hoàng Đức Duy!
Bạn trai của em, Nguyễn Quang Anh!"