Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

『Anh Trai Say ℍi/ATSℍ+Tinh ℍà Say ℍi/TℍSℍ』Cao Gót Và Vest

Chap⁰¹

____________
Mùi máu....
Cơn buồn nôn kéo đến từng đợt như muốn lộn ngược dạ dày tôi ra ngoài. Tôi quỳ sụp xuống sàn gạch men lạnh lẽo của nhà vệ sinh, tiếng nôn khan vang lên khô khốc, xé lòng trong không gian tĩnh mịch của căn nhà đang vắng lặng. Vị chua loét của dịch vị ám ảnh nơi cuống họng, hòa quyện với mùi sắt, mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn vương vấn trong khứu giác dù tôi đã chạy trốn khỏi ban công từ lâu.
Tôi - Phạm Khánh Linh, 20 tuổi, sinh viên trường Đại học Kinh tế TP.HCM (UEH), người luôn tự hào về khả năng chịu đựng áp lực và tư duy logic của mình - giờ đây đang run rẩy, co quắp như một con thú nhỏ bị thương.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Chỉ mới mười lăm phút trước, trời còn xanh ngắt một màu nắng hè oi ả của tháng Bảy. Tôi đang ngồi ở ban công, tay gõ lạch cạch trên bàn phím laptop, cố gắng hoàn thành nốt bài luận về kinh tế vĩ mô. Tiếng chim hót ngoài vườn, tiếng xe cộ xa xa, và cả tiếng cười nói xì xào từ nhà bên cạnh - gia đình Trần Ánh Nguyệt - vẫn là những âm thanh quen thuộc của tuổi thơ tôi.
Nhưng rồi, sự im lặng đáng sợ ập đến. Không phải là sự yên tĩnh của buổi chiều, mà là một sự tĩnh mịch chết chóc, nghẹt thở.
Tôi đứng dậy, tò mò nhìn qua khe cửa sổ sát vách. Và rồi, thế giới của tôi sụp đổ...
Trần Ánh Nguyệt - cô bạn hàng xóm bằng tuổi - đang đứng đó. Trên tay cô ấy là con dao làm bếp sáng loáng, đẫm một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Dưới chân cô ấy là ba, là mẹ, là chị gái - những người mà chỉ vài phút trước còn đang tranh cãi ồn ào như mọi khi. Bây giờ, họ nằm đó, bất động.
Mắt tôi mở to, đồng tử co rút lại. Cảnh tượng đó, sự ghê tởm đó, nó không phải phim ảnh. Nó là máu thật, thịt thật, là mùi của cái chết đang bao trùm lấy ngôi nhà vốn dĩ là nơi trú ngụ của những trận đòn roi, của những tiếng chửi rủa mà tôi vẫn thường nghe lén qua bức tường ngăn cách mỏng manh.
Tôi loạng choạng đứng dậy, tựa lưng vào tường nhà vệ sinh. Tôi mở vòi nước, tát mạnh vào mặt mình, hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng cái lạnh buốt của nước không làm tôi tỉnh táo hơn, nó chỉ càng làm cho thực tại trở nên tàn khốc.
* Cạch. *
Tiếng cửa ngoài mở.
Là mẹ tôi đã về?
Không, chưa đến giờ mà...
"Linh... mày có ở đó không?"
L-Là Nguyệt!!!
Tim tôi như ngừng đập. Tôi nín thở, lấy tay bịt chặt miệng để ngăn một tiếng gào thét thoát ra. Tôi nghe thấy tiếng bước chân lê trên sàn gỗ của nhà mình.
Cô ấy đã vào đây nhưng làm sao cô ấy vào được? À, đúng rồi, chìa khóa dự phòng mà mẹ tôi từng đưa cho mẹ cô ấy để phòng trường hợp khẩn cấp.
"Tao biết mày thấy hết rồi"
Giọng Nguyệt vang lên, bình thản một cách đáng sợ, không còn chút hơi ấm nào của cô bạn tôi từng biết.
"Linh à, bước ra đây đi. Đừng làm tao phải khó chịu."
Tôi lùi lại, đôi chân run rẩy va vào cái xô nhựa. Tiếng động nhỏ xíu ấy trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng sấm nổ.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Nguyệt... Nguyệt, dừng lại đi...
Tôi thốt lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Tôi không hiểu tại sao mình lại nói, nhưng bản năng cầu sinh và cả một chút thương cảm mơ hồ - thứ tình cảm ngu ngốc dành cho một người bạn đã bị áp bức đến mức cùng đường - trỗi dậy.
Nguyệt đứng ngoài cửa nhà vệ sinh. Tôi thấy bóng cô ấy in trên nền gạch qua khe cửa.
"Dừng lại? Mày bảo tao dừng lại ở đâu, Linh?"
Nguyệt cười khẽ, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát.
"Mày có biết cảm giác đó là gì không? Khi ba tao vung cái thắt lưng lên, khi mẹ tao chỉ biết nhìn và im lặng, khi con chị tao khinh miệt nhìn tao như một món đồ chơi hỏng? Mày là con cưng của gia đình, mày ở đại học, mày có tương lai. Còn tao? Tao chỉ là một cái bóng trong cái địa ngục đó."
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Nhưng đó là gia đình mày...// nức nở. //
"Gia đình?"
Nguyệt gằn giọng, bàn tay nắm chặt con dao in hằn trên khe cửa.
"Họ không phải gia đình. Họ là những con quỷ ăn bám lấy linh hồn tao. Mày đã thấy họ chết chưa? Họ nhìn tao bằng đôi mắt trợn ngược, không còn sự hung hăng, không còn sự chà đạp. Họ sợ tao, Linh ạ. Lần đầu tiên trong đời, tao thấy họ sợ tao."
Tôi ghê tởm. Không phải ghê tởm hành động của cô ấy, mà là ghê tởm cái cách mà cuộc đời này đã nhào nặn ra một con quái vật từ một tâm hồn từng trong sáng. Tôi nhớ lại những vết bầm tím trên cánh tay Nguyệt mỗi khi hè về, nhớ những lần cô ấy trốn sang nhà tôi, ngồi co ro trong góc sân không nói một lời. Tôi đã biết, tôi đã thấy, nhưng tôi đã làm gì? Tôi chỉ im lặng. Sự im lặng của tôi, của những người hàng xóm, của xã hội này... chẳng phải đã góp phần đẩy cô ấy đến bước đường cùng này sao?
"Mày có muốn biết cảm giác khi kết thúc mọi thứ không?"
Nguyệt hỏi, giọng cô ấy dịu xuống, gần như là mời mọc.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Nguyệt, bỏ dao xuống đi. Đi đầu thú đi, tao sẽ làm nhân chứng... tao sẽ nói họ đã làm gì với mày...
"Muộn rồi. "
Nguyệt cắt ngang, tiếng bước chân cô ấy bắt đầu rời đi.
"Tao không cần nhân chứng. Tao cần sự tự do. Và sự tự do, Linh ạ, nó đắt lắm. Tao đã trả giá bằng tất cả rồi.Nếu mày nói ra tao không ngại giết cả mày.
____________
Ri Iu Ơi Là Iu
Ri Iu Ơi Là Iu
Trung bình tui sau nghe Audio quá 180p trên 1 ngày.

Chap⁰²

____________
Phạm Bảo Khang - người ta vẫn thường gọi anh là HurryKng, một rapper, một người con, một người anh luôn tự hào về sự bình tĩnh và khả năng kiểm soát sân khấu của mình. Vậy mà đêm hôm đó, ngay tại ngưỡng cửa của chính căn nhà mình, cái "bản lĩnh" ấy đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
​Đó là buổi tối định mệnh, khi không gian oi ả của ngày hè tháng Bảy vẫn còn vương lại chút hơi nóng trên những mái tôn. Khang cùng mẹ và hai thằng anh em thân thiết- Hieuthuhai và Negav - ( Thật ra còn 1 người nữa nhưng nó có hẹn với bạn gái nên thôi) bước vào nhà với tiếng cười nói rôm rả. Mẹ anh, bà luôn yêu quý sự ồn ào của đám thanh niên này, đã chuẩn bị sẵn một bữa cơm thịnh soạn.
Trần Minh Hiếu『𝑯𝒊𝒆𝒖𝑻𝒉𝒖𝑯𝒂𝒊』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『𝑯𝒊𝒆𝒖𝑻𝒉𝒖𝑯𝒂𝒊』⁹⁹
Nay Khang tính làm cho anh em ăn gì đây!!!
Đặng Thành An『𝑵𝒆𝒈𝒂𝒗』⁰¹
Đặng Thành An『𝑵𝒆𝒈𝒂𝒗』⁰¹
Trời ơi, em chỉ chờ có thế thôi, đói run người rồi!!!
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Mỗi thằng một quả trứng là ok á.
Khang mỉm cười, tay đưa lên định bật công tắc đèn phòng khách. Nhưng khi ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt vừa tỏa sáng, cả căn phòng bỗng chốc trở nên đông cứng. Tiếng cười của Negav tắt lịm. Hieuthuhai đứng sững lại, bàn tay đang khoác vai Khang rơi xuống, run rẩy.
Mẹ Khang hét lên một tiếng thất thanh, tiếng thét như xé toạc không gian, rồi bà ngã quỵ xuống sàn.
Giữa sàn nhà, ngay chân cầu thang dẫn lên tầng trên, Linh - em gái nhỏ của anh - đang nằm đó. Một vũng máu đỏ tươi, quánh đặc và đầy ám ảnh, loang ra thấm đẫm chiếc váy trắng cô bé mặc. Linh không cử động. Đôi mắt cô bé nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt như không còn lấy một giọt máu.
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Linh! Linh ơi! // lao đến. //
Đầu óc anh trắng xóa. Anh quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào vai em mình, nhưng rồi lại rụt lại vì sợ hãi.
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Linh! Mày tỉnh lại đi! Đừng đùa với anh như thế!
Trần Minh Hiếu『𝑯𝒊𝒆𝒖𝑻𝒉𝒖𝑯𝒂𝒊』⁹⁹
Trần Minh Hiếu『𝑯𝒊𝒆𝒖𝑻𝒉𝒖𝑯𝒂𝒊』⁹⁹
Gọi cấp cứu! Mau gọi xe cứu thương! // gào lên, tay lục túi tìm điện thoại. //
Trong khoảnh khắc đó, Khang cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng, một cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lấy trái tim anh. Anh là anh trai của nó, anh luôn bận rộn với những bản rap, với lịch trình, với hào quang sân khấu, mà không biết rằng ngay trong chính ngôi nhà này, em gái anh cũng đang đối mặt với những cơn ác mộng...
____________
Một tháng sau.
Bệnh viện mang mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Khang ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang, hai tay đan chặt vào nhau. Hieuthuhai và Negav ngồi cạnh, im lặng không nói một lời. Sự im lặng của họ còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Bác sĩ bước ra, vẻ mặt trầm ngâm, tay cầm tập hồ sơ bệnh án.
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Bác sĩ, con bé sao rồi? // đứng bật dậy, giọng khàn đặc. //
Ai Nè Ai Đó
Ai Nè Ai Đó
Tôi phải thông báo với gia đình một tin... không mấy khả quan. Những vết thương hồi phục tốt, nhưng chấn thương tâm lý quá nặng nề đã tác động mạnh đến vùng ký ức. Cô bé hiện đang rơi vào trạng thái mất trí nhớ tạm thời, hoặc có thể là vĩnh viễn, do cơ chế tự vệ của não bộ muốn xóa bỏ hoàn toàn những ký ức kinh hoàng đó.
Mất trí nhớ....
Khang cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng mình. Anh bước vào phòng bệnh. Linh đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Cô bé không còn nét tinh nghịch, không còn gọi anh là "anh Khang" với cái giọng lanh lảnh thường ngày.
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Linh...
Linh quay đầu lại. Cô bé nhìn anh, nhưng trong mắt cô bé không có gì cả. Không có tình thương, không có sự quen thuộc, chỉ có một khoảng không trống rỗng.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Anh là ai?
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Anh... anh là Khang. Anh là anh trai của em...
Khang nắm lấy tay cô bé, nhưng Linh rụt lại, như thể sợ hãi hơi ấm đó.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Anh trai? Em không có anh trai. // cúi đầu, nhìn những ngón tay mình. //
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Em không biết mình là ai, cũng không biết tại sao mình lại ở đây.
Nước mắt Khang trào ra. Anh đã thề với lòng mình rằng sẽ bảo vệ cô bé, nhưng giờ đây, anh thậm chí không thể bảo vệ được những ký ức của chính em mình. Anh đã đánh mất Linh, ngay cả khi cô bé vẫn đang ngồi trước mặt anh.
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Không sao....
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Dù em không nhớ, anh vẫn sẽ ở đây. Anh sẽ kể lại cho em nghe về tất cả mọi thứ. Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, Linh à.
Trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, Khang nhận ra rằng cuộc đời này đôi khi tàn nhẫn hơn cả những câu chữ anh viết trong các bản rap. Anh không còn là người rapper tự tin trên sân khấu nữa, giờ đây anh chỉ là một người anh trai đầy vết thương, đang cố gắng gom nhặt những mảnh vỡ của em gái mình.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Cảm ơn anh...
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Không có gì, anh là anh trai em mà.

Chap⁰³

____________
Ánh nắng hoàng hôn của ba năm sau không còn mang theo vị chát của máu hay sự lạnh lẽo của những ký ức kinh hoàng. Trong căn hộ cao cấp đầy ánh sáng, không gian thoang thoảng mùi hương tinh dầu dịu nhẹ. Phạm Khánh Linh đang cuộn mình trên chiếc sofa êm ái như một chú mèo nhỏ.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa vang lên. Nguyễn Thái Sơn hay Jsol bước vào, gương mặt bừng sáng ngay khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc trên sofa. Anh không kìm được sự hào hứng, đặt túi đồ ăn xuống bàn rồi nhẹ nhàng lại gần.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Bé ơi~
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Anh về với bé rồi nè~
Linh khẽ động đậy. Đôi mắt trong veo từ từ mở ra, cô dụi dụi mắt, mái tóc rối tung lên vì vừa tỉnh giấc. Nhìn thấy Sơn, khóe môi cô cong lên một nụ cười hồn nhiên, nụ cười mà trong suốt ba năm qua, anh đã phải dùng cả trái tim mình để chăm sóc và bảo vệ.
​Sơn cúi xuống, ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ người yêu. Linh hơi khựng lại, cái mũi nhỏ xinh khịt khịt vài cái, rồi cô nhíu mày.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Này, anh đổi mùi nước hoa à? Sao hôm nay... mùi lạ thế? Có mùi cam...
Sơn hơi khựng lại trong tích tắc, nhưng rồi nhanh chóng bật cười, giọng trầm ấm đầy chiều chuộng.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Bé dạo này thích cam nên anh đổi cho bé ngửi thôi. Bé yêu của anh có cái mũi thính thật đấy.
Anh hôn nhẹ lên trán cô, tay vuốt ve mái tóc mềm mại. Sự dịu dàng của Sơn khiến Linh tin tưởng tuyệt đối. Với cô, anh là cả thế giới, là người đã đưa cô ra khỏi bóng tối của những khoảng trống vô tận trong tâm trí. Cô không nhớ mình là ai, không nhớ tại sao mình lại từng bị thương, nhưng cô biết, người đàn ông này là nơi duy nhất cô muốn thuộc về.
_
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
Phạm Bảo Khang『𝑯𝒖𝒓𝒓𝒚𝑲𝒏𝒈』⁹⁹
má chắc tao ở thùng rác....
_
​Sau khi dỗ dành cô vào phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận, Sơn đứng nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt anh không còn sự dịu dàng như lúc nãy, mà trở nên sâu thẳm...
Anh bước vào phòng tắm, đóng cửa lại. Ánh đèn neon trắng hắt lên bóng hình anh trong gương. Sơn chậm rãi cởi chiếc áo sơ mi màu pastel ra, để lộ lớp áo ba lỗ trắng bên trong.
​Và rồi, nụ cười trên môi anh chợt tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh tanh.
Trên lớp áo ba lỗ trắng tinh khôi ấy, những vệt đỏ thẫm đang bắt đầu khô lại, thấm dần vào từng sợi vải. Không phải máu từ vết thương của anh. Anh không bị thương
Sơn nhìn mình trong gương, rồi anh lấy điện thoại ra thao tác vài cái,màn hành bật sáng, nơi truyền tín hiệu trực tiếp về màn hình giám sát đặt trong phòng làm việc của anh. Trên màn hình đó, anh thấy rõ cảnh Linh đang ngủ say trong phòng.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Hửm, bé yêu ngủ ngon quá chừ~
Anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì sự phấn khích tột độ. Anh nhìn những vết máu trên áo, rồi nhìn sang trái cam đặt trên bồn rửa mặt - thứ mà anh đã dùng để che đậy mùi sắt nồng nặc của máu bằng mùi hương tươi mát mà cô thích.
Anh vứt chiếc áo ba lỗ vào thùng rác chuyên dụng, rồi cầm lấy chai tẩy rửa đổ lên đó. Sơn từng bước tiến lại gần chiếc gương, lấy tay quệt nhẹ vệt máu còn dính trên cổ tay mình, đưa lên môi nếm nhẹ. Một chút vị sắt lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Bé không cần nhớ quá khứ, bé chỉ cần nhớ anh là được...
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Ai làm bé buồn, ai định bước vào cuộc đời bé một lần nữa... đều phải trả giá, đúng không?
Sơn bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên mình chiếc áo choàng ngủ sạch sẽ. Anh quay lại phòng ngủ, nhìn gương mặt bình yên của Linh. Anh biết rõ, trong ngăn kéo bí mật của mình, vẫn còn những tấm hình cũ về một gia đình tan nát, và những hồ sơ về vụ thảm sát năm đó.
____________
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi thẳng vào gương mặt thanh tú của Linh. Cô cựa mình, cảm giác vòng tay rắn chắc của Sơn vẫn ôm chặt lấy eo mình như một chiếc lồng bảo vệ. Cô khẽ cười, một nụ cười an yên của kẻ không còn chút vướng bận nào với quá khứ.
Sơn đã dậy từ lâu. Anh đang đứng ngoài phòng khách, tách cà phê bốc khói nghi ngút trên tay. Tiếng tivi phát bản tin buổi sáng vang lên đều đặn, một âm thanh bình thường như bao ngày khác.
〔Người dân sống ven sông Đáy vừa phát hiện một thi thể không rõ danh tính trôi dạt vào bờ vào rạng sáng nay. Nạn nhân là nam giới, trong độ tuổi từ 25 đến 30. Cơ quan chức năng đang tiến hành phong tỏa hiện trường và khám nghiệm tử thi để xác định danh tính cũng như nguyên nhân tử vong...〕
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Sơn, anh xem tin tức gì thế? Lại có người mất tích à? // bước ra khỏi phòng ngủ, dụi mắt, giọng còn ngái ngủ. //
Sơn quay lại, gương mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng thường thấy, nhưng đôi mắt anh thoáng qua một tia lạnh lẽo sắc lẹm trước khi kịp thay bằng nét cười ấm áp. Anh đặt tách cà phê xuống, bước đến vén gọn lọn tóc lòa xòa trên trán cô.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Chắc là người vô gia cư thôi, bé yêu. Thế giới ngoài kia phức tạp lắm, đừng bận tâm làm gì cho đau đầu. // tay khẽ xoa nhẹ thái dương cô. //
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Hôm nay em muốn ăn gì? Anh làm cho em nhé?
Linh nhìn màn hình tivi, nơi hình ảnh chiếc xe cảnh sát với ánh đèn xanh đỏ chớp tắt trên nền sông tối mù mịt. Một thoáng chốc, trong đầu cô hiện lên một cảm giác kì lạ ...Một mảnh ký ức vụn vỡ như một mảnh gương bị đập nát, mùi máu, tiếng kim loại va chạm, và một gương mặt người đàn ông lạ hoắc mà cô đã thấy lảng vảng quanh khu chung cư hôm qua. Cô nhíu mày, cơn đau đầu nhẹ ập đến.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Sơn... em thấy... hình như em đã thấy người đó ở gần đây hôm qua... // ngập ngừng. //
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Hình như là người hay nhìn em đi đổ rác...?
Sơn khựng lại một nhịp, bàn tay đang xoa thái dương cô hơi siết chặt. Nhưng ngay lập tức, anh cúi xuống, hôn lên chóp mũi cô, tiếng cười khẽ vang lên trong cổ họng.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Chắc là em nhìn nhầm thôi, bé yêu. Em dạo này hay mơ màng quá đấy. Có anh ở đây rồi, ai dám lại gần làm phiền em chứ?
Linh nhìn vào đôi mắt anh, nơi sự che chở bao trùm lấy cô một cách tuyệt đối. Cô gật đầu, sự nghi ngờ nhanh chóng tan biến. Với cô, Sơn là sự thật duy nhất. Nếu anh bảo không có gì, thì chắc chắn là không có gì.
Sau khi Linh quay vào phòng vệ sinh, gương mặt Sơn lập tức thay đổi. Anh nhìn chằm chằm vào bản tin trên tivi, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo và tàn nhẫn.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Đúng là hắn ta...
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Cái gã thám tử tư tập sự đó nghĩ rằng mình có thể tìm ra những gì đã xảy ra ba năm trước sao? Thật ngây thơ...
Sơn nhớ lại gã đàn ông đó - kẻ đã bám theo anh suốt hai tuần qua, kẻ đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi về "bi kịch của cô gái hàng xóm" và "nhân chứng duy nhất đã mất tích". Gã đó đã tiến quá gần, đã chạm vào những gì thuộc về "tài sản" của anh.
Anh bước vào phòng bếp, lấy một miếng cam tươi, đưa lên mũi ngửi. Mùi hương cam chanh mát lạnh xộc thẳng vào mũi, đánh tan hoàn toàn mùi sắt ngai ngái mà anh vẫn còn ám ảnh trên tay.
*Ting.*
Điện thoại của Sơn rung lên một hồi chuông ngắn. Một tin nhắn từ số lạ:
💬Đã dọn dẹp sạch sẽ. Không để lại dấu vết.
Sơn gõ nhẹ vài chữ đáp lại, xóa sạch lịch sử trò chuyện, rồi tắt nguồn máy. Anh thong dong chuẩn bị bữa sáng, tiếng dao thái rau củ nhịp nhàng vang lên đều đặn.
*Cạch.*
Tiếng cửa phòng tắm mở. Linh bước ra, mái tóc ướt sũng xõa dài trên vai. Cô thấy Sơn đang bày biện bữa sáng ngon lành trên bàn, không khí căn hộ vẫn ấm cúng như thể ngoài kia chẳng có ai vừa chết, chẳng có sự mất tích nào, và chẳng có con quái vật nào đang đội lốt người tình ngọt ngào của cô.
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Hôm nay trời đẹp lắm, lát nữa anh đưa em đi dạo nhé? // đặt một chiếc đĩa lên bàn. //
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Nguyễn Thái Sơn『𝑱𝒔𝒐𝒍』⁹⁷
Anh sẽ mua cho em thật nhiều cam, được không?
Linh cười tươi, hạnh phúc ngồi vào bàn. Cô hoàn toàn không hay biết rằng, chiếc áo sơ mi anh mặc hôm qua đã bị thiêu rụi, và dưới lớp vỏ bọc bình yên này là những tầng tầng lớp lớp máu và tội ác đang được xây đắp, chỉ để đổi lấy nụ cười này của cô.
Phạm Khánh Linh⁰³
Phạm Khánh Linh⁰³
Anh lúc nào cũng chiều em nhất~
​Sơn nhìn cô ăn, lòng đầy thỏa mãn. Anh sẽ mãi là người duy nhất nắm giữ quá khứ của cô, và cũng là người duy nhất quyết định ai được phép bước vào hiện tại của cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play