Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RHYCAP Mật Danh: ARGUS.

Chương 1:Buổi Thực Tập Cuối Cùng.

────୨ৎ────
[ Nhóm: Lớp CNSH K22 ]
Giáo Viên
Giáo Viên
7 Giờ sáng mai tất cả tập trung ở cổng trường.
Giáo Viên
Giáo Viên
Chúng ta sẽ được đến Viện Nghiên Cứu Công Nghệ Quốc Gia để thực tập.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Cuối cùng cũng tới ngày này😭😭
Sinh Viên 2
Sinh Viên 2
Em nghe nói ở đó có cả khu nghiên cứu tối mật.
Giáo Viên
Giáo Viên
Nhắc nhở:Không ai được tự ý rời khỏi đoàn.
Giáo Viên
Giáo Viên
Đặc biệt không được đến gần khu A.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khu A có gì vậy cô ?
Hoàng Đức Duy là sinh viên năm cuối ngành Công nghệ Sinh học.
Giáo Viên
Giáo Viên
Đến đó em sẽ biết.
Sáng hôm sau.
Giáo Viên
Giáo Viên
Các em đến đủ hết chưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đủ rồi cô.
Giáo Viên
Giáo Viên
Vậy thì các em ngồi ngay ngắn nhé ?
Giáo Viên
Giáo Viên
Từ trường chúng ta đến Viện Nghiên Cứu sẽ hơn 1 tiếng.
Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi cổng trường. Không ai biết rằng chuyến tham quan tưởng chừng bình thường ấy lại là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện kỳ lạ...
Giáo Viên
Giáo Viên
Khi đến Viện Nghiên Cứu, các em tuyệt đối không tự ý chạm vào bất cứ thiết bị nào.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Nghe căng vậy cô...
Giáo Viên
Giáo Viên
Đó là quy định của viện.
Giáo Viên
Giáo Viên
Bây giờ các em nghỉ ngơi đi, khoảng một tiếng nữa chúng ta sẽ tới nơi.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Dạa
Sinh Viên 2
Sinh Viên 2
Cuối cùng cũng được đi tham quan.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Các bạn đừng có la lớn quá, để cho mọi người nghỉ.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Ok lớp trưởng.
Hơn 1 tiếng sau.
Giáo Viên
Giáo Viên
Đến nơi rồi, các em mang theo đồ cá nhân, đi theo hàng.
Sinh Viên 2
Sinh Viên 2
Wow viện nghiên cứu này to thật.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Đẹp ngoài sức tưởng tượng luôn ý.
Vừa bước xuống xe, Duy ngẩng đầu nhìn tòa nhà trắng khổng lồ trước mặt. Một cảm giác quen thuộc thoáng lướt qua, dù đây là lần đầu tiên cậu đặt chân đến nơi này...
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Xin chào các em hôm nay tôi là người hướng dẫn đoàn hôm nay.
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Viện của chúng tôi có 12 khu, nhưng hôm nay các em chỉ được tham quan 4 viện nghiên cứu được cấp phép.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu bọn em lỡ đi lạc thì phải làm sao ạ ?
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Ở mỗi hành lang đều có cảm biến. Nếu có người vào khu vực cấm, hệ thống sẽ báo động ngay.
Sinh Viên 1
Sinh Viên 1
Nghe đáng sợ thật.
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Đó là để đảm bảo an toàn.
Giáo Viên
Giáo Viên
Mọi người nhớ đi sát đoàn nhé.
Đoàn người bắt đầu di chuyển vào viện nghiên cứu.
Đang đi.Duy vô tình quay đầu. Một cánh cửa thép ở cuối hành lang khẽ mở. Trên màn hình đỏ hiện lên: KHU A-01 – TUYỆT MẬT
Chỉ trong một giây...Duy nhìn thấy một khoang kính khổng lồ.Bên trong dường như... Có một người đang ngủ.
Rầm!
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Cậu bé.
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Đừng nhìn nữa, mau đi theo đoàn đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À,dạ vâng..Em xin lỗi ạ.
Duy vừa quay người định rời đi.
Một chiếc xe đẩy thiết bị bất ngờ mất kiểm soát ,lao thẳng về phía Duy
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Cẩn thận!
Choang!
Tấm kính bảo vệ bên cạnh vỡ tung .Một mảnh kính sắc cứa mạnh vào bàn tay Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A...
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Em có sao không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ạ..Chỉ bị xước thôi.
Máu từ lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống nền nhà. Một vài giọt vô tình chảy qua khe thoát nước...
BÍP
Bíp
Hệ Thống Khoang số 9:Đang phát hiện mẫu ADN..
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Cái gì ?!?
Hệ Thống:Phát Hiện Mẫu ADN phù hợp-bắt đầu kích hoạt.
Độ tương thích:100%
Quyền phong ấn cấp S được mở.
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Không thể nào !!
ẦM
Cả viện nghiên cứu rung chuyển dữ dội.
Tiếng còi báo động vang lên khắp tòa nhà.
Hệ thống: mở khoang ngủ số 09...
3
2
1
Xoẹt-
────୨ৎ────
 Lốp Trưởng
Lốp Trưởng
Hế hế

Chương 2:Khoang Ngủ Số 09.

────୨ৎ────
Lớp kính khổng lồ từ từ tách sang hai bên. Làn sương trắng lạnh buốt tràn ra ngoài. Một bóng người cao lớn chậm rãi mở mắt...
Đôi mắt lạnh lẽo ấy lập tức nhìn thẳng về phía Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng em cũng đến rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ...
không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập. Quang Anh từng bước tiến đến trước mặt Duy. Ánh mắt anh dừng lại ở bàn tay đang chảy máu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bị thương?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ..chỉ là vết xước thôi
Quang Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Duy.
Một luồng sáng xanh nhạt lóe lên . Vết thương đang rỉ máu từ từ khép lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
....!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hết.. hết chảy máu rồi.
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Không thể nào!!
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Bản năng tự hồi phục của ngài ấy vẫn còn hoạt động.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy cuối cùng tôi cũng gặp được em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... biết tên em ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết.. tôi đã chờ em rất lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng...đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đối với em thì đúng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn đối với tôi... là 12 năm chờ đợi.
Đúng lúc ấy cửa phòng nghiên cứu bật mở.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Quang Anh!!
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Cuối cùng cậu cũng tỉnh lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
....
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Mọi người bình tĩnh, không ai được phép tấn công hay chĩa vũ khí vào cậu ấy.
Bảo Vệ
Bảo Vệ
Vâng !!
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Cậu Duy ,cậu có thể đi theo tôi được không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ,nhưng mà.. em vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Tôi sẽ giải thích tất cả cho cậu.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Chỉ là... câu chuyện này bắt đầu từ mười hai năm trước. Và em... chính là mảnh ghép cuối cùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..Mảnh ghép cuối cùng ?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đúng vậy !
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà em chỉ là một sinh viên bình thường thôi mà.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Nếu đúng là bình thường... thì em đã không thể đánh thức Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em...em không hiểu.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Không phải là lỗi của em.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Được rồi, mọi người rời khỏi đây trước.
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Nhưng thưa viện trưởng..
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đây là mệnh lệnh.
Nhân Viên.
Nhân Viên.
Vâng.
Chẳng mấy chốc,căn phòng rộng lớn chỉ còn ba người.
Viện trưởng-Quang Anh-Đức Duy.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Mười hai năm trước... Chúng tôi khởi động một dự án mang tên Project A-09.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Project A-09 ?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đó là dự án tạo ra con người có khả năng thích nghi với mọi môi trường, mọi loại công nghệ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý thầy là...
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Quang Anh là sản phẩm hoàn hảo nhất của dự án đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.....
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không phải robot. Tôi vẫn là con người. Chỉ là cơ thể đã được cải tạo.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đúng vậy.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Nhưng trong lần thử nghiệm cuối cùng... Hệ thống mất kiểm soát. Để cứu Quang Anh, chúng tôi buộc phải đưa cậu ấy vào khoang ngủ đông.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao máu của em lại mở được khoang ngủ ?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đó cũng chính là điều mà chúng tôi đang muốn tìm câu trả lời.
Cạnh.
Cánh cửa phòng nghiên cứu chậm rãi mở ra. Bốn người mặc đồng phục của Viện Nghiên Cứu bước vào.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Báo cáo viện trưởng. Toàn bộ tầng B đã được phong tỏa.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không phát hiện thêm bất kỳ sự cố nào. Hệ thống an ninh đã hoạt động trở lại.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Các chỉ số sinh tồn của anh Quang Anh đều ổn định. Chỉ còn năng lượng trong cơ thể vẫn dao động nhẹ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Khoang ngủ số 09 đã được niêm phong theo lệnh.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Tốt lắm. Mọi người vào đây đi.
Cả bốn người đồng loạt nhìn sang Hoàng Đức Duy. Ánh mắt ai cũng mang theo vẻ khó hiểu.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Viện trưởng...Đây là người đã mở khoang ngủ sao?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đúng vậy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không thể nào...Chúng tôi đã thử hàng nghìn mẫu ADN suốt mười hai năm. Không một ai thành công.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy mà cậu ấy chỉ vô tình bị thương...Lại kích hoạt được hệ thống.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Có lẽ...Đây không phải là trùng hợp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mọi người nói vậy là có ý gì ?
Quang Anh từ nãy đến giờ vẫn im lặng. Anh nhìn Duy rất lâu rồi khẽ lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Viện trưởng. Đừng ép em ấy nhớ lại quá sớm.
────୨ৎ────
 Lốp Trưởng
Lốp Trưởng
fuwa fuwa

Chương 3: Ngoại Lệ.

────୨ৎ────
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Được,vậy đưa cậu Duy đến phòng y tế kiểm tra đi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Vâng.
Pháp Kiều vừa bước đến gần Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi đã, sau khi kiểm tra xong em ấy phải quay lại đây.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh.. nhưng đó không phải là quy định của Viện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ giờ sẽ là quy định.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
....
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đây là lần đầu tiên anh yêu cầu giữ một người ở lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thật sự không hiểu. Tại sao mọi người cứ nhìn em vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần quá lo, ở đây có tôi rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Được.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Làm theo ý của Quang Anh.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Vâng.
Pháp Kiều đưa Duy đến phòng y tế. Quang Anh cũng lặng lẽ đi theo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh, phòng y tế chỉ dành cho bác sĩ và bệnh nhân.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy anh..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi sẽ đứng ngoài chờ.
Nói xong, Quang Anh đứng trước cửa phòng y tế, không rời đi nửa bước. Bốn người của viện nhìn nhau.Đây là lần đầu tiên sau mười hai năm...Họ thấy Quang Anh chủ động ở cạnh một người như vậy.
Trong phòng y tế.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Đưa tay đây nhóc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ.
Pháp Kiều cẩn thận kiểm tra vết thương,may mắn chỉ là vết cắt ngoài da.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không có gì nghiêm trọng,nhưng em nên nghỉ ngơi một lúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có thể hỏi một chuyện không ?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh trước đây là người như thế nào ạ ?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Lạnh lùng,ít nói,chảnh, không thích tiếp xúc nhiều với người khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao..
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nói đúng hơn thì từ trước đến nay chưa từng có ai khiến Quang Anh chủ động quan tâm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Cốc Cốc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Kiều ơi, Em xong chưa ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh vẫn đứng ngoài cửa. Không chịu đi đâu cả.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vẫn đứng ngoài sao..?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ừ, từ lúc em vào đến giờ.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Vậy được rồi, em ra ngoài đi.
Duy mở cửa bước ra.Quang Anh vẫn đứng đúng vị trí ban đầu.Thấy Duy đi ra, ánh mắt anh dịu xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiểm tra xong rồi ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm, em không sao.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Quang Anh,cậu cũng nên về phòng nghỉ đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đó là lệnh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Không khí lại trở nên căng thẳng. Mọi người đều biết...Một khi Quang Anh đã quyết thì rất khó thay đổi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay là... anh cũng nghỉ một lát đi, em sẽ không đi đâu cả.
Quang Anh nhìn Duy vài giây. Rồi khẽ gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
..?
Cả bốn người đều sững sờ. Lần đầu tiên...Có người chỉ nói một câu...Mà Quang Anh lại nghe theo ngay.
Quang Anh xoay người rời đi.Trước khi bước vào phòng nghỉ, anh vẫn ngoái đầu nhìn Đức Duy một lần nữa.Đến khi thấy Duy vẫn đứng đó, anh mới yên tâm đóng cửa.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Mọi người thấy rồi chứ ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thấy,rất rõ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không thể nào là nhìn nhầm được.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh thật sự nghe lời nhóc này ?
Cả 4 đồng loạt nhìn chằm chằm vào Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mọi người đừng nhìn em như thế mà..Em chẳng biết sao anh ấy nghe lời em đâu.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Đức Duy, ta biết hiện tại em rất hoang mang, nhưng chúng ta cần em hợp tác với Viện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hợp tác ? Bằng cách nào.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Chỉ cần em ở lại viện vài ngày, theo dõi sức khỏe và hỗ trợ Quang Anh trong việc hồi phục là được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng còn việc học ?
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Ta sẽ liên hệ với trường của em.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Bọn này không hạn chế tự do của nhóc,chỉ mong em ở lại đến khi tình hình ổn định.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu chỉ vài ngày thì được ạ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Để tôi đưa Đức Duy đến phòng nghỉ dành cho khách.
Mọi người vừa định rời đi.Cạch. Cánh cửa phòng nghỉ của Quang Anh bất ngờ mở ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy ? Em ở phòng nào ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em cũng chưa biết nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy ở phòng bên cạnh tôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
!!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh, nhưng phòng đó từ trước đến nay chưa từng có người ở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy bắt đầu từ nay sẽ có.
Viện Trưởng
Viện Trưởng
...
Viện Trưởng
Viện Trưởng
Làm theo lời cậu ấy đi.
Đức Duy ngơ ngác nhìn mọi người.Còn bốn thành viên của viện chỉ biết nhìn nhau, không ai hiểu vì sao người lạnh lùng suốt mười hai năm ấy... Lại chủ động giữ một người ở cạnh mình đến vậy.
Thành An đưa Duy đến phòng cạnh Quang Anh.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đây sẽ là phòng của em, nếu em cần gì bảo với bọn anh nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ,cảm ơn anh,nhưng anh tên gì ạ ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đặng Thành An.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nghỉ ngơi đi, hôm nay em cũng mệt rồi.
Thành An vừa rời đi. Đức Duy khẽ thở dài rồi ngồi xuống giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mọi chuyện hôm nay y như một giấc mơ vậy..
Ngay lúc đó:Cốc cốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai vậy ạ ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là anh,Quang Anh.
Duy hơi bối rối rồi nhanh chóng ra mở cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh có chuyện gì vậy ạ ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh vào được không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ .. được ạ.
Quang Anh bước vào,anh nhìn quanh căn phòng một lượt rồi dừng ánh mắt ở Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây em có quen không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng ổn ạ , chỉ là em vẫn chưa hết bất ngờ thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cứ nhìn em mãi , trên mặt em có gì à ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không, chỉ là lâu ngày gặp lại anh muốn nhìn em kỹ một chút.
Bất ngờ chiếc điện thoại của Duy liên tục đổ chuông.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À..mẹ em gọi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứ nghe đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ ạ ?
Mẹ Đức Duy
Mẹ Đức Duy
Duy à , con tham quan xong chưa ? Sao giờ này vẫn chưa về vậy con ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ...Con có chút việc ở viện nên sẽ về trễ một chút.
Mẹ Đức Duy
Mẹ Đức Duy
Con có bị làm sao không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu mẹ con vẫn khỏe.
Mẹ Đức Duy
Mẹ Đức Duy
Vậy nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ con biết rồi.
Đức Duy vừa cúp máy quang anh liền lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mẹ em..lo lắng cho em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm.. từ nhỏ chỉ có mẹ chăm sóc em,nên mẹ lúc nào cũng lo.
Nghe đến đó...Ánh mắt Quang Anh khẽ dao động.Anh như muốn hỏi thêm điều gì...Nhưng rồi lại im lặng. Đúng lúc ấy...
Cốc...Cốc...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Quang Anh. Viện trưởng mời anh đến phòng họp.Có chuyện cần trao đổi gấp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
....
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cứ đi đi,em ở đây đợi được mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được.. anh sẽ quay lại.
Quang Anh vừa rời khỏi phòng.Quang Hùng nhìn theo bóng lưng anh rồi quay sang Đức Duy,khẽ mỉm cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Xem ra...Từ nay anh ấy sẽ chỉ yên tâm khi biết em vẫn bình an.
────୨ৎ────
 Lốp Trưởng
Lốp Trưởng
NovelToon
 Lốp Trưởng
Lốp Trưởng
Mới đầu định để Duy avatar này.
 Lốp Trưởng
Lốp Trưởng
Nhưng mà mấy ng kia toàn full cơ thể, em Duy nửa ng thì lạ quá.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play