Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[All Thụy] Thực Ảo

Chap 1

Thực tại
Chính là thứ khiến người ta muốn trốn tránh nhất khi cuộc đời không như ý.
Và cậu -Trương Hàm Thụy chính là người như vậy
Cậu biết đến Shifting khi học lớp 6, từ người bạn cùng lớp của mình. Cậu vốn dĩ không quan tâm, cậu không có thời gian cho những việc vô ích như vậy.
Nhưng không biết từ khi nào, cậu lại bị thu hút cái đó khi lại vô tình nghe lại thuật ngữ đó vào hai năm sau.
Hiện tại nghiệt ngã khiến cậu lại không biết từ khi nào lại lén lút dành thời gian cho việc tìm hiểu nó. Mỗi ngày một ít, mỗi hôm tìm hiểu lại thực hành vào mỗi đêm đi ngủ.
Thất bại, tìm hiểu lại rồi thất bại rồi tiếp tục thực hành. Cậu mỗi lần thất bại đều đếm lại. Hai mươi bảy lần, hai mươi đêm cậu mong chờ phương pháp này cậu thực hành thành công.
Rồi sau đó cậu thành công vào một đêm trời đẹp, trời khá oi nhưng mưa nhẹ tí tách trên bệ cửa sổ. Cậu lạc vào một ảo giác "chân thực" đến bất ngờ. Tuy hoàn cảnh, gia đình, đều giống với thực tại của cậu, đến cả con đường đến trường cũng giống. Đặc biệt là vết thương trên người cậu không còn nữa, như thể nó tuy hoàn cảnh không tốt nhưng tất cả mọi thứ đều không muốn làm cậu đau.
Cứ như vậy, hầu như mỗi ngày cậu đều thực hiện phương pháp "gây mê" này. Mặc dù cậu vẫn không quá thực hiện hàng ngày tránh việc trở nên lạm dụng. Có người cảnh báo, có người bảo ổn.
_____________
ZY: Câu chuyện này một phần dựa trên ý tưởng liên quan đến Shifting. Nên là có sai sót gì về phương pháp này mọi người nếu biết hãy góp ý ạ.

chap 2

Ngày qua ngày, sáng cậu đi học, tối về nhà như một chu trình được viết sẵn, chỉ là mỗi đêm, cậu sẽ chìm vào một thực tại khác.
Nhưng rồi cậu nhận ra một điều khác lạ. Mỗi kịch bản của cậu, chỉ là về một thực tại tốt hơn, khiến cậu hạnh phúc hơn chứ không hề có "kẻ khác".
Những người đó vừa quen vừa lạ, nhưng cậu chưa bao giờ gặp ngoài đời. Thật đến nỗi như một biến số hạnh phúc. Họ đến nhưng không rời đi, họ luôn ở lại cho đến khi cậu thoát shift.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đừng ở một mình nữa, có tôi đây rồi.
Là một lần cậu ngồi ở lớp, chỉ có mình cậu, nhưng giờ đây lại có thiếu niên ngang tuổi cậu ngồi đối diện.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Sẽ không để cậu cô đơn một mình.
Khung cảnh trong con đường nhỏ giữa hai hàng cây ngô đồng đầy nắng.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Đừng tự ti, tôi ở sau giúp cậu.
Và...mỗi ngày là một người khác nhau. Là nhiều người khác nhau, cậu không thấy sợ khi biến số này xảy ra, mà thậm chí còn cảm thấy an tâm khi ở cạnh họ.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Cậu là nhím sao mà không có gai vậy?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em lần đầu phải đi bảo vệ người lớn hơn mình đấy.
Mỗi lần tỉnh dậy, cậu đều cảm nhận rõ ràng từng giọng nói vẫn vang bên tai, từng cái chạm vẫn còn vương hơi ấm trên cơ thể mình.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
???
Cậu không hiểu, cậu không biết đó là ai, có thật không? Nhưng trong tận đáy lòng, một hạt mầm mong muốn được gặp những người ấy trong cuộc đời này dù chỉ một lần.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
"Sao lại...ngày nào họ cũng xuất hiện chứ?"
Nửa là tò mò, nửa là thật lòng. Có lẽ là thật lòng tò mò xem nếu họ có tồn tại, thì cậu và họ có duyên không?

Chap 3

Buổi sáng thứ sau cuối cùng của tháng mười hai, tiếng gió đông thổi thành tiếng ồn trắng bên tai cậu thu mình chậm rãi bước đi trên sân trường đến lớp.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Xin lỗi ạ.
Một thiếu niên tuổi đang lớn vừa hơi va vào vai cậu cười ấm áp hơi cúi xuống nhìn cậu, hai tay còn hơi khoanh lại rất lịch sự. Hàm Thụy khẽ gật đầu, đến lúc người kia chuẩn bị rời đi cậu mới nhìn mặt.
Không phải quen, mà là rất quen, khuôn mặt niên thiếu còn non nớt không biết đã xuất hiện trong những lần shift của cậu bao nhiều lần rồi.Cậu vừa đưa tay định kéo vạt áo người kia để nhìn kĩ nhưng vừa có ya định đó lại bị phá vỡ trong phút chốc. Cậu cực kì ghét việc phải giao tiếp.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Chào cô ạ.
Tiếng chào như mèo kêu của cậu vang lên, chẳng biết giáo viên chủ nhiệm có nghe thấy không. Không hiểu sao hôm nay cô lại đến lớp sớm vậy nhưng cậu không hỏi, chỉ lặng lẽ đến chỗ ngồi của mình mở sách ra tưởng tượng bàn phím piano vừa đọc vừa cố gắng học bản nhạc cổ điển cậu vừa làm quen hôm qua.
Cho đến tận lúc vào đầu giờ, giọng của giáo viên chủ nhiệm vang lên giữa lớp học vắng lặng, và xen lẫn vài tiếng xì xào của các bạn trong lớp.
NV phụ nữ
NV phụ nữ
GVCN: Bàn cuối có đủ chỗ trống cho các em, ngồi xuống nhé.
Bốn bạn học mới lạnh lùng gật đầu, sau đó nối gót nhau đi xuống cuối lớp.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sao bọn mày bỏ rơi tao vậy?
Giọng nói hơi trầm mạnh mẽ khẽ khàng vang lên vang bên cạnh cậu, giọng điệu vừa cợt nhả, vừa lạnh lùng. Cậu không ngẩng lên, nhưng lén lút siết chặt tay. Cậu biết rõ, "đủ chỗ" cho bốn người bạn mới mà cô giáo nói chính là bao gồm cả chỗ trống cạnh cậu. Không hiểu sao có một chỗ mới vừa kê vào chiều qua là bàn ghế đơn. Cậu không tránh được, chỉ là lo sợ khi người cùng bàn...không ổn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play