Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Gốc Khuất Hào Môn

Chương 1

Năm Lục Vãn Tình 8 tuổi, cha mẹ cô không may mắn qua đời trong một vụ tai nạn thảm khốc. Cô được người quen gửi vào một cô nhi viện. Trong một lần, Lão phu nhân của nhà họ Hạ đến viện cô nhi làm từ thiện. Cô vô tình té trước mắt bà, thấy cô xinh xắn đáng yêu, ánh mắt thơ ngây nhìn mình, lão phu của quyết định nhận cô nuôi cô.

Ban đầu, ý của bà chỉ là nhận nuôi cô như một đứa cháu gái bình thường. Nhưng sau hai năm, cả gia tộc họ Hạ quyết định nuôi dưỡng cô trở thành Thiếu phu nhân của Hạ gia, và người cô được gả là Đại thiếu gia Hạ Minh. Người sau này được gia tộc chọn làm người thừa kế.

Lục Vãn Tình không có ý định từ chối, vì lúc đó đối với cô, Hạ gia không chỉ là gia đình, mà còn là ân nhân đã cứu rỗi cuộc đời cô ra khỏi vũng bùn tăm tối.

Hạ Minh lớn hơn cô 8 tuổi, khi hay cô sẽ là vợ tương lai của mình. Anh không vui không buồn, cũng không phản ứng gì. Anh chỉ nhẹ nhìn Lục Vãn Tình lúc đó chỉ mới 10 tuổi nói :

" Vãn Tình, sau này lớn em sẽ là vợ tôi".

Cô im lặng, hai tay siết chặt khẽ gật đầu. Còn Hạ Thâm, anh ta chỉ lớn hơn cô 5 tuổi, im lặng ngồi trên ghế sofa ánh mắt sắc lạnh, nhếch mép mỉm cười nhìn cô chằm chằm. Trong ánh mắt ấy không hề có một chút ý tốt nào. Nhưng với Lục Vãn Tình lúc đó, hoàn toàn không hiểu ánh nhìn ấy của Hạ Thâm là như thế nào. Vì Hạ Thâm trong gia tộc nổi tiếng là một kẻ khác người, luôn ra tay ác độc hành hạ người làm. Nghe đến tên anh ta, không những cô sợ mà tất cả những người hầu trong Hạ gia điều sợ hãi anh ta.

Cứ thế trôi qua, Lục Vãn Tình được nhà họ Hạ nuôi dạy khắt khe để trở thành thiếu phu nhân. Từ lời ăn, tiếng nói luôn đúng phép tắc, chỉ cần Hạ Minh nói đúng, cô không được phép nói sai. Hạ Minh đi bên phải, nhất định cô không được đi sang trái. Nhất nhất điều nghe lời chồng, đó là quy tắc tối thượng của Hạ gia răn dạy cô.

Năm Lục Vãn Tình 18 sáu tuổi. Đêm đó, bầu trời xám xịt phủ một màu đen kịt. Mưa như trút nước xuống mặt đất. Những hạt mưa dày đặc, quất mạnh vào cửa kính thành từng hồi chan chát. Gió thổi ào ào qua khe cửa. Lục Vãn Tình đang ngủ ngon lành trong phòng mình, bất ngờ cô nghe tiếng mở cửa phòng vang lên.

Lục Vãn Tình giật mình, cô liền mở mắt nhìn ra phía cảnh cửa. Cô thấy một bóng dáng cao lớn của một người đàn ông, ban đầu cô còn tưởng là Hạ Minh , nhưng khi nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra, người đó là Hạ Thâm. Sau ba năm gặp lại, cô vẫn sợ hãi anh ta như ngày đầu.

Hạ Thâm đang đứng đó, trên người anh ta chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, tóc còn ướt sũng, trên ngực còn vương những vệt nước dài chảy từng dòng.

Vô thức, Lục Vãn Tình ngồi bật dậy. Cô lùi về phía sau, cố tình hỏi lớn để cho người khác có thể nghe giọng mình:

" Hạ Thâm, anh đến đây làm gì? Đây không phải phòng anh, anh về cho".

Dứt lời, Lục Vãn Tình quay lại tìm kiếm chiếc điện thoại của mình nhầm mục đích gọi cho quản gia Lý lên để giải vay cho cô. Nhưng không cho cô có cơ hội gọi người cầu cứu, Hạ Thâm bước vào, anh ta đóng sầm cửa lại nhìn Lục Vãn Tình bằng ánh mắt sâu thẳm. Giọng anh ta cất lên lạnh lùng, sắc bén như dao cạo hỏi cô:

" Vãn Tình, nhiều năm như vậy rồi, em vẫn chấp nhận gả cho anh cả sao"

Thấy Hạ Thâm đang từng bước tiếng lại gần mình, hai tay Vãn Tình siết chặt lại, cô sợ hãi, run rẩy nhìn anh ta khẽ đáp

" Hạ Thâm, đó là chuyện đã được gia tộc định sẵn, và tôi là chị dâu của anh. Nên bây giờ anh về phòng mình đi, đừng làm mọi chuyện đi quá xa".

Thấy cô sợ hãi nhưng trong ánh mắt lại mang đầy sự cương quyết. Hạ Thâm khẽ cười lạnh, nhìn cô đang co người trên giường, anh ta hỏi:

" Em thật sự muốn gả cho anh cả hay chỉ là làm theo lời của Hạ gia".

Mặc dù tuy sợ Hạ Thâm, nhưng trước thái độ của anh ta. Cô tức giận quát lớn:

" Hạ Thâm cho dù ra bất cứ lý do gì thì tôi vẫn là chị dâu anh".

Chương 2

Hạ Thâm không không vội trả lời, anh ta chậm rãi bước lại gần chiếc giường nơi Vãn Tình đang co người ngồi. Mỗi bước chân trần của anh ta khi áp sát đến bên điều mang theo hơi nước lạnh và áp lực đến nghẹt thở. Chiếc Khăn tắm quấn hông anh ta lỏng lẻo, kèm lọn tóc ướt rủ xuống che bớt ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của Hạ Thâm. Lúc này, Vãn Tình hoảng hốt đến cùng cực, cô liên tục co người lại lùi về sau cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo thì cô mới dừng lại, run rẩy hỏi Hạ Thâm:

" Anh muốn gì? Hạ Thâm, anh còn trêu đùa tôi nữa ngày mai tôi sẽ méc Lão phu nhân, cho người dậy lại anh".

Trước lời hăm dọa của cô, Hạ Thâm không những không sợ mà anh ta còn cười lớn. Đưa tay ta kéo mạnh chân cô về phía mình, bất ngờ bị kéo mạnh, Lục Vãn Tình không kịp trở tay, theo đà cô ngã vào vòng tay rắn chắc như gọng kìm của Hạ Thâm. Cô ra sức vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy, cánh tay của Hạ Thâm càng siết chặt lấy eo cô hơn. Anh ta nhìn cô từ trên cao xuống. Ánh mắt ấy như một ngọn lửa chực chờ bùng cháy, vừa chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng, vừa đầy rẫy sự si tình, như thể cả thế giới này ngoài cô ra không còn bất kỳ điều gì có thể lọt vào mắt anh ta nữa. Hạ Thâm khẽ nói vào tai cô:

" Chị dâu sao, Lục Vãn Tình. Em không có tư cách làm chị dâu tôi đâu."

Lời nói của Hạ Thâm vừa dứt thì hai tay anh ta đã nhanh chóng luồn vào tà váy của cô mà xoa nắn. Hoảng loạn, sợ hãi. Là thứ Lục Vãn Tình hiện tại đang hứng chịu. Cô ra sức đánh mạnh vào vai anh ta, miệng không ngừng nhấn mạnh từng chữ:

" Hạ Thâm, dừng lại, dừng lại đi. Bây giờ anh mau chóng trở về phòng của mình tôi sẽ xem như hôm nay không xảy ra chuyện gì. Nếu không thì..."

Cô chưa nói xong, Hạ Thâm liền hỏi lại:" Nếu không thì sao? Vãn Tình, em đang đe dọa tôi sao? "

Trước khí thế dọa người của Hạ Thâm. Những gì cô định nói ra đều nằm lại cổ họng. Cô trừng mắt nhìn anh ta như thể nhìn kẻ thù, nước mắt cô vô thức rơi xuống, một giọt, hai giọt. Rồi cuối cùng là từng dòng thi nhau rơi xuống.

Hạ Thâm lập tức thay đổi thái độ, Anh ta luống cuống đưa bàn tay to lớn nhưng đang run rẩy lên, nhẹ nhàng dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt nóng hổi của cô. Giọng nói sắc bén ban nãy biến mất, chỉ còn lại sự nghẹn ngào, run rẩy đến tội nghiệp:

" Lục Vãn Tình, đừng khóc, em đừng khóc. Được, tôi sai rồi. Tôi sẽ không làm em sợ nữa. Em đừng khóc nữa có được không?".

Vãn Tình cắn chặt răng, không cho mình phát ra tiếng nấc . Cô cố gắng trấn tĩnh khẽ gật đầu. Thấy cô đã ngừng khóc, Hạ Thâm cúi xuống đưa hai tay ra nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt cô, nhìn thẳng vào cô, anh ta hỏi:

" Vãn Tình, đừng giận anh có được không? Miễn em đừng ghét anh, em muốn gì anh cũng nghe lời em".

Lúc này, cô nhìn thấy trong mắt Hạ Thâm là một nổi sợ mơ hồ, một nổi sợ bị bỏ rơi, sợ bị ruồng bỏ và đặt biệt là nổi cô đơn đang xâm chiếm lấy anh ta. Cô khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đáp:

" Được, tôi không ghét anh, anh về phòng mình đi. Tôi... Tôi không nói cho ai biết về chuyện đêm nay đâu".

Hạ Thâm lắc đầu. Anh ta khom người xuống, sau đó khe dịu đầu vào lồng ngực cô, rúc sâu vào như một chú sư tử nhỏ đang cố tìm kiếm sự che chở. Mái tóc ướt sũng của Hạ Thâm áp vào lớp áo mảnh mai của cô, mang theo hơi nước mát lạnh và cả hơi ấm nồng nàn từ cơ thể anh ta.

Hạ Thâm ôm chặt lấy eo cô, ra sức làm nũng, giọng nói trầm thấp bấy giờ trở nên nghẹn ngào, pha chút hờn dỗi như đứa trẻ nói với cô:

" Vãn Tình, đêm nay ôm anh ngủ có được không? Tôi hứa là anh sẽ ngoan. Tôi không làm gì đâu."

Chương 3

Lục Vãn Tình nhìn Hạ Thâm thật lâu. Trong mắt cô dâng lên vài tia thương hại anh ta. Cô còn chưa kịp lên tiếng thì Hạ Thâm lập tức nằm xuống giường, thân thể to lớn của anh ta chiếm hữu hơn nữa chiếc giường, chỉ còn lại một khoảng nhỏ bên cạnh, anh ta chỉ vào đó nhìn cô nói:

" Vãn Tình, nằm xuống đi".

Cô liên tục lắc đầu từ chối thì giọng Hạ Thâm lại vang lên. Anh ta nói như ra lệnh :

" Nếu như bây giờ em không ngoan ngoãn nghe lời tôi. Chỉ cần tôi lớn tiếng một chút, tất cả mọi người sẽ có mặt đầy đủ ở đây, lúc đó tôi sẽ nói với mọi người rằng em đang quyến rũ tôi".

Lục Vãn Tình tức giận đến trừng mắt, sự thương hại của cô ban nãy dành cho anh ta lập tức tan biến không còn sót lại một tia nào. Cô chỉ tay vào mặt anh ta, nghiến răng nói:

" Hạ Thâm, anh thật sự bỉ ổi".

Hạ Thâm cười lạnh, anh ta thè lưỡi ra liếm nhẹ vào ngón tay của cô đang chỉ trước mặt mình. Lục Vãn Tình sợ hãi lập tức thu lại tay mình. Hạ Thâm cười đắt ý nói với cô:

" Vãn Tình, em chỉ là cô nhóc thôi. Nếu như tôi muốn thì em không bao giờ thoát khỏi tay tôi đâu. Em cứ ngoan ngoãn nghe lời, tôi chỉ ôm em ngủ thôi."

Vừa nói xong, Hạ Thâm kéo mạnh cô vào lòng, hai tay anh đặt ngang eo cô. Cằm tựa vào trán cô, anh ta nhắm mắt lại, giọng mệt mỏi nói:

"Được rồi ngủ thôi, em còn làm loạn thì xảy ra chuyện gì tôi không chắc đâu".

Lục Vãn Tình nghe anh ta hăm dọa, cô liền im lặng, ngoan ngoãn nằm tròn vòng tay rắn chắc của Hạ Thâm cho đến khi mệt mỏi mà thiếp đi khi nào không hay.

Khi Lục Vãn Tình chìm vào giấc ngủ, Hạ Thâm lập tức mở bừng mắt. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như chim ưng nhìn vào màn đêm đen dầy đặc trước mặt mình. Đôi đồng tử khẽ co rút lại. Bên ngoài trời vẫn đổ mưa, tiếng mưa che lấp đi những tiếng thở điều của Lục Vãn Tình. Hạ Thâm siết chặt lấy eo cô, nói thầm, chỉ đủ cho anh ta nghe:

" Lục Vãn Tình, tôi sẽ cướp lại em bằng mọi giá".

Sáng hôm sau, bên ngoài ban công Tiếng chim hót líu lo, rộn ràng vang lên. Ánh nắng sớm mai ấm áp, dịu dàng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rải những vệt vàng sưởi ấm khắp căn phòng. Lục Vãn Tình tỉnh giấc, thứ đập vào mắt cô là gương mặt của Hạ Thâm cùng hàng mi dài, dày rủ bóng xuống làn da nam tính, che đi đôi mắt sâu thẳm đêm qua. Sống mũi anh ta cao, thẳng tắp, đôi môi màu bạc, mỏng quyến rũ. Như thể được điêu khắc ra.

Hạ Thâm mở mắt, khi hai ánh mắt chạm vào nhau. Theo bản năng, Lục Vãn Tình lập tức quay mặt đi hướng khác, Hạ Thâm khẽ cười, anh ta ngồi dậy, bước xuống giường. Trước khi ra khỏi cửa, Hạ Thâm còn buông lại một câu với cô:

" Tối nay tôi sẽ lại qua".

Sau đó anh ta mới mở cửa đi về phòng ngủ của mình. Trong khi Lục Vãn Tình không biết phải làm như thế nào thì bên ngoài cửa phòng quản gia Lý gọi cô:

" Tiêu thư, đến giờ dâng trà cho Lão Phu nhân rồi ạ."

Lục Vãn Tình như bừng tỉnh, cô nhanh chóng bước xuống giường thay quần áo, vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi lao ra bên ngoài.

Quản gia.Lý nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc lạnh không một tia thiện cảm nào. Lạnh lùng lên tiếng nói tiếp:

" Lão Phu nhân Chờ tiểu thư lâu rồi, sau này đừng có chậm trễ như vậy nửa".

Đúng lúc này, Hạ Thâm từ phòng ngủ bên cạnh đi ra. Khi lướt qua người Quản gia Lý, anh ta cố gắng lấy khủy tay mình mà thúc mạnh vào vai bà ta, khiến cho Quản gia Lý mất đà mà lăn từ cầu thang xuống dưới phòng khách.

Lục Vãn Tình sợ hãi, sắc mặt trắng bạch lại khi chứng kiến cảnh tượng đó. Hạ Thâm quay lại nhìn cô, nhếch mép cười khẩy, thông thả đi xuống phòng khách.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play