[LyChi] Giữa Hàng Vạn Người, Chị Chọn Em!?
GTNV
Phương Mỹ Chi
Nu9: Phương Mỹ Chi (em)
Tuổi:18
Tính cách: hiền lành, dễ gần, lúc trước hơi ít nói, sợ người lạ.
Sở thích: matcha latte, gấu bông, âm nhạc.
Nghề Nghiệp: học sinh(vừa thi tốt nghiệp)
Trần Phương Ly
Nu9: Trần Phương Ly (chị)
Tuổi:25
Tính cách: trầm ấm, quan tâm người khác, ít thể hiện ra bên ngoài.
Sở thích: cà phê đen
Nghề nghiệp: tiết lộ sau
Vũ Thị Ngân Mỹ
Nu8: Vũ Thị Ngân Mỹ
Tuổi 25
Tính cách: như trên
Sở thích: skinship
Nghề Nghiệp: bạn thân Phương Ly
Khương Hoàn Mỹ
Nu8: Khương Hoàn Mỹ(cam)
Tuổi:18
Tính cách:nói nhiều, vụng về
Sở thích: tiêu tiền
Nghề nghiệp: học sinh(bạn thân của Chi)
Cân nhắc kỹ trước khi đọc
Sẽ có nhiều cặp phụ khác sau khi cần thiết
Có Ngược có ngọt (HE/SE tuỳ hehe)
Xin cảm ơn các bạn đã đọc!
Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi Lychi
⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪ɕɦươռɠ_1࣪˖
Căn phòng cấp bốn cũ kĩ chìm trong tiếng mưa
Nay là ngày em vừa thi đại học xong...
Phương Mỹ Chi
“Bố… con xin bố…”
Chiếc ghế gỗ đổ xuống nền.
Phương Mỹ Chi
//ôm lấy cánh tay vừa bị hất mạnh, cúi đầu chịu đựng. Đây không phải lần đầu.//
Bố của Phương Mỹ Chi
“Không có tiền thì mày đi lấy chồng! Người ta trả 2 tỷ, tao trả sạch nợ!”//mặt đỏ ngầu mắt vì rượu, trên bàn là hàng chục tờ giấy vay nợ.//
Phương Mỹ Chi
//cắn môi// Con không lấy...
Bố của Phương Mỹ Chi
Tao không hỏi ý mày?//giơ tay lên định tát em//
Bố của Phương Mỹ Chi
//lập tức đổi sắc mặt//
Bố của Phương Mỹ Chi
*bọn nó đến rồi?*
Bên ngoài là một đoàn người mặc vest đen
nhưng nổi bật nhất là người đứng giữa
Một người phụ nữ gương mặt lạnh lùng tóc buộc gọn sau gáy.
Ly đưa mắt nhìn khắp căn nhà, ánh mắt dừng lại nơi cô gái đang ôm cánh tay đỏ ửng.
Không khí im lặng đến đáng sợ.
Người cha cười gượng.
Bố của Phương Mỹ Chi
“Cô Ly… tôi chuẩn bị rồi.” //kéo Mỹ Chi đến trước mặt.//
Bố của Phương Mỹ Chi
“Con bé này. Tôi gả nó cho người ta. Có tiền sẽ trả đủ.”
Trần Phương Ly
//Nhíu mày// gả?
Bố của Phương Mỹ Chi
“Đúng… người ta trả năm trăm triệu…”
Phương Mỹ Chi
//cúi gầm mặt//
Ly nhìn cô thật lâu.
Trên khóe môi Chi vẫn còn vết rách mới.
Cổ tay đầy những vết bầm tím.
Ánh mắt Ly lạnh thêm vài phần.
Phương Mỹ Chi
Ph-phương Mỹ Chi..
Trần Phương Ly
Bao nhiêu tuổi?
Trần Phương Ly
//gật đầu quay qua người cha// Tổng nợ?
Một người phía sau Ly đặt chiếc vali lên bàn.
Cạch.
Vali mở ra.
Tiền mặt.
Đầy kín.
Bố của Phương Mỹ Chi
//sáng rực mắt//
Bố của Phương Mỹ Chi
"thật sao?"
Trần Phương Ly
//bĩnh thản lấy ra tập giấy vay nợ xé thành từng mảnh vụng nhỏ//
Bố của Phương Mỹ Chi
"Hết nợ rồi?"//cười lớn//
Bố của Phương Mỹ Chi
“Vậy con bé—”
Trần Phương Ly
"Nhưng con bé..."
Trần Phương Ly
"Từ nay theo tôi"
Trần Phương Ly
//lại chỗ Mỹ Chi//
Phương Mỹ Chi
//ngước lên với đôi mắt hoe đỏ// "Tại sao?"
Trần Phương Ly
//nhìn những vết bầm trên cổ tay cô.//
“Vì cô không đáng phải sống như thế.”
Người bố đang đếm tiền miệng thì cười rất lớn nhưng Ly không quan tâm
Trần Phương Ly
//khẽ hỏi em// "đi với tôi không?"
Chiếc xe Rolls-Royce lăn bánh rời khỏi con hẻm nhỏ. Phương Mỹ Chi ngồi sát cửa kính, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Cô không biết người phụ nữ bên cạnh là ai.Càng không biết, từ giờ mình sẽ đi đâu.Trong xe yên tĩnh đến lạ.Trần Phương Ly vẫn chăm chú xem tài liệu trên máy tính bảng, không hề nhìn sang Chi lấy một lần.Sau gần ba mươi phút. Chiếc xe dừng trước cánh cổng sắt cao hơn ba mét.
Biệt thự họ Trần. Chi khẽ ngước nhìn.
Cô chưa từng thấy một nơi nào rộng như vậy.
Giúp việc
“Chào Trần tổng.”
//Hàng chục người giúp việc đồng loạt cúi đầu.//
Trần Phương Ly
//Ly chỉ gật nhẹ rồi bước vào. Thấy Chi vẫn đứng ngoài cổng//"đứng đấy làm gì?"
Phương Mỹ Chi
//vội vàng theo sau//
Trần Phương Ly
"Chuẩn bị phòng"
Giúp việc
"rõ thưa Trần tổng"
Phương Mỹ Chi
"chị..."//em gọi với theo//
Trần Phương Ly
//dừng bước//
Phương Mỹ Chi
"em..sẽ làm việc gì?"
Trần Phương Ly
//nhíu mày// "làm việc?"
Phương Mỹ Chi
“Em có thể lau nhà… giặt đồ… nấu ăn… việc gì cũng được.Nếu không… em sẽ bị đuổi.”
Ở nhà, chỉ cần ngừng làm việc một ngày, cô sẽ không có cơm ăn.
Trần Phương Ly
"em không thấy tôi thuê giúp việc?"
Trần Phương Ly
"ở đây thôi là đủ"
Một bàn ăn dài được dọn đầy thức ăn.
Chi đứng im cạnh ghế.
Không dám ngồi.
Ly nhìn em.
Trần Phương Ly
"sao không ăn?"
Trần Phương Ly
"không đói sao?"
Phương Mỹ Chi
//lắc đầu//"không phải..?"
Phương Mỹ Chi
"ở nhà...em không được phép ngồi cùng bàn"
Trần Phương Ly
//đặt đũa xuống//
Phương Mỹ Chi
“Cũng không được ăn trước.”
“Nếu ăn trước sẽ bị đánh.”
“Ăn thừa cũng bị đánh.”
“Làm rơi bát cũng bị đánh.”
“Nói nhiều bị đánh.”
“Nói ít cũng bị đánh.”
//Giọng đều đều như đang kể chuyện của người khác.//
Trần Phương Ly
//day trán// "có ai từng nói với em không xứng đáng bị đối xử như vậy không?"
Phương Mỹ Chi
//khẽ lắc đầu//
Trần Phương Ly
/kéo ghế đối diện// "ngồi."
Phương Mỹ Chi
//Vẫn đứng// "em không dám.."
Trần Phương Ly
"đây là mệnh lệnh"
Phương Mỹ Chi
//vội vã ngồi xuống//
Phương Mỹ Chi
//Đôi tay run đến mức cầm đũa cũng không vững. Em chỉ dám gắp đúng một miếng rau. Ly nhìn thấy//
Trần Phương Ly
"không hợp khẩu vị?"
Trần Phương Ly
"vậy sao không ăn thịt?"
Phương Mỹ Chi
"em quen rồi"// cười trừ//
Trần Phương Ly
//gắp thịt vào bát em//
Phương Mỹ Chi
//nhìn bát cơm thật lâu// "cảm ơn..."
Mắt em dần đỏ lên. Đó là lần đầu tiên trong suốt mười tám năm...Có người gắp thức ăn cho em... Không phải vì muốn em làm việc. Không phải vì muốn lợi dụng em .Chỉ đơn giản là muốn em ăn no.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, căn biệt thự lạnh lẽo ấy có thêm một người khiến chị muốn quan tâm.
⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪ɕɦươռɠ_2˖
Sáng hôm sau.
Mỹ Chi tỉnh dậy từ rất sớm.
Đồng hồ mới chỉ hơn năm giờ.
Đó là thói quen đã theo em suốt nhiều năm.
Nếu dậy muộn…
Sẽ bị đánh.
Nếu không nấu cơm…
Sẽ bị đánh.
Nếu không giặt quần áo…
Cũng sẽ bị đánh.
Phương Mỹ Chi
//vội bước xuống giường, mở cửa phòng thật khẽ, nhìn quanh.//
biệt thự vẫn còn yên tĩnh
Phương Mỹ Chi
//đi xuống bếp. Thấy bồn rửa sạch sẽ, em vẫn lấy khăn lau từng chiếc ly, từng cái đĩa. Lau xong, bắt đầu quét nhà. Rồi tưới cây...//
Giúp việc
"Cô...Cô Chi để tôi làm giúp"
Phương Mỹ Chi
//lắc đầu// "không làm việc tôi không quen"
Trần Phương Ly
//bước xuống. Vừa nhìn phòng khách, cô đã thấy Mỹ Chi đang quỳ dưới sàn lau từng viên gạch.//
Trần Phương Ly
"đứng lên."
Phương Mỹ Chi
//giật mình//
Phương Mỹ Chi
//vội đứng dậy, tay vẫn ôm chiếc khăn lau//
Trần Phương Ly
"ai bảo em làm?"
Phương Mỹ Chi
"...không ai..."
Phương Mỹ Chi
"nếu em không làm...em sẽ bị đuổi..."
Trần Phương Ly
“Có ai nói sẽ đuổi em?”
Phương Mỹ Chi
//lắc đầu//"không"
Trần Phương Ly
"tốt, vậy sao còn làm?"
Mỹ Chi dần quen với cuộc sống ở biệt thự họ Trần.
Nhưng những vết thương trong lòng thì chưa.
Đêm nào cô cũng giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.
Người quản gia vội vàng bước vào phòng làm việc.
quản gia
Trần Tổng....có chuyện...
Trần Phương Ly
//không ngẩng đầu// Nói
quản gia
cha của Chi tới...
Trần Phương Ly
//cây bút trên tay khựng lại// có việc gì?
quản gia
ông ta nói...muốn gặp con gái
Trần Phương Ly
//cười nhạt// ông ta biết nhớ con từ khi nào? Dẫn lên
Người đàn ông ngồi bắt chéo chân, mắt liên tục đảo quanh căn biệt thự xa hoa.
Bố của Phương Mỹ Chi
//lập tức đứng dậy.//
“Chi!"
Phương Mỹ Chi
//khựng lại, gương mặt tái đi//
Trần Phương Ly
//nhìn thấy// Ngồi? //kéo Mỹ Chi ngồi xuống cạnh mình//
Bố của Phương Mỹ Chi
//cười giả lả// dạo này...con khoẻ không?
Bố của Phương Mỹ Chi
sống ở đây chắc sung sướng lắm nhỉ
Bố của Phương Mỹ Chi
Trần tổng. Con bé sống ở đây cũng lâu rồi. Tôi nhớ nó
Trần Phương Ly
//nhướng mày// nhớ?
Bố của Phương Mỹ Chi
Đúng. Dù sao cũng là cha con
Bố của Phương Mỹ Chi
Cô cho nó về vài hôm
Trần Phương Ly
rồi? đưa cô ấy về? cho ông đánh tiếp?
Bố của Phương Mỹ Chi
//nụ cười trên môi cứng lại// Cô hiểu lầm rồi...tôi thương con bé
Phương Mỹ Chi
//cúi đầu, siết chặt tay đến mức trắng bệch//
Trần Phương Ly
//chậm rãi hỏi// ông biết ngày sinh của cô ấy không?
Bố của Phương Mỹ Chi
"..."
Trần Phương Ly
nhớ nó năm nay bao nhiêu tuổi không?
Trần Phương Ly
//nhếch môi// đến một thứ còn chẳng biết. Ông có tư cách đón nó về à?
Bố của Phương Mỹ Chi
"Thì sao? nó là con tôi. tôi thích đưa đi đâu thì đưa."
Bố của Phương Mỹ Chi
"con gái tôi nuôi lớn không phải để báo hiếu à? ở đây ăn ngon mặc đẹp cũng phải báo hiếu chút với tôi chứ?"
Trần Phương Ly
Từ lúc bước vào. ông chưa từng hỏi cô ấy có vui không? sống tốt không? mà chỉ quan tâm đến tiền?
Bố của Phương Mỹ Chi
tôi nuôi nó mười tám năm? không lẽ không báo hiếu được chút ít tiền à? ở đây sung sướng thế này đây mà không quan tâm cha ở nhà bị bệnh
Trần Phương Ly
ông nuôi? hay cô ấy nuôi ông?
Bố của Phương Mỹ Chi
mày..? nhớ mặt tao!!?
Bố của Phương Mỹ Chi
mẹ nó!? nuôi nó bao nhiêu năm mà mày theo người ngoài bỏ cha!? // đá mạnh vào cổng rồi rời đi//
Một tháng trôi qua. Mỹ Chi dần quen với cuộc sống ở biệt thự họ Trần. Nhưng người cô gặp nhiều nhất…Lại không phải Trần Phương Ly.
6 giờ sáng. Khi Chi thức dậy, Ly đã rời nhà đến công ty.
10 giờ đêm.
Khi Ly trở về, Chi thường đã ngủ.
Có hôm…
Đến hai, ba ngày liền hai người chỉ nhìn thấy nhau qua một bữa sáng vội vã.
Phương Mỹ Chi
Hôm nay Trần tổng không ăn cơm ở nhà sao? // Chi khẽ hỏi quản gia//
quản gia
vâng Trần tổng đang có cuộc họp
Phương Mỹ Chi
//gật đầu nhẹ không hỏi gì thêm//
Một buổi tối.
Gần mười hai giờ.
Tiếng xe vang lên ngoài sân.
Chi vẫn ngồi ở phòng khách đọc sách.
Cửa mở.
Ly bước vào.
Áo vest hơi nhăn, trên gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Trần Phương Ly
//khẽ gật đầu//
Phương Mỹ Chi
em đợi đọc sách...
Trần Phương Ly
ừm vậy ngủ sớm đi
Trần Phương Ly
tôi có việc
Những ngày sau.
Lịch trình của Ly càng dày đặc.
Sáng họp.
Chiều ký hợp đồng.
Tối tiếp khách.
Có hôm không về nhà.
Có hôm chỉ về thay quần áo rồi lại đi.
Cả biệt thự rộng lớn.
Chỉ còn mình Chi.
⸻
Chi dần nhận ra…
Ly cứu cô khỏi căn nhà ấy.
Cho cô một nơi để sống.
Nhưng không có nghĩa…
Ly sẽ dành thời gian cho cô.
Có lẽ…
Đó chỉ là lòng tốt.
Không hơn.
Một tối.
Chi vô tình đi ngang phòng làm việc.
Cửa khép hờ.
Bên trong vẫn sáng đèn.
Ly đang ngồi trước màn hình máy tính.
Trên bàn là hàng chục tập hồ sơ.
Đôi mắt cô hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Chi lặng lẽ đặt một cốc sữa nóng trước cửa rồi quay đi.
Không gõ cửa.
Không làm phiền.
Năm phút sau.
Ly mở cửa.
Hành lang đã trống.
Chỉ còn cốc sữa vẫn còn bốc khói.
Trần Phương Ly
//nhìn quanh// quản gia
Trần Phương Ly
//im lặng vài giây rồi đem cốc sữa vào phòng//
Ly Không nhắn cảm ơn.
Cũng không gọi Chi.
⸻
Sáng hôm sau.
Chi đi ngang phòng làm việc.
Chiếc cốc đã được rửa sạch sẽ.
Đặt ngay ngắn trên khay.
Không có mẩu giấy nào.
Không có một lời nhắn.
Chi chỉ mỉm cười rất nhẹ.
Ít nhất…
Ly đã uống.
Ở phía bên kia cánh cửa, Trần Phương Ly lại cúi đầu vào đống tài liệu. Cô biết Mỹ Chi đang dần quen với cuộc sống mới, nhưng công việc của cả tập đoàn đang ở giai đoạn quan trọng, khiến cô gần như không có thời gian để nghĩ đến bất cứ điều gì khác.
Còn Mỹ Chi cũng bắt đầu học cách...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play