XUYÊN GAME: TRÒ CHƠI SINH TỬ.
CHƯƠNG 1: MỞ MÀN: LỖI HỆ THỐNG (SYSTEM ERROR)
[02:00 AM — Quán Net Đêm Đầy Khói Thuốc]
Ngoài trời, cơn bão cuối mùa trút xuống thành phố A một lượng mưa khổng lồ.
Tiếng sấm chớp đùng đoàng thỉnh thoảng lại rạch đôi màn đêm qua lớp kính mờ căm của quán net 24/7.
Bên trong, không gian nồng nặc mùi mì tôm, nước tăng lực và tiếng gõ bàn phím cơ lạch cạch liên hồi.
Tại 2 dãy máy VIP sát góc tường, có hai con người hoàn toàn xa lạ ngồi quay lưng về nhau. Cả hai đều là sinh viên năm ba đại học, nhưng điểm chung duy nhất của họ lúc này là đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính 240Hz.
Chỉ Số ( Hương )
* Cạch. Cạch. Cạch *
Trên màn hình của cả hai đồng thời hiển thị một tựa game sinh tồn giả định lạ hoắc vừa tự động tải về
Chỉ Số ( Hương )
Cái gì thế này?
Chỉ Số ( Hương )
* Cau mày *
Chỉ Số ( Hương )
SURVIVAL: THE END GAME ( lẩm nhẩm đọc )
Code ( Trần Quân )
Game mới à? ( suy nghĩ )
Hai người họ như bị một lực hút vô hình, vô thức click chuột vào nút
Code ( Trần Quân )
Đăng nhập cũng nhanh nhỉ.
Code ( Trần Quân )
Thử ghép trận xem thế nào.. ( cười nhạt )
Trên màn hình cả hai đồng thời cùng hiện thị
" Tìm thấy trận. Ghép đội ngẫu nhiên thành công "
Code ( Trần Quân )
Ồ ( khá ngạc nhiên, kêu lên )
Chỉ Số ( Hương )
Ghép được rồi này...
Chỉ Số ( Hương )
( Theo phạn xạ quay đầu ra sau nhìn )
[02:25 AM — Khoảnh Khắc Nghịch Thiên]
Một tia sét khổng lồ đánh thẳng vào cột thu lôi ngay phía trên mái nhà. Toàn bộ hệ thống điện của quán net sập hoàn toàn. Không gian tối đen như mực.
Hai màn hình máy tính đối nhau số 45 và 46 không hề tắt.
Luồng ánh sáng đỏ neon rực lửa đột ngột phát ra từ màn hình, soi rõ gương mặt sững sờ của cả hai. Các dòng mã lệnh màu xanh chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt:
[WARNING: REALITY GLITCH DETECTED][SYSTEM LOADING... 10%... 50%... 100%][WELCOME TO THE REAL TRÒ CHƠI SINH TỬ]
Code ( Trần Quân )
Cái quái gì thế này...? ( ngạc nhiên )
Một lực hút kinh hoàng từ tâm màn hình đột ngột kéo mạnh lấy anh.
Chỉ Số ( Hương )
Holy shit! ( sợ xanh mặt)
Những sợi xích bằng ánh sáng ảo kỹ thuật số quấn chặt lấy cổ tay cô, lôi cả cơ thể cô lao thẳng vào khoảng không vô tận phía trong máy tính.
CHƯƠNG 2: ĐĂNG NHẬP: ĐIỂM ĐẾN VÔ ĐỊNH
Ý thức của cả hai bị xé toạc. Không gian xung quanh họ vặn vẹo, biến đổi từ những mảng pixel vỡ vụn thành một bầu trời xám xịt tàn khốc.
Tiếng mưa rơi bên ngoài quán net hoàn toàn biến mất, trong tai họ chỉ còn lại một giọng nói máy móc, lạnh lùng vang lên:
"Đăng nhập thành công. Chế độ sinh tồn."
Code ( Trần Quân )
Ưmm... ( bịt chặt tai)
Code ( Trần Quân )
( nhíu chặt chân mày, khó nhọc mở mắt )
Bầu trời xám xịt, u ám, những tầng mây đặc quánh che khuất ánh mặt trời — một bầu trời tự nhiên nhưng sặc sụa mùi tử khí của một ngày tận thế
Code ( Trần Quân )
Chuyện quái gì vừa xải ra vậy?( Chống tay ngồi dậy )
Code ( Trần Quân )
Đau thật chứ.. ( ôm lấy bả vai )
Code ( Trần Quân )
Chỗ quần què nào đây. ( đảo mắt nhìn xung quanh )
Trên cánh tay và góc trán anh xuất hiện vài vết xước nhẹ, rớm máu. Chiếc áo phông trắng lấm lem đầy tro bụi như vừa bước ra từ một đống đổ nát.
Code ( Trần Quân )
Mình chết rồi à? (ánh mắt nghi hoặc, quan sát xung quanh)
Xung quanh là một thành phố chết đúng nghĩa. Hoang vắng, đổ nát và im lặng đến rợn người.
Ngay phía sau lưng họ là tàn tích của chính quán net lúc nãy, nhưng toàn bộ kết cấu của nó giống như đã bị bỏ hoang hàng chục năm, rỉ sét, vỡ vụn và bị ném vào một chiều không gian cách biệt.
Những tòa nhà chọc trời phía xa chỉ còn là những bộ khung đen ngỏm, những chiếc ô tô lật nghiêng trên đường phố đầy cỏ dại và vết máu khô.
Code ( Trần Quân )
Quán nét lúc nảy..( sững người )
Code ( Trần Quân )
Chẳng.. Chẳng nhẽ...
Âm thanh máy móc cơ khí vang lên lạnh lùng
" Trò chơi kích hoạt thành công"
Code ( Trần Quân )
Mình đã xuyên vào thế giới game rồi à. (cảm giác không thể tin)
Code ( Trần Quân )
( Liếc nhìn sang bên cạnh )
Trần Quân phát hiện Hương vẫn đang nằm bất tỉnh trên nền đầy đất cát, mái tóc trắng bện bím của cô đã bị nhuốm bẩn bởi tro tàn. Gương mặt còn có vài chỗ bị trầy xước
Code ( Trần Quân )
Cậu ta là người ngồi máy 46 phải không nhỉ?
Tiếng máy móc rè rè vang lên
Bối cảnh ngày tận thế. Luật chơi "Không thể hồi sinh"
Code ( Trần Quân )
Shit.. ( siết lưỡi )
Code ( Trần Quân )
Tàn ác quá.
Bốn chữ "Không thể hồi sinh" vừa vang lên khiến bản năng sinh tồn của một game thủ kỳ cựu trong anh lập tức kích hoạt.
Code ( Trần Quân )
Nơi này quá trống trải ( liếc nhìn )
Code ( Trần Quân )
" Ở trong một thế giới tận thế, sự im lặng luôn đi kèm với những hiểm họa kinh hoàng nhất. " ( suy nghĩ )
Code ( Trần Quân )
( cắn răng chịu đau )
Không chút chần chừ, dứt khoát xốc nách lôi Hương vào góc khuất phía sau một bức tường bê tông đổ nát gần đó để tránh tầm mắt từ những con đường trống.
Đặt cô ngồi tựa vào tường
Code ( Trần Quân )
"Cậu ta chưa đen tới mức vừa vào đã chết đâu nhỉ " ( Suy nghĩ )
Code ( Trần Quân )
( cúi thấp người )
bàn tay siết chặt lấy một thanh sắt nhọn hoắt vừa nhặt được trên nền đất.
Code ( Trần Quân )
Có nên không nhỉ? ( Mắt đăm đăm nhìn)
CHƯƠNG 3: XÁC NHẬN: DANH TÍNH NGƯỜI CHƠI (PLAYER VERIFICATION)
Kể từ lúc bước vào thế giới, cả bầu trời còn nhuốm màu xám sáng và bây giờ bầu trời đã chuyển sang màu tím than pha đỏ gạch chập choạng – thứ ánh sáng nhập nhẹm, quỷ dị của buổi hoàng hôn ngày tận thế.
Cơn đau buốt ở đỉnh đầu khiến Hương khẽ rên lên một tiếng.
Chỉ Số ( Hương )
Ây da... (Mi mắt cô rung nhẹ rồi từ từ mở ra)
Điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là hơi máy lạnh quen thuộc của quán net, mà là luồng không khí hanh khô, nồng nặc mùi cát bụi của một ngày tận thế.
Chỉ Số ( Hương )
Điện thoại... Điện thoại đâu rồi? ( đưa tay quờ quạng xung quanh )
Bàn tay lướt nhanh trên mặt đất đầy sỏi đá dăm. Thế nhưng, thay vì chạm vào chiếc điện thoại thông minh quen thuộc, ngón tay lại chạm phải một mảnh giấy da cũ kỹ, thô ráp nằm ngay cạnh chỗ mình nằm.
Chỉ Số ( Hương )
Cái gì đây? ( vội vàng nhặt mảnh giấy lên nhìn )
Kỳ lạ thay, ngay khi ngón tay vừa chạm vào bề mặt khô khốc của nó, những dòng chữ ánh sáng xanh lam đột ngột hiện lên, tự động chạy dọc như một màn hình giao diện thu nhỏ:
Chỉ Số ( Hương )
[THÔNG TIN NGƯỜI CHƠI]
×Người chơi : Chỉ Số
×Tên thật: Hương (Yêu cầu xác nhận danh tính)
×Vũ khí hiện tại: Trống
×Trạng thái: Đã đăng nhập vào Vòng 1.
Chỉ Số ( Hương )
Trời đất? (mở to mắt)
Chỉ Số ( Hương )
(sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt )
Cô giật mình định bật dậy, nhưng vì đầu óc còn choáng váng nên suýt chút nữa đã ngã nhào ra ngoài
Code ( Trần Quân )
( nắm chặt lấy bả vai cô, kéo lại )
Code ( Trần Quân )
Suýt nữa thì làm mồi cho thứ khác rồi đấy ( siết chặt bàn tay )
Code ( Trần Quân )
Ngồi im đi.
Code ( Trần Quân )
Giọng nói trầm thấp, có phần lạnh lùng và hơi quen thuộc vang lên bên tai.
Chỉ Số ( Hương )
(quay phắt người sang)
Nhìn thấy chàng trai tóc đen mang khuyên môi hay ngồi ở hàng máy đối diện sau lưng cô ngoài quán net đang ngồi thụp bên cạnh. Một tay anh giữ chặt vai cô, tay kia đang siết lấy một thanh sắt nhọn hoắt vừa nhặt được trên nền đất, ánh mắt dán chặt vào khoảng không hoang vắng phía trước.
Chỉ Số ( Hương )
Cái gì mà làm mồi. (hất tay)
Code ( Trần Quân )
( thu tay lại), ( Không để tâm )
Chỉ Số ( Hương )
Đừng có lợi dụng động chạm tôi. (ngồi phịch xuống)
Chỉ Số ( Hương )
Đây là đâu vậy? Trông giống như... Ngày tận thế
Code ( Trần Quân )
( cười nhạt ) đúng rồi đấy!
Chỉ Số ( Hương )
Chẳng nhẽ... Cậu... cậu cũng bị hút vào đây à? Chuyện này là thế nào?
Chỉ Số ( Hương )
(kích động)
Code ( Trần Quân )
( không quay đầu lại )
Code ( Trần Quân )
(chìa bàn tay ra)
Trong lòng bàn tay anh cũng là một mảnh giấy da tương tự đang phát ra dòng chữ:
Code ( Trần Quân )
×Người chơi : Code
×Tên thật: Trần Quân (đã xác nhận danh tính)
×Vũ khí hiện tại: gậy sắt
×Trạng thái: Đã đăng nhập vào Vòng 1.
Code ( Trần Quân )
nghe được rồi chứ.
Code ( Trần Quân )
(nuốt nước bọt, giọng phẳng lặng đến đáng sợ)
Code ( Trần Quân )
Trần Quân, còn cậu?
Chỉ Số ( Hương )
Tôi... tôi tên Hương ( lắp bắp )
Code ( Trần Quân )
Được rồi. Câu thông báo lúc nãy không phải là ảo giác đâu. (siết chặt mảnh giấy )
Code ( Trần Quân )
Chúng ta thật sự đã vào trong game rồi.
Chỉ Số ( Hương )
Hả? (vẻ mặt chưa hết bàng hoàng)
Code ( Trần Quân )
Chế độ sinh tồn đã bắt đầu.
Code ( Trần Quân )
Và ở cái thành phố hoang tàn này... nếu chết, chúng ta sẽ không thể hồi sinh.
Chỉ Số ( Hương )
(nhìn theo hướng cậu ta đang nhìn)
Bóng tối bắt đầu bò loang lổ trên những bức tường rỉ sét của thành phố hoang, nuốt chửng tầm nhìn và kéo theo những tiếng gầm gừ xa xăm bắt đầu thức giấc...
Sự ngỡ ngàng ban đầu nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ của một trận chiến sinh tử đời thực.
Hai người họ từ những người chơi game không quen mặt ngoài quán net, giờ đây chính thức biết tên nhau trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, buộc phải kề vai sát cánh để tìm đường sống.
Tiếng âm thanh máy móc lại vang lên
" Xác nhận danh tính thành công. "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play