Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ê Thằng Chồng Ly Hôn Đi !!

Ly hôn

Ôn Âm Di vừa trở về nhà “tân hôn” sau 2 năm đi vắng
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Lăng Mặc Khang. Tôi có chuyện muốn nói /thấy anh nằm nghiên vẹo ở phòng khách/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Chà. Cô vợ “đảm đang” của tôi về rồi sao?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Vừa vào nhà đã gọi vội như vậy có phải là muốn lên giường rồi không? /quần áo xộc xệch tóc tai rũ rượi ngã nghiên đi lại phía cô/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tôi có chuyện nghiêm túc muốn nói /đẩy tay anh muốn ôm mình ra lại đằng ghế ngồi/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Tiểu Di em đừng nghiêm túc như vậy làm tôi sợ đó. Có gì chúng ta từ từ lên giường nói
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/bị đẩy có chút hụt hẫng nhưng vẫn cụp đuổi theo sau cô ngồi xuống ghế/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Có chuyện gì mà em gấp như vậy?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Uống miếng nước rồi hẳn nói cho trôi chảy
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Thím Mai, làm giúp bà xã tôi ly nước cam
Thím Mai
Thím Mai
Vâng cậu chủ bà chủ đợi tôi một lát
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Không cần đâu. Nói xong tôi phải đi rồi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Có chuyện gì gấp như vậy? Em vừa về lại muốn đi
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Mặc Khang. Chúng ta ly hôn đi
Thím Mai
Thím Mai
/đang bưng ly nước làm rơi xuống sàn/ Xin lỗi ông bà chủ tôi dọn ngay
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Ly hôn? Em nói lại tôi xem nào?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Không sai. Là LY HÔN. Chúng ta ly hôn đi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Tại sao chứ?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Hôn nhân như vậy không hạnh phúc
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Anh nói xem chúng ta không có tình cảm vậy thì ly hôn có phải giải thoát cho nhau
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Tôi không đồng ý
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tại sao? Tôi và anh đều là bị ép buộc mà
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Chúng ta vốn không có tình cảm vì vậy hôn nhân chỉ là rào cản
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Ly hôn anh có thể tự do trêu hoa ghẹo bướm hơn. Muốn lấy ai thì lấy
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Em nghĩ thì hay rồi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Nhưng mà em đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ chưa mà đòi tôi ly hôn
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Vợ? Ngày đầu tiên chúng ta kết hôn anh đã bỏ đi đâu?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Đưa vợ anh về cái nhà này rồi lặn mất tăm hơi cả tháng?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/có chút chột dạ/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Vậy còn em? Đi một lần là tận 2 năm bỏ mặc chồng mình ở nhà lủi thủi.
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Em không thấy tội nghiệp tôi sao?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tôi không cần biết. Bây giờ tôi muốn Ly hôn anh hiểu không
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Lý do không tình cảm tôi không chấp nhận. Em đổi lý do đi
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/cạn lời/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tôi chính mà chán ghét anh
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Ghét bỏ anh, trông anh như thằng nghiện tôi e rằng anh sẽ không đáp ứng nổi nhu cầu của tôi
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Chính vì vậy ly hôn /tự thầm khen bản thân mình hay/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
À. Ra là em chê chồng mình yếu?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Đúng vậy. Suốt ngày ăn nhậu chơi bời, hút thuốc
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tôi còn sợ thằng nhỏ của anh không lên nổi
Thím Mai
Thím Mai
/đứng sau căn thẳng nghe hai người đối đáp/
Thím Mai
Thím Mai
"Phải làm sao phu nhân muốn đi rồi. Cậu chủ không dỗ thì phu nhân sẽ đi mất"
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/đi tới trước mặt cô nở một nụ cười hồn nhiên/
Mà Âm Di cũng không thể phũ phàng nhưng Mặc Khang đã qua 30 nhưng nhan sắc cứ phải gọi là yêu nghiệt
Nhưng làm sao bây giờ tên này suốt ngày ăn chơi lêu lổng không chịu đi làm. Với cái nhan sắc liệu sau này anh ta phá sản xong rồi sẽ đi bán sắc hay không?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Phu nhân em chưa thử sao biết chồng mình yếu. Nào chúng ta đi động phòng
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/bế xốc cô lên vai mình một cách nhẹ nhàng rồi tiến về phía phòng mình/
Thím Mai
Thím Mai
/ở bên còn cổ vũ/ "cậu chủ mình thật là dũng mãnh"
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/hạn hán lời với những cái người trong nhà này/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Thả tôi xuống /vùng vẫy/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Hoàn thành nghĩ vụ vợ chồng của em đi đã tôi sẽ xem xét việc ly hôn cho em
Bế vào phòng còn đóng cửa một cái rầm khiến bao nhiêu người giúp việc trong nhà đều phải mất hồn
Thím Mai
Thím Mai
Mau đi làm đi /thấy những cô giúp việc trẻ khác cứ hóng hớt liền nhắc nhở/
???
???
Phu nhân có phải là không bình thường đi một mạch hai năm về liền đòi ly hôn. Uổng công cậu chủ chờ cô ấy
???
???
Hay là cô ta có nhân tình bên ngoài. Cái nghề đó rất dễ ngoại tình nha
???
???
Đúng vậy. Tôi cũng nghĩ như cô
Thím Mai
Thím Mai
Còn không mau đi làm việc. Các người ăn no rồi rửng mỡ à? /tức giận hét lên/

H++

Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/ném cô lên chiếc giường êm ái, ngồi quỳ đè lên người cô, hai tay mình nắm giữ hai tay cô lại/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/la hét muốn chống đối dữ dội nhưng không làm sao thoát khỏi vòng tay rắn chắc của anh/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/cuối người xuống hôn lấy hôn để môi của cô/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/Hôn cho đến khi cô không thở được mới nhã môi cô ra, cười một cái đểu cáng/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bà xã sao em không thở vậy?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Buông tôi ra
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Không buông /cởi áo của cô/
Chân váy bút chì dễ dàng bị anh cởi bỏ
Nhưng chiếc áo sơ mi lại không thấy cúc áo
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/Bực bội vì không thấy cách mở liền xé luôn cả áo/
Bây giờ trên người cô chỉ còn lại đồ l*t. Thân thể cô mền mại nóng bỏng khiến anh nhìn có chút ngây ngốc
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/tay được thả liền muốn che lại người/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/chụp tay bắt lại/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Lăng Mặc Khang anh muốn thì có thể tìm gái mại d*m. Tôi không muốn
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Tại sao? Em là vợ của tôi không quan hệ với em thì tôi tìm ai?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bà xã em yên tâm thân thể tôi rất sạch sẽ chỉ để cho mình em thôi
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Nhưng tôi kh…um
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/vừa hôn một tay còn lại thuần thục cởi áo l*t của cô/
Đôi ngực tròn trịa lộ ra khiến lửa trong người anh nhen nhóm lớn
Cô biết mình không thể thoát. Chỉ có thể dụ anh thoả thuận cho mình. Dù sao cũng từng là vợ chồng quan hệ lần này cô liền sẽ có thể thoát
Cứ coi như lần này bị chó cắn vậy
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Mặc Khang có phải làm xong anh sẽ ly hôn? /Không vùng vẫy chuyển sang quyến rũ anh/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Em đang ra điều kiện với tôi?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Không phải anh nói hoàn thành đủ nghĩa vụ vợ chồng anh sẽ đồng ý sao
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Để xem biểu hiện của em đã
Nghe anh nói vậy tức có nghĩa là sẽ đồng ý. Vậy thì cô phải cố gắng qua hôm nay mới được
Chiếc quần l*t nhỏ duy nhất che đi nơi tư mật của cô cũng đã bị anh lột sạch
Bây giờ Ôn Âm Di trần trụi trên giường khiến máu nóng trong người anh lại dâng lên
Thân hình cô sao lại đẫy đà như thế. Da thịt mơn mởn. Lại căn mịn khiến anh cũng phải chảy nước dãi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/cắn nhẹ vào bắp tay cô một cái/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Mặc Khang anh là chó sao? Mắc gì cắn tôi?
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Ai biểu em ngon như vậy. Bỏ đói tôi lâu vậy. Xem tôi xử em như thế nào
Anh lại chuyển sang mút nh* hoa của cô. Tay không ngừng nhào nắn bên còn lại. Bị anh làm đến tê dại khiến cô phải ưỡn cong người lên. Mặt đã chấm hồng đo đỏ
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Um…
Gặm nhấm nh* hoa đã, anh bắt đầu di chuyển xuống nơi tư m*t của cô
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/dùng tay trêu chọc ở bên dưới/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/rùng mình co giật nhẹ./
Biên độ tay ngày một nhanh và mạnh khiến cô chảy ra một dòng nước ấm t*nh khiết
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/muốn cúi người xuống nếm/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/ngăn chặn lại/ Đừng. Nơi đó không sạch
Anh bắt lấy tay của cô rồi hôn một cái lên đôi bàn tay có chút chai sạn đó. Sau đó lại chồm người lên tiếp tục hôn lấy môi cô
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Không bẩn chút nào. Ngược lại còn rất thơm
Sau hôn môi là tới cổ dọc tới đầu nhũ hoa xuống tới bụng dưới cuối cùng cũng chạm tới nơi kia
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/tách hai chân cô ra, lưỡi liếm càng quấy/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Đừng mà…
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Không phải ban nãy rất mạnh miệng sao. Biểu hiện của em tốt tôi mới xem xét lại
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/cắn răng chịu đựng cảm giác xấu hổ này/
Qua một lúc chiếc lưỡi càng quấy trong cơ thể cô khiến tay chân của cô như có điện mà co quắp lại, hạ thân cũng đã co giật thì anh mới buông tha
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/vẫn nằm trên giường thở dốc nhìn anh đang cởi tự cởi đồ cũng không ngừng trầm trồ/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
"Quái lạ. Anh ta ăn chơi suốt ngày lấy đâu ra thời gian mà tập thể hình. Cơ thể kia trông thật giống nhân tạo vì quá hoàn mỹ"
Đến khi anh cởi bỏ nốt cái quần nhỏ trên người để lộ ra thằng nhỏ đang ngóc đầu lại khiến cho cô giật mình
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
To quá
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bây giờ muốn lùi? Ôn Âm Di em trốn không thoát tôi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/Thấy cô lùi về sau, bắt hai chân cô lại kéo gần về phía mình hơn/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/hôn nhẹ một cái lên trán cô tay với cái gối đầu giường kê phía hạ thân dưới cho cô dễ chịu/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/mở ngăn kéo tủ lấy một bcs, tự bọc vào thẳng nhỏ của mình/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/đặt tiểu đệ của mình trước của hoa nguy*t vờn vờn với cô thêm một tý/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/Cả người đều căn thẳng/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/thấy mặt cô hoang mang/ Sao nào có phải em cũng thích nó phải không?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Không biết xấu hổ /dùng tay che mặt để che đi sự xấu hổ của mình/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/một tay xoa ng*c và n*m v* của cô một tay đặt cho tiểu đệ của mình cài gần cửa hang/
Cô quá khít khiến anh cũng phải chảy mồ hôi
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bà xã em đừng kẹp chặt như vậy. B*p ch*t tiểu đệ anh rồi /xoa lấy xoa để ng*c của cô/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/Đầu óc đã bắt đầu mộng mị, làm sao biết như thế nào là kẹp chặt/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bà xã em thả lỏng một tý
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/nghe anh nói vậy, mới hiểu vấn đề/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/vừa thả lỏng/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/ấn thân mình tấn công sâu vào bên trong, chạm phải cái vách gì đó/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/rùng mình mà rên lên/ Aaa…
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Bà xã em là xử nữ?
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tôi mới không ăn chơi như anh
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/biết cô là lần đầu, tâm trạng không khỏi vui sướng/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
"Con mẹ nó cảm giác còn hơn trúng độc đắc"
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/nhẹ nhàng vuốt ve để cho cô quên đi cảm giác đau, thấy cơ mặt cô đã bớt khó chịu mới xâm nhập sâu vào/
Máu nhuộm đỏ thanh kiếm của người đàn ông
Qua một hồi tốc độ ra vào của anh đã nhanh hơn. Mà tiếng renri như mật ngọt của của cô rót vào tai anh lại khiến anh càng hưng phấn
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Aumm…. Chậm một chút
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Um……nhẹ một chút
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Để xem em còn chê tôi yếu
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Lăng…Mặc…Khang..nhẹ chút
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Gọi là ông xã
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Ông…xã nhẹ một chút. Tôi chịu không nổi
Mặc cho cô có vài xin nhẹ tay tên nào đó như sói đói vẫn là cứ ra vào hạ thân của cô
Cứ tưởng anh dừng lại là xong
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/lật người cô lại, nâng mông của cô lên cao rồi hung hăn từ sau tiến vào/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Aaaaa….Ông…xã nhẹ chút
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
Hôm nay coi tôi dạy dỗ em làm vợ là sẽ làm sao
Đến khi cả hai cùng lên đỉnh
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/cả người tay chân đều run rẩy/
Lăng Mặc Khang
Lăng Mặc Khang
/gầm nhẹ thúc càng mạnh hơn/
Cô giờ mới được diện kiến sức lực của anh. Cô hứa là từ này về sau sẽ không chọc anh như vậy nữa
Cứ nghĩ sáng qua nói chuyện là sẽ xong nhưng bị bắt lại cho đến gần chiều tối cô mới được tha. Cạn kiệt sức lực cô chỉ có thể mặc anh làm gì làm

bị chó cắn

Đến tối người giúp việc vào gọi cô dậy theo lệnh của ông chủ
Anh nghĩ cả ngày nay cô không ăn lại bị anh hành xác nên sai người kêu cô dậy ăn uống
???
???
Phu nhân. Chị tỉnh dậy đi ạ
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Mấy giờ rồi? /lờ mờ tỉnh dậy/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/Phát hiện mình đã ngủ ở trong căn phòng khác/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/bật dậy khiến mền đắp trên người rơi xuống lộ ra cơ thể trần trụi đầy dấu hôn đỏ chói/
???
???
/thấy cảnh này cũng đỏ mặt, ngây thơ/ "cậu chủ mạnh bạo sao lại đánh phu nhân đỏ cả người"
???
???
Dạ là 8h tối. Cậu chủ vừa ra ngoài dặn em đem thức ăn lên cho phu nhân
???
???
Cậu chủ sợ chị đói sẽ đau bao tử nên dặn em làm rất nhiều đồ ăn. Phu nhân chị dậy ăn đi ạ
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Tên chết tiệt. Thật là mệt mà /muốn xuống giường rời đi nhưng phát hiện ra cả thân mình đều đau nhức không di chuyển được/
???
???
Phu nhân. Chị hãy ăn gì đi ạ. Nếu không cậu chủ về sẽ la em
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Em kiếm cho tôi một bộ đồ. Không lẽ để tôi ăn như thế này
Cô thấy người giúp việc này còn rất nhỏ. Cảm giác như chỉ 16,17 tuổi
???
???
Aa dạ phu nhân chờ em tý
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/trên giường ăn uống nhìn cô gái nhỏ đang nhìn mình chăm chăm/ Mặt chị có dính à?
???
???
Dạ không không có. Nhưng mà…
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Nhưng mà sao?
???
???
Dạ có phải là chị bị cậu chủ bạo hành không ạ
???
???
Em thấy cả người chị đều là chi chít vết đỏ. Hay là em báo cảnh sát giúp chị nha
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/đang húp canh cũng muốn sặc với cô bé này/ "Báo cảnh sát tới rồi nói làm sao đây"
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Không phải là chị bị chó cắn
???
???
Nghiêm trọng vậy sao nhưng em nhìn không giống vết bị chó cắn
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/cảm thấy người trong nhà này đều không bình thường/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Em tên gì?
Nhật Hạ
Nhật Hạ
Dạ em tên là Nhật Hạ. Cháu của thím Mai ạ
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
À. Em làm ở đây nói xấu cậu chủ như vậy không sợ bị đuổi sao?
Nhật Hạ
Nhật Hạ
/giật mình bịt miệng/
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
/bật cười/
Nhật Hạ
Nhật Hạ
Nhưng mà nếu chị bị bạo hành em sẽ giúp chị
Nhật Hạ
Nhật Hạ
Cậu chủ trả lương cho em nhưng nếu cậu sai em vẫn sẽ giúp chị
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Được rồi. Cảm ơn em. Chị sẽ giúp em giữ bí mật
____
Ăn xong
Nhật Hạ
Nhật Hạ
/dọn dẹp/ Phu nhân. Cậu chủ dặn em chị hãy ở lại đêm nay
Nhật Hạ
Nhật Hạ
Đợi cậu chủ về sẽ nói chuyện với chị. Vậy chị nghỉ ngơi đi nhé, em xin phép ra ngoài
Nhật Hạ
Nhật Hạ
À còn nữa đồ của chị cậu chủ để ở trong tủ. Chị có thể thoải mái lựa ạ
Ôn Âm Di
Ôn Âm Di
Cảm ơn em
Cô cũng cảm thấy có lý. Cô vừa về nước chưa thuê nhà
Ở lại đây sáng mai nói chuyện với anh rồi đi tìm nhà sau cũng được. Căn nhà ba mẹ nuôi ở cô không muốn bước chân vào nhà đó lần nào cả
Tắm xong sạch sẽ cô nằm trên giường suy nghĩ. Cả thân thể vẫn còn đau nhức đặc biệt nơi đó. Đột nhiên cô lại nhớ về tuổi thơ của mình
Cô sinh ra trong gia đình vốn hạnh phúc nhưng một tai nạn máy bay cướp ba mẹ cô đi khiến cô phải vào ở cô nhi viện ở năm 12 tuổi
Sau khi ba mẹ mất cô bị chính cô cậu của mình hất hủi còn cướp hết tất cả tài sản của ba mẹ cô ném cô vào đây
Ở đây cô vẫn được ăn học đàng hoàng còn rất vui vẻ vì nhiều bạn bè. Cho đến khi cô 16 tuổi đã được ba mẹ mới nhận nuôi
Tưởng chừng lại là hạnh phúc mới nhưng ba mẹ nuôi chỉ cần người giúp việc.
Tuy vẫn đi học nhưng tiền học phí đều là cô dành học bổng để chi trả. Ba mẹ nuôi thậm trí còn mắng nhiếc cô giỏi hơn con của họ
Cho đến 2 năm trước. Cô lúc đó đã là phóng viên hiện trường. Một công việc khá nguy hiểm vì cô thường phải đến những nơi nguy hiểm để đưa tin
Cô chọn ngành nghề này vì muốn xa cái gia đình tồi tàn. Cô cũng không sợ chết vì trên thế giới này đã không còn ai yêu cô cả
Ba mẹ nuôi vì cờ bạc sa đoạ mà gả cô cho anh để lấy tiền sính lễ lớn. Một tay ăn chơi nổi tiếng cả cái thành phố này không biết vì sao lại đến nói với ba mẹ cô gả cô cho anh
Coi như một món hàng bị bán đi. Vừa cưới xong anh liền bỏ đi đâu mất tăm
Vì tủi thân cô đã đến công ty xin đi công tác. Đi một hồi lại là 2 năm. Ba mẹ nuôi đã chết, cô cũng đã tự chủ kinh tế mình
Bây giờ điều cô cần chính là tự do. Vì vậy lần này về cô sẽ quyết ly hôn
Nói sơ về anh. Ba mẹ anh mất đột ngột để lại anh một mình. Gia đình vốn đều là người trong quân đội. Nên việc giáo dục rất nghiêm khắc và quy củ
Nhưng sau khi ba mẹ mất đi anh trở nên sa đoạ, ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Một thời gian trên tất cả mặt báo đều đưa tin xấu về thiếu gia nhà họ Lăng
Bây giờ đã quá quen nên công chúng họ cũng không thèm để ý anh sao nữa. Nghĩ đến quá khứ cô lại rơi nước mắt
Cộng thêm việc thân thể quá mệt mỏi cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play