[Allisagi] Ngoại Cảm Ngược
°1°
Văn phòng thám tử của Isagi Yoichi luôn ngập trong mùi cà phê đắng và thứ không khí lành lạnh của những linh hồn không thể siêu thoát. Nhưng Isagi không nói chuyện với người chết. Cậu nói chuyện với những kẻ sát nhân bằng sắt, bằng thép, bằng thủy tinh.
Vật chứng thứ nhất: Con dao găm cán bạc, khảm đá sapphire.
Isagi đeo chiếc găng tay lụa trắng, nhẹ nhàng nhấc lưỡi dao sắc lẹm lên từ chiếc hộp bằng kính nhung. Đây là hung khí trong vụ án mạng chấn động giới thượng lưu: Thiếu gia tập đoàn Mikage bị sát hại ngay trong phòng làm việc khóa kín. Nghi phạm lớn nhất là Reo Mikage – người thừa kế duy nhất, và Nagi Seishiro – thiên tài lập dị thân cận của nạn nhân.
Isagi nhắm mắt lại, áp những ngón tay lên sống dao lạnh ngắt.
Thế giới trong đầu cậu đảo lộn. Ý thức của Isagi bị kéo tuột vào một không gian méo mó. Đối với một con dao, con người không có mặt mũi rõ ràng. Chúng nhìn thế giới qua hai thứ: Lực ma sát và Nhiệt độ.
Hung khí
Nóng quá... Ôi, cái nóng tuyệt vời đó...
Tiếng thì thầm của con dao vang lên trong tâm trí Isagi, nhừa nhựa và đầy sự thỏa mãn điên cuồng.
Hung khí
Có một bàn tay rất dài, rất lười biếng ôm lấy tôi. Bàn tay ấy không có chút ác ý nào, lạnh ngắt như băng tuyết. Nhưng khi anh ta vung tôi lên, tôi cảm nhận được một nguồn nhiệt khác. Một ngọn lửa màu tím cuồng nhiệt, run rẩy vì giận dữ và đau đớn. Ngọn lửa tím ấy muốn tôi đâm vào... Tôi yêu ngọn lửa đó. Tôi muốn hòa làm một với nó, nên tôi đã ngoan ngoãn xuyên qua lớp da thịt ấm áp kia...
Isagi mở bừng mắt, mồ hôi hột đổ dọc thái dương. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng.
Góc nhìn của con dao thật kinh tởm. Nó không thấy ai là thủ phạm, nó chỉ thấy sự "khao khát". Bàn tay lạnh ngắt như băng tuyết kia chắc chắn là của Nagi Seishiro – người sở hữu những cái chạm bóng (và giờ là chạm dao) thiên tài nhưng vô cảm. Còn ngọn lửa tím cuồng nhiệt và đau đớn kia... chính là cái bẫy tâm lý do Reo Mikage giăng ra. Reo đã mượn tay Nagi? Hay chính Reo mới là kẻ điều khiển lưỡi dao từ trong bóng tối?
Một kẻ không có ác ý nhưng lại ra tay, một kẻ ngập tràn oán hận nhưng lại đứng nhìn? Mối quan hệ của hai người họ trong vụ án này, qua góc nhìn của hung khí, đã bị bóp méo thành một vũ điệu cộng sinh rùng rợn.
Itoshi Rin
Tìm thấy gì rồi sao, Isagi?
Giọng nói trầm thấp của Itoshi Rin – thanh tra trưởng chịu trách nhiệm vụ án – kéo Isagi về thực tại. Rin đứng dựa lưng vào tường, đôi mắt xanh sắc sảo ẩn sau mái tóc mái dài, luôn khóa chặt vào từng cử động của Isagi.
Rin là một người cuồng công việc, lạnh lùng và tàn nhẫn với tội phạm. Nhưng mỗi khi Isagi sử dụng năng lực, Rin luôn bước đến gần hơn một bước, một cách vô thức. Hắn ghét việc Isagi phải chịu đựng những ký ức kinh tởm từ hung khí, nhưng hắn lại càng khao khát được nhìn thấy đôi mắt Isagi bừng sáng khi tìm ra sự thật – thứ ánh sáng mà hắn muốn giữ cho riêng mình. Hắn bước lại gần, chìa ra một chiếc khăn tay, giọng vẫn cộc cằn.
Itoshi Rin
Lau mồ hôi đi. Trông thảm hại lắm. Giờ em muốn thẩm vấn ai trước?
Isagi Yoichi
Cảm ơn anh, Rin.
Isagi nhận lấy chiếc khăn, không hề nhận ra ngón tay của Rin đã khẽ chạm vào mu bàn tay mình, lưu luyến một chút nhiệt độ trước khi thu về.
Isagi Yoichi
Tôi muốn gặp cả hai. Nagi Seishiro và Mikage Reo. Họ đang ở phòng thẩm vấn đúng không?
Rin xoay người mở cửa, che giấu ánh mắt tối sầm đầy chiếm hữu khi thấy Isagi quá chú tâm vào hai nghi phạm kia.
Tại phòng thẩm vấn số 1, không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Mikage Reo ngồi đó, bộ âu phục đắt tiền có chút xộc xệch, mái tóc tím buộc gọn nhưng vài lọn rủ xuống gương mặt mệt mỏi. Kế bên anh ta, Nagi Seishiro gục đầu xuống bàn, mái tóc trắng bù xù, dường như không chút quan tâm đến việc mình đang bị tình nghi giết người.
Khi Isagi bước vào, Nagi khẽ động đậy. Đôi mắt xám tro vốn lờ đờ của cậu ta chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ khi nhìn thấy vị thám tử nhỏ nhắn. Nagi chống cằm, nhìn chằm chằm vào Isagi, một thứ cảm xúc chiếm hữu thầm kín, nguyên thủy như loài thú săn mồi trỗi dậy trong lòng. Cậu thám tử này... có mùi của sự tò mò. Muốn chạm vào cậu ta thử xem.
Isagi Yoichi
Chào hai người, tôi là thám tử Yoichi Isagi.
Isagi ngồi xuống đối diện, đặt tập hồ sơ lên bàn.
Isagi Yoichi
Chúng ta thẳng thắn nhé. Hung khí – con dao găm cán bạc – nói với tôi rằng, nó được điều khiển bởi một bàn tay lạnh giá, nhưng lại hành động vì một ngọn lửa màu tím.
Reo Mikage khựng lại. Ánh mắt anh ta dao động dữ dội, nụ cười lịch lãm thường ngày biến mất.
Mikage Reo
Thám tử Isagi, cậu đang nói đùa à? Đồ vật biết nói sao?
Isagi Yoichi
Nó không nói bằng lời, nó nói bằng cảm xúc mà hai người đã để lại trên nó.
Isagi rướn người về phía trước, đôi mắt xanh thẳm của cậu như xoáy sâu vào tâm can đối phương.
Isagi Yoichi
Nagi, cậu có thói quen chạm vào mọi thứ một cách vô cảm. Nhưng đêm đó, tại sao cậu lại cầm con dao của Mikage Reo?
Nagi không trả lời câu hỏi, cậu ta chỉ nhìn chăm chăm vào đôi môi đang mấp máy của Isagi, rồi chậm rãi nói bằng chất giọng ngái ngủ.
Nagi Seishiro
Thám tử... đôi mắt của cậu đẹp thật đấy. Nếu tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ cho tôi chạm vào cậu chứ?
Lời nói mang theo sự mập mờ và khao khát thầm kín ấy khiến không khí phòng thẩm vấn lập tức hạ xuống điểm đóng băng. Ở phía sau tấm kính một chiều, Rin siết chặt nắm đấm đến mức bật máu. Còn Reo Mikage bên cạnh thì siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn Isagi vừa có sự đề phòng, lại vừa có một sự rung động không thể lý giải trước vẻ kiên định của cậu.
Mikage Reo
Nagi, nghiêm túc đi.
Reo trầm giọng cắt ngang, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Isagi.
Mikage Reo
Thám tử Isagi, nếu cậu có thể 'nghe' thấy con dao đó, thì chắc cậu cũng biết... ngọn lửa tím của tôi không muốn giết cha tôi. Nó muốn giết kẻ đã tổn thương Nagi.
Vụ án bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, kéo theo những bí mật đen tối của giới tài phiệt và những khao khát thầm kín đang dần bóp nghẹt tất cả những người trong cuộc.
Mario🍄
Idea tự tới và cố làm mặc dù không có tí kiến thức gì về mấy cái này🙃
°2°
Không khí bên trong phòng thẩm vấn số 1 của Đội Trọng án sụt giảm xuống mức đóng băng. Ánh đèn neon rọi thẳng xuống mặt bàn kim loại, phản chiếu gương mặt tái nhợt nhưng kiên định của Thám tử Isagi Yoichi.
Phía sau tấm kính một chiều, Thanh tra trưởng Itoshi Rin đang khoanh tay, mắt khóa chặt vào Isagi. Hắn lật giở xấp tài liệu pháp y, giọng nói trầm thấp qua bộ đàm nối với tai nghe ẩn của Isagi.
Itoshi Rin
[Isagi, theo Bộ luật Tố tụng Hình sự, lời khai của nghi phạm về mặt tâm linh hay ngoại cảm không có giá trị chứng cứ trực tiếp tại Tòa án. Em phải dùng ký ức của hung khí để ép chúng đưa ra chứng cứ vật chất (physical evidence). Tập trung vào mâu thuẫn trong Alibi (nhân chứng ngoại phạm) của tụi nó.]
Isagi khẽ gật đầu, một cử động rất nhỏ chỉ để Rin nhận biết. Cậu nhìn thẳng vào Mikage Reo và Nagi Seishiro.
Isagi Yoichi
Căn cứ theo Điều 15 và Điều 19 của Luật Hình sự về tội danh 'Cố ý giết người' và 'Đồng phạm'.
Isagi đan hai tay vào nhau, giọng nói chuyên nghiệp, không một chút gợn cảm xúc.
Isagi Yoichi
Tôi sẽ phân tích lại hiện trường dựa trên cơ sở kỹ thuật để hai người hiểu rõ vị thế pháp lý của mình lúc này.
Isagi đẩy ba bức ảnh hiện trường ra.
Isagi Yoichi
Nạn nhân – Chủ tịch Mikage – tử vong do một nhát đâm thấu ngực trái, tổn thương trực tiếp đến động mạch chủ, gây mất máu cấp tính. Thời gian tử vong được xác định vào khoảng 22g15 đến 22g30 đêm qua. Điểm mấu chốt: Hung khí xuyên qua khe hở của xương sườn số 4 và số 5 một cách hoàn hảo, không hề chạm vào xương. Điều này đòi hỏi một lực đâm cực kỳ dứt khoát, chuẩn xác đến mức kinh ngạc, hoặc... kẻ xuống tay phải có một cơ chế kiểm soát vận động (motor control) thiên tài.
Isagi dời ánh mắt sang Nagi Seishiro, người vẫn đang lười biếng gục đầu.
Isagi Yoichi
Nagi Seishiro, cậu là cựu vận động viên có khả năng kiểm soát cơ thể và định vị không gian thuộc top 1%. Lời khai ban đầu của cậu với cảnh sát là: 'Tôi ở phòng game lúc 22g00 và ngủ quên ở đó.' Nhưng hệ thống định vị GPS trên vòng tay thông minh của cậu đã bị ngắt kết nối từ 22g00 đến 22g45. Theo Luật Tố tụng, đây được coi là 'Khoảng trống ngoại phạm bất hợp lý'.
Nagi khẽ mấp máy môi, ánh mắt xám tro từ từ ngước lên. Cậu ta không nhìn vào những bức ảnh máu me, mà nhìn vào những ngón tay đang thon dài của Isagi trên mặt bàn. Một sự khao khát thầm kín, nguyên thủy trỗi dậy trong lòng Nagi. Cậu ta muốn thu hẹp khoảng cách này, muốn được vị thám tử này dùng đôi mắt sắc sảo kia chỉ để quan sát một mình mình.
Nagi chậm rãi lên tiếng, chất giọng trầm và khàn.
Nagi Seishiro
Cậu phân tích tôi kỹ như vậy... là vì cậu quan tâm đến tôi, hay vì nhiệm vụ? Nếu tôi nói, tôi tắt GPS chỉ vì tôi phiền phức, cậu có tin không?
Isagi Yoichi
Tôi chỉ tin vào chứng cứ.
Isagi lạnh lùng đáp trả, không để bản thân bị dao động bởi sự mập mờ đó.
Cậu lập tức quay sang Mikage Reo.
Isagi Yoichi
Còn anh, Mikage. Anh có động cơ lập thân nhân mạng mạnh nhất: Thừa kế gia sản và xung đột sâu sắc với nạn nhân về việc quản lý quỹ đầu tư. Anh có chứng cứ ngoại phạm là đang dự tiệc rượu ở tầng dưới. Tuy nhiên, vết máu bắn tung tóe tại hiện trường theo dạng 'Cast-off' (vệt máu văng từ hung khí) cho thấy hung thủ đứng ở góc độ thấp hơn nạn nhân. Chủ tịch Mikage cao 1m85, lúc chết đang đứng. Kẻ đâm nhát dao đó phải thấp hơn, hoặc chủ đích hạ thấp trọng tâm.
Isagi gõ ngón tay xuống bàn.
Isagi Yoichi
Nagi cao 1m90, nhưng anh ta có thói quen chùng gối khi thực hiện các động tác cần độ chính xác cao. Mikage, anh đang bao che cho Nagi, hay chính anh là kẻ mưu sát cấp độ 1, sử dụng Nagi như một 'công cụ'?
Mikage Reo siết chặt hai tay dưới gầm bàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta nhìn Isagi. Sự sắc sảo, kiên định và cựu cực đoan trong ánh mắt của Isagi Yoichi bỗng chốc găm sâu vào tâm trí Reo. Trong thế giới đầy rẫy những kẻ dối trá của giới thượng lưu, sự thẳng thắn đến tàn nhẫn của Isagi giống như một loại độc dược có tính gây nghiện. Reo khao khát có được sự chú ý tuyệt đối đó từ Isagi, muốn cậu chỉ nhìn về phía mình, dù là với tư cách một kẻ tội đồ.
Mikage Reo
Thám tử Isagi, cậu quả thực rất thông minh.
Reo nở nụ cười cay đắng, hơi thở có chút dồn dập khi đối diện với áp lực từ Isagi.
Mikage Reo
Về mặt pháp lý, quyền im lặng của chúng tôi vẫn có hiệu lực cho đến khi có luật sư bảo chữa. Nhưng tôi sẽ cho cậu một manh mối: Con dao đó thuộc bộ sưu tập cá nhân của tôi, đúng vậy. Nhưng người cuối cùng lau chùi nó... không phải tôi, cũng không phải Nagi.
Mikage Reo
Có một kẻ thứ ba đã xâm nhập vào hệ thống an ninh lúc 22g10.
Reo hạ giọng, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm nhưng đầy mê đắm khi nhìn Isagi.
Mikage Reo
Một kẻ thích để lại những biểu tượng kiêu ngạo. Cậu có muốn cùng tôi tìm ra hắn không, Isagi?
Qua tai nghe, giọng của Rin vang lên, sặc sùi sát khí và sự chuyên quyền.
Itoshi Rin
Hết giờ thẩm vấn. Isagi, bước ra ngoài ngay lập tức. Tên Mikage đó đang cố tình thao túng tâm lý em.
Isagi đứng dậy, thu xếp hồ sơ. Cậu biết vụ án này đã vượt ra khỏi một vụ án giết người chiếm đoạt tài sản thông thường. Nó là một bàn cờ tâm lý tội phạm, nơi những nghi phạm, đồng nghiệp, và cả những thế lực ngầm đều đang nhìn cậu như một mục tiêu cần phải "săn đuổi" và "chiếm đoạt" bằng những cách thức tinh vi nhất.
Mario🍄
Vận dụng hết kinh nghiệm xem phim trinh thám☺
°3°
11 giờ 45 phút đêm. Phòng Nghiên cứu Pháp y thuộc Viện Khoa học Hình sự.
Ánh sáng từ những dải đèn LED xanh mờ hắt lên các dải kính vô trùng, tạo cho không gian một cảm giác tách biệt hoàn toàn với thế giới sống. Isagi Yoichi ngồi trước máy hiển vi lập thể, đôi găng tay cao su ôm chặt lấy những ngón tay thanh mảnh của cậu.
Kết quả điện di mao quản (Capillary Electrophoresis) của con dao găm khảm sapphire đã có," một giọng nói dịu nhẹ nhưng mang theo sự sắc bén đặc trưng vang lên.
Chigiri Hyoma – Chuyên viên giám định sinh học phân tử của viện – bước đến, trên tay là bảng phân tích biểu đồ STR (Short Tandem Repeats). Mái tóc đỏ dài của anh được kẹp gọn ra sau gáy, để lộ góc nghiêng thanh tú nhưng lạnh lùng dưới ánh đèn phòng lab.
Chigiri đặt tập hồ sơ xuống bên cạnh Isagi, khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hóa chất sát khuẩn hòa lẫn với hương hoa hồng dịu nhẹ từ mái tóc anh. Chigiri cúi người, một tay chống lên cạnh bàn, giam Isagi vào một khoảng không gian nhỏ hẹp, đôi mắt hồng ngọc nhìn chằm chằm vào màn hình phân tích, rồi từ từ dời sang sườn mặt của Isagi.
Chgiri Hyoma
Nhìn vào đây đi, Thám tử. Có một sự hỗn hợp DNA (DNA mixture) cực kỳ bất thường trên phần chuôi dao.
Ngón tay Chigiri chỉ vào các đỉnh đồ thị.
Chgiri Hyoma
Chúng tôi tìm thấy ba nguồn gene riêng biệt. Một của nạn nhân Mikage do máu bắn. Một của Nagi Seishiro ở phần cán cầm. Nhưng ở phần gờ chắn tay, nơi lực tì ngón tay cái mạnh nhất để tạo điểm tựa đâm xuống... lại là một profile DNA bị khuyết một nửa.
Isagi nheo mắt, bộ não thám tử lập tức hoạt động.
Isagi Yoichi
Khuyết một nửa? Nghĩa là hung thủ đã đeo găng tay, nhưng bị rách? Hay hắn có chủ đích để lại?
Chgiri Hyoma
Chính xác hơn là một kẻ có hiểu biết sâu sắc về sinh học pháp y.
Chigiri khẽ thì thầm, hơi thở ấm áp chạm vào vành tai Isagi, khiến cậu khẽ rùng mình.
Chgiri Hyoma
Kẻ đó đã dùng một hợp chất hóa học để tẩy đi các locus gen quan trọng, chỉ để lại đúng 7 locus — vừa vặn để tạo thành một lời thách thức hướng thẳng đến em. Isagi... kẻ này biết năng lực của em. Hắn đang chơi đùa với em đấy.
Trong một khoảnh khắc, Chigiri đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào lọn tóc trước trán của Isagi, ánh mắt lộ rõ một sự lo lắng pha lẫn khao khát chiếm hữu được che giấu kỹ lưỡng.
Chgiri Hyoma
Đừng lún sâu quá. Tôi không muốn phải là người xét nghiệm DNA của em trên một món vật chứng nào khác đâu.
Isagi Yoichi
Tôi biết giới hạn của mình, Chigiri. Cảm ơn anh.
Isagi khẽ né tránh cái chạm, đứng dậy thu hồi tài liệu. Cậu không nhận ra ánh mắt của Chigiri tối sầm lại khi bàn tay trống rỗng thu về túi áo blue trắng.
01 giờ 15 phút sáng. Hiện trường vụ án – Phòng làm việc của Chủ tịch Mikage tại dinh thự ngoại ô.
Vòng băng rôn vàng cảnh báo của cảnh sát "CRIME SCENE - DO NOT ENTER" bay phần phật trong gió đêm. Căn phòng rộng lớn được bài trí theo phong cách hoàng gia châu Âu, nhưng giờ đây mọi thứ đều nhuốm màu u ám. Vệt phấn trắng vẽ hình dáng nạn nhân nằm dài trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, xung quanh là những vết máu đã khô, chuyển sang màu nâu sẫm.
Thanh tra trưởng Itoshi Rin đứng ở trung tâm căn phòng, đôi mắt xanh lục bảo quét qua cấu trúc các cửa sổ. Tất cả đều được chốt chặt từ bên trong bằng lẫy cơ học kiểu cũ.
Itoshi Rin
Cửa chính khóa bằng vân tay của hai người: Nạn nhân và Reo Mikage. Hệ thống log dữ liệu cho thấy cửa chỉ mở vào lúc 22g00 bởi Reo và Nagi bước vào, sau đó không có lượt truy cập nào cho đến khi thi thể được phát hiện lúc 23g30.
Rin lạnh lùng nói khi Isagi bước qua vạch xuất phát hiện trường.
Isagi không trả lời ngay. Cậu tiến đến chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cổ thụ. Trên mặt bàn, ngoài những chồng văn kiện tài chính, có một chi tiết nhỏ đã bị bỏ qua bởi đội khám nghiệm sơ bộ.
Một vết xước rất mảnh, dạng đường vòng cung hoàn hảo nằm ngay cạnh lọ mực đổ.
Isagi quỳ một gối xuống, áp sát mắt vào mặt bàn, dùng đèn pin soi góc nghiêng.
Isagi Yoichi
Thanh tra trưởng, nhìn cái này đi. Đây không phải vết xước do dao kéo. Đây là vết ma sát của một chiếc nhẫn xoay.
Rin bước đến, đứng ngay phía sau Isagi, bóng của hắn bao trùm hoàn toàn lấy cậu. Hắn cúi xuống, một bàn tay đặt lên bờ vai mảnh khảnh của vị thám tử như để giữ thăng bằng, nhưng lực siết lại vô thức mạnh hơn bình thường. Sự hiện diện áp đảo của Rin khiến Isagi cảm thấy áp lực.
Itoshi Rin
Một chiếc nhẫn?
Rin trầm giọng, mắt hắn nhìn vào vết xước, rồi lại nhìn vào gáy của Isagi, nơi những sợi tóc tơ khẽ lay động. Sự khao khát được bảo bọc và giam cầm cậu thám tử này trong thế giới của riêng mình khiến lồng ngực Rin thắt lại.
Itoshi Rin
Kẻ đeo nhẫn đã tì tay lên đây để quan sát vụ giết người. Hắn không trực tiếp đâm, hắn đứng nhìn Nagi và Reo hành động.
Isagi Yoichi
Đúng vậy... Và hãy nhìn vào bình hoa thủy tinh trên bệ cửa sổ kia kìa.
Isagi đứng phắt dậy, chỉ tay về phía góc phòng.
Bình hoa chứa những bông hoa ly trắng đã héo rũ do nhiệt độ phòng, nhưng ở chính giữa, có một cành hoa đã bị cắt tận gốc, chỉ còn lại chiếc lá màu xanh thẫm không thuộc về họ nhà ly. Chiếc lá của một bông hoa hồng.
Và trên bệ cửa sổ bằng đá cẩm thạch, có một vệt bột màu xanh lục bám lại — thứ bột lưu huỳnh thường được dùng để nhuộm màu nhân tạo cho hoa.
Isagi Yoichi
Mật danh: Kaiser.
Isagi thì thầm, danh tính của kẻ đứng sau bức màn nhung dần lộ diện thông qua những ẩn dụ kiêu ngạo mà hắn để lại.
Isagi Yoichi
Hắn đã ở đây. Hắn không phá khóa. Hắn đi vào thông qua chính sự rạn nứt trong tâm lý của Reo và Nagi. Hắn là kẻ đã 'mồi' ngọn lửa tím và làm lạnh bàn tay băng tuyết.
Rin siết chặt vai Isagi, xoay người cậu lại đối diện với mình. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. Đôi mắt Rin tràn ngập thứ sát khí đen tối nhưng sâu thẳm trong đó là một sự chiếm hữu điên cuồng được kìm nén bằng lý trí của một cảnh sát.
Itoshi Rin
Tôi đã nói rồi, Isagi. Tên biến thái ngoại quốc đó đang nhắm vào em. Vụ án này là cái bẫy hắn giăng ra để thu hút sự chú ý của em. Đừng nhìn vào bông hồng của hắn. Nhìn tôi này.
Isagi cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi tội phạm, mà vì dòng chảy tình cảm ngầm quá mức mãnh liệt và đặc quánh từ người đàn ông trước mặt. Câu chuyện pháp lý giờ đây đã bị đan cài bởi những sợi tơ hồng độc hại, nơi mỗi manh mối tìm được lại kéo Isagi lại gần hơn với tâm bão của những ham muốn điên cuồng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play