[WrenCap] Im Đợi Người Anh Thương. [ Wren Evans × Captain Boy ]
#2. Chương 1 — Mệnh Lệnh.
Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với mùi thuốc súng vẫn còn quẩn quanh trong căn nhà kho bỏ hoang.
Ánh đèn vàng chập chờn hắt xuống nền xi măng loang lổ.
Một người đàn ông nằm sõng soài giữa vũng máu, hơi thở đứt quãng. Hai mắt hắn mở to, run rẩy nhìn chằm chằm về phía trước.
Tiếng giày da vang lên đều đều.
Hoàng Đức Duy dừng bước trước mặt hắn.
Chiếc áo sơ mi đen được xắn đến khuỷu tay, cổ tay trắng lạnh lẽo dính vài giọt máu chưa kịp lau. Gương mặt cậu trẻ đến mức khó tin, sống mũi cao, đôi mắt đen sâu như mặt nước không gợn sóng.
?
Mày... mày tha cho tao...
Đức Duy cúi xuống, nhặt khẩu súng hắn vừa đánh rơi.
Động tác chậm rãi như đang quan sát một món đồ chơi.
Hoàng Đức Duy
Cầu xin xong chưa?
Càng không mang theo chút cảm xúc nào.
Người đàn ông khóc đến khản cổ.
Hoàng Đức Duy
Liên quan gì đến tôi?
Hoàng Đức Duy
Anh phản bội băng.
Hoàng Đức Duy
Thì phải chết.
Mọi thứ lại chìm vào im lặng.
Đức Duy bước ra khỏi nhà kho.
Một đàn em nhanh chóng đưa khăn sạch.
Cậu nhận lấy, chậm rãi lau từng ngón tay.
Máu đỏ thẫm thấm vào nền vải trắng.
Lau xong, cậu tiện tay ném chiếc khăn xuống đất.
Hoàng Đức Duy
Ông trùm đâu?
Chiếc Cadillac màu đen lăn bánh giữa màn đêm.
Cửa kính phản chiếu gương mặt Đức Duy.
Vừa rồi cậu giết một mạng người, nhưng trong mắt cậu...
Chẳng khác gì giẫm chết một con kiến.
Hai mươi ba tuổi.
Mười ba năm cầm súng.
Đối với Hoàng Đức Duy, giết người đã trở thành bản năng.
Chiếc xe dừng trước tòa nhà nằm sâu trong khu cảng. Nơi này là đại bản doanh của băng.
Đám đàn em hai bên lập tức cúi đầu.
Cậu đi thẳng lên tầng cao nhất.
Cánh cửa gỗ mở ra.
Trong căn phòng rộng lớn, ông trùm ngồi phía sau bàn làm việc.
Điếu xì gà trên tay vẫn còn cháy đỏ.
Thấy Đức Duy bước vào, ông chỉ tay về chiếc ghế đối diện.
Hoàng Đức Duy
Vụ vừa rồi đã xong.
Ông mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ màu đen. Đẩy sang trước mặt cậu.
Đức Duy cầm lên.
Trang đầu tiên.
Một tấm ảnh.
Người đàn ông trong ảnh mặc sơ mi trắng, đứng giữa nắng chiều.
Nụ cười rất nhẹ, khác hoàn toàn thế giới của cậu.
Lê Phan.
25 tuổi.
Con trai duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn Lê Gia.
Đức Duy lật thêm vài trang.
Lịch sinh hoạt.
Địa chỉ.
Các mối quan hệ.
Thói quen.
Không bỏ sót bất cứ thứ gì.
Ông trùm dụi điếu xì gà vào gạt tàn.
Ánh mắt dần lạnh xuống.
Ông trùm
Mày biết cha nó không?
Ông trùm
Năm xưa, lão ta quỳ trước mặt tao. Xin tao tiền, xin tao người, xin tao chống lưng.
Ông trùm
Để rồi khi có tiền... Lão quay lưng.
Ông trùm
Coi tao như thứ dơ bẩn.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Ông trùm
Tao không muốn lão chết.
Ông trùm
Tao muốn lão sống... để tận mắt nhìn con trai mình chết.
Đức Duy không đổi sắc mặt.
Hoàng Đức Duy
Cần tôi bắn chết hắn?
Ông trùm
Thế thì quá nhẹ.
Ông đẩy tập hồ sơ về phía trước thêm một chút.
Ông trùm
Tiếp cận. Khiến nó tin mày, khiến nó coi mày là người quan trọng nhất.
Ông trùm
Đến lúc... Tự tay giết nó.
Đức Duy nhìn chằm chằm tấm ảnh.
Ánh mắt vẫn lạnh như cũ, không một gợn sóng.
Chỉ một chữ, như thể cậu vừa nhận một công việc bình thường.
Ông trùm
Đừng làm tao thất vọng.
Đức Duy đứng dậy, cầm theo tập hồ sơ.
Trước khi ra khỏi cửa, ông trùm cất giọng.
Ông trùm
Thứ mày giết không chỉ là một thằng nhóc.
Ông trùm
Mà là món nợ của cả băng.
Trong hành lang vắng lặng, cậu mở lại tấm ảnh của Lê Phan. Ngón tay lướt qua khuôn mặt người trong ảnh.
Khẽ cười, một nụ cười nhạt đến lạnh người.
Hoàng Đức Duy
Muốn trách... Thì trách cha anh.
Nơi mà một nhiệm vụ mới vừa bắt đầu.
#3. Chương 2 — Hồ sơ.
Cả khu căn cứ của băng đảng chìm trong một khoảng lặng hiếm hoi.
Chỉ còn tiếng gió rít qua những ô cửa kính cũ kỹ cùng ánh đèn hành lang hắt vào căn phòng cuối dãy.
Cậu nằm im thêm vài giây rồi chống tay ngồi dậy.
Không phải vì gặp ác mộng.
Mà đơn giản... không ngủ được.
Đức Duy đưa tay vuốt mái tóc đã hơi rối, tiện tay cầm bao thuốc lá đặt trên tủ đầu giường. Cậu rút một điếu, châm lửa.
Đốm lửa đỏ lập lòe trong màn đêm.
Làn khói trắng mỏng tan dần giữa căn phòng lạnh lẽo.
Nơi này chẳng có gì ngoài một chiếc giường đơn, tủ quần áo, bàn làm việc và cửa sổ nhìn xuống bến cảng.
Một căn phòng chẳng giống phòng ngủ.
Đức Duy ngả người vào thành giường, rít thêm một hơi thuốc rồi nghiêng đầu nhìn chiếc cặp hồ sơ đặt trên bàn.
Hai chữ ấy bất chợt hiện lên trong đầu.
Đứng dậy, bước đến bàn làm việc.
Chiếc cặp màu đen vẫn nằm nguyên vị trí lúc chiều.
Đức Duy mở khóa, lại lấy tập hồ sơ ra.
Nhưng thói quen của cậu là trước mỗi nhiệm vụ đều đọc lại, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Trang đầu tiên, ảnh chân dung.
Đức Duy khép hồ sơ lại, im lặng vài phút. Sau đó cậu cầm điện thoại lên.
Mở trình duyệt. Gõ đúng hai chữ: Lê Phan.
Trang cá nhân của anh hiện ra.
Đức Duy bấm vào, lướt xuống.
Không có ảnh khoe xe, không có ảnh khoe đồng hồ.
Cũng chẳng có mấy bài viết phô trương cuộc sống giàu sang.
Đa số chỉ là công việc, sách, đồ ăn.
Cậu vốn nghĩ một thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ sẽ khác.
Ít nhất... Sẽ kiêu ngạo hơn.
Nhưng nhìn trang cá nhân này lại sạch sẽ đến lạ.
Không giống con trai của kẻ mà cả băng hận đến tận xương tủy.
Hoàng Đức Duy
Ngụy trang cũng giỏi.
Cậu tự lẩm bẩm, rồi tiếp tục xem.
Một bài đăng từ hai tháng trước.
Đây là lần đầu tiên cậu dành hơn mười phút chỉ để nhìn một người xa lạ.
Một người... Rồi sẽ chết dưới tay mình.
Nghĩ đến đó, Đức Duy tắt màn hình điện thoại. Ném nó lên bàn.
Cậu kéo ghế, tựa lưng ra sau, đôi mắt nhìn lên khoảng trần tối đen.
Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.
Tiếp cận.
Lấy lòng tin.
Giết.
Đơn giản như mọi nhiệm vụ trước đây.
Chỉ là lần này, mục tiêu biết cười.
Và nụ cười ấy vô tình khiến cậu nhớ lâu hơn dự định.
Ngoài cửa sổ, từng hồi còi tàu vang lên giữa màn đêm.
Hoàng Đức Duy khép tập hồ sơ, đứng dậy.
Ngày mai, nhiệm vụ chính thức bắt đầu.
pwlann.
khá nhiều lời bộc bạch, vì tui muốn miêu tả khung cảnh và cảm xúc hơn ạa.
#4. Chương 3 — Vai Diễn.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên đúng sáu giờ sáng, Hoàng Đức Duy mở mắt.
Suốt hơn mười năm qua, đồng hồ sinh học của cậu chưa từng sai lệch.
Căn phòng vẫn tối như cũ, chỉ có vài tia nắng yếu ớt len qua khe rèm, hắt xuống nền nhà lạnh ngắt.
Đức Duy ngồi dậy, ánh mắt lướt một vòng quanh căn phòng đã gắn bó với mình hơn mười năm.
Một chiếc giường đơn.
Một tủ quần áo.
Một bàn làm việc.
Không ảnh chụp.
Không đồ trang trí.
Không bất cứ dấu vết nào chứng minh đây từng là nơi ở của một con người.
Đối với Đức Duy, đây chỉ là chỗ ngủ. Không phải nhà.
Cậu bước xuống giường, mở tủ quần áo.
Bên trong chỉ có vài bộ đồ màu tối được treo ngay ngắn.
Đức Duy lấy xuống vài chiếc áo thun, hai chiếc quần jeans, một chiếc áo khoác màu xám rồi gấp gọn bỏ vào balo.
Ngăn kéo phía dưới chứa vài món đồ cá nhân.
Bàn chải.
Dao gấp.
Một khẩu súng ngắn đã được tháo băng đạn.
Vài hộp đạn.
Đức Duy cầm khẩu súng lên, ngón tay lướt nhẹ qua thân súng lạnh ngắt.
Sau vài giây, cậu đặt nó trở lại ngăn kéo.
Nhiệm vụ lần này là tiếp cận, không phải ám sát ngay.
Mang theo súng bên người sẽ chỉ khiến mọi thứ rắc rối hơn.
Chiếc balo nhanh chóng được kéo khóa.
Đơn giản đến mức giống như một người đi công tác vài ngày.
Đức Duy mở cửa. Một đàn em đứng bên ngoài, cúi đầu.
Đàn em
Xe đợi dưới sảnh, căn nhà trọ đã chuẩn bị xong.
Đàn em
Ông trùm dặn anh chuyển đến ngay trong hôm nay.
Chiếc xe màu đen rời khỏi căn cứ khi thành phố vừa thức giấc.
Đức Duy ngồi ở hàng ghế sau.
Bên cạnh là một chiếc túi giấy màu nâu, ở trong chứa toàn bộ giấy tờ mới.
Thẻ căn cước.
Bằng lái xe.
Thẻ ngân hàng.
Hợp đồng thuê nhà.
Thậm chí còn có cả bằng đại học được làm giả tinh vi.
Một thân phận hoàn toàn mới.
Đức Duy mở tập hồ sơ, dòng chữ đầu tiên hiện lên.
Tên thật vẫn được giữ nguyên.
Chỉ có quá khứ đã bị thay thế.
Không liên quan đến xã hội đen.
Không liên quan đến máu.
Không liên quan đến những cái chết.
Hoàng Đức Duy
Chuẩn bị cũng kỹ.
?
Ông trùm nói lần này không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Chiếc xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ, khác hẳn những khu biệt thự xa hoa ở trung tâm.
Nơi đây chỉ là dãy nhà trọ cũ kỹ với những ban công đã bạc màu theo năm tháng.
Đức Duy bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn căn phòng nằm ở tầng hai.
Đó sẽ là nơi cậu sống trong thời gian tới.
Người đàn em đưa chìa khóa.
Đàn em
Căn phòng này đứng tên anh.
Đàn em
Tiền thuê đã thanh toán trước một năm.
Đức Duy nhận chìa khóa, không nói thêm. Cậu xách balo bước lên cầu thang.
Một chiếc giường.
Một chiếc bàn gỗ.
Một tủ lạnh mini.
Một ban công đủ để nhìn xuống con hẻm bên dưới.
Mọi thứ đều bình thường, bình thường đến mức chẳng ai có thể ngờ người vừa bước vào đây là một sát thủ.
Đức Duy đặt balo xuống nền, mở cửa ban công.
Buổi sáng trong con hẻm bắt đầu bằng tiếng rao bán xôi, tiếng xe máy nổ máy và vài đứa trẻ chạy lon ton phía dưới.
Khung cảnh ấy xa lạ vô cùng.
Suốt những năm qua, cuộc sống của cậu chỉ có tiếng súng, mệnh lệnh và máu.
Đây là lần đầu tiên cậu đứng giữa một nơi bình yên như thế.
Điện thoại trong túi rung lên, một tin nhắn từ ông trùm.
Ông trùm
💬 Bắt đầu nhiệm vụ.
Đức Duy nhìn dòng chữ trên màn hình sau đó khóa điện thoại.
Ánh mắt chậm rãi hướng về phía khu trung tâm thành phố, nơi Lê Phan đang sống.
Khóe môi cậu cong lên rất nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hy vọng...anh sẽ không làm tôi thất vọng.
Đó không phải lời chào.
Càng không phải lời đe dọa.
Mà là câu mở đầu cho một vai diễn.
Một vai diễn mà ngay cả Hoàng Đức Duy cũng chưa biết... Đến cuối cùng, ai mới là người lạc trong đó.
pwlann.
tôi yêu tất cả những người đọc truyện của tôii
Download MangaToon APP on App Store and Google Play