Vĩnh Hằng Song Hành
chương 1
Hoàng Đức Duy
Tên: Hoàng Đức Duy
Tuổi: 23
Cấp bậc: Vampire cấp trung
Chức vụ: Cận vệ đặc biệt
Đặc điểm: Tận trung, thầm lặng, luôn là bóng hình bảo vệ sát sao bên cạnh Quang Anh là người nắm giữ toàn bộ bí mật của Q.anh cậu còn có vai trò là người bạn thân mà chẳng ai biết của Quang anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh (25 tuổi): Người đứng đầu một gia tộc Vampire lâu đời và là Chủ tịch quyền lực. Đối với thế giới bên ngoài, anh là một doanh nhân thành đạt, nhưng sau bức màn nhung, anh là một Vampire cấp cao với quyền năng khó lường. Luôn có Hoàng Đức Duy âm thầm che chở cho những bí mật của anh. từ nhỏ anh thầm thích Đức Duy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương (26 tuổi): Em trai họ của Quang Anh, cũng là một Vampire cấp cao. Nếu Quang Anh là người lạnh lùng, nghiêm nghị thì Dương lại mang vẻ ngoài [lãng tử/phóng khoáng/bí ẩn]. Anh không chỉ là người thân mà còn là trợ thủ đắc lực của Quang Anh trong thế giới bóng đêm (thầm thích thanh pháp)
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp (25 tuổi)
Thân phận: Trợ thủ đắc lực của Đăng Dương.
Bản chất: Vampire cấp trung.
Đặc điểm: Là bạn thân thiết của Đức Duy. Thanh Pháp đóng vai trò là "bộ não" hỗ trợ Đăng Dương và Quang anh trong mọi kế hoạch
Trong thế giới bóng đêm, người ta thường truyền tai nhau về một tổ đội không thể bị đánh bại. Sự kết hợp giữa quyền lực, lòng trung thành và trí tuệ của bốn con người này tạo nên một huyền thoại mà không một thế lực nào dám đối đầu."
"Lời đồn về một 'bộ tứ quyền năng' đã trở thành nỗi khiếp sợ của giới Vampire. Họ không chỉ là đồng đội, mà là một thực thể hoàn hảo – nơi mà Quang Anh, Đăng Dương, Đức Duy và Thanh Pháp hợp lại thành một thế lực không ai có thể địch lại."
Hoàng Đức Duy
Cậu chủ em điều ra đc có người muốn nhắm vào chúng ta và đó là phe đối thủ mà công ty chúng ta đang cạnh tranh chúng sẽ tấn công vào dinh thự vào tối mai
Nguyễn Quang Anh
tốt em đi gọi cả Dương và kiều vào hợp gấp
Hoàng Đức Duy
ê cha kia dậy coi Quang Anh gọi vào hợp kìa// gọi dương//
Trần Đăng Dương
nữa hả má thằng anh tồi đăng ngủ 🥹// dậy//
Hoàng Đức Duy
t đi trước à// rời đi//
Hoàng Đức Duy
cjjjj kiều oiiiii// chạy tới//
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Saoo vậy có chuyện j à
Hoàng Đức Duy
Anh Quang anh bảo đi họp ạ
Trần Đăng Dương
Má phân biệt đối xử kìa// ấm ức//
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
// đi ngang qua// haha dừa lắm lêu lêu
nhìn ở ngoài họ ngầu ngầu vậy thôi chứ bình thường cũng thề lắm
chương 2
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
//đang ra thêm thông tin về đối thủ trên máy tính//
Hoàng Đức Duy
ê ê từ từ đã
Hoàng Đức Duy
Có j đó sai sai ấy
Nguyễn Quang Anh
//xem thử//
Trần Đăng Dương
đúng thật này sao lại có hai hướng tấn công thế
Nguyễn Quang Anh
Chúng ko chỉ đánh từ phía bắc xuống mà còn đánh từ phía nam lên
Trần Đăng Dương
anh hai hay chúng ta chia nhau ra đi
Trần Đăng Dương
Em với kiều xuống phía Nam còn anh với với duy lên phía bắc
Nguyễn Quang Anh
cũng đc cứ thế mà làm
Nguyễn Quang Anh
chúng ta sẽ đi vào tối nay
Tối đó 4 người cứ thế mà chia nhau ra đi
Hoàng Đức Duy
//ngồi ngây người//
Nguyễn Quang Anh
Em Sao thế
Hoàng Đức Duy
Em cứ có cảm giác bất an lắm ý
Nguyễn Quang Anh
thôi Không phải lo
Dương và kiều cùng thuộc hạ nhanh chống cbj
Trần Đăng Dương
Kiều này lỡ trận này có một trông hai chúng ta có người ko trở lại nữa thì sao
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Nói bậy nữa
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Sảng hả cha
Trần Đăng Dương
T nói thật đấy
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
...
Trần Đăng Dương
kiều này, tôi chưa từng nói với ai, nhưng cậu là người duy nhất tôi muốn thấy khi ánh mặt trời của ngày mai ló dạng. Đừng chết đấy, tôi còn chưa kịp tỏ tình chính thức đâu
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
//sững//
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Sao..sao m nói thế
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
Được, tôi nhận lời. Giờ thì đừng nói chuyện 'nếu như' nữa, đi đánh trận thôi. Phía sau lưng anh, cứ để tôi lo."
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
"Anh mà dám chết, tôi sẽ xuống tận địa ngục lôi anh về bắt đền đấy. Thế nên, ráng mà thắng rồi về làm người yêu tôi đi, tôi không đợi lâu đâu."
Trần Đăng Dương
//cười mỉm//
Nguyễn Thanh pháp (pháp Kiều)
//cười mỉm//
Gần sáng kiều và dương dã hạ được cánh quân phía nam
Vì quân phía nam nhỏ lớn và lực lượng ít hơn nên nhanh chóng bị hạ gục
chương 3
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ sát đất, chiếu lên bóng lưng cao lớn của Quang Anh. Anh đang thắt lại nút cổ tay áo, chuẩn bị cho trận chiến sống còn. Đức Duy đứng phía sau, lặng lẽ kiểm tra lại vũ khí cho anh như mọi khi, nhưng hôm nay, đôi bàn tay của cậu hơi run.
Quang Anh bất chợt xoay người lại, áp sát Đức Duy vào vách tường. Anh không nói lời nào, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt hơi cụp xuống của cậu cận vệ.
"Duy," tiếng của Quang Anh trầm thấp, mang theo uy quyền của kẻ thống trị nhưng lại ẩn chứa sự dịu dàng mà chỉ mình cậu mới có đặc quyền nhận được. "Trận chiến này không giống những lần trước. Nguy hiểm hơn, khó lường hơn."
Hoàng Đức Duy
//Đức Duy ngước mắt lên, giọng hơi nghẹn// Tôi đã thề sẽ bảo vệ anh, dù có phải đánh đổi bằng...
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay, trận chiến này rất có thể là lần cuối. Nếu tôi phải chết, tôi không muốn chết với tư cách là một Chủ tịch cô độc. Nếu tôi còn sống, tôi cũng không muốn cậu chỉ là một kẻ đứng sau lưng.
Nguyễn Quang Anh
Sau trận này, đừng làm cận vệ nữa. Hãy ở bên cạnh tôi với tư cách là người của tôi. Duy, đó không phải là câu hỏi, mà là mệnh lệnh.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, tôi đã dành cả đời để làm cái bóng cho anh. Nhưng nếu anh muốn... tôi sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối đó để đứng cạnh anh. Dù đêm nay có là tận thế, hay là khởi đầu mới, tôi cũng chỉ có một nơi để thuộc về. Đó là bên cạnh anh, mãi mãi."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play