Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

MasonB | Criminal

1.

Mùi mưa ẩm ướt trộn lẫn với mùi rác thải nồng nặc của khu phố chợ xập xệ về đêm khiến bầu không khí trở nên đặc quánh Thành Công đứng nép mình sau bức tường loang lổ rêu xanh, bàn tay siết chặt lấy quai balo Dù xung quanh là bóng tối và bùn lầy, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu của cậu vẫn sạch sẽ đến mức lạc lõng giữa cái nơi tôn nghiêm của tệ nạn này ​Phía trước mặt cậu, cách tầm mười mét, gã đàn ông tên Xuân Bách vừa bước ra khỏi sòng bạc ngầm Gã mặc chiếc áo khoác da màu đen ngón tay kẹp điếu thuốc lá đỏ lửa, vài sợi tóc mái rủ xuống che đi vết sẹo dài nơi đuôi mắt trái Gã cười nói gì đó với đám đàn em bặm trợn rồi phẩy tay, một mình rẽ vào con ngõ tối dẫn ra phố lớn ​Thành Công bất giác tiến lên một bước tiếng đế giày chạm vào vũng nước mưa phát ra một tiếng bõm ​Chỉ một giây sơ hở đó, bóng dáng cao lớn của Xuân Bách đột ngột biến mất sau góc rẽ Thành Công hơi nhíu mày, bước chân vô thức dồn dập hơn Nhưng ngay khi cậu vừa chạm chân đến góc tối của con hẻm cụt, một lực đạo kinh người bỗng từ phía sau ập tới
Một cánh tay rắn chắc như gọng kìm sắt khóa chặt lấy bả vai Thành Công, thô bạo ép mạnh cậu vào bức tường gạch Chưa kịp để cậu định thần, một lưỡi dao bén ngót, lạnh lẽo đã áp sát vào ngay động mạch cổ Mùi thuốc lá nồng nặc phả thẳng vào mặt Công cùng với giọng nói trầm khàn vang lên bên tai
Xuân Bách
Xuân Bách
Mày đi theo tao từ chiều đến giờ làm cái gì? muốn chết à, nhóc con?
Lưỡi dao hơi siết nhẹ, một vệt đau nhói truyền đến nhưng Thành Công không hề khóc lóc hay run rẩy Cậu từ từ mở mắt, đối diện trực diện với ánh nhìn sắc như dao cạo của Xuân Bách giọng cậu đều đều, lễ độ nhưng vô cùng kiên định
Thành Công
Thành Công
Tôi không có ý xấu, tôi tìm anh vì chuyện của Đình Dương, nó là em trai tôi
Xuân Bách hơi nheo mắt, nhìn lướt qua gương mặt thanh tú, quá đỗi sạch sẽ và mang đậm mác con nhà lành của người đối diện Gã bật cười khẩy, lưỡi dao vẫn không hề dịch chuyển
Xuân Bách
Xuân Bách
À, thằng ranh con đánh bạc quỵt nợ? Nó trốn rồi, mày vác xác đến đây nộp mạng thay nó chắc?
Thành Công
Thành Công
Tôi đến để trả nợ
Thành Công bình thản đáp cậu dùng một tay chầm chậm kéo dây khóa balo, lấy ra một xấp tiền được buộc dây chun cẩn thận, đưa lên trước ngực Bách
Thành Công
Thành Công
Đây là 50 triệu, tôi đưa trước cho anh, mong anh bảo đàn em dừng việc lùng sục em tôi lại
Xuân Bách nhìn xấp tiền, rồi lại nhìn bản mặt không một chút sợ hãi của Thành Công Gã như vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất thế gian Gã dùng mũi dao gạt xấp tiền văng xuống vũng nước mưa dưới đất, áp sát mặt mình hơn
Xuân Bách
Xuân Bách
300 triệu mà đòi trả 50 triệu? Mày nghĩ mạng của thằng em mày rẻ mạt thế à? Hay mày tưởng cái bộ dạng gia giáo, học thức này của mày có thể ra đây làm đại sứ hòa bình với tao?
Nhìn xấp tiền bị vứt dưới đất, ánh mắt Thành Công thoáng dao động một chút - một sự dao động được tính toán hoàn hảo để Bách nhìn thấy Cậu khẽ nuốt nước bọt, giọng hạ thấp xuống một tông, mang theo sự khẩn cầu của một kẻ đã đường cùng nhưng vẫn giữ tự trọng
Thành Công
Thành Công
Nhà tôi là gia đình không khá giả, không bao giờ có số tiền lớn như vậy trong nhà, đây là tất cả những gì tôi có thể gom góp lúc này, chỉ cần anh tha cho Dương...bảo tôi làm gì tôi cũng chịu
Câu nói bảo tôi làm gì tôi cũng chịu thốt ra từ khuôn miệng gọn gàng, sạch sẽ của một cậu ấm tri thức bỗng chốc kích thích bản năng hắc ám của một tên tội phạm Xuân Bách thu dao lại, nhưng ngón tay thô ráp, đầy vết chai sạn bỗng bóp mạnh lấy cằm Thành Công, ép cậu phải ngẩng cao đầu Gã nhìn chằm chằm vào đôi môi mím chặt của cậu, cười
Xuân Bách
Xuân Bách
Làm gì cũng chịu? Được, 50 triệu này tao cầm trước, số còn lại..lấy cái thân xác sạch sẽ này của mày ra mà trừ nợ đi
Gã ghé sát tai Công, thì thầm bằng chất giọng đầy tính chiếm hữu
Xuân Bách
Xuân Bách
Từ ngày mai, sau giờ học, mày phải có mặt ở chỗ tao, tao bảo nằm không được ngồi, tao bảo ngoan thì không được khóc, làm một món đồ chơi ngoan ngoãn bên cạnh tao, đến khi nào tao chán, nợ của em mày sẽ hết, sao? Dám chơi không, người đẹp?
Thành Công im lặng vài giây, lồng ngực phập phồng như thể đang phải đấu tranh dữ dội giữa đạo đức phong kiến của gia đình và thực tại tàn khốc Nhưng sâu trong đôi mắt đang cụp xuống ấy, không một ai kể cả Xuân Bách nhìn thấy một tia cười lạnh lùng đầy đắc thắng
Cậu ngước lên, khẽ gật đầu
Thành Công
Thành Công
Được...tôi hứa
Xuân Bách đắc thắng buông cằm cậu ra, nhặt xấp tiền dưới đất lên rồi quay lưng bỏ đi, không quên để lại một tiếng cười ngạo nghễ Gã tưởng mình vừa nhuốc nhơ được một bông hoa báu vật của một gia đình học thức hắn không hề hay biết, cái gật đầu của thành công chính là lúc con quỷ dữ chính thức mở cửa, mượn tay gã để bước vào thế giới ngầm

2.

Ánh đèn trên trần nhà của căn phòng khách khẽ nhấp nháy, hắt thứ ánh sáng trắng xuống bộ bàn ghế gỗ lim được lau chùi bóng loáng Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ quả lắc điểm từng tiếng tích tắc nặng nề ​Thành Công ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế chủ vị, hai tay đặt trên đùi, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu Đối diện cậu là người cha với mái tóc đã chớm bạc, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn của một đời làm nhà giáo ưu tú Bên cạnh, người mẹ đang sụt sùi lau nước mắt
Mẹ
Mẹ
Công à...chuyện của thằng Dương, con thực sự giải quyết ổn thỏa rồi sao? Mấy đứa bặm trợn hôm qua đến trường tìm nó, mẹ nghe người ta nói tụi nó là dân xã hội đen, giết người không ngưng tay...
Thành Công khẽ mỉm cười Nụ cười của cậu dịu dàng, ấm áp như gió xuân, mang theo sự điềm tĩnh tuyệt đối của một người con cả trưởng thành và đáng tin cậy Cậu đưa tay vỗ nhẹ lên tay của mẹ, giọng nói trầm ấm, đều đặn
Thành Công
Thành Công
Mẹ yên tâm đi ạ, con đã tìm gặp người phụ trách bên đó rồi, họ cũng là người làm ăn, biết lý lẽ, con đứng ra bảo lãnh, trả trước một phần và xin khất nợ cho em, từ nay tụi nó sẽ không đến làm phiền gia đình mình nữa
Người cha thở dài một tiếng đầy u uất, gõ mạnh ngón tay xuống bàn
Cha
Cha
Nhà họ Nguyễn ba đời làm ngành giáo dục, thanh bạch, liêm khiết, vậy mà lại sinh ra một thằng nghịch tử bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên Nếu không có con đứng ra gánh vác, cái gia đình này biết giấu mặt vào đâu với xóm giềng! Công à, con chịu thiệt thòi rồi
Thành Công
Thành Công
Cha đừng nói vậy, Dương là em trai con, gia đình mình bình an là được rồi
​Thành Công cúi đầu, hàng mi dài rủ xuống che đi một tia chế giễu xẹt qua trong đáy mắt Thanh bạch? Liêm khiết? Danh dự gia giáo? Những thứ hào nhoáng, giả tạo ấy chưa bao giờ nằm trong mắt cậu Chúng chỉ là tấm áo choàng hoàn hảo nhất để cậu che đậy thứ bản chất thối rữa và tàn nhẫn bên trong mà thôi ​ Cậu đứng dậy, từ tốn chỉnh lại cổ áo, lễ phép cúi chào hai đấng sinh thành
Thành Công
Thành Công
Con phải đến thư viện trường để hoàn thành luận án rồi, tối con sẽ về muộn một chút
Mẹ
Mẹ
Đi đi con, đi cẩn thận nha con
Mẹ dặn dò, ánh mắt đầy tự hào nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, thanh tao của đứa con trai
Bước ra khỏi cổng sắt căn nhà nụ cười ôn hòa trên môi Thành Công tắt ngấm trong tích tắc Cậu lấy từ trong túi quần ra một chiếc khăn mùi xoa trắng, chầm chậm lau ngón tay vừa chạm vào tay mẹ mình, rồi thẳng tay vứt nó vào thùng rác bên đường ​Thư viện? hôm nay cậu có một buổi lên lớp đặc biệt hơn nhiều Một buổi học cách làm đồ chơi của một tên trùm tội phạm
Khu phố chợ cũ khi lên đèn mang một bộ mặt hoàn toàn khác Mùi dầu mỡ khét lẹt từ các hàng quán vỉa hè, tiếng chửi thề của những gã say rượu, và ánh đèn neon mờ ảo từ các tiệm massage trá hình tạo nên một sàn diễn hỗn tạp ​Thành Công đứng trước một tòa nhà ba tầng có tấm biển hiệu bong tróc
Vũ Trường Đông Phương
Thực chất, đây chính là sào huyệt kinh doanh ngầm của Xuân Bách
Ngay khi cậu vừa bước chân qua cửa kính, hai gã đàn em canh cửa với cánh tay xăm trổ kín mít đã chặn lại Ánh mắt tụi nó nhìn cậu đầy soi mói, cợt nhả như đang nhìn một sinh vật lạ lạc vào bầy sói
Phụ
Phụ
Ơ kìa, cậu ấm đi nhầm chỗ à? Ở đây không bán sách giáo khoa đâu em ơi
Thành Công không hề nao núng Cậu ngước mắt lên, khuôn mặt điển trai không một chút gợn sóng, giọng điệu nhã nhặn nhưng lạnh băng
Thành Công
Thành Công
Tôi đến tìm Xuân Bách
Hai gã đàn em nghe thấy cái tên Xuân Bách thì nụ cười cợt nhả lập tức thu lại tụi nó nhìn nhau, rồi một gã hất hàm về phía cầu thang tối om phía góc khuất
Phụ
Phụ
Lên tầng ba, phòng cuối hành lang, đại ca đang đợi, liệu hồn mà đi đứng cho cẩn thận
Thành Công khẽ gật đầu chào, chầm chậm bước lên những bậc cầu thang sực nức mùi rượu lậu và hóa chất tẩy rửa Càng lên cao, tiếng nhạc xập xình bên dưới càng nhỏ dần, thay vào đó là một sự im ắng đến rợn người ​Cậu đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu thẫm Không chần chừ cậu đưa tay gõ ba tiếng dứt khoát
Xuân Bách
Xuân Bách
Vào đi
Giọng nói trầm khàn, lười biếng của Xuân Bách vang lên từ bên trong Thành Công đẩy cửa bước vào Căn phòng rộng rãi nhưng bài trí sặc mùi bạo lực và quyền lực Trên bức tường đối diện treo một tấm da hổ lớn, góc phòng là một chiếc tủ kính trưng bày hàng loạt các vũ khí
Xuân Bách đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa lớn màu đen, chiếc áo khoác da đã cởi ra, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen để lộ cơ bắp và những vết sẹo ngang dọc trên hai cánh tay mạnh mẽ ​Gã đang cầm một con dao găm nhỏ, chăm chú gọt một quả táo Khi thấy Công bước vào, gã không ngẩng đầu lên, chỉ nhếch mép cười khẩy
Xuân Bách
Xuân Bách
Rất đúng giờ, xem ra cái sự giáo dục của gia đình mày cũng có chút tác dụng đấy nhỉ, người đẹp?
Thành Công khép cửa lại, đứng im tại chỗ, hai tay buông thõng Chiếc balo được cậu đặt gọn gàng dưới chân Cậu nhìn thẳng vào gã đàn ông đang tỏa ra sát khí áp bức kia, bình thản đáp
Thành Công
Thành Công
Tôi luôn giữ lời hứa, hôm nay tôi đến để thực hiện giao kèo
Xuân Bách lúc này mới ngừng tay Gã cắm phập con dao găm xuống mặt bàn, đứng dậy Thân hình cao lớn, vạm vỡ của một kẻ lăn lộn trong vũng máu từ năm mười sáu tuổi hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng mảnh khảnh của Thành Công Gã chầm chậm bước đến gần cậu, tiếng đế giày nện xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của tử thần ​Gã dừng lại trước mặt Công, khoảng cách gần đến mức Công có thể ngửi thấy mùi thuốc lá cay nồng và mùi nước hoa thoang thoảng trên người gã Xuân Bách đưa mắt nhìn lướt qua bộ quần áo sạch sẽ của Công, từ chiếc cổ áo đến đôi giày đen bóng
Xuân Bách
Xuân Bách
Mày biết đồ chơi nghĩa là gì không?
Xuân Bách đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp lướt qua gò má mịn màng của Công, lực đạo không hề nhẹ nhàng, khiến làn da trắng sứ của cậu lập tức hằn lên một vệt đỏ
Xuân Bách
Xuân Bách
Nghĩa là tao bảo mày làm gì, mày phải làm cái đó, cho dù tao có bắt mày quỳ xuống liếm giày cho tao, mày cũng không có quyền từ chối
Ánh mắt Thành Công hơi tối lại một nhịp, nhưng cơ mặt cậu không hề biến đổi Cậu không né tránh cái chạm thô bạo của gã, giọng nói vẫn giữ được sự lễ độ đến đáng sợ
Thành Công
Thành Công
Tôi biết, miễn là anh giữ lời, không đụng đến em trai tôi
Xuân Bách
Xuân Bách
Thằng ranh con cứng đầu
Xuân Bách lẩm bẩm, sự điềm tĩnh không chút sợ hãi của Công không hiểu sao lại khiến gã cảm thấy bực bội xen lẫn một sự kích thích điên cuồng Gã muốn nhìn thấy khuôn mặt thanh tú này phải khóc lóc, muốn thấy cái sự tự tôn gia giáo kia phải quỳ rạp dưới chân gã mà cầu xin ​Gã bất ngờ đưa tay ra phía sau, thô bạo túm lấy gáy Thành Công, ép cậu tiến sát về phía mình Bàn tay gã như một chiếc gọng kìm Siết chặt đến mức khiến Công hơi nhíu mày vì đau
Xuân Bách
Xuân Bách
Được, để tao xem cái sự gia giáo của mày chịu đựng được đến đâu
Xuân Bách cúi đầu, ghé sát vào tai Công, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cậu
Xuân Bách
Xuân Bách
Cởi áo ra
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc
Thành Công im lặng Hai tay cậu buông xuôi bên hông khẽ siết chặt thành nắm đấm, nhưng gương mặt lại cúi xuống, tỏ vẻ như đang phải trải qua một sự nhục nhã ê chề Cậu chầm chậm đưa tay lên ngực áo, ngón tay hơi run rẩy, một sự run rẩy giả tạo được điều khiển đến từng dây thần kinh bắt đầu tháo chiếc cúc áo đầu tiên ​Mỗi một chiếc cúc áo sơ mi trắng mở ra, là một phần da thịt trắng trẻo, chưa từng phải chịu một chút sương gió của cậu ấm lộ ra trước mắt tên tội phạm Xuân Bách đứng khoanh tay, ánh mắt sâu hoắm như chim ưng khóa chặt vào từng chuyển động của Công, trong lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu chưa từng có gã thích thú tận hưởng sự suy sụp của một kẻ tri thức ​Nhưng gã không bao giờ biết được, trong lúc Thành Công chầm chậm cởi bỏ lớp áo ngoài, ánh mắt cậu khi nhìn xuống sàn nhà lại là một sự lạnh lẽo tột cùng
Cứ việc tự mãn đi, Xuân Bách
Một tia cười máu lạnh ẩn hiện nơi đáy mắt Hôm nay anh bắt tôi cởi một chiếc áo, ngày sau, tôi sẽ lột sạch từng mảng da, từng chút quyền lực và cái mạng thối này của anh để trả lại ​Chiếc áo sơ mi trắng cuối cùng cũng trượt khỏi vai Thành Công, rơi xuống sàn nhà Cậu đứng đó, nửa thân trên trần trụi dưới ánh đèn mờ, đôi mắt ngước lên nhìn Xuân Bách, điềm tĩnh và lạnh lùng
Thành Công
Thành Công
Tiếp theo, anh muốn tôi làm gì?
Xuân Bách nhìn bờ vai của Công, trong mắt gã bỗng bùng lên một ngọn lửa nguyên thủy đầy nguy hiểm Gã bước tới, một tay ôm lấy eo Công, thô bạo kéo cậu ngã nhào xuống chiếc sofa

3.

Tiếng cọ xát của da từ chiếc sofa vang lên một tiếng xoạt khô khốc dưới sức nặng của hai cơ thể Thành Công bị đẩy ngã, nhưng cậu nhanh chóng dùng hai khuỷu tay chống đỡ, giữ cho lưng mình không hoàn toàn dán chặt vào tấm đệm ghế Toàn bộ tầm nhìn của cậu bị bao phủ bởi lồng ngực rộng lớn và gương mặt sặc mùi sương gió của Xuân Bách ​Khoảng cách quá gần khiến Công có thể nhìn thấy rõ từng tia máu nhỏ trong đôi mắt hoang dã của gã Mùi thuốc lá lẫn với mùi rượu mạnh từ cơ thể Bách tỏa ra, như một thứ áp lực vô hình muốn đè bẹp sự kiêu hãnh của một cậu ấm ​Nhưng Thành Công không tránh né Cậu nhìn thẳng vào gã, bờ vai trần dưới ánh đèn mờ ảo trông có vẻ gầy gò, dễ vỡ nhưng tư thế lại thẳng tắp, không một chút chịu khuất phục ​Xuân Bách chống một tay bên hông Công, tay còn lại chầm chậm hạ xuống, những ngón tay thô ráp, chai sạn vì cầm dao lướt dọc theo xương quai xanh mảnh mai của cậu Lực của gã đột ngột siết mạnh, móng tay bấm sâu vào da thịt Công như muốn khảm vào đó một dấu ấn sở hữu
Xuân Bách
Xuân Bách
Mày không sợ tao sao, nhóc?
Xuân Bách trầm giọng, thanh âm khàn đặc phát ra từ lồng ngực
Xuân Bách
Xuân Bách
Đám đàn em của tao, thậm chí là mấy thằng trùm bang phái khác, nhìn thấy tao đều phải cụp đuôi, còn mày...một đứa chỉ biết cầm bút, lấy cái gì để tự tin đứng trước mặt tao với cái bản mặt này?
Thành Công khẽ cau mày vì cái đau nhói nơi xương quai xanh, nhưng giọng nói phát ra vẫn giữ nguyên sự lễ độ, điềm tĩnh đến đáng sợ
Thành Công
Thành Công
Tôi sợ chứ, nhưng tôi biết anh là người giữ chữ tín, tôi đã chấp nhận làm đồ chơi của anh, nghĩa là mạng này đã nằm trong tay anh rồi, sợ hãi lúc này không giúp tôi trả bớt được đồng nợ nào cho em trai
Xuân Bách nhìn chăm chằm vào đôi môi mím chặt của Công, sự cam chịu có chừng mực, sự kiên cường đầy lý trí của một kẻ có học thức không hiểu sao lại giống như một loại độc dược, chầm chậm ngấm vào máu gã, kích thích một ham muốn tàn bạo hơn
Gã muốn bẻ gãy nó Gã muốn thấy đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ này phải gợn sóng vì nhục nhã ​Gã bật cười gằn, bất ngờ buông Công ra và đứng thẳng dậy Sự áp bức đột ngột rời đi khiến không khí lạnh tràn vào da thịt trần trụi của Công, làm cậu khẽ rùng mình một cái
Xuân Bách
Xuân Bách
Làm đồ chơi của Xuân Bách tao không dễ thế đâu, người đẹp
Gã đi ngược lại phía bàn làm việc, cầm lên một chiếc ly thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu hổ phách đậm đặc, chầm chậm uống cạn một ngụm rồi quay lại Gã ném một chiếc chìa khóa nhỏ lên ngực Công
Chiếc chìa khóa kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt cậu, trượt xuống lớp đệm sofa
Xuân Bách
Xuân Bách
​Cầm lấy
Xuân Bách
Xuân Bách
Xuống tầng hầm, phòng số 4, ở đó có một món hàng vừa về, tao muốn mày tự tay giao nó đến địa chỉ ghi trên tờ giấy trong hộc bàn kia
Thành Công ngồi dậy, chầm chậm nhặt chiếc chìa khóa lên, các ngón tay siết nhẹ cậu nhìn gã, ánh mắt thoáng hiện lên một sự phân vân được dàn dựng hoàn hảo
Thành Công
Thành Công
Giao hàng? Anh muốn tôi vận chuyển chất cấm sao? Tôi đã nói, tôi chấp nhận làm việc cho anh, nhưng gia đình tôi...
Xuân Bách
Xuân Bách
Gia đình mày?
Xuân Bách ngắt lời, gã bước tới, thô bạo dùng hai ngón tay bóp chặt lấy cằm Công, kéo khuôn mặt thanh tú của cậu lên cao
Xuân Bách
Xuân Bách
Mày bước chân vào đây rồi thì đừng có mở miệng ra là hai chữ gia đình, mày là đồ chơi của tao, là con nợ của tao! Tao bảo mày đi giao hàng, mày phải đi, nếu mày sợ nhúng tay, thì ngày mai tao sẽ gửi một ngón tay của thằng em trai mày về làm quà gặp mặt cho cha mẹ mày, chọn đi?
Thành Công nhắm mắt lại Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, bờ vai run nhẹ lên như thể đang đứng trước ranh giới sụp đổ của một kẻ lương thiện bị ép vào đường cùng Khoảnh khắc cậu mở mắt ra, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống, lăn dài trên gò má rồi thấm vào ngón tay đang bóp cằm của Xuân Bách ​Sự ấm nóng đột ngột của giọt nước mắt ấy khiến trái tim sắt đá của gã khẽ giật nảy một nhịp Gã hơi khựng lại, lực bóp ở tay vô thức nới lỏng đi một chút Gã nhìn thấy trong mắt Công là sự bế tắc, sự hy sinh tủi nhục của một người anh trai vì gia đình
Thành Công
Thành Công
Tôi sẽ đi
​Xuân Bách buông tay ra, quay lưng đi để giấu đi sự dao động kỳ lạ trong lòng mình Gã gằn giọng
Xuân Bách
Xuân Bách
Mặc áo vào rồi cút xuống hầm, thằng Sơn sẽ dẫn mày đi, đừng có giở trò, tai mắt của tao ở khắp nơi đấy
Thành Công
Thành Công
Tôi biết rồi
Thành Công chầm chậm cúi xuống nhặt chiếc áo sơ mi trắng dưới sàn nhà lên Cậu tỉ mỉ phủi đi lớp bụi bám trên vải, rồi từ tốn xỏ tay vào tay áo, cài lại từng chiếc cúc một cách gọn gàng, nghiêm chỉnh y như cái cách cậu vẫn làm trước gương mỗi sáng ​Khi chiếc cúc cuối cùng được cài lại, tấm vỏ bọc lại một lần nữa hoàn hảo bao bọc lấy cậu Thành Công nhặt chiếc balo lên, cúi đầu chào Xuân Bách một cách lễ phép rồi quay người bước ra khỏi phòng ​Ngay khi cánh cửa gỗ thẫm khép lại sau lưng, bóng tối của hành lang tầng ba bao trùm lấy Thành Công ​Nụ cười nhạt nhẽo và giọt nước mắt tủi nhục trên mặt cậu biến mất không một dấu vết, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh, sâu hoắm như đáy vực Cậu đưa tay lên, dùng mu bàn tay lau sạch vệt nước mắt còn sót lại trên má, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong máu lạnh
Món hàng ở phòng số 4 sao?
Thành Công chầm chậm bước xuống cầu thang tối Cậu biết thừa món hàng đó là gì Thực chất, chính cậu là kẻ đã tuồn thông tin về lô hàng lậu này của một bang phái đối thủ cho đàn em của Xuân Bách, mượn tay gã để cướp nó về Giờ đây, Bách lại ngây thơ bắt cậu đi giao nó, tự dâng long mạch kinh doanh của mình vào tay cậu mà không hề hay biết ​Bước chân của Thành Công nện xuống những bậc thang gỗ, đều đặn, lạnh lùng, nghe như tiếng gõ cửa của tử thần đang chầm chậm tiến vào lễ đường của quỷ dữ xuống đến tầng hầm, không khí sực nức mùi ẩm mốc và rỉ sét Một gã đàn em tên Sơn đang đứng đợi sẵn, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ được khóa kín Thấy Công xuống, gã ném chiếc hộp về phía cậu với thái độ khinh khỉnh
Hồng Sơn
Hồng Sơn
Cầm lấy, địa chỉ ở trên tờ giấy, đi xe máy của tao ở ngoài hẻm, giao không xong thì tự biết hậu quả
Thành Công đỡ lấy chiếc hộp gỗ, khẽ cúi đầu
Thành Công
Thành Công
Cảm ơn anh
Cậu ôm chiếc hộp vào lòng, chầm chậm bước ra khỏi sào huyệt Trời đêm nay bắt đầu đổ cơn mưa rào, những giọt nước mưa lạnh ngắt xối xả rơi xuống mái tóc đen của cậu, thấm ướt một mảng áo sơ mi trắng Nhưng bước chân của Thành Công chưa từng có một giây phút nào do dự ​Cuộc chơi này, Xuân Bách tưởng mình là kẻ ra đề, nhưng thực chất, gã chỉ là một con cờ đang đi đúng từng bước trên bàn cờ mà Thành Công đã bày sẵn Nột con cờ si tình, tự phụ, và sắp sửa tự tay dâng hiến giang sơn của mình cho một chú cừu non mang dã tâm của loài quỷ dữ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play