Marjames • ĐỘC CHIẾM
Chương 1
Tiếng chuông thông báo cho giờ ra chơi vang lên, cắt ngang bầu không khí oi bức của buổi chiều mùa hạ. Học sinh lớp 12A1 ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, chỉ riêng James Chao là vẫn ngồi yên tại chỗ. Cậu thở phào một tiếng, lén lút xoa xoa bả vai mỏi nhừ vì phải cúi xuống ghi chép suốt hai tiếng đồng hồ.
James là một kiểu người điển hình cho hai chữ "bình phàm".
Cậu không quá nổi bật, gương mặt thanh tú mang chút nét dịu dàng của người gốc Á, quanh năm suốt tháng giấu mình sau cặp kính gọng tròn đen dày và chiếc áo đồng phục rộng thùng thình.
Cậu thích sự yên tĩnh, thích làm một nốt nhạc trầm lặng trong bản nhạc ồn ào của trường trung học M.J
Thế nhưng, thế giới bình yên ấy của James đã hoàn toàn sụp đổ kể từ đầu học kỳ hai, khi Martin Edwards chuyển đến.
các nv phụ
James, cậu có thấy cây bút máy của tớ đâu không?
Tiếng hỏi của cậu bạn bàn bên kéo James ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu lắc đầu, định cúi xuống tìm hộ thì một bóng đen lớn bỗng nhiên đổ sụp xuống bàn học của cậu, che khuất toàn bộ ánh sáng từ cửa sổ ban công
Mùi hương lạnh lẽo pha lẫn chút mùi bạc hà quen thuộc xộc thẳng vào mũi. James cứng đờ người. Không cần ngẩng đầu lên, cậu cũng biết người đang đứng trước mặt mình là ai.
Hắn cao 1m90, mái tóc vàng bạch kim hơi rối tự nhiên và đôi mắt màu xanh xám sắc lạnh như chim ưng
Martin sở hữu vẻ đẹp lai hoàn hảo cùng gia thế khủng khiến cả trường phải kiên dè, nhưng đi kèm với đó là một khí chất nguy hiểm, ngạo mạn và đầy tính chiếm hữu khiến người ta muốn vừa lại gần vừa run sợ
Martin Edwards
Tìm cái này à?
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười nhác của Martin vang lên. Hắn xoay xoay cây bút máy đắt tiền trong tay, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi đỉnh đầu của James
Cậu bạn bàn bên vừa định đưa tay ra nhận thì Martin đã lạnh lùng buông tay. Cây bút rơi thẳng xuống đất, lăn đến góc tường. Martin không thèm liếc nhìn lấy một cái, chỉ nhếch môi cười nửa miệng, dẫm thẳng đôi giày da đắt tiền lên, lạnh nhạt nói:
Martin Edwards
Nhặt lên rồi biến chỗ khác.
Sự ngang ngược và độc đoán ấy khiến cậu bạn kia tái mét mặt mày, vội vàng nhặt cây bút rồi chạy biến khỏi lớp như gặp quỷ.
Trong phòng học lúc này chỉ còn vài học sinh ở góc xa, và tuyệt đối không một ai dám can thiệp vào việc của Martin
James mím chặt môi, bàn tay buông thõng siết chặt. Cậu ghét cái cách Matin thô bạo xua đuổi tất cả những ai đến gần cậu. Nhưng cậu không dám phản kháng. Sự chênh lệnh về thể hình lẫn địa vị xã hội giống như một bức tường kiên cố đè nặng lên ngực James mỗi khi hắn áp sát.
James Chao
Martin... cậu tránh ra một chút được không...
James Chao
Tớ muốn ra ngoài
James cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng cái run rẩy ở bàn tay đã bán đứng cậu.
Martin không trả lời. Hắn kéo chiếc ghế bên cạnh ra thong thả ngồi xuống, đôi chân dài tùy ý gác lên bàn chắn trước mặt cậu
Hai tai hắn đút túi, ngẩng đầu nhìn James. Ánh mắt hắn âm trầm, găm chặt vào khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của cậu.
Martin Edwards
Đi gặp tên đội trưởng đội bóng rổ lúc nãy đưa nước cho em à?
Sống lưng James lạnh toát. Hắn biết, tất cả mọi hành động, mọi lời nói của cậu trong ngày hôm nay, hắn đều biết rõ mồn một. Sự chiếm hữu và giám sát điên cuồng của Martin khiến James có cảm giác mình giống như một con chim non bị nhốt trong lòng kính, dù có đập cánh thế nào cũng không thoát khỏi tầm mắt của kẻ săn mồi.
James Chao
Tớ chỉ muốn đi vệ sinh...
James nhỏ giọng, hàng mi cong dài run rẩy cụp xuống.
Nhìn bộ dạng mềm mại, có chút chịu đựng và đầy sự cam chịu của James, ngọn lửa tăm tối trong lòng Martin như được đổ thêm dầu. Hắn đứng dậy, vươn những ngón tay thô ráp lướt qua gò má mịn màng của James, rồi thô bạo bóp cằm cậu, ép cậu phải ngẩng đầu lên đối diện mình
Martin Edwards
James, em biết tôi ghét nhất là gì không?
Hắn ghé sát tai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của James, khiến cậu rùng mình:
Martin Edwards
Tôi ghét em nói dối.
Martin Edwards
Và tôi cực kỳ ghét em nhìn kẻ khác.
James Chao
Buông... buông ra...
James đau đớn nhíu mày, lực tay của Martin rất mạnh, như muốn bóp nát cằm cậu.
Thấy khoé mắt James đỏ lên, tầng nước mỏng bắt đầu phủ lên đôi mắt trong vắy ấy, trái tim Martin khẽ giật một cái. Sự tàn nhẫn trong mắt hắn lập tức dịu lại, thay vào đó là một sự dung túng đến mức vặn vẹo.
Hắn nới lỏng lực tay, nhưng không buông ra mà chuyển sang nhẹ nhàng vuốt ve vết đỏ do chính mình tạo ra trên làn da trắng của cậu.
Martin Edwards
Ngoan, không đau...
Hắn thấp giọng dỗ dành, thanh âm dịu dàng đến mức rợn người:
Martin Edwards
Chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, không nhìn ai khác, không nghĩ đến ai khác...
Martin Edwards
Tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn.
Sự dung túng của Martin mới là thứ khiến James sợ hãi nhất. Hắn sẵn sàng dung túng cho cậu mọi thứ, sẵn sàng dùng quyền lực của gia tộc Edwards để dọn dẹp mọi rắc rối cho cậu, thậm chí có thể ném hàng tá tiền vào những sở thích nhỏ nhặt của cậu mà không tiếc tay.
Nhưng đổi lại, cái giá mà James phải trả chính là tự do, là linh hồn và là chính bản thân cậu.
Hắn muốn chiếm đoạt cậu toàn diện, không chừa một kẻ hở
James Chao
Tôi không muốn...
James nghẹn ngào, giọt nước mắt rốt cuộc cũng không kìm được mà lăn dài trên má, thấm vào ngón tay của Martin
Nụ cười trên môi Martin đông cứng lại trong tích tắc. Đôi mắt của hắn tối sầm xuống, như giông bão chuẩn bị ập đến trên biển đêm. Hắn cúi đầu, liếm lấy giọt nước mắt trên má cậu, nếm trải vị mặn chát rồi ghìm chặt gáy James, ép cậu vào một nụ hôn thô bạo và ngập tràn tính chiếm hữu ngay giữa lớp học trống trải
Mắc kệ James ra sức đẩy, mặc kệ sự giãy giụa yếu ớt của cậu, Martin cứ thế ngấu nghiến, cưỡng đoạt từng chút dưỡng khí của cậu như muốn khắc sâu hình bóng của chính mình vào tận xương tủy của James.
Học đường M.J đầy nắng gió nhưng trong lớp 12A1 có một góc tối và đó là nơi có một chiếc lồng giam bằng vàng đã chính thức đóng cửa độc chiếm cậu bên trong.
Chương 2
Tiếng chuông vào tiết học tiếp theo vang lên như một sự cứu rỗi đối với James. Martin chậm rãi buông đôi môi đã sưng đỏ của cậu ra, ngón tay cái thô ráp thong thả lau đi vệt nước bọt còn vương nơi khoé miệng James.
Hắn nhìn bờ môi đỏ ửng của James và đôi mắt ngập nước, thất thần vì thiếu oxy của cậu, trong lòng dâng lên một cảm giác thoả mãn tột cùng.
Martin Edwards
Vào học rồi.
Martin Edwards
Ngoan ngoãn nghe giảng, đừng để tôi thấy em nhìn đi đâu khác.
Martin vỗ nhẹ lên đầu James một cách đầy dung túng, rồi thong thả đi về chỗ ngồi của mình ở dãy bàn cuối lớp.
Khi bóng dáng cao lớn ấy rời đi, James mới có thể hô hấp bình thường. Cậu gục mặt xuống bàn, hai vai run rẩy, cố gắng che giấu sự nhục nhã đang cuộn trào trong lồng ngực.
Suốt cả tiết học hôm đó, James không tài nào tập trung nổi. Cậu luôn cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng, mang theo tính xâm lược tuyệt đối găm chặt vào lưng mình. Martin không giấu diếm, hắn cứ thế công khai nhìn chằm chằm vào cậu, giống như một con báo tuyết đang canh chừng con mồi đã được đóng dấu.
Giờ tan trường, học sinh trong lớp nhanh chóng thu dọn sạch vở để ra về hoặc tham gia các câu lạc bộ.
James cố tình kéo dài thời gian, hy vọng Martin sẽ mất kiên nhẫn mà đi trước. Nhưng cậu đã lầm
Martin Edwards
James, đi thôi.
Martin đã đứng bên cạnh bàn cậu từ lúc nào. Hắn một tay xách chiếc balo hàng hiệu của mình, tay còn lại tự nhiên cầm lấy chiếc cặp sách sờn cũ của James.
James Chao
Tôi... tôi tự cầm được
James Chao
Hôm nay tôi phải đến thư viên trong trường mượn tài liệu... cậu về trước đi
James lí nhí nói, cố thu người lại để tránh sự đụng chạm của hắn
Martin nghe vậy thì khẽ nheo mắt, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần:
Martin Edwards
Mượn tài liệu hay là trốn tôi?
Martin Edwards
James, tôi đã nói rồi, tôi không thích em nói dối tôi.
Giọng Martin trầm xuống, mang theo áp lực đè nặng. Hắn cúi xuống, ghé sát vào mặt cậu, thanh âm dịu đi nhưng đầy vẻ cảnh cáo:
Martin Edwards
Em muốn tự đi ra với tôi, hay muốn tôi bế em ra trước mặt toàn trường?
Lời đe doạ của Martin chưa bao giờ là nói suông. James biết rõ hắn điên cuồng đến mức nào. Nếu cậu cự tuyệt, hắn hoàn toàn dám làm ra những chuyện chấn động hơn thế.
Nghĩ đến ánh mắt soi mói, dị nghị của bạn học, James cắn chặt môi, cam chịu đứng dậy đi theo sau hắn.
Chiếc siêu xe màu đen bóng loáng của gia tộc Edwards đã đợi sẵn ở cổng trường. Tài xế cung kính mở cửa. Hắn đẩy cậu vào ghế sau, bản thân cũng nhanh chóng bước vào, đóng sầm cửa lại cách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài.
Không gian trong xe vô cùng rộng rãi nhưng lại khiến Jame có cảm giác nghẹt thở. Cậu ngồi sát vào góc cửa xe, cố gắng tạo khoảng cách xa nhất có thể với người bên cạnh
Martin nhìn thấu hành động nhỏ nhặt ấy của cậu. Hắn không tức giận, ngược lại còn bật cười thấp một tiếng.
Hắn vươn cánh tay dài, dễ dàng kéo được cơ thể gầy gò của James vào lòng mình
James Chao
Buông tôi ta! Martin!
James hoảng hốt giãy giụa
Martin Edwards
Ngoan nào, để tôi ôm một lát.
Martin khoá chặt eo James bằng một tay, tay còn lại đặt vào phần thái dương đè đầu cậu nghiêng hẳng sang mà tựa vào lồng ngực của mình.
Sức lực của hắn lớn đến mức James hoàn toàn bất lực, biết không thể kháng cự, James dần thả lỏng cơ thể, nằm im như một con búp bê vải không sinh mệnh.
Sự im lặng đầy chống đối này khiến Martin khẽ nhíu mày. Hắn nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình:
Martin Edwards
Em ghét tôi đến thế sao?
Martin hỏi, trong giọng nói thế mà lại thoáng qua một tia tổn thương.
James Chao
Cậu ép buộc tôi, giam cầm tôi
James Chao
Martin... đây không phải là yêu, đây là bệnh hoạn!
James lấy hết dũng khí, nghẹn ngào hét lên.
Đôi mắt màu nâu hổ phách của Martin tối sầm lại. Hắn đột ngột cúi xuống, cắn mạnh lên chiếc cổ thanh mảnh của James.
Martin cắn không sâu nhưng đủ để để lại một dấu răng đỏ thẫm rõ ràng trên làn da trắng muốt của cậu. Hắn liếm liếm vết thương, ánh mắt điên cuồng và cố chấp
Martin Edwards
Bệnh hoạn cũng được, cưỡng đoạt cũng được.
Martin Edwards
James, em nên nhớ kỹ, cả đời này em chỉ có thể là của một mình Martin Edwards này thôi.
Martin Edwards
Tôi có thể dung túng cho em mọi thứ, chiều chuộng em vô điều kiện, nhưng tuyệt đối không bao gồm việc em rời xa tôi.
Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm đang dần buông xuống, mang theo sự chiếm hữu điên cuồng của kẻ săn mồi và sự tuyệt vọng của con mồi nhỏ nhoi.
James nhìn ra cửa sổ, nước mắt khẽ lăn dài. Cậu biết, sợi xích vô hình mang tên Martin Edwards đã khoá chặt lấy cuộc đời cậu, không cách nào tháo gỡ.
Chương 3
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm biệt lập ở ngoại ô thành phố. Đây không phải là dinh thự chính của nhà Edwards, mà là bất động sản đứng tên riêng của Martin - một lồng giam xa hoa, lộng lẫy được chuẩn bị kỹ lưỡng dành riêng cho James.
Martin xuống xe trước, hắn không để James có cơ hội bước đi mà trực tiếp bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa.
James Chao
Martin! Thả tôi xuống, tôi tự đi được!
James hoảng hốt, hai tay vô thức bấu chặt vào vai áo hắn để không bị ngã.
Hắn phớt lờ lời kháng nghị của cậu, sải bước dài vào thang máy đi thẳng lên tầng 3 - hướng về phía căn phòng ngủ rộng lớn.
Martin đặt James xuống chiếc giường kingsize êm ái, nhưng trước khi cậu kịp bật dậy hắn đã đổ ập người xuống, chống hai tay hai bên thân cậu, giam hãm cậu dưới thân.
Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt lên sườn mặt góc cạnh của Martin, làm giảm đi vài phần lạnh lùng thường ngày, nhưng lại tăng thêm sự áp bức nguyên thủy. James thở dốc, đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang bao phủ lấy mình.
Sự uất ức, sợ hãi và cả sự thắc mắc dồn nén suốt bao tháng qua rốt cuộc cũng bùng nổ
James nghẹn ngào hỏi, giọng cậu run rẩy nhưng chứa chan sự tuyệt vọng.
James Chao
Martin Edwards, tại sao lại là tôi?
James Chao
Trường M.J có biết bao nhiêu người xuất sắc, có biết bao nhiêu người tự nguyện dân hiến cho cậu.
James Chao
Tôi chỉ là một kẻ tầm thường, không có gia thế, không có ngoại hình nổi bật, thậm chí còn luôn cố gắng biến mình thành vô hình...
James Chao
Tại sao cậu lại không chịu buông tha cho tôi?
Nhìn những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài từ khoé mắt James, thấm đẫm vào tấm ga trải giường bằng lụa đắt tiền, trái tim Martin như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn.
Martin chậm rãi cúi đầu, dùng môi dịu dàng hôn lên trán cậu, động tác cẩn trọng và nâng niu như thể câụ là báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn pha lẫn sự cố chấp điên cuồng
Martin Edwards
Bởi vì em là James Chao.
Martin Edwards
Bởi vì chỉ có em mới nhìn thấu sự thối nát của tôi mà không ghê tởm và cũng chỉ có em... mới là liều thuốc xoa dịu được sự điên cuồng trong máu của tôi.
Hắn nhớ rất rõ ngày đầu tiên chuyển đến M.J
Khi đó, tất cả mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái, nịnh nọt hoặc sợ hãi trước cái danh xưng "người thừa kế duy nhất của Edwards". Chỉ có James, khi vô tình chạm mắt với hắn ở hành lang, trong đôi mắt trong vắt sau lớp kính dày ấy không hề có dục vọng, không có sự cầu xin, mà chỉ có một sự thấu hiểu lặng lẽ và một chút thương hại mơ hồ.
Martin ghét sự thương hại, nhưng hắn lại phát điên vì ánh mắt thuần khiết ấy của James. Từ giây phút đó, hắn biết mình đã rơi vào vũng lầy không thể cứu vãn. Hắn muốn chiếm đoạt ánh mắt đó, muốn giữ riêng sự dịu dàng ấy cho một mình mình
Martin Edwards
Em nói em tầm thường?
Martin bật cười thấp, ngón tay thon dài mơn trớn bờ môi của James
Martin Edwards
James của tôi là đẹp nhất.
Martin Edwards
Tôi dung túng cho em học tập, dung túng cho em tự do trong phạm vi tôi cho phép... nhưng em lại muốn dùng sự dung túng đó để trốn chạy khỏi tôi sao?
James Chao
Tôi không có trốn...
James xoay mặt đi, né tránh ngón tay của hắn
Ánh mắt Martin đột ngột tối sầm lại, sự dịu dàng biến mất thay vào đó là sự độc đoán lạnh lùng.
Hắn nắm lấy cổ tay James, kéo ngược lên đỉnh đầu cậu, khoá chặt lại bằng một tay, tay còn lại nắm chặt vào cằm cậu ép cậu nhìn thẳng vào mặt mình
Martin Edwards
Em định nộp hồ sơ du học vào đại học Anh đúng không?
Martin Edwards
Em muốn rời khỏi thành phố này, rời khỏi tôi?
James trợn tròn mắt. Chuyện này cậu mới chỉ bàn với giáo viên chủ nhiệm vào chiều nay, thậm chí còn chưa viết xong đơn đăng ký. Vậy mà Martin đã biết.
Sự kiểm soát toàn diện này khiến James lạnh toát cả người. Cậu nhận ra, dù cậu có cố gắng thế nào, chỉ cần Martin Edwards còn sống, cậu sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Martin Edwards
Ngoan ngoãn ở lại đây.
Martin Edwards
Ngày mai tôi sẽ bảo người hủy bỏ toàn bộ hồ sơ đó
Hắn cúi xuống hôn lên chóp mũi cậu, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ hay hờn dỗi.
Martin Edwards
Chỉ cần em ở lại bên tôi, em muốn học trường nào ở đây cũng được, tôi sẽ mua lại cả trường đó cho em.
Martin Edwards
Được không?
Sự dung túng vặn vẹo ấy như một bức tường sụp đổ, đè bẹp chút hy vọng kháng cự cuối cùng của James. Cậu nhắm chặt mắt, mặc cho Martin tiếp tục dời nụ hôn xuống cổ, lưu lại những dấu vết chiếm hữu mới.
Tại sao lại là cậu? Câu hỏi ấy giờ đây đã không còn quan trọng nữa. Vì câu trả lời duy nhất mà Martin Edwards đưa ra, chính là sự giam cầm vĩnh viễn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play