Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Ngocvu] Bản Tình Ca Ở Quảng Trị

CHƯƠNG 1

Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
À nhon
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Chào tất cả Mật Ngọt
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Dạ mình xin thông báo vài điều
Truyện ko có thật sẽ có những tình tiết máu me,...
Truyện ko có thật tác giả lấy ý tưởng từ Quảng trị và Bộ phim Mưa đỏ
Trân Trọng truyện trước khi đọc
Mình xin cảm ơn
NovelToon
NovelToon
Tôi là Phạm Khôi Vũ. Năm nay, tôi vừa tròn mười tám tuổi — cái tuổi đẹp nhất của một đời người.
Cái tuổi mà người ta mơ về giảng đường, về những bản tình ca lãng mạn. Tôi cũng thế, ước mơ của tôi gói gọn trong hai chữ: âm nhạc.
Nhưng khi nhìn giọt nước mắt đồng bào rơi xuống, nhìn mảnh đất Quảng Trị nằm mình trong lửa đạn "Mưa đỏ", ngọn lửa thiếu niên trong tôi bùng cháy dữ dội.
Tôi gác lại giấc mơ của đời mình, nộp đơn xin nhập ngũ.
Tôi muốn dùng đôi bàn tay này để giành lại hòa bình, dù biết trước mắt là một bầu trời bão đạn.
Hôm nay là ngày tôi chính thức lên đường.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Khoác ba lô// Con chuẩn bị xong hết rồi mẹ ơi!
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
//Gạt nước mắt// Vũ à, đi phải biết tự chăm sóc bản thân nghe con.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
Mảnh đất Quảng Trị gian khổ, ác liệt lắm...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Mẹ đừng khóc mà, nhìn mẹ làm con cũng muốn khóc theo đây này.
Tôi bước tới gần, nhìn những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt người phụ nữ đã tần tảo nuôi tôi khôn lớn.
Mẹ không cản tôi đi theo tiếng gọi tổ quốc, mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém tình yêu thương vào những món đồ nhỏ nhặt nhất.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
//Quàng khăn cổ// Khăn rằn kẻ sọc này giữ lấy, đi đường nhớ quấn vào cho ấm.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Lau nước mắt cho mẹ//
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Con nhớ rồi, mẹ giữ sức khỏe ở nhà chờ con nhé.
Tôi đưa bàn tay vụng về gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ.
Để xua tan không khí u buồn, tôi lùi lại một bước, tự hào vỗ vỗ vào món đồ quen thuộc sau lưng.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Đeo cây guitar// Con mang theo cả "cậu bạn" này nữa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Buồn con lại đem ra gảy vài bài cho đỡ nhớ nhà.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
Đây, mấy chiếc bánh này cầm theo ăn dọc đường.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
//Nhét bánh vào// Đừng có mà nhịn đói đấy!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Nở nụ cười// Dạ! Con hứa với mẹ, đợi đất nước hòa bình, con sẽ về ngay.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Lúc đó mẹ nhớ nấu món chè sen con thích nhất đấy nhé!
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
//Gật đầu nghẹn ngào// Được, mẹ đợi.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
Nhất định phải về ăn chè sen mẹ nấu.
Mẹ quay người đi về, đôi bàn tay gầy guộc run run châm lửa.
Làn khói trầm thơm ngát bắt đầu lan tỏa trong gian nhà nhỏ, mang theo cả tâm tư và sự che chở của người ở lại.
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
//Thắp nén nhang//
Mẹ Vũ
Mẹ Vũ
Lạy tổ tiên phù hộ cho con trai con chân cứng đá mềm, đi đến nơi về đến chốn, bình an vô sự...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Quảng Trị ơi, đợi tôi nhé!
NovelToon
Tiếng xình xịch, sình sịch của đoàn tàu tăng viện cắt qua màn sương sớm, mang theo cả một thế hệ thanh niên hừng hực lồng ngực lao về phía vĩ tuyến.
Ga tàu đông nghịt người, tiếng còi tàu rú lên từng hồi dài đầy thúc giục đan xen với tiếng bánh xe nghiến trên đường ray.
Tôi ngồi bên cửa sổ toa tàu, một tay giữ chặt ba lô, một tay ôm lấy cây guitar thân thuộc như muốn tìm một chỗ dựa tinh thần.
Nhìn cảnh vật quê hương lùi dần về phía sau qua ô kính nhỏ, lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả.
Còn
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Bà Hồng với ông Minh chia rồi
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Tôi đã trở lại rồi đây

CHƯƠNG 2

Tôi bước lên toa tàu đông đúc, chật vật chen qua những hàng ghế đầy ắp tân binh.
Tiếng còi tàu rú lên một hồi dài, bánh xe sắt bắt đầu lăn rầm rập trên đường ray.
Tôi ngồi nép vào góc cửa sổ, hai tay ôm chặt lấy cây guitar trước ngực.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chào đồng chí! Đồng chí mang theo đàn đi lính đó hả?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhìn xịn thế!
Một giọng nói hào hứng vang lên bên cạnh phá tan bầu không khí im lặng. Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một người lính trẻ có khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt sáng ngời.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chào đồng chí, tôi là Phạm Khôi Vũ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đúng rồi, đàn này là báu vật của tôi đó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ôi hay quá! Tôi là Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tụi mình cá mè một lứa rồi, tôi cũng mê âm nhạc lắm!
Người lính ngồi kế bên Thành Công khẽ bật cười, lắc đầu rồi kéo vai cậu ta lại.
Đồng chí này ăn mặc chỉnh tề, phong thái trông chín chắn hơn hẳn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//Cười bất lực// Chào tôi là Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bạn nối khố của cái tên cuồng nhạc này, đồng chí thông cảm nhé .
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không sao đâu đồng chí.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tiếc thật đó Công, tôi vừa mới đậu đại học âm nhạc xong là gác lại để nộp đơn đi lính luôn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Vỗ vai Vũ// Giống tôi thế! Đợi hòa bình, tụi mình nhất định phải cùng nhau đi học nhạc nhé.
Tôi tò mò nhìn hai người họ, cảm giác bỡ ngỡ ban đầu bay biến đâu mất.
Chúng tôi ríu rít chia sẻ cho nhau những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nhà đồng chí có ai đi lính chưa?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhà tôi có ba anh em, tôi là út.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hai người anh lớn đều đã đi lính từ thời chống thực dân Pháp rồi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nghe theo chí hướng của các anh nên tôi nhập ngũ kỳ này đó.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Còn tôi thì theo ba lên Hà Nội lập nghiệp, cuộc sống đang ổn định tự nhiên tên này đòi đi lính Quảng Trị.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thế là tôi đăng ký đi theo luôn để kề vai sát cánh.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tình bạn của hai đồng chí đẹp thật đấy!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vũ ơi, lên dây đàn đi, đồng chí gảy một bài cho tôi hát ké với!
Tôi ôm lấy cây guitar, những ngón tay lướt nhanh trên phím đàn, bật ra những âm thanh rộn rã.
Thành Công không ngần ngại cất giọng hát cao vút, đầy nội lực và tràn ngập tinh thần lạc quan.
Xuân Bách ngồi bên cạnh vừa vỗ tay theo nhịp, vừa mỉm cười nhìn hai đứa tụi tôi biểu diễn.
Sau một hồi đàn hát say sưa, mọi người trên toa bắt đầu trò chuyện rôm rả.
Tôi ngồi lại bên bậu cửa sổ, gió ngoài kia lùa vào mang theo hơi ẩm của sương sớm.
Tôi thọc tay vào túi áo quân phục, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu nâu bọc da cũ kỹ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Mở cuốn sổ//
Tôi tỳ bút mực viết vội ngày tháng năm của ngày hôm nay lên trang giấy trắng đầu tiên.
Dưới những dòng kẻ mờ, tôi nắn nót ghi lại những dòng chữ đánh dấu cuộc sống mới của mình.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Nghé đầu nhìn// Vũ viết nhật ký à?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cho tôi ké một góc ký tên làm kỷ niệm coi!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Cười che sổ// Không được, cái này là bí mật của tôi.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Khi nào đánh thắng trận tôi mới cho đồng chí xem.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//Lắc đầu cười// Công ơi để yên cho Vũ viết.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nhạc sĩ của tụi mình đang tìm cảm hứng sáng tác đấy.
Tôi gấp cuốn sổ lại, cẩn thận cất vào túi áo ngực, ngay vị trí gần trái tim mình nhất.
Nhìn ra ô cửa kính, con tàu vẫn băng băng lao về phía đất lửa Quảng Trị.
Còn
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Sao sao truyện tui sao nè
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Hay hon

CHƯƠNG 3

Ngôi kể thứ nhất Ngọc = Tao Vũ = Tôi
Tiếng còi tàu rít lên một hồi dài dũng mãnh, đoàn tàu tăng viện rầm rập cập bến ga Quảng Trị.
Tao đứng chắp tay sau lưng giữa sân ga mịt mù khói bụi, mắt quét qua cái đám tân binh vừa lục đục bước xuống.
Đứa nào đứa nấy tay xách nách mang lóng ngóng thấy phát bực, mặt mũi thì còn búng ra sữa.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
//Hô to dõng// Tất cả tân binh tập hợp! Nhìn hàng trước, thẳng!
Tiếng hô như sấm của tao làm cái đám loi nhoi kia giật bắn mình, cuống cuồng chen chúc dạt vào hàng lối.
Cái nắng gắt của miền Trung bắt đầu đổ xuống mặt sân xi măng, tao cố tình bắt tụi nó phải đứng phơi mình suốt hai tiếng đồng hồ để nếm mùi gian khổ.
Tao bắt đầu bước dọc theo hàng ngũ để chấn chỉnh lại đội hình thì bước chân bỗng khựng lại trước một cái dáng người gầy gò.
Thằng nhóc này lùn hơn hẳn so với tiêu chuẩn, sau lưng lại còn đeo một cây guitar cồng kềnh nhìn gai mắt vô cùng.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đồng chí tên gì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Người thì lùn một mẩu thế này mà cũng đòi ra chiến trường Quảng Trị à?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Báo cáo Trung tá, tôi là Phạm Khôi Vũ!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thưa Trung tá, giặc Mỹ dùng bom đạn thảm sát đồng bào, đâu có phân biệt người cao hay người lùn?
Tao vừa dứt lời, thằng nhóc liền vểnh ngược cái mặt lên nhìn thẳng vào mắt tao, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào trước quân hàm Trung tá của tao cả.
Đôi mắt nó sáng quắc, ngập tràn sự kiên định của một kẻ có lý tưởng lớn chứ không phải loại cãi cùn.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
//Nhìn thẳng Ngọc// Tôi lùn nhưng lòng yêu nước của tôi không thấp.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chỉ cần súng chắc trong tay, tôi sẵn sàng ngã sống chết vì mảnh đất Quảng Trị này!
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Có chí khí đấy, nhưng ra chiến trường, cái chân ngắn của đồng chí chạy không kịp bom đạn đâu.
Tao cứ nghĩ câu nói đó sẽ làm nó sợ mà ngậm miệng lại, ai dè mặt nó đỏ bừng lên vì tức rồi thản nhiên nói mỉa thẳng vào mặt tao.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ, cảm ơn "chú già" đã lo lắng cho cái chân của tôi.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi tưởng các vị chỉ huy bận lo việc đại sự, lo chống chọi với giặc ngoài kia để bảo vệ tổ quốc.
Tao nheo mắt lại khi nghe hai từ "chú già" thốt ra từ miệng nó, máu nóng trong người bắt đầu rục rịch nổi lên.
Thằng nhóc này gan to bằng trời rồi, nó còn dám nhún vai giễu cợt cái quyền lực của tao trước mặt bao nhiêu người.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ai dè một Trung tá như chú lại rảnh rỗi đứng đây so đo,
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đong đếm từng khúc xương với lính mới tụi tôi cơ đấy!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Hốt hoảng kéo// Đồng chí điên rồi hả, người ta là Trung tá đó!
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đồng chí vừa gọi ai là chú già? Có gan thì lặp lại lần nữa xem?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Báo cáo, tôi gọi người đang đứng trước mặt tôi.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chú già đầu rồi mà tư tưởng vẫn còn phân biệt ngoại hình, như vậy có xứng đáng làm gương cho lính trẻ tụi tôi noi theo không?
Tao cười gằn lên một tiếng, tiến sát lại gần nó một bước, tỏa ra áp lực bức người để ép nó vào khuôn khổ.
Bầu không khí giữa sân ga bỗng chốc đông cứng lại, đám lính xung quanh nín thở không một ai dám ho he trước cơn thịnh nộ của tao.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Khá khen cho cái miệng dẻo kẹo của đồng chí.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ở đây tụi tôi nói chuyện bằng hành động, bằng súng đạn chứ không nói chuyện bằng mồm!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi gác lại ước mơ đại học âm nhạc.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Viết đơn bằng máu để vào đây chịu bão đạn chứ không phải để nghe chú sỉ nhục.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chú cứ cho ra trận, xem thằng lùn này bắn rớt bao nhiêu tên địch rồi lúc đó hãy phán xét chưa muộn!
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tốt lắm! Đồng chí chuẩn bị tinh thần bị tao trị đi.
Còn
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Ê mấy mật ngọt ơi sao mấy mật ngọt tình thế
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Tình là thế vô tình là thế~
Không phát âm được [Tg]
Không phát âm được [Tg]
Im đợi người anh thương~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play