Hakima Remi
"Có người từng nói rằng con người chỉ muốn rời khỏi nơi mình sinh ra sau khi đã nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn. Tôi nghĩ điều đó đúng.
Ngày ấy, có một cô bé sống cùng cha mẹ và chị gái ở một vùng quê rất xa thành phố. Nơi ấy có ruộng lúa, những con đường đất và tiếng ve kéo dài từ đầu hè đến cuối hạ. Cô bé học không quá xuất sắc, nhưng luôn cố gắng. Cô tin rằng nếu chăm chỉ hơn người khác một chút, sau này sẽ được đặt chân đến Tokyo, nhìn những tòa nhà cao tầng, những đoàn tàu điện và những điều mà trước giờ chỉ xuất hiện trên màn hình ti vi hay trong những cuốn sách cũ.
Chị gái cô thì khác.
Chị không cần phải cố gắng nhiều.
Chỉ cần bước ra khỏi cửa, người ta đã ngoái nhìn.
Ở vùng quê ấy, ai cũng nói rồi sẽ có một gia đình tốt đến hỏi cưới chị.
Cách nhà họ vài căn có một chàng trai trạc tuổi chị. Cha cậu ấy là thiếu tá quân đội nên thường xuyên vắng nhà. Gia đình khá giả hơn mặt bằng chung trong vùng, nhưng cũng không phải giàu có.
Một buổi chiều, chàng trai mang đến một chiếc trâm ngọc.
Chiếc trâm rất đẹp.
Đẹp đến mức cô bé chưa từng nhìn thấy món đồ nào như vậy.
Chị gái nhận lấy.
Từ hôm ấy, mỗi tối chị đều chải tóc thật cẩn thận, cài chiếc trâm lên mái tóc rồi ra ngoài. Không ai biết chị đi đâu. Chỉ biết khi trở về, chị luôn mỉm cười rất khẽ.
Nụ cười ấy kéo dài vài tuần.
Rồi đột ngột biến mất.
Một buổi tối, chị lục tung cả căn nhà.
Từ tủ quần áo, hòm gỗ, bếp, đến cả khoảng sân phía sau.
Chiếc trâm không còn nữa.
Chị nổi giận.
Đó là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy chị mất bình tĩnh như vậy.
Chị nhìn bất cứ ai cũng bằng ánh mắt nghi ngờ.
Mẹ bảo có lẽ chị để quên ở đâu đó.
Cha nói sẽ tìm lại giúp.
Nhưng chị chỉ lặp đi lặp lại một câu.
"Không ai được chạm vào nó."
Những ngày sau đó, chị bắt đầu nói chuyện với một người không có mặt trong căn phòng.
Đôi khi chị đứng một mình ngoài hiên, khẽ gật đầu như đang lắng nghe ai đó.
Có hôm chị cười rất lâu.
Có hôm lại khóc đến sáng.
Người trong làng bảo chị bị ma ám.
Có người bảo chị mắc bệnh.
Cũng có người nói từ đầu đến cuối chưa từng có chàng trai nào mang chiếc trâm đến cả.
Cô bé không biết phải tin ai.
Điều duy nhất cô biết là chị gái mình ngày càng xa lạ.
Sáng hôm ấy, mẹ là người đầu tiên thức dậy.
Tiếng hét của bà đánh thức cả căn nhà.
Từ đó về sau, căn bếp không còn ai bước vào mỗi khi trời chưa sáng.
Người lớn không cho cô bé nhìn.
Nhưng có những hình ảnh chỉ cần nhìn thấy một lần cũng đủ ở lại suốt cả đời.
Sau đám tang, căn nhà trở nên yên tĩnh lạ thường.
Không ai còn nhắc đến chiếc trâm.
Cũng không ai nhắc đến chàng trai sống gần đó.
Như thể cả hai chưa từng tồn tại.
Chỉ riêng cô bé vẫn luôn mơ.
Trong giấc mơ, chị gái đứng ở cuối hành lang.
Mái tóc vẫn được búi gọn như ngày còn sống.
Chỉ khác là trên tóc không còn chiếc trâm ngọc.
Chị nhìn thẳng vào cô.
Đôi mắt mở to đến mức khiến người khác không dám đối diện.
Rồi cất giọng.
"Bỏ cái tay dơ dáy của mày ra."
"Quân trộm cắp."
Cô bé giật mình tỉnh dậy.
Lần nào cũng vậy.
Đến khi trời sáng, cô vẫn không nhớ được trong giấc mơ...
Mình đã lấy thứ gì.
Hay...
Thật ra chưa từng lấy bất cứ thứ gì cả.
Em không biết đây có phải là một câu chuyện tưởng tượng hay không.
Bởi đôi khi, ký ức của con người còn khó phân biệt với tưởng tượng hơn cả giấc mơ."