[Cody Nam Võ X Jaysonlei] [CodyLei] Khế Ước Đổi Lấy Lãng Quên
#1. Đêm Không Có Tiếng Thở
#Nhím. ☼
Qua cặp mới đi cho nó mới mẻ
#Nhím. ☼
Cặp này qua Tinh Hà cái hint quá trời, nên tui khoáii
Thịnh không biết chính xác từ lúc nào mình bắt đầu ghét ban đêm.
Không phải kiểu sợ hãi rõ ràng, mà là cảm giác mọi thứ lúc tối đều bị bẻ cong đi một chút. Như thể thế giới ban ngày và ban đêm là hai bản sao lệch nhau vài milimet, đủ để khiến con người thấy sai sai nhưng không chứng minh được.
Điện thoại rung lúc 02:47, không có tên người gọi. Chỉ hiện một dòng tin nhắn gửi từ chính số của Thịnh.
Thịnh ngồi bật dậy. Căn phòng ký túc xá im như bị cắt mất âm thanh. Quạt không quay. Đồng hồ không kêu. Cả không khí giống như bị ai đó giữ lại trong cổ họng thế giới.
Cậu nhìn lại màn hình. Tin nhắn vẫn ở đó không biến mất, không bị xóa. Như thể nó chưa từng được gửi đi mà vẫn tồn tại bằng cách nào đó sai luật.
Ngoài cửa sổ, có tiếng gió lướt qua hành lang rồi im bặt.
Thịnh bước xuống giường. Mỗi bước chân đều nghe rõ như đang giẫm lên một thứ mềm và ướt, dù sàn nhà khô ráo.
Cậu kéo rèm cửa, bên dưới sân ký túc xá không có ai. Nhưng có một thứ đứng đó không rõ là người hay bóng.
Nó đứng thẳng, bất động, đầu hơi nghiêng lên đúng hướng cửa sổ phòng Thịnh như thể nó biết cậu đang nhìn.
Thịnh buông rèm ngay lập tức. Tim đập mạnh hơn mức bình thường. Không phải sợ kiểu hoảng loạn, mà là cảm giác bị nhận diện. Như thể vừa bị thứ gì đó đánh dấu.
Sáng hôm sau, Nam xuất hiện như chưa từng có đêm nào bất thường.
Áo trắng, tóc hơi rối, tay cầm hai hộp sữa.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Ăn không?
Giọng Nam bình thản, quen thuộc.
Thịnh nhìn Nam vài giây. Trong đầu cậu có một khoảng trống nhỏ, như ai đó vừa rút mất một đoạn ký ức nhưng không để lại dấu vết.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Không đói.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Năm phút nữa cậu lại than đau dạ dày thì ai chịu đây?
Thịnh hơi nhíu mày. Câu đó nghe quen nhưng cậu không nhớ đã nghe ở đâu.
Nam ngồi xuống cạnh, vai chạm nhẹ vào vai Thịnh. Cái chạm rất bình thường, nhưng lại khiến Thịnh hơi khựng lại. Không hiểu vì sao cơ thể phản ứng trước cả ý thức.
Ở bàn sau, Công đang nghịch bút.
#Nguyễn Thành Công. | #CONGB.
Ê tụi mày, dạo này lớp mình có ai nghỉ không vậy?
#Lê Hồng Sơn. | #Sơn.K.
//ngẩng lên// Không.
Bình ngồi cạnh Sơn, im lặng hơi lâu hơn bình thường. Ngón tay hai người đan vào nhau dưới bàn, nhưng Bình siết chặt hơn một chút.
Linh từ phía cửa sổ nhìn ra ngoài, mắt không rời sân trường.
#Bùi Trường Linh. | #BuiTruongLinh.
Có.
Linh không nhìn ai, chỉ nói tiếp.
#Bùi Trường Linh. | #BuiTruongLinh.
Có một người đang bị bỏ sót.
#Nguyễn Thành Công. | #CONGB.
//cười khẩy// Bỏ sót kiểu gì chứ? Danh sách lớp có thiếu ai đâu.
Linh quay đầu lại, ánh mắt lạnh.
#Bùi Trường Linh. | #BuiTruongLinh.
Danh sách không phải lúc nào cũng đúng.
Hoàng đứng giữa hành lang, tay ôm cặp, mắt nhìn trống rỗng.
#Phan Đức Nhật Hoàng. | #Dillan.
Đêm qua…có ai nghe tiếng gõ cửa không?
Thịnh đi cùng Nam ra cổng trường, gió chiều hơi lạnh.
Nam đi sát bên, thỉnh thoảng quay sang nhìn Thịnh như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Đình Nam, mày đang giấu gì đúng không?
Nam khựng lại nửa giây rồi cười.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Giấu cái gì cơ?
Giọng vẫn bình thường nhưng ánh mắt không bình thường. Có một thứ gì đó rất sâu, rất tối, bị ép xuống dưới lớp bình thản.
Thịnh lại thấy con hẻm, dù cậu không nhớ mình đã đi đến đó bằng cách nào.
Con hẻm nhỏ giữa hai tòa nhà cũ không có tên không có đèn. Nhưng bên trong lại có ánh sáng, một ánh sáng vàng nhạt, giống như đèn dầu.
Trước mặt là một tấm biển gỗ.
Thịnh đứng im, không hiểu vì sao mình không quay lưng bỏ đi.
Cửa tiệm mở ra không có tiếng người gọi.
Bên trong không khí lạnh hơn bên ngoài. Một người đàn ông đứng sau quầy.
Người đàn ông nhìn Thịnh như đã biết cậu từ rất lâu.
#Nhân vật phụ.♂️
Cậu lại đến rồi.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
//cau mày// Tôi chưa từng tới đây.
Người đàn ông gật nhẹ, như không tranh cãi.
#Nhân vật phụ.♂️
Con người luôn nói vậy vào lần thứ hai.
Câu nói khiến không gian hơi lệch đi. Như thể tiệm không nằm trong cùng một thực tại với thế giới bên ngoài.
Trên mặt quầy đặt một chiếc hộp gỗ màu mun đã sẫm màu theo năm tháng
Nắp hộp khẽ hé mở, không rõ do gió hay bởi một lực vô hình nào đó. Bên trong không có vàng bạc hay giấy tờ, chỉ là một khoảng sáng mờ đục tựa màn sương mỏng đang chậm rãi chuyển động.
Thịnh chăm chú nhìn vào đó, lồng ngực bỗng nặng trĩu.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu lại cảm thấy mình vừa đánh mất một cái tên vô cùng quen thuộc. Đó là cảm giác trống rỗng kỳ lạ, như thể từng có một người chiếm giữ vị trí quan trọng trong cuộc đời cậu, rồi bị ai đó cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết khỏi ký ức, chỉ để lại một khoảng khuyết âm ỉ không cách nào lấp đầy.
Người đàn ông nhìn Thịnh, giọng nhẹ, nhưng rõ.
#Nhân vật phụ.♂️
Cậu đang mất thứ gì đó, đúng không?
Thịnh lùi một bước nhưng phía sau là cửa đã đóng.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Không phải tôi!
Người đàn ông cười rất khẽ.
#Nhân vật phụ.♂️
Tất cả khách ở đây đều nói vậy.
Ngoài tiệm Nam đứng ở đầu hẻm. Không bước vào, chỉ nhìn vào trong bóng tối.
Ánh mắt Nam rất mệt giống như đã đứng đó từ rất lâu rồi.
Người đàn ông đặt tay lên quầy.
#Nhân vật phụ.♂️
Nếu cậu muốn biết sự thật…thì phải trả giá.
Thịnh siết tay, một cảm giác rất lạ chạy dọc sống lưng. Như thể có thứ gì đó trong đầu cậu vừa mở mắt.
Và trong khoảnh khắc đó Thịnh nghe thấy một giọng nói rất nhỏ từ chính ký ức của mình.
" Đừng tin cả chính mình. "
Cửa tiệm khép lại, không ai nhìn thấy nó mở ra từ đầu.
Chỉ còn con hẻm tối và một cậu trai đứng giữa ranh giới mà mình không nhớ đã bước vào bao nhiêu lần rồi.
#Nhím. ☼
K cringe là okla 🔔🔔
#Nhím. ☼
TÔI YÊU 50 CUỘC GỌI NHỠ!!
#2. Kẻ Đứng Sau Cánh Cửa
Chuông đồng hồ trong hành lang ký túc vang lên ba tiếng ngắn rồi chìm vào tĩnh lặng.
Khi Thịnh giật mình mở mắt, cậu vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc, chăn gối còn nguyên, màn hình điện thoại hiển thị 6 giờ 12 phút sáng.
Mọi thứ đều giống như một đêm bình thường, ngoại trừ cảm giác lạnh buốt vẫn còn vương trên đầu ngón tay.
Cậu ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
Ánh nắng đầu ngày len qua khung cửa sổ, rơi thành từng vệt sáng trên nền gạch.
Chiếc áo khoác vắt trên ghế, cuốn sách đặt hờ trên bàn, cốc nước uống dở từ tối qua…tất cả đều ở đúng vị trí.
Nhưng trong túi áo đồng phục lại có một vật lạ.
Một chiếc chìa khóa bằng đồng cũ kỹ.
Thịnh cau mày. Cậu chắc chắn mình chưa từng nhìn thấy nó.
Ở đầu chìa khắc một ký hiệu hình con mắt khép kín, mặt sau chỉ vỏn vẹn hai chữ rất nhỏ.
Cậu lật qua lật lại vài lần rồi cất vào túi. Cảm giác bất an lại dâng lên, giống như có ai đó đang lặng lẽ quan sát từng hành động của mình.
Sân trường bắt đầu đông học sinh.
Nam đứng dưới gốc phượng, trên tay cầm hai hộp sữa như mọi ngày. Vừa thấy Thịnh, cậu liền bước tới.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Đêm qua cậu ngủ được không?
Thịnh nhìn Nam vài giây rồi đáp khẽ.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Tao…hình như mơ thấy một nơi..
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Mơ gì?
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Một tiệm cầm đồ.
Bàn tay Nam siết chặt hộp sữa đến mức méo hẳn một góc.
Thịnh không bỏ sót phản ứng ấy.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Mày biết chỗ đó?
Nam cúi xuống, hít một hơi rồi bật cười như muốn xóa đi bầu không khí nặng nề.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
..Mơ thôi mà
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Dạo này cậu thức khuya nhiều quá.
Nói xong, Nam chìa hộp sữa sang.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Uống đi.
Thịnh nhận lấy, nhưng trong lòng vẫn còn nguyên nghi hoặc.
Nam ít khi nói dối. Mỗi lần nói dối, cậu đều tránh nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Tiết học đầu tiên trôi qua chậm chạp.
Tiếng phấn lướt trên bảng đều đều khiến nhiều người bắt đầu mất tập trung.
Công chống cằm ngáp dài, còn Sơn lén chuyền mẩu giấy sang cho Bình. Hai người nhìn nhau cười rất khẽ, đủ để không ai để ý.
Ở cuối lớp, Linh lại liên tục ngoái nhìn ra cửa.
#Nguyễn Thành Công. | #CONGB.
Ê Linh, mày bị gì nữa vậy?
Một lúc sau mới cất giọng nhỏ đến mức chỉ nhóm bạn nghe thấy.
#Bùi Trường Linh. | #BuiTruongLinh.
Ngoài hành lang…có người đứng nãy giờ.
Công theo phản xạ quay đầu, hành lang trống không.
#Nguyễn Thành Công. | #CONGB.
Có ai đâu? Mày xạo à.
Linh lắc đầu, gương mặt cậu tái đi thấy rõ.
#Bùi Trường Linh. | #BuiTruongLinh.
Người đó…không có mắt.
Một cơn gió lạnh bất ngờ lùa qua cửa lớp. Mấy tờ giấy trên bàn giáo viên bị thổi tung, xoay vòng giữa không trung rồi rơi xuống nền gạch.
Cả lớp xôn xao. Chỉ riêng Hoàng vẫn lặng lẽ nhìn ra ngoài, ánh mắt cậu dừng đúng vị trí Linh vừa chỉ.
Giây tiếp theo, Hoàng chậm rãi đứng dậy.
#Phan Đức Nhật Hoàng. | #Dillan.
Em xin phép ra ngoài.
Cánh cửa vừa khép lại, Hoàng đã biến mất khỏi hành lang như chưa từng xuất hiện.
Tan học nhóm bạn rủ nhau ghé quán mì gần trường.
Con đường vốn đông người hôm nay lại vắng lạ thường. Mây xám kéo kín bầu trời, gió mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa cũ.
Đi ngang một con hẻm nhỏ, Thịnh bỗng dừng bước.
Bức tường cuối hẻm xuất hiện một cánh cửa gỗ đen cũ kỹ, lặng lẽ, giống hệt cánh cửa cậu đã thấy trong giấc mơ.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
…Mọi người có thấy cánh cửa đó không?
Sơn nhìn theo hướng cậu chỉ.
#Lê Hồng Sơn. | #Sơn.K.
Cửa nào?
#Ngô Nguyên Bình. | #Vương Bình.
Ở đó làm gì có cửa.
Thịnh sững người. Rõ ràng nó vẫn ở đó, thậm chí còn hơi hé mở.
Từ khe cửa, một làn khói trắng mỏng manh chầm chậm tràn ra, mang theo mùi hương nhang cũ và gỗ mục.
Ngay khi Thịnh định bước tới, một bàn tay bất ngờ giữ lấy cổ tay cậu.
Sắc mặt cậu tái nhợt hơn bao giờ hết.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Đừng nhìn!...
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Đình Nam?
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Tin tôi một lần.
Giọng nói ấy rất nhỏ, nhưng lại chứa sự khẩn thiết hiếm thấy.
Thịnh còn chưa kịp hỏi thêm, cánh cửa gỗ ở cuối hẻm bỗng phát ra tiếng "cạch" khô khốc. Nó mở rộng hơn.
Trong bóng tối đặc quánh phía sau cánh cửa, dường như có một bóng người đang đứng im, rồi một giọng nói khàn đặc, méo mó như vọng lên từ đáy giếng sâu, chậm rãi cất lên.
" Đã đến lúc…cậu trả lại thứ vốn thuộc về ta. "
#3. Dấu Tay Trên Gương
Tiếng gọi khàn đục ấy vừa dứt, cơn gió trong con hẻm bỗng đổi hướng.
Mùi nhang cháy dở quyện với mùi gỗ mục lan ra đặc quánh, khiến Thịnh thấy cổ họng khô rát. Bóng người sau cánh cửa vẫn đứng yên, không tiến tới cũng không lùi lại.
Dáng hình mờ nhòe như bị một màn sương đen bao phủ, chỉ còn đôi mắt đỏ nhạt lập lòe trong khoảng tối.
Bàn tay Nam vẫn giữ chặt cổ tay cậu.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Đi.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Mày thấy nó đúng không?
Nam im lặng, đó đã là câu trả lời.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Nó là cái gì? Nói cho tao nghe!!
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Tôi xin cậu…đừng hỏi.
Giọng nói rất khẽ, gần như tan vào tiếng gió.
Đây là lần đầu tiên Thịnh nghe Nam nói bằng chất giọng ấy. Không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, cũng chẳng phải sự né tránh như sáng nay, mà là một lời van nài.
Thịnh quay sang nhìn Nam.
Đôi mắt cậu ấy đang run không phải vì sợ hãi..là vì tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, Công từ phía trước quay đầu lại.
#Nguyễn Thành Công. | #CONGB.
Ê! Hai đứa bây làm gì đứng đó? Đi nhanh lên coi.
Chỉ trong khoảnh khắc Thịnh ngoái nhìn.
Khi quay lại…con hẻm đã trở về như cũ, không còn cánh cửa, bóng người. Bức tường cũ phủ đầy rêu xanh kéo dài đến cuối ngõ, như chưa từng có bất cứ thứ gì xuất hiện.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Biến mất rồi...
Nam lặng lẽ buông tay. Cậu cúi đầu, hàng mi che khuất ánh mắt.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Từ giờ…nếu cậu còn nhìn thấy thứ gì tương tự, tuyệt đối đừng lại gần.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Mày biết hết đúng không?
Nam không đáp, cậu chỉ bước tiếp.
Khoảng cách giữa hai người chưa đến một mét, nhưng Thịnh lại có cảm giác Nam đang đứng ở một nơi rất xa, xa đến mức cậu không tài nào chạm tới.
Đêm xuống nhanh hơn thường lệ.
Mưa lất phất gõ lên ô cửa kính. Thịnh ngồi một mình trong phòng ký túc, quyển sách trước mặt đã mở gần nửa tiếng nhưng không đọc nổi một dòng.
Chiếc chìa khóa đồng vẫn nằm trên bàn. Ánh đèn bàn hắt xuống khiến ký hiệu con mắt khắc trên đó như đang chuyển động.
Ngay lúc những đầu ngón tay chạm vào mặt kim loại lạnh ngắt, tấm gương treo cạnh bàn học bỗng vang lên một tiếng "cộp".
Rất nhẹ giống như…có ai đó gõ từ phía bên kia.
Trong gương chỉ phản chiếu căn phòng không có gì khác. Cậu tự cười nhạt.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Căng thẳng quá rồi..
Lần thứ hai, lần này rõ hơn.
Thịnh bước đến sát gương.
Mặt kính lạnh đến bất thường. Cậu đưa tay chạm lên.
Đúng lúc ấy…một bàn tay khác đen kịt, gầy guộc từ bên trong gương áp mạnh vào đúng vị trí tay cậu.
Thịnh giật lùi, lưng va vào cạnh bàn, chiếc ghế đổ xuống nền nhà, hơi thở cậu dồn dập.
Nhưng khi nhìn lại…mặt gương vẫn bình thường. Chỉ còn một dấu tay đen sì in trên mặt kính.
Năm ngón tay dài bất thường như của một xác chết đã ngâm nước nhiều ngày.
Tiếng mở cửa phòng vang lên.
Vừa nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Thịnh, cậu lập tức hỏi.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Có chuyện gì?!
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
T-trong gương...
Dấu tay đã biến mất, cả tấm gương sạch sẽ như chưa từng có gì xảy ra.
Thịnh cắn môi, cậu biết mình không nhìn nhầm.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Nó vừa ở đây cơ mà?!!..
Nam tiến đến gần, im lặng quan sát mặt kính rồi rất khẽ.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Cuối cùng…chúng vẫn tìm được cậu.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Chúng là ai?
Một lúc lâu sau, cậu mới cất giọng.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Có những linh hồn không chịu rời khỏi nhân gian.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Nhưng cũng có những thứ…chưa từng là linh hồn.
Căn phòng rơi vào yên lặng.
Bên ngoài, mưa nặng hạt hơn. Nước mưa chảy dọc ô cửa thành từng vệt dài như những dòng nước mắt.
Nam khẽ đặt tay lên vai Thịnh. Lần này không phải để giữ lại mà để trấn an.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Dù có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn ở đây.
Thịnh ngẩng đầu nhìn cậu.
Khoảnh khắc ấy, mọi hoài nghi trong lòng bất giác dịu xuống. Cậu khẽ cười.
#Lê Hồ Phước Thịnh. | #Jaysonlei.
Mày nói vậy làm tao càng thấy mày đang giấu tao cái gì ấy.
Nam cũng cười, nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi tắt.
#Võ Đình Nam. | #Cody Nam Võ.
Đến lúc thích hợp, tôi sẽ kể.
Thịnh định hỏi thêm, bỗng điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn từ số lạ không có số gửi, thời gian, chỉ vỏn vẹn một dòng.
| Đừng để Đình Nam nhớ lại, nếu không…người chết đầu tiên sẽ là Phước Thịnh.
Cùng lúc đó ở góc dưới màn hình điện thoại, trong phần phản chiếu mờ đục của lớp kính, hiện lên một gương mặt tái nhợt.
Nó đứng ngay sau lưng Nam, miệng chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười méo mó.
Nhưng khi Thịnh quay phắt lại…sau lưng Nam không có ai cả.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play