[Crazy Lion X Vdarh] Ng Yêu Cũ Là Sếp Của Tôi
chap 1
t/g
Xin chào cả nhà đã đến với chuyện của linh đa
t/g
Do là mình mê cặp này quá mà kiếm chuyện để đọc thì ko có bộ nào hợp gu cho nên mình quyết định tự viết luôn
t/g
giờ thì chúc mọi ng đọc chuyện vui nho
ABC: nói lớn
//abc//: hành động
"abc: nói nhỏ
*abc: suy nghĩ
📱abc: nói chuyện đt
💬abc: nt
???
CẬU CHÍNH THỨC BỊ ĐUỔI VIỆC
Giữa lời trách mắng của sếp cậu chỉ biết cuối đầu im lặng mà ko dám phản bác
???
Còn bây giờ thì cuốn gói biến khỏi cái công ty này ngay cho tôi //chỉ tay ra cánh cửa//
Trần Quốc Việt
V-vâng..//đi ra ngoài//
Trần Quốc Việt
//dọn đồ và rời khỏi//
Cậu chỉ im lặng và dọn đồ trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi ng có ng thấy hả hê có ng thương sót
Trần Quốc Việt
//rưng rưng//
Trần Quốc Việt
*đèo mẹ thằng sếp đó ko làm đc chỗ m thì t làm chỗ khác làm như t thèm tiền của m lắm v
Trần Quốc Việt
*mà bây giờ bt làm chỗ nào giờ trời tí về đi rồi tính
Khi về đến nhà cậu nghĩ ngơi và ngủ một mạch đến chiều cậu quyết định ngày mai sẽ đi kiếm việc mới vì nếu ở nhà cậu sẽ cạp đất mà ăn
???
ờm xin lỗi cậu bên chúng tôi đã đủ ng rồi
? ? ?
Xin lỗi chúng tôi ko có nhu cầu tuyển thêm ng nữa
Cậu đã đi khá nhiều nơi nhưng ko công ty nào chịu cho cậu vào làm cả đa số lý do là đã đủ ng
Sau gần một ngày trời chả làm đc con mẹ j câu ủ rũ đi đến một góc ghế đá ở công viên ngồi tạm và thơ thẩn nhìn vào một góc hư ko như một ng mất hồn
bất chợt cậu lại nghĩ đến một ý tưởng
Trần Quốc Việt
//lấy điện thoại ra//
cậu nhìn vào một số đã lâu rồi ko gọi đến một số đã từng rất quen thuộc nhưng bây giờ chỉ còn lại cảm giác lạ lẫm ngón tay cậu lơ lửng giữa ko trung ko biết có nên gỡ chặn hay ko câu đang phân vân giữa việc mất liêm sĩ hay ko có việc làm
Sau một hồi phân vân có nên gỡ chặn hay ko cậu vẫn quyết định gỡ chặn và nhắn cho ng đó một dòng
Trần Quốc Việt
💬: ờm cho tôi hỏi công ty anh còn nhận ng làm ko v
Cậu nhắn xong thì cũng tự cảm giác đc rằng mình mất liêm sĩ
Nhưng bàn tay cậu lại tò mò lướt lên dòng tn ở trên dòng tn cuối cùng còn lại là 1 năm trước do chính cậu nhắn nội dung dòng tn là
💬:Tôi ko muốn gặp anh nữa cả đời này tôi cũng ko muốn gặp anh anh biến đi cho khuất mắt tôi
Khi thấy dòng tn đó những kí ức cũ lại tràn lại trong đầu cậu
Trong lúc cậu đang hồi tưởng lại những kí ức ko hay thì ng đó đã trả lời tn
???
💬: ko phải em nói ko muốn gặp tôi mà
Lương Thế Hải
💬: sao bây giờ lại nt
t/g
Mình bt chắc chắn nó sẽ dở đúm khum mọi ng:)
chap 2
bây giờ chúng ta sẽ tua lại kí ức 1 năm trước nha
Ngày xx/tháng x/ năm 2025
đó là vào đầu năm sau khoảng vài ngày khi anh đưa cậu về ra mắt gia đình
Anh và cậu cũng từng là ngyeu của nhau hai ng quen nhau qua game đc khoảng 1 năm thì anh dẫn cậu về nhà ra mắt bố mẹ , mẹ anh thì chấp nhận việc còn mình đồng tính còn bố anh là chủ tịch một công ty ko chấp nhận việc sau này mình ko có ng nối giỏi tông đường,ngày ra mắt bố anh đã khó chịu ra mặt
hai ngày sau bố anh hẹn cậu ra một quán cà phê để bắt ép cậu dừng lại với anh
bố lion
Tôi ko chấp nhận việc con mình là đồng tính đối với tôi đó chỉ là một căn bệnh cầm số tiền này rồi cút xéo khỏi mắt con trai tôi//đem ra 50 củ//
Trần Quốc Việt
Nhưng mà con thương anh ấy là thật mà bác//lúng túng//
bố lion
Chưa đủ tiền hả//đưa thêm 50 củ nữa//
bố lion
còn nếu ko tôi có mọi cách cho cậu và nó rời xa nhau
Trần Quốc Việt
đc rồi con sẽ rời xa anh ấy
Trần Quốc Việt
Nhưng số tiền này con ko cần đâu //rời đi//
về đến nhà cậu đã đề nghị dừng lại với anh và chê kĩ năng anh yếu vì xét về mọi mặc anh ko có khuyết điểm j nên cậu đành phải lấy lý do đó
Trần Quốc Việt
💬: do tôi muốn tìm một việc làm nhưng mà ko chỗ nào nhận nên tôi đành tìm đến anh
Trần Quốc Việt
💬: cho tôi hỏi công ty anh còn tuyển nhân viên ko v
Trần Quốc Việt
💬: Thế khi nào thì tôi có thể vào thực tập
Lương Thế Hải
💬: nếu em muốn thì ngày mai
Lương Thế Hải
💬: ngày mai cần anh sang rước ko
Trần Quốc Việt
💬: ko ko cần đâu
Trần Quốc Việt
💬: làm v phiền anh với nhân viên nghỉ tôi đi cửa sau nữa
Lương Thế Hải
💬: vẫn địa chỉ cũ nhỉ
Anh mặt kệ lời từ chối của cậu mà vẫn xem như chưa có chuyện giọng điệu của anh vẫn như vậy nhẹ nhàng dịu dàng và ấm áp ko một lời trách mắng cho những việc cậu đã đối xử với mình
Trần Quốc Việt
💬: tôi đã kêu là ko cần mà sao anh vẫn cứ lì như ngày nào v
Lương Thế Hải
💬: tôi chỉ là tiện đường thôi chứ ko có ý j với em đâu
Trần Quốc Việt
💬: tôi đã kêu là ko cần mai tôi mà thấy anh sang tôi ko chơi với anh nữa
Lương Thế Hải
💬: anh xin lỗi nãy giờ anh hơi nhây ngày mai ko rước là đc chứ j//bắt đầu cuốn lên//
Thế là cậu mặc kệ anh mà đi về nhà
Trần Quốc Việt
Um~//tỉnh dậy//
Trần Quốc Việt
mấy giờ rồi trời // bật đt + dụi mắt//
Trần Quốc Việt
Chết mẹ 6h30 //nhảy xuống giường//
Trần Quốc Việt
Chết mẹ ngày đầu đi phỏng vấn đề thực tập mà trễ là chết mẹ rồi//vscn//
Vì do dậy trễ nên cậu ko kịp ăn gì hết mà thay đồ rồi đi làm luôn
Trần Quốc Việt
//đi xuống+ khựng lại//
Vừa xuống lầu cậu đã thấy anh chiếc xe quen thuộc đó là xe của anh
Lương Thế Hải
//hạ kính xe xuống// vào đi
Lương Thế Hải
chỗ đấy từ trước đến giờ vẫn ko có ai ngồi đâu
Trần Quốc Việt
//mở cửa xe ngồi vào//
Lương Thế Hải
//lái xe đi//
Trong mọi thứ yên tĩnh đến mức có thể nghe đc tiếng thở của anh và cậu
Tiếng bụng của cậu kêu vì sáng giờ cậu vẫn chưa ăn gì lúc này cậu chỉ có thể đỏ mặt và lúng túng vì cái bụng chết tiệt này lại làm cậu nhục mặt
Lương Thế Hải
Sáng giờ em vẫn chưa ăn gì à
Giọng điệu của anh vẫn luôn ân cần như vậy cho dù cậu chẳng là j của anh nhưng anh vẫn hỏi han như đang chăm một em bé
Trần Quốc Việt
V-vâng//ngại//
Lương Thế Hải
ăn gì ko anh mua cho
Trần Quốc Việt
T-thoi.. Thoi khỏi tôi ko đói lắm
Lương Thế Hải
//lái xe tắm vào một tiệm cơm sườn//
Lương Thế Hải
//rời khỏi xe// lấy tôi một hộp cơm sườn ko hành
? ? ?
//đưa// của anh hết 30
Lương Thế Hải
//Cầm lấy + đưa tiền//
Lương Thế Hải
//vào xe+ đưa cho cậu// đây này
Trần Quốc Việt
//ngại ngùng cầm lấy// hết bao nhiu tôi đưa
Lương Thế Hải
Ko cần đâu em cứ cầm lấy ăn đi//lái xe //
Trần Quốc Việt
như vậy có hơi kì
Lương Thế Hải
ko có đâu chỉ là tiện tay mua giùm thôi mà ko tốn nhiêu tiền đâu
Trần Quốc Việt
Như vậy ko-
Lương Thế Hải
//ngắt lời//im lặng mà ăn cho hết đi
Trần Quốc Việt
//đang ngồi ăn cơm//
Lương Thế Hải
//làm việc//
Lương Thế Hải
//định hút một điếu//
Lương Thế Hải
//khựng lại//*mình quên em ấy ko thích mùi khói thuốc //cất điếu thuốc vào//
Tuy ko là j của nhau nhưng anh vẫn nhớ những điều về cậu nhớ cậu ko thích ko thích ăn hành nhớ cậu ko thích mùi khói thuốc tại sao anh lại vẫn nhớ vậy nhỉ?
t/g
bất đầu thấy chuyện nó xàm xàm rồi rồi đó😇
chap 3
t/g
Chuyện dở mà nó flop cỡ này chắc tới chap 5 tui phá sản
t/g
Mà do mình ko rành về nhân viên văn phòng lắm nên nếu có sai sót j thì mọi ng thông cảm nha
Trần Quốc Việt
//vừa nhai cơm vừa nói// nhồi nhi nhào nhôi nhới nhược nhỏng nhấn nhậy( rồi khi nào tôi mới đc phỏng vấn v)
Lương Thế Hải
//bật cười khẽ//
Lương Thế Hải
*vẫn dễ thương như ngày nào
Anh chỉ cười cười một nụ cười rất nhẹ vì cái độ dễ thương này của cậu rồi đáp lời
Lương Thế Hải
ăn lẹ đi rồi tôi dẫn đến phòng hợp
Trần Quốc Việt
ực cho tôi hỏi ai là ng phỏng vấn tôi v
Lương Thế Hải
Nói nhiều thế ko tốn nước bọt à
Trần Quốc Việt
//im lặng ăn cơm//
Lương Thế Hải
*mình lỡ lời nói j hơi quá đáng hả ta
Trần Quốc Việt
Tôi ăn xong rồi đi phỏng vấn thoi
Lương Thế Hải
//đứng dậy+ đi//đi
Trần Quốc Việt
//đi theo//
Trần Quốc Việt
Sao chỉ có tôi và anh thoi v?
Lương Thế Hải
//đi đến bàn + lấy một tờ hợp đồng rồi kí lên// em đc nhận rồi vào làm việc đi
Trần Quốc Việt
ủa có nhanh quá ko v-
Lương Thế Hải
//đẩy cậu đi// đi đừng có nói nhiều
Trần Quốc Việt
//đang ngồi chơi game trong tình trạng hơi lo sợ//
Trần Quốc Việt
Này làm v có kì ko cứ cho tôi làm việc như bình thường là đc rồi đâu cần phải như vậy
Lương Thế Hải
//vẫn đang làm việc//có đc ưu đãi thì cứ tận hưởng đi nói nhiều
tui bí qua nên tua qua lẹ lẹ giùm tui
Lương Thế Hải
//lái xe//buồn ngủ rồi à
Trần Quốc Việt
//gật gật//
Lương Thế Hải
Em có đói ko anh dẫn đi ăn
Trần Quốc Việt
hoi khỏi ik
cảm giác là siêu siêu bí rồi tua qua giùm em
Trần Quốc Việt
//ngáp ngắn ngáp dài//
Cậu vừa xuống lầu thì đã thấy anh đậu xe ở đó chờ cậu từ lúc nào
Trần Quốc Việt
//đi lại và bước vào xe//anh chở tôi như vậy ko thấy phiền hả
Lương Thế Hải
//cười nhẹ//có sao đâu chỉ cần là em chỉ phiền như nào tôi cũng chịu đc
Trần Quốc Việt
//đỏ mặt//*thật sự là thằng cha này có còn tình cảm với mình ko v trời
? ? ?
1:ê cậu có bt vụ gì ko tôi nghe nói hôm qua công ty mình có ng vào phỏng vấn mà có chị nào thấy cậu ta vào phòng sếp ngồi cả ngày chứ ko có làm j hết
???
4: m nghĩ cái công ty này dễ vào lắm à
? ? ?
3: coi chừng là ng nhà của sếp hay là ngoại lệ ấy chứ sếp mình đó giờ là một ng có quy tắc mà
Lương Thế Hải
//bước vào//
Trần Quốc Việt
//theo sau//
Khi anh bước vào thì mọi ng đều im bặt đến nỗi có thể nghe đc cả tiếng quạt trần
Nhưng xui cho tụi này là khi nãy anh đứng ngoài và nghe hết tiếng mọi ng nói rồi
Lương Thế Hải
Có rảnh thì đi mà làm việc đi đừng có nói những chuyện vô bổ ở đây
Lương Thế Hải
Bộ các ng nghĩ cái công ty này muốn vào là vào muốn ra là ra hả //bỏ đi//
Trần Quốc Việt
//theo sau//
???
4:"ko lẽ sếp mình gay à
Trần Quốc Việt
//ngồi trên ghế ũ rũ//
Lương Thế Hải
Em cứ mặc kệ họ đi ko sao đâu
Trần Quốc Việt
nhưng mà em sợ ba anh b-//chợt nhận ra mình lỡ lời//
Lương Thế Hải
Hửm ba anh bt thì sao
ba anh là giám đốc của cái công ty này vì vậy nên cậu cũng hơi lo sợ rằng nếu ba anh bt thì mọi chuyện sẽ phức tạp hơn
Lương Thế Hải
//tới gần cậu//nói anh nghe có chuyện j
t/g
Sao tui thì cố viết chuyện còn chuyện thì cố flop v=<
t/g
sao ko ai đọc chuyện hết v😭
Download MangaToon APP on App Store and Google Play