[AllKieu] THAY THẾ
Chap 1
ABC: nói lớn, la hét
/abc/: hành động
*abc*: suy nghĩ trong đầu
"abc": thì thầm, nói nhỏ
'abc': tiếng động
Tiếng bánh xe của chiếc vali khẽ lăn trên nền đá bóng loáng, hòa lẫn vào dòng người đang tất bật qua lại trên sảnh
Nguyễn Thanh Pháp
/tháo kính râm xuống/
Thanh Pháp kéo thấp vành nón, một tay đút túi áo khoác, tay còn lại kéo vali theo sau
Chiều cao hơn một mét bảy khiến em nổi bật giữa đám đông, nhưng gương mặt lại bị khẩu trang che gần hết, chỉ còn đôi mắt màu nâu nhạt lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh
Nguyễn Thanh Pháp
Năm năm rồi nhỉ
Năm năm kể từ ngày em rời khỏi nơi này
Thanh Pháp ngẩng đầu nhìn qua lớp kính trong suốt của sân bay
Bầu trời vẫn xanh như trong ký ức
Những tòa nhà cao tầng ngày ấy giờ đã mọc lên nhiều hơn, những con đường rộng hơn, xe cộ đông hơn... nhưng cảm giác thân thuộc thì chẳng hề thay đổi
Khóe môi em cong lên thành một nụ cười rất nhẹ
Nguyễn Thanh Pháp
I'm coming
Nguyễn Thanh Pháp – Bảo vật trong lồng kính
Từ ngày cất tiếng khóc chào đời, em đã trở thành "tiểu tổ tông" của cả hai gia tộc lớn nhất nhì cả nước. Hai vị lão gia đồng thời chuyển giao cho em mỗi người 8% cổ phần như một lời khẳng định về vị trí không thể thay thế. Cái tên Nguyễn Thanh Pháp chưa từng gắn với quyền lực trên thương trường, nhưng lại đủ để khiến toàn bộ gia tộc Nguyễn và Lê sẵn sàng thay đổi mọi kế hoạch chỉ vì một nụ cười hay một cái nhíu mày của em
Mười hai tuổi - Đó là độ tuổi mà Thanh Pháp buộc phải rời khỏi quê hương. Không phải vì học tập. Cũng không phải vì gia đình định cư
Một căn bệnh hiếm đến mức ngay cả những bệnh viện hàng đầu trong nước lúc bấy giờ cũng chỉ có thể đưa ra một câu trả lời đầy bất lực. "Không đủ điều kiện điều trị."
Căn bệnh mang tên Hội chứng Moyamoya
Đó là một bệnh lý mạch máu não cực kỳ hiếm gặp, khi các động mạch chính nuôi não dần bị hẹp lại một cách bất thường
Cơ thể sẽ cố tạo ra vô số mạch máu nhỏ li ti để bù đắp lượng máu thiếu hụt, nhưng chính những mạch máu mong manh ấy lại có thể vỡ bất cứ lúc nào
Một cơn đột quỵ. Một lần xuất huyết não. Hay chỉ một cú va chạm mạnh... Đều có thể cướp đi mạng sống của em
Đáng sợ hơn cả là những lần thiếu máu não kéo dài sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến trí nhớ, cảm xúc và khả năng kiểm soát hành vi
Những cơn đau đầu dữ dội, chóng mặt, ngất xỉu, mất phương hướng... đều có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào
Đó giống như... một quả bom được cài sẵn trong não. Không ai biết nó sẽ phát nổ vào lúc nào
Suốt năm năm qua, Thanh Pháp được điều trị tại một trung tâm thần kinh nổi tiếng ở nước ngoài
Ca phẫu thuật thành công, các chỉ số ổn định, tình trạng bệnh đã cải thiện hơn rất nhiều
Ít nhất... Hiện tại cậu có thể sinh hoạt như một người bình thường. Nhưng bác sĩ vẫn luôn nhắc đi nhắc lại một câu
"Đừng để cậu ấy chịu những cú sốc tinh thần quá lớn."
"Đừng để vùng đầu chịu chấn thương."
"Đừng tạo áp lực kéo dài."
"Nếu không..."
Con dao ấy vẫn luôn treo lơ lửng trên đầu Thanh Pháp
Một chiếc Rolls-Royce Phantom bản giới hạn màu đen chậm rãi dừng trước cổng sân bay
Người tài xế khoảng ngoài bốn mươi lập tức bước xuống mở cửa
Đa nv
Chú Trần: Cậu chủ nhỏ
Nguyễn Thanh Pháp
/bật cười/
Nguyễn Thanh Pháp
Chú Trần
Người đàn ông già thoáng chững lại, mắt ông đỏ hoe
Nguyễn Thanh Pháp
Chú sao vậy
Đa nv
Chú Trần: Cậu chủ nhỏ lớn quá rồi
Nguyễn Thanh Pháp
Mới có năm năm thôi
Đa nv
Chú Trần: Với chúng tôi… nó dài lắm cậu chủ
Ông nhận lấy vali rồi cẩn thận đặt vào cốp xe
Thanh Pháp không báo cho bất kỳ ai. Ngay cả ba mẹ hay anh trai. Cậu muốn tạo một bất ngờ
Nguyễn Thanh Pháp
Không biết...
Nguyễn Thanh Pháp
Mọi người sẽ phản ứng như nào nhỉ
Chap 2
Chiếc xe lăn bánh khỏi sân bay, qua từng con phố, qua những hàng cây, qua những con đường tuổi thơ
Một cánh cổng sắt đen cao gần năm mét dần xuất hiện
Ngay chính giữa là biểu tượng bằng vàng nguyên khối của gia tộc. Hai bên cổng là đội ngũ bảo vệ mặc vest chỉnh tề đứng thành hai hàng
Hệ thống nhận diện biển số vừa quét qua. Cánh cổng nặng hàng chục tấn lập tức mở ra trong yên lặng
Như thể một thế giới hoàn toàn khác
Con đường lát đá cẩm thạch trắng kéo dài gần bốn trăm mét. Hai bên là hàng cây phong được cắt tỉa hoàn hảo, xen kẽ những bức tượng điêu khắc nhập khẩu từ châu Âu
Đài phun nước nhiều tầng ở chính giữa khuôn viên không ngừng tung lên những tia nước lấp lánh dưới ánh nắng
Xa hơn là khu vườn rộng đến mức có thể tổ chức một buổi hòa nhạc ngoài trời
Nhà kính trồng hoa, sân tennis, sân bóng rổ, bể bơi trong nhà, khu nuôi ngựa, một hồ nước nhân tạo với cây cầu đá bắc ngang,…
Và cuối cùng... Là tòa biệt phủ
Không... Phải gọi là một tòa dinh thự. Ba tầng nổi, một tầng hầm
Toàn bộ được xây dựng theo phong cách châu Âu cổ điển, sử dụng đá cẩm thạch trắng và những khung cửa kính cao chạm trần, mái vòm dát đồng, những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ có thể nhìn thấy từ bên ngoài
Diện tích khu nhà chính lên tới hàng nghìn mét vuông. Đây là nơi ở của gia tộc Nguyễn
Một gia tộc đã tồn tại hơn một trăm năm
Bốn đời liên tiếp đứng ở vị trí dẫn đầu trong lĩnh vực đầu tư, tài chính, bất động sản, công nghệ sinh học và vận tải biển
Hệ sinh thái doanh nghiệp của họ trải dài qua nhiều quốc gia
Chỉ cần một quyết định từ hội đồng quản trị... đã đủ khiến thị trường chứng khoán biến động
Trong giới thương trường, người ta thường nói đùa rằng "Nếu gia tộc Nguyễn hắt hơi... thì sáng hôm sau, báo tài chính sẽ có việc để viết."
Chiếc xe dừng lại trước bậc thềm
Nguyễn Thanh Pháp
/bước xuống/
Hàng chục người giúp việc đồng loạt cúi đầu
Nguyễn Thanh Pháp
/mỉm cười/
Nguyễn Thanh Pháp
Cháu nhớ mọi người quá
Một vài người giúp việc già đã rưng rưng nước mắt
Đa nv
Người giúp việc: Cậu chủ nhỏ trưởng thành thật rồi...
Nguyễn Thanh Pháp
Sao mắt lại đọng nước hết cả rồi
Đa nv
Dì Trần: Chào mừng về nhà, cậu chủ nhỏ
Nguyễn Thanh Pháp
/vòng tay ôm cổ dì Trần/
Nguyễn Thanh Pháp
Vẫn trẻ đẹp như xưa
Đa nv
Dì Trần: Tôi già rồi cậu chủ
Nguyễn Thanh Pháp
Không có mà
Nguyễn Thanh Pháp
Sao mọi người lại ở đây hết vậy
Nguyễn Thanh Pháp
Cháu không báo cho ai mà
Đa nv
Dì Trần: Nhưng cậu chủ nhỏ gọi cho ông Trần
Nguyễn Thanh Pháp
Cháu gọi mỗi chú Trần thôi
Đa nv
Dì Trần: Ông ấy mừng đến nỗi, đi nói cho tất cả chúng tôi biết
Nguyễn Thanh Pháp
/thở dài/
Đa nv
Dì Trần: Phòng của cậu đã được dọn sạch sẽ
Đa nv
Dì Trần: Mời cậu lên nghỉ ngơi
Cánh cửa gỗ cao gần sáu mét từ từ mở ra
Không gian bên trong xa hoa đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải choáng ngợp
Sàn đá cẩm thạch phản chiếu ánh đèn. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ buông xuống từ trần nhà cao ba tầng. Cầu thang đôi uốn cong mềm mại như trong những tòa lâu đài
Khắp nơi đều là những tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ được gìn giữ cẩn thận qua nhiều thế hệ
Nguyễn Thanh Pháp
/hít sâu/
Mùi hương quen thuộc đã qua bao năm vẫn không đổi
Vì mũi em rất nhạy nên bất kể là mùi thoảng cũng đã khiến em khó chịu, mùi càng nồng thì đầu em càng đau
Nên ba mẹ đã làm cho khắp tòa dinh thự có mùi oải hương nhè nhẹ, không chỉ giúp em thư giãn mà còn cải thiện giấc ngủ hiệu quả
Nguyễn Thanh Pháp
CON VỀ RỒI ĐÂY
Tiếng gọi vừa cất lên thì ánh mắt em chợt khựng lại
Giữa phòng khách, ngay trên chiếc sofa lớn nhất
Lại có một cô gái lạ, khoảng mười bảy, mười tám tuổi
Mái tóc dài uốn nhẹ, trang phục hàng hiệu, tư thế thoải mái như thể đây là nhà của mình
Cô gái bắt chéo chân, vừa nhâm nhi ly trà vừa lướt điện thoại, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của Thanh Pháp
Nụ cười trên môi dần biến mất. Ánh mắt em chậm rãi dời sang chiếc ghế sofa
Đó... Chính là chỗ của em
Chưa kịp để em hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô gái kia ngẩng đầu lên
Không khí trong căn biệt phủ rộng lớn... Bỗng chốc im lặng đến lạ thường
Chap 3
Cả căn biệt phủ rộng lớn rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ
Chiếc đồng hồ quả lắc nơi đại sảnh vẫn đều đặn điểm từng nhịp. Tiếng nước từ đài phun phía ngoài cửa kính vẫn róc rách không ngừng
Không gian giữa hai người lại như bị ai đó vô hình bóp nghẹt
Thanh Pháp vẫn đứng nguyên ở cửa, một tay giữ cán vali, đôi mắt bình thản nhìn thẳng về phía cô gái đang ngồi trên chiếc sofa quen thuộc
Nguyễn Tuệ Đan
/chậm rãi đặt tách trà xuống bàn/
Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét người con trai trước mặt từ đầu đến chân
Trang phục đơn giản: một chiếc áo hoodie trắng, quần jeans ống rộng màu đen, đôi giày thể thao sạch sẽ
Hoàn toàn không giống những vị khách thường lui tới Nguyễn gia
Nhưng... khí chất của em lại không hề giống người ngoài
Sau vài giây im lặng, Tuệ Đan là người cất tiếng trước
Giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng lại mang theo ý tứ của một người đang chất vấn
Thanh Pháp khẽ nâng mắt. Khóe môi cong lên thành một nụ cười rất nhạt
Thay vì trả lời... em hỏi ngược lại
Nguyễn Thanh Pháp
Vậy... cô là ai
Tuệ Đan thoáng khựng lại. Có lẽ cô không ngờ người trước mặt lại bình tĩnh đến như vậy
Thanh Pháp cất giọng đều đều
Nguyễn Thanh Pháp
Ít nhất... trước khi trả lời câu hỏi của cô
Nguyễn Thanh Pháp
Cô nên cho tôi biết
Nguyễn Thanh Pháp
Cô là ai
Nguyễn Tuệ Đan
Cậu đang đứng trong nhà tôi với cương vị là khách
Nguyễn Tuệ Đan
Mà lại hỏi tôi là ai
Nguyễn Thanh Pháp
/nhướng mày/
Nguyễn Thanh Pháp
Nhà cậu?
Nguyễn Tuệ Đan
Cậu không biết tôi?
Nguyễn Thanh Pháp
Đây là nhà tôi
Nguyễn Tuệ Đan
Tôi sống ở đây ba năm
Nguyễn Tuệ Đan
Tôi chưa từng gặp
Một tiếng cười rất nhỏ. Nhưng đủ để khiến Tuệ Đan cảm thấy khó chịu
Em chậm rãi bước thêm vài bước. Tiếng giày vang lên trên nền đá cẩm thạch
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi cũng chưa từng gặp cô
Thanh Pháp đưa mắt nhìn về chiếc sofa Tuệ Đan đang ngồi
Nguyễn Thanh Pháp
...Đó là chỗ của tôi
Tuệ Đan vô thức quay đầu nhìn xuống chiếc ghế. Rồi lại nhìn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi nói...
Nguyễn Thanh Pháp
/mỉm cười/
Nụ cười vẫn rất lịch sự. Nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần
Nguyễn Thanh Pháp
Phiền cô
Nguyễn Thanh Pháp
Đứng lên
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi không thích người khác ngồi vào chỗ của mình
Bầu không khí trong phòng khách lập tức căng như dây đàn
Ánh mắt hai người chạm nhau. Không ai chịu lùi một bước
Đúng lúc ấy... Từ tầng hai bỗng vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc
Nguyễn Trường Sinh
...Kiều?
Cả hai cùng quay đầu nhìn lên
Một người đàn ông mặc vest đen đứng sững trên cầu thang
Chiếc cặp tài liệu trên tay rơi xuống nền nhà. Đôi mắt anh mở to đến mức không thể tin nổi
Nguyễn Trường Sinh
Em...về rồi sao
Nguyễn Trường Sinh – Người thừa kế duy nhất của gia tộc Nguyễn
Là con trai trưởng của gia tộc Nguyễn – đế chế kinh doanh đã đứng vững suốt bốn thế hệ, Trường Sinh từ nhỏ đã được định sẵn sẽ trở thành người kế nhiệm tập đoàn. Bình tĩnh, quyết đoán và gần như không bao giờ để cảm xúc ảnh hưởng đến công việc. Trên thương trường, anh là người khiến đối thủ phải dè chừng. Nhưng ở nhà... anh vẫn chỉ là một ông anh trai sẵn sàng chiều em út vô điều kiện
Giây tiếp theo, người đàn ông vốn luôn xuất hiện với hình ảnh điềm tĩnh trước giới truyền thông lại gần như bay xuống cầu thang
Chưa kịp để Thanh Pháp phản ứng, anh đã ôm chầm lấy em
Nguyễn Trường Sinh
Có thật là em không vậy Kiều
Nguyễn Trường Sinh
Em đang đứng trước mặt anh thật hả
Cái ôm rất chặt. Chặt đến mức Thanh Pháp phải bật cười
Nguyễn Thanh Pháp
Không phải em đâu
Nguyễn Thanh Pháp
Chắc anh nhìn lộn rồi
Nguyễn Trường Sinh
Mày nghĩ mày lừa được anh chắc
Nguyễn Trường Sinh
Anh nhớ như in cái giọng chóe chóe này
Nguyễn Thanh Pháp
Em sắp không thở được rồi
Nguyễn Thanh Pháp
Anh hai muốn em chết hả
Trường Sinh vội buông tay, hai bàn tay giữ lấy vai em, ánh mắt không ngừng quan sát từ trên xuống dưới như để chắc chắn người trước mặt không phải ảo giác
Nguyễn Trường Sinh
Sao em về mà không báo trước với anh
Nguyễn Trường Sinh
Anh ra sân bay đón em
Nguyễn Trường Sinh
Đi một mình không báo với ai có biết nguy hiểm lắm không
Nguyễn Trường Sinh
Em đỡ hẳn chưa mà dám bay về đây hả
Nguyễn Thanh Pháp
Em không ngu khi chưa đỡ bệnh mà dám về đây
Nguyễn Thanh Pháp
Với lại muốn tạo bất ngờ thôi
Nguyễn Trường Sinh
Em có biết khi anh nhìn thấy em
Nguyễn Trường Sinh
Tim anh muốn nhảy ra ngoài luôn không
Nguyễn Thanh Pháp
/bật cười/
Nguyễn Thanh Pháp
Đồ khùng
Trường Sinh đưa tay xoa đầu em như thói quen từ nhỏ
Nguyễn Trường Sinh
Về là tốt rồi
Nguyễn Trường Sinh
Nhớ em quá
Nguyễn Thanh Pháp
Em nhớ cả nhà
Ở phía bên kia, Tuệ Đan vẫn đứng yên. Nụ cười trên môi đã biến mất từ lúc nào
Cô chưa từng thấy... Trường Sinh cười như vậy
Cũng chưa từng thấy vị thiếu gia nổi tiếng lạnh lùng ấy chạy xuống cầu thang chỉ để ôm một người
Càng chưa từng thấy... ánh mắt dịu dàng đến thế
Nguyễn Tuệ Đan
*Người này... là ai*
Nguyễn Tuệ Đan
*Không đúng*
Nguyễn Tuệ Đan
*Vừa nãy cậu ta gọi là gì*
Sắc mặt Tuệ Đan thoáng thay đổi
Trước khi cô kịp lên tiếng, Trường Sinh đã quay sang, hơi nhíu mày
Nguyễn Trường Sinh
Hai đứa quen nhau?
Nguyễn Thanh Pháp
Vừa mới gặp
Giọng điệu thản nhiên như đang kể một chuyện chẳng đáng để tâm
Nhưng ngay sau đó, em lại mỉm cười nhìn về phía Tuệ Đan
Nguyễn Thanh Pháp
Nếu nhớ không lầm cô ấy hỏi em là ai
Khóe môi Trường Sinh giật nhẹ
Anh lập tức hiểu... Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó trước khi mình xuống đây
Nguyễn Tuệ Đan
/hít một hơi nhẹ/
Nguyễn Tuệ Đan
Tôi không biết...
Thanh Pháp cắt ngang. Giọng nói vẫn ôn hòa
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi cũng đâu biết cô là ai
Một câu nói nhẹ tênh. Nhưng lại khiến bầu không khí vừa dịu xuống lại căng lên thêm một lần nữa
Trường Sinh day nhẹ thái dương, anh quá hiểu bản tính ngang bướng của đứa em này
Nguyễn Trường Sinh
Để anh giới thiệu
Nguyễn Thanh Pháp
/ngồi xuống sofa/
Nguyễn Thanh Pháp
Em đang nghe
Nguyễn Trường Sinh
Đây là Tuệ Đan
Nguyễn Trường Sinh
Là con gái nuôi của ba mẹ
Nguyễn Trường Sinh
Tuệ Đan bằng tuổi em
Thanh Pháp khẽ nâng mày. Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện chút ngạc nhiên
Nguyễn Thanh Pháp
Con gái nuôi?
Nguyễn Trường Sinh
Ba mẹ nhận nuôi em ấy từ ba năm trước
Nguyễn Trường Sinh
Tuệ Đan là đứa xuất sắc nhất trong quỹ tài trợ của gia đình chúng ta
Nguyễn Thanh Pháp
Quỹ tài trợ?
Nguyễn Trường Sinh
Quỹ tài trợ đứng tên em
Nguyễn Thanh Pháp
À nhớ rồi
Em nhìn Tuệ Đan thêm vài giây. Rồi khẽ gật đầu
Một người dịu dàng nhưng không hề dễ bắt nạt
Một người điềm tĩnh nhưng luôn muốn chứng minh giá trị của mình
Không ai nói thêm câu nào. Nhưng cả hai đều hiểu...
Cuộc gặp gỡ đầu tiên này, sẽ không đơn giản chỉ là một màn chào hỏi. Mà sẽ là khởi đầu cho những con sóng ngầm trong chính căn biệt phủ của Nguyễn gia
Nguyễn Thanh Pháp
Chào nha
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi là Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Tuệ Đan
/cố nặn ra nụ cười/
Nguyễn Tuệ Đan
Xin chào, tôi là Nguyễn Tuệ Đan
Nguyễn Tuệ Đan – Cô con gái nuôi xuất sắc
Từng là một cô bé mồ côi được quỹ từ thiện của gia tộc Nguyễn tài trợ, Tuệ Đan luôn nằm trong nhóm học sinh xuất sắc nhất suốt nhiều năm liền. Chính sự thông minh, bản lĩnh và lòng biết ơn đã khiến cả gia đình quyết định nhận cô làm con nuôi. Mang họ Nguyễn nhưng không cùng huyết thống, Tuệ Đan luôn cố gắng chứng minh mình xứng đáng với mái ấm đã cưu mang mình. Ít ai biết, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng ấy là một tham vọng lớn hơn tất cả những gì mọi người từng nghĩ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play