Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MaSon X CongB] Anh Bách Em Công

#1 -Chuyến xe buýt.

Đêm thành phố cuối tuần lạnh hơn mọi khi. mấy cơn gió lùa qua bến xe buýt nghe rát rạt, khiến người ta chỉ muốn rúc đầu vào áo khoác. đồng hồ treo trên tường đã chỉ gần chín giờ, nhưng chiếc xe buýt số 11 vẫn chưa chịu tới. bến vắng, đèn đường vàng vọt hắt bóng xuống nền gạch lạnh ngắt, chỉ còn hai người ngồi bên nhau trên băng ghế dài cuối cùng.
Thành Công kéo khóa áo khoác lên tận cằm, hai vai rụt lại, mặt xụ xuống như một chú mèo con bị bỏ đói. em bằng tuổi anh, nhưng mỗi lần dỗi thì chẳng khác gì đứa nhỏ ba tuổi, cứ mềm nhũn ra, nhìn là biết đang cần được dỗ. bên cạnh anh là Xuân Bách, trẻ hơn, ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đùi, ánh mắt nghiêng về phía em đầy kiên nhẫn và dịu dàng quen thuộc.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Cái xe gì mà lâu dữ vậy trời.
Công kéo dài giọng, khều nhẹ vạt áo khoác của Bách, giọng nghe như mèo kêu đòi ăn khuya.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Trễ xíu thôi mà, có bảng giờ tới đó.
Bách trả lời bằng giọng điềm đạm, nghe y như cán bộ đọc thông báo.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Xíu là bao nhiêu phút. Anh có biết lạnh lắm hông?
Công bĩu môi, hai tay khoanh lại, gò má phồng lên rõ rệt.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Có, nên mới nhắc em mặc áo ấm đó.
Công nhướng mày, xoay mặt đi chỗ khác như thể vừa nghe câu nói hết sức vô lý.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Áo ấm của em là ai giặt, ai gấp, ai treo tủ hong ta?
Bách khẽ bật cười, giọng mềm như bông.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, là em ạ.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ừ đó. Em tự làm hết mà anh còn ngồi tỉnh bơ dị hả.
Bách nhìn em, môi cong nhẹ, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta muốn lún sâu vào.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Tại em lo cho anh chứ.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Oi gì thế~
Công bật thành tiếng, quay ngoắt lại nhìn anh:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ai cho anh lý do dễ thương dạ?
Bách chỉ cười, nhẹ như thở.
Công phồng má, tay lắc lắc áo Bách, giọng nũng nịu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh không được nói mấy câu vậy, nghe mắc cười lắm. có phải vì em chiều anh miết riết anh hư òi đúm hong?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh có hư đâu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Có, hư nhẹ.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Em nói gì cũng đúng hết.
Công khựng lại nửa giây, khóe môi cong lên. cái kiểu trả lời ngoan ngoãn này luôn khiến lòng em mềm như kẹo bông. Em biết rõ anh nhường mình, nghe lời mình đến mức chẳng bao giờ cãi nhau to, dù em có mè nheo vô lý đến mấy.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ờm... cũng hên là anh biết điều đấy nháa.
Công hắng giọng, làm bộ nghiêm túc nhưng đuôi mắt cứ cong lên mãi.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Vì anh thương em mà.
Bách nói khẽ, như thả một câu nhẹ tênh vào luồng gió lạnh.
Tai Công nóng bừng. Em xoay mặt đi liền.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ai cho nói mấy câu sến vậy trời ơi. Trẻ mà nói chuyện tình cảm ngọt xớt.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Ngọt để dỗ em mà.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ai nói em cần dỗ?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Em dỗi anh hoài à.
Công bật ra một tiếng "hừ" nhỏ xíu, nhưng rồi cũng không phản bác nữa. Em biết mình dỗi nhiều thật - chỉ cần Bách không nhìn mình quá ba giây là em bắt đầu kiếm chuyện, chỉ cần anh trả lời khô khan một chút là em mè nheo liền. khổ nỗi, càng mè nheo thì Bách càng ngoan, càng dịu dàng, khiến em chẳng thể nào dừng lại.
Gió đêm lùa qua tóc, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình. Công khều khều tay anh, rồi ngả đầu lên vai Bách, giọng nhỏ xíu như nói với gió.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh bằng tuổi hơn em mà ngoan quá, em sợ mai mốt anh hư thì sao.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Hư thì em chiều tiếp.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Em hỏng có nuôi anh hư nhaa.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Có mà, em chiều anh hư rồi còn gì?
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Em không!
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Có ạ!
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh bướng quá đó.
Công rên nhẹ, giọng chẳng có chút giận nào, toàn là cưng.
Bách khẽ nghiêng người, kéo tay em vòng qua vai mình. Công hơi giật mình, nhưng rồi lại ngoan ngoãn tựa vào như một thói quen đã lặp đi lặp lại nhiều tháng. bên anh, vai em lúc nào cũng mềm, tim cũng nhẹ, chẳng muốn làm người lớn nữa.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Lạnh hông?
Bách hỏi.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ừm..lạnh xíu.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Vậy để anh ôm em nha.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ờ, ôm đi.
Nghe thì có vẻ miễn cưỡng, nhưng thực ra em đợi câu này nãy giờ rồi. Bách vòng tay qua, ôm nhẹ, đủ để hơi ấm lan ra. Em bằng tuổi hơn nhưng lúc này lại như đứa nhỏ thích được quấn lấy, thích nghe lời ngọt, thích được cưng.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nếu mai mốt anh không chiều em như vầy nữa thì sao?
Công thì thầm:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Sao vậy? Thì..em buồn.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh mà hết chiều em thì chắc trái đất ngừng quay quá.
Bách bật cười.
Công lấy cùi chỏ hích nhẹ vào hông anh, giọng nhõng nhẽo.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh nói vậy để dỗ em hả?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, đúng.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ờm.. vậy tạm tin.
Tiếng xe buýt vang lên từ xa, ánh đèn rọi xuyên qua màn sương đêm. Công vẫn chưa muốn đứng dậy, ngả đầu sát hơn, thì thầm.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Thêm một chút nữa thôi.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, bao lâu cũng được.
Bách đáp nhẹ tênh.
Khi xe buýt dừng, hai người lên xe, tay vẫn nắm tay. Công chọn chỗ ngồi sát cửa sổ, kéo Bách ngồi cạnh, tựa đầu lên vai anh một lần nữa. xe lăn bánh, ánh đèn đường lùi lại phía sau như vệt sáng mờ.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh biết hông.
Em thì thầm nhẹ.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Lâu lâu em dỗi là để anh dỗ đó.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ biết, em dỗi hoài mà.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh có mệt hông?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ không.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Sao vậy?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Vì anh thương em.
Tim bình đập hơi nhanh. Em nhắm mắt, vùi mặt sát hơn vào vai anh. Bằng tuổi hơn, nhưng bên anh em chẳng cần mạnh mẽ, chẳng cần gồng. chỉ cần làm một người nhỏ bé, được ôm, được yêu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Mai em dỗi nữa nha?
Em nói nửa thật nửa đùa.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, anh dỗ em tiếp.
Công bật cười, tiếng cười mềm như gió đêm. xe buýt trôi trong thành phố về khuya, kéo theo hai người vào một khoảng yên bình ngọt ngào.
Phố gần nhà đã vắng. khi bước xuống xe, gió đêm vẫn còn lạnh, Công kéo tay Bách sát lại, lí nhí.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh đi chậm quá à~
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Có ai bắt em phải đợi anh đâu.
Bách cười nhỏ.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Em thích đợi đó.
Công ngẩng đầu, mím môi, rồi nắm chặt tay anh hơn nữa. khi đứng trong thang máy, em tựa đầu vào vai Bách, giọng nhỏ nhẹ như mèo con kêu ăn đêm.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh biết em đang mệt hông?
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Biết, nên nãy mới ôm em hoài.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Không phải, em mệt vì chờ xe.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh tưởng em mệt vì lạnh?
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ờ.. cũng có nữa.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Tối nay anh pha sữa ấm nha.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Không!
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Sao vậy?
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Em muốn anh đút.
Bách bật cười khe khẽ, xoa lưng em.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, đút luôn.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh chiều em quá đó.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Vì em dễ thương mà.
Công đỏ tai, cố che bằng cách hừ nhẹ. bước vào nhà, em vứt áo khoác lên sofa rồi quay lại nhìn anh, mắt long lanh, giọng nhỏ như hơi thở.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ôm thêm chút nữa.
Bách chưa kịp phản ứng thì em đã chủ động chui vào lòng, dụi đầu vào ngực áo, giọng nũng nịu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ôm đi.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ.
Bách ôm em vào lòng, hơi ấm lan ra khắp căn phòng. Công ngước mặt lên, mắt ươn ướt ánh đèn vàng.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh mà không ngoan là em dỗi luôn.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh ngoan mà.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ngoan thì phải hôn em.
Bách cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi em, tim Công mềm nhũn, hai tay siết chặt lấy anh, giọng lười biếng nhưng ấm áp.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Anh chiều em kiểu này chắc em hư mất..
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Hư thì anh nuôi.
Công bật cười khúc khích, dụi đầu vào vai anh như một thói quen. bên anh, em có thể dỗi bao nhiêu cũng được, mè nheo bao nhiêu cũng được, vì biết chắc người kia sẽ ôm lấy mình thật nhẹ nhàng.
Đêm ngoài kia vẫn lạnh, nhưng trong vòng tay này, hơi ấm đủ để khiến mọi mỏi mệt tan ra. chỉ có hai người, tiếng tim đập, và những cái ôm không cần lời hứa - vì thương, nên tự nhiên đã muốn dỗ mãi.
Hết.

#2 -Em bé đau răng.

Thành Công đau răng từ sáng. Cái nhức buốt ấy chạy ngược lên thái dương rồi lan xuống tận cổ, khiến cậu chẳng muốn nhúc nhích hay nói năng gì. Môi hơi hé ra cũng đủ làm nước mắt ứa lên. Cậu nằm co lại trên sofa, ôm lấy chiếc gối nhỏ như thể chỉ cần siết chặt nó là cơn đau sẽ rút bớt đi. Nhưng thật ra chẳng có gì thay đổi cả, ngoài việc gương mặt cậu trông càng khó chịu hơn.
Xuân Bách đi làm về, còn chưa kịp đặt chìa khóa xuống đã thấy cảnh tượng người yêu nằm im như khúc gỗ, lườm đời bằng đôi mắt mệt mỏi. Trong đầu nó, chỉ có một suy nghĩ duy nhất bật lên: 'Bé dỗi mình rồi.'
Trời ơi, thảm họa!!
Vì cả ngày nay anh bận, không nhắn tin hỏi han cậu được nhiều. Chắc bé giận vì bị bỏ rơi. Xuân Bách bắt đầu cảm thấy tội lỗi dâng lên như thủy triều. Nó đến bên sofa, nói bằng giọng dịu dàng nhất có thể, như đang năn nỉ một chú mèo con:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Bé ơi, bé của anh muốn uống sữa đậu không nè?
Nhưng Thành Công chỉ lắc đầu rất khẽ, bàn tay vẫn giữ chặt lấy má. sự im lặng ấy như một cú đấm thẳng vào trái tim Xuân Bách. bé không thèm nói chuyện luôn... vậy là giận thiệt rồi...
Trong khoảnh khắc ấy, não Xuân Bách hoàn toàn bị bao phủ bởi sự hoảng loạn. nó bắt đầu đi tới đi lui, lẩm bẩm những câu xin lỗi chẳng đầu đuôi. rồi đột nhiên, nó quay lại quỳ mọp xuống cạnh sofa, hai tay nắm lấy bàn tay đang nóng hừng của Thành Công:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
AAAAaKJGhHhj bé ơi anh xin lỗi mà, anh sai rồi, anh ngốc quá, bé đừng im lặng vậy chứ, anh sợ... bé nói ra đi, bé muốn gì anh sửa liền, bé đừng dỗi anh..
Thành Công nhìn nó bằng đôi mắt mệt rũ. cậu muốn giải thích, nhưng mỗi lần hé môi là cơn nhức như điện giật lại bắn lên óc. cậu chỉ có thể chọt ngón tay vào má mình – dấu hiệu duy nhất có thể truyền đạt.
Nhưng Xuân Bách thì lại suy diễn đến nóc nhà:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Bé... bé bị đau tim hả??? trời đất ơi phải đi viện ngay lập tức!!!
Anh bế phốc người yêu lên như cắp mèo chạy trốn cháy nhà. Thành Công bị nâng bổng thì hoảng hốt, đập đập vai nó liên tục. rồi cậu chọt mạnh vào má lần nữa, nhấn tay đúng vào chỗ sưng khiến mình đau điếng, chỉ để anh hiểu ra.
Cuối cùng, trong đầu Xuân Bách có một bóng đèn nhỏ bật sáng.
Đau..răng?
Xuân Bách đứng sững lại, ôm bé nhẹ hơn hẳn như sợ làm đau. Anh nhìn vào nửa mặt sưng sưng đáng thương kia, hai mắt dịu đi hẳn. cả người nó chuyển sang chế độ chăm sóc tối đa không giới hạn:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Trời ơi bé của anh đau răng mà anh ngu quá không biết... bé chịu đau suốt mấy tiếng trời sao không nói với anh..
Nói được đã nói rồi đó cha nội, Thành Công trợn mắt nhưng không có sức phản ứng.
Vậy là từ giây đó trở đi, Xuân Bách như một cơn bão màu hồng chạy khắp nhà: lấy thuốc giảm đau, chuẩn bị nước muối, xếp túi chườm, tìm đèn xem lưỡi,... mỗi thứ nó đều lăng xăng mang đến chỉ trong vài phút. chỉ thiếu mỗi gọi cấp cứu tưới nước muối lên luôn cho đủ bộ.
Thành Công nhìn theo từng bước chân rối rít ấy, cơn đau vẫn còn đó, nhưng trong lòng lại mềm đi. hóa ra chỉ một hiểu lầm nhỏ thôi cũng đủ để thấy Xuân Bách thương mình đến mức nào.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Xuân Bách ngồi xuống cạnh sofa, nhẹ nhàng đặt Thành Công nằm gối đầu lên đùi anh. Tay anh vuốt tóc người yêu chậm rãi, như thể sợ làm cậu đau thêm. giọng nó nhỏ lại, mềm như dải nắng cuối chiều:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Bé đừng làm mặt khó chịu với anh nữa nha. bé đau cái răng thì anh thương... nhưng bé đau lòng hay giận anh mới là anh sợ nhất.
Lần này, Thành Công không lườm, chỉ khẽ thở ra, mắt rũ xuống. cậu hơi nghiêng đầu, dựa vào tay Xuân Bách. đó coi như là câu trả lời rồi.
Xuân Bách cười an tâm, cúi xuống hôn một cái lên trán người ta:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Ngoan lắm, bé của anh. cứ nằm đây, anh chăm hết.
Đèn trong phòng tối bớt lại. tiếng điều hòa đều đặn như ru ngủ. Thành Công nằm yên trong vòng tay người yêu, cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim kia đang cuống quýt vì mình. còn Xuân Bách thì vẫn liên tục thì thầm, như sợ sự im lặng lại trở thành hiểu lầm:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Mai mình đi khám nha bé. đêm nay anh canh cho. bé ngủ đi, để nỗi đau cứ để anh chịu chung với bé.
Và trong khoảnh khắc ấy, Thành Công nhận ra: có những lúc chỉ cần không nói gì, người kia cũng sẽ tự cả thế giới lo lắng vì mình.
Hết.

Chương 3: Cho thơm cái đi nhé bé~

Thành Công tuy bằng tuổi Xuân Bách nhưng cách vài tháng, nhưng cách cậu nằm ườn trên ghế sofa thì lại trông như một đứa nhóc đòi quà vặt bị mẹ từ chối. Chân bắt chéo, tay ôm gối, đôi mắt liếc liếc đầy sát thương. Trên màn hình TV là một bộ phim tình cảm đang chiếu cảnh hôn nhau nồng cháy. Cậu nhìn mà mặt cứ xị ra như thiếu nợ cả thế giới.
Còn Xuân Bách? Vừa bước vào nhà là thấy bé nhỏ tuổi của mình đang “ngứa hôn”. Nó đặt túi đồ xuống, bước lại gần và cúi người thấp thấp, giọng ngọt như đường nhưng mặt thì gian vô đối:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Cho thơm cái đi nhé.
Thành Công quay phắt sang, nhướng một bên mày kiểu: Bộ hôn dễ ăn lắm hả em trai. Rồi cậu chống tay lên sofa, nghênh mặt:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Không! Đi đánh răng đi.
Xuân Bách đứng hình ba giây. Tự ái nổi lên:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh vừa mới ăn kẹo gummy mà… thơm mà bé…
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Gummy vị tảo biển..
Thành Công liếc thêm cái nữa:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Tảo biển mà thơm là anh ảo tưởng rồi đó!!
Xuân Bách há miệng, định cãi, nhưng vừa thở ra là Thành Công che mũi ngay lập tức. cậu còn nhăn mặt như thể vừa ngửi thấy hoài nghi của cuộc đời.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Đi!
Chỉ một chữ!
Cứng!
Lạnh!
Đanh đá độc quyền!
Và đương nhiên, xuân bách lập tức rơi vào chế độ.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
vâng lời bé nhỏ mình vì muốn được hôn.
Anh cầm bàn chải, chạy vèo vào nhà tắm với tốc độ ánh sáng. thành công khoanh tay, gật gù thỏa mãn. Bằng tuổi mà cách vài tháng mà cứ như boss tối cao của cái nhà này, hở tí là ra lệnh.
Một lúc sau, Xuân Bách thập thò ló đầu ra.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Bé ơi, thơm cái được chưa ạ?
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Chưa, súc miệng thêm!
Lại chạy vào nước bắn tung tóe như đang tham gia olympic đánh răng.
Lần hai ló đầu ra.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Giờ được chưa nè bé?
Thành Công chậm rãi đứng dậy, tiến đến gần, nheo mắt như kiểm tra hàng hóa trước khi nhập kho. rồi cậu đưa tay bóp lấy má Xuân Bách:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Há miệng!
Xuân Bách thẹn quá trời mà vẫn há ra, như con cún nhỏ bị kiểm tra sức khỏe. Thành Công ngửi ngửi, gật đầu:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Tạm được!
Ngay khi câu đó vừa thoát ra, Xuân Bách mừng như trúng số, định chồm tới ôm và hôn người yêu một cái thật mạnh bạo. nhưng Thành Công đã nhanh hơn nửa giây, đặt hai ngón tay lên trán nó, giữ khoảng cách đúng 5cm:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Đợi đã!
Xuân Bách đơ toàn thân.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Bé muốn gì nữa mà..anh đánh răng hai lần rồi đó!
Thành Công khoanh tay, cong môi.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ai cho phép gọi em là bé? Anh phải gọi em là "Em Công đẹp trai, dễ thương nhất nhà!!"
Xuân Bách cạn lời, nhưng muốn hôn quá rồi nên sẵn sàng từ bỏ cả liêm sỉ lẫn lòng tự trọng:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạ, em Công đẹp trai, dễ thương nhất nhà ơi~
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ưm..
Thành Công gật đầu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nói tiếp..
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Cho anh thơm cái đi..
Thành Công ra vẻ suy tư, vuốt cằm như một nhà lãnh đạo đang cân nhắc thi hành chính sách quốc gia:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Được, nhưng phải ôm em nữa!
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Ômmm!!
Xuân Bách ôm liền, siết chặt như gấu túi gặp lại cây bạch đàn yêu dấu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Oigitheee~
Thành Công rên khẽ, nhưng là kiểu rên vì sung sướng được cưng chiều, chứ không phải khó chịu. cậu cọ cọ mặt vào vai Xuân Bách một cái thật mè nheo.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ôm nữa, chặt nữa..
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Dạaa bé!!
Nhưng lúc Xuân Bách chuẩn bị nghiêng đầu để hôn lên môi thì Thành Công dùng ngón tay cái chặn lại.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Chuyện gì nữa vậy em bé khó chiều..
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ngoan cái đã!
Công nheo mắt, giọng rất là.."em đây có luật".
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Hỏi xem người ta có nhớ em hông?
Xuân Bách bật cười phì, nhưng mắt thì mềm nhũn.
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh nhớ em muốn xỉu luôn nè. lúc đi làm anh cũng nhớ, lúc ăn anh cũng nhớ, lúc hít thở cũng nhớ luôn.
Thành Công cắn nhẹ môi, nhưng vẫn giả bộ lạnh lùng:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nịnh giỏi đó..
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh nịnh thật lòng màa.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Thật thì..
Thành Công kéo cổ áo Xuân Bách xuống một chút để cúi gần hơn, thì thầm:
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Chứng minh đi.
Khỏi nói nhiều, Xuân Bách đặt ngay một nụ hôn lên môi người yêu. ngọt. mềm. thơm. không còn mùi tảo biển nữa. nụ hôn kéo dài vài giây, vừa đủ để cả hai thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường.
Khi rời ra, Thành Công vẫn tựa vai vào Xuân Bách, giọng nhỏ xíu.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nãy về tới nhà anh hông ôm em một cái, em giận ó..
Xuân Bách thật thà:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Anh tưởng em bận coi phim hôn nhau..
Thành Công đanh đá.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Phim nào bằng người thật?
Rồi cậu lại vươn môi, làm như thể hôn là quyền lợi cơ bản mà Xuân Bách phải thực hiện ngay lập tức.
Xuân Bách bật cười, ôm eo em kéo sát vào ngực mình, thì thầm:
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Nguyễn Xuân Bách -AnhBach
Em Công đẹp trai dễ thương nhất nhà này đòi hôn thì ai dám từ chối.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Ừ, tốt!
Rồi Thành Công ngẩng cao đầu, ra lệnh.
Nguyễn Thành Công -EmCong
Nguyễn Thành Công -EmCong
Hôn em.
Xuân Bách ngoan ngoãn nghe theo.
Và suốt cả buổi tối hôm đó, chẳng còn ai quan tâm phim hôn trên tv nữa. vì ngay trong phòng khách, có hai người thật đang bận... yêu người kia thấy rõ.
Hết..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play