Ở nơi nhận ảnh hưởng nặng nề nhất sau trận động đất kinh khủng của miền Tây Nam thành phố.
Mặt đất lần nữa rung chuyển. Những cảnh sát cứu hộ và cả những tình nguyện viên vẫn không ngừng lên tiếng trấn an toàn bộ nạn nhân vừa được cứu khỏi đống đổ nát cũng như còn đang bị vùi dưới lớp đất đá. Các cảnh khuyển không ngừng đánh hơi, dùng móng vuốt cào đến bật cả máu nhưng chẳng dừng lại một giây nào.
Vũ Giai là tình nguyện viên quen mặt ở các nơi gặp thiên tai. Cô lấy đầy đủ các tín chỉ, không ngại gian khó, luôn sẽ xung phong đi vào các nơi nguy hiểm nhất. Và lúc này, cô ôm theo hộp cứu thương đi theo một tiểu đội đi vào khu dân cư, nhưng thứ gây phiền nhất là các phóng viên đi theo một cô nàng tiểu thư tên Ái Dung để đưa tin tức tiểu thư nhà họ Điệp dám rời xa phồn hoa, đi đến nơi thiên tai để cứu giúp mọi người.
Vũ Giai rất hoan nghênh cho tinh thần tốt đẹp này nếu như họ không đến đây để làm màu và ngán đường công việc cứu hộ của mọi người. Vì đi quá nhanh, cô bị trượt chân bởi viên đá phía dưới. May mà một chiến sĩ ở bên cạnh kịp thời chụp lấy tay cô đỡ lấy.
“Không sao chứ? Cẩn thận một chút.” Giọng anh trầm ấm, có chút khàn đi vì bụi bặm và thiếu nước. Gương mặt anh đen nhẻm đi khiến Vũ Giai cũng nhất thời không nhận ra là ai.
Nói đúng hơn thì bây giờ ai ai cũng trong bộ dạng vô cùng dơ bẩn ngoại trừ đám người tiểu thư kia.
“Cảm ơn anh.” Cô gật đầu nói nhỏ.
Đột nhiên Vũ Giai bị đẩy sang một bên. Vị tiểu thư Ái Dung kia chen vào giữa hai người, ríu rít nói chuyện với chiến sĩ vừa giúp đỡ cô kia. Cô lắc đầu ngao ngán rồi đi theo bước mọi người.
Vào tới khu dân cư nhỏ, mọi người bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình. Nhưng một trận động đất khác xuất hiện khiến căn nhà họ đang đi vào sụp xuống. Có người may mắn chạy kịp, có người bị rơi vào hố sâu. Mà chính Vũ Giai cũng bị chặn đường lại bởi lớp đất đá, phía sau lưng cô là cái hố vừa được tạo bởi cơn địa chấn.
“Cứu… Cứu với…”
Dưới hố vang lên tiếng kêu thất thanh. Là tiếng của Ái Dung.
“Cô không sao chứ tiểu thư?” Vũ Giai nói vọng xuống.
“Tôi không sao nhưng anh… bị…” Tiếng sụt lún che lấp tiếng nói của Ái Dung, nhưng Vũ Giai cũng phán đoán ra được có người khác cũng bị kẹt bên dưới.
Vũ Giai nhìn quanh, biết nếu không xử lý kịp thời thì hai người bọn họ có khi sẽ bị chôn vùi nếu động đất lần nữa xảy ra. Cô vội để đồ sang một bên, lấy sợi dây thừng và móc sắt trong ba lô, rồi tìm một chỗ làm điểm neo để cột chặt dây vào người và thả dây xuống.
“Cô lên trước đi rồi tôi sẽ xuống đưa anh ấy lên sau.”
Ái Dung nghe lời, vội cột dây vào người và leo lên nhờ sự trợ giúp của Vũ Giai. Đợi cho Ái Dung lên an toàn, cô mới hướng dẫn ả để cùng phụ cô đưa người còn lại lên.
Sau khi Vũ Giai đi xuống, cô mới thấy tình hình tệ hơn cô tưởng. Nửa người chiến sĩ bị kẹt trong lớp gạch, còn bị ngất vì bảo vệ Ái Dung. Cô cố gắng nâng các miếng gạch ra, máu thấm đẫm đôi tay. May mắn anh chỉ bị những vết thương rách da chứ không có dấu hiệu nặng.
“Này, anh nghe tôi nói không? Cố gắng lên. Tôi sẽ đưa anh lên.”
Vũ Giai vỗ nhẹ lên mặt anh, thấy anh hơi mở mắt thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cố gắng bao anh quanh một mảnh vải, rồi cột dây để anh không bị chấn thương nặng hơn và ra hiệu cho Ái Dung ở phía trên. Sức lực của hai người con gái, nhất là một vị tiểu thư chưa bao giờ làm việc nặng, phải kéo một người đàn ông cao lớn mất đi ý thức là việc vô cùng khó khăn, hầu như toàn bộ đều phải nương vào lực của Vũ Giai.
“Đã lên tới rồi.” Ái Dung lên tiếng mới khiến Vũ Giai bật ra một tiếng thở mệt mỏi.
Nhưng nào ngờ một trận động đất khác lại tới. Sợi dây bất ngờ đứt lìa mà rơi thẳng xuống trước mặt Vũ Giai. Một mảng tường cũng đồng thời rơi xuống, đè mạnh lên người cô khiến cô phun ra ngụm máu lớn. Cô mơ màng nhìn đầu dây bị rơi xuống, rồi trút hơi thở cuối cùng.
Linh hồn cô lơ lửng trên không trung, nhìn Ái Dung với người chiến sĩ kia được cứu ra mà trong lòng nhẹ nhõm. Nào ngờ ngay giây tiếp theo, cô lại nghe Ái Dung bảo rằng:
“May mà ông trời ban cho tôi sức mạnh để tôi kéo nổi anh ấy ra khỏi hố. Tôi cố gắng kêu cô Vũ Giai cứu giúp nhưng cô ấy lại bỏ chạy. Mọi người đừng trách cô ấy. Chắc cô ấy không nghe thấy tiếng tôi.”
Từng giọt lệ chảy trên gương mặt yếu ớt của Ái Dung khiến không ít người phải thương tiếc.
Có vài chiến sĩ đã quen Vũ Giai từ trước thì không tin cô sẽ làm như vậy, nhưng rồi chẳng đấu lại nổi những cái miệng của đám phóng viên và những người đi cùng Ái Dung.
Vũ Giai siết chặt tay, muốn nhào tới nói lí lẽ thì bất ngờ bị một lực hút kéo ngược ra sau.
Vũ Giai lần nữa tỉnh dậy trên chiếc giường lớn, khung cảnh xung quanh vô cùng xa lạ. Cô vô thức sờ soạng khắp người, tự hỏi chẳng lẽ bản thân được cứu sống sao? Nhưng ngay giây sau, một dòng kí ức ùa vào trong tâm trí khiến cô chết đứng.
Cái thế giới mà trước giờ Vũ Giai luôn nghĩ là bình thường thực chất chỉ là một quyển tiểu thuyết mang tên “Hào Môn Thiên Kim Tỏa Sáng”, tập trung nói về nữ chính Ái Dung lương thiện cùng tình yêu bên Thiệu Phong, người chồng quân nhân của mình. Cả hai cùng đi qua rất nhiều thử thách, thậm chí ảnh hưởng tới tính mạng nhưng chưa bao giờ buông tay nhau.
Chưa kể thứ thu hút khác là tình thân của nữ chính Ái Dung dành cho cô em gái bệnh tật của mình. Nữ chính luôn ở bên cạnh, là lý do cho em gái tiếp tục chống chọi với bệnh tật, nhưng cuối cùng đã dùng tính mạng để cứu sống nữ chính.
Và Vũ Giai đã xuyên vào cơ thể cô em gái bệnh tật cùng tên này.
Vũ Giai không biết nói gì hơn ngoài sự tức cười. Đúng là quyển truyện đặt nữ chính lên trên tất cả. Nếu xem xét kỹ các tình tiết thì đều thấy nữ chính luôn lấy công lao của người khác và biến chúng thành của mình. Hệt như lúc ả sẵn sàng đổ cho cô cái tội hèn nhát không cứu người theo đúng chức trách. Đây mà là nữ chính lương thiện được mọi người tung hô sao? Họ mù mắt hết rồi à?
Vũ Giai tức đến mức phát ho. Cả người co lại vì đau đớn. Cơ thể này thật sự quá mức yếu ớt, thậm chí còn chết yểu khiến cô càng không cam tâm hơn. Kiếp trước, bản thân chỉ là nhân vật làm nền cho Ái Dung, đến kiếp này vẫn không hề khá hơn. Thôi thì bây giờ cô sẽ trân trọng cuộc sống mới này hơn là quan tâm tới người khác. Chuyện tới đâu tính tới đó thôi.
Lúc này có tiếng gõ lộc cộc vào mặt kính. Ban đầu là ba tiếng cách nhau năm phút, rồi đột nhiên kéo dài hơn, và rồi trở thành tiếng cào cấu điên loạn. Vũ Giai nghe thấy mà nổi hết da gà, không biết đang có chuyện gì xảy ra. Cô cố lết thân thể mệt nhọc xuống giường, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh đó. Cuối cùng, cô dừng lại trước cửa sổ.
Vũ Giai nghĩ có lẽ có con vật nào đó đang quậy phá, nên định mở rèm cửa đuổi đi. Thế nhưng thứ đứng trước mặt cô là một gương mặt tối đen như mực, chỉ có hai con mắt đỏ rực và cái miệng đầy máu dán sát vào cửa kính. Móng tay nhọn hoắc cào ken két không khác gì muốn cắt kính ra làm đôi.
“Linh hồn ngoại lai. Còn thơm hơn trước!”
Vũ Giai lùi mạnh về sau, trái tim trong cơ thể yếu ớt mém nữa ngừng đập. Cô nhớ rõ căn phòng của nguyên chủ Vũ Giai nằm tận tầng hai cao lớn, cũng chẳng có ban công, thì làm sao một người có thể đứng ở bên ngoài được chứ? Hay họ bắc thang?
Như biết Vũ Giai thắc mắc điều gì. Người đàn bà kinh dị ngoài cửa sổ bắt đầu trèo lên, bám chặt cả người lên cửa kính hệt như một con thằn lằn to lớn.
“Cô gái trẻ, mau mở cửa cho ta. Ta chỉ muốn chơi với cô một lát thôi.”
Tiếng nói của người đàn bà đó như xa như gần, vang vọng khắp không gian, đệm vào đó là tiếng cào điên loạn không ngừng khiến toàn thân Vũ Giai run lẩy bẩy. Cô biết mình đang đối mặt với thứ gì. Là một con ma đang muốn ăn thịt cô.
Cứ nghĩ cửa kính kia sẽ làm rào cản, nhưng vong nữ đột ngột ngửa cái cổ không xương ra sau rồi dùng hết sức đập mạnh vào cửa kính. Tiếng boong boong vang rền còn kinh khủng hơn lúc nãy. Một khe nứt bắt đầu xuất hiện, nếu tình trạng này còn kéo dài thì không cái cửa nào có thể chịu nổi.
Vì thế Vũ Giai quyết định: chạy là thượng sách.
Cô cắm đầu lao ra khỏi phòng, đúng lúc này tiếng vỡ cửa kính vang lên phía sau lưng cùng tiếng bò bằng bốn chân lạch bạch trên nền sàn. Cảm tưởng như chỉ cần cô dừng lại một giây nào thì người đàn bà đáng sợ đó sẽ bắt kịp cô ngay tức khắc.
Vũ Giai cắm đầu chạy, vậy mà suốt quãng đường chẳng nhìn thấy một bóng dáng nào để kêu cứu. Cô lao nhanh xuống các bậc thang, trong lòng đã cầu nguyện cho tất cả vị thần phật mà mình biết. Vào lúc tưởng chừng đã rơi vào đường cùng, một ánh sáng vàng tỏa ra ấm áp dưới chân cầu thang.
Cô không nghĩ được gì, bản năng đang mách bảo cô hãy mau bám lấy nó, nó sẽ bảo vệ lấy cô. Vì thế, Vũ Giai tung người vào vầng ánh sáng vàng đấy. Một bàn tay vững chãi cũng lập tức đỡ lấy cô vào lòng.
Tiếng thét của người đàn bà kia vang lên sau lưng ai oán rồi mất hút. Vũ Giai vui mừng ra mặt, nhưng khi ngẩng đầu lên, cô đối diện với gương mặt âm trầm của Thiệu Phong, cũng chính là vị hôn thê của Ái Dung, và anh rể tương lai trên danh nghĩa của cô.
Anh lạnh mặt nhìn cô: “Có vẻ nhị tiểu thư của Điền gia không yếu đuối như lời đồn.”
Vũ Giai đứng trước ánh nhìn có phần trào phúng của Thiệu Phong, vốn dĩ phải lập tức leo xuống khỏi người anh, nhưng ánh sáng xung quanh anh làm cô cảm thấy ấm áp và thoải mái đến lạ. Cứ như nó mang đến cho cô sự chữa lành cho cơ thể mệt mỏi này.
“Có thể rời khỏi người tôi không?” Thiệu Phong không cho phép Vũ Giai đồng ý hay từ chối, mà thẳng thừng nhấc bổng cô lên đặt sang một bên rồi tự giác lùi lại vài bước kéo giãn khoảng cách.
Vũ Giai nhìn ánh sáng trên người Thiệu Phong mà nuốt nước bọt, không hiểu vì sao có chút thèm khát. Mà cũng bởi vì ánh nhìn này khiến cho những người xung quanh hiểu lầm, đến cả Thiệu Phong cũng ho vài cái để dời sự tập trung của Vũ Giai.
“Con lại gây rối gì thế Vũ Giai?”
Ngay khi tình huống càng lúc càng trở nên kỳ quặc thì Điền tổng và phu nhân đi từ trên lầu xuống, phía sau còn có Ái Dung.
“Xin lỗi đại tá Bạch, ngài đến mà chúng tôi không kịp tiếp đón, còn khiến ngài chê cười.” Điền tổng kéo Vũ Giai ra sau lưng mình che chở, lời mở đầu đều nhún nhường trước vị nam chính có uy quyền trong quân đội này.
Vũ Giai dời tầm mắt khỏi Thiệu Phong, lia tới Ái Dung đang đứng bên cạnh mình. Không hiểu vì sao cô cứ thấy thấp thoáng vầng khí đen bao quanh người ả, còn có cảm giác rất lạnh lẽo khiến cô vô thức nhích ra xa. Thế nhưng trái với tình tiết chị gái yêu thương người em bệnh tật của mình, Ái Dung liếc cô một cái sắc lẹm rồi nở nụ cười duyên dáng đến bên cạnh Thiệu Phong.
“Đại tá Bạch, em gái em được cưng chiều nên nhiều lúc không rành phép tắc. Chắc em ấy cũng chỉ muốn chơi với anh chút thôi. Anh đừng trách em ấy nhé.”
Vũ Giai nhìn chằm chằm Ái Dung, thấy rõ chỉ cần ả đến gần Thiệu Phong thì khí đen trên người tự khắc tản đi mất. Thật quái lạ! Chẳng lẽ người nhà họ Điền gặp phải chuyện tâm linh nào sao?
Nghĩ lại, chị gái thì bị khí đen bủa vây nên hay gặp vận xui, mới tạo ra nhiều tình tiết chạm mặt nam chính Thiệu Phong cứu giúp. Còn cô em gái lại có mắt âm dương, có lẽ cũng vì thế mà bệnh tật chẳng khá nổi. Thế nhưng vì sao trong truyện lại không nhắc đến vấn đề này? Mà dường như sau khi em gái qua đời, nữ chính Ái Dung càng lúc càng may mắn, làm gì cũng thuận lợi.
Vũ Giai nghĩ không nổi nữa, cảm thấy đầu óc lại có chút quay cuồng nên quyết định đi theo mọi người vào bàn ăn. Cứ tưởng Ái Dung sẽ ngồi bên cạnh Thiệu Phong nhưng nào ngờ ả lại đi sang ngồi phía đối diện cách anh một khoảng mặt bàn. Riêng Vũ Giai bình thường chỉ ăn trên phòng, nay lại chịu góp mặt với gia đình trong ngày trọng đại này nên người hầu buộc phải dọn một mâm riêng cho cô.
Khoảng cách khá xa khiến Vũ Giai chẳng chạm vào được tí vầng sáng nào trên người Thiệu Phong, tức khắc cả người cô lại trở về trạng thái có phần mệt mỏi. Nhưng nghĩ lại nếu em gái cứ luôn bám dính lấy anh rể tương lai thì không hề có chút quy củ nào. Chưa kể hiện tại cô không muốn đối đầu với Ái Dung chút nào. Cô cần thêm thời gian để quan sát tình hình.
Trên bàn ăn, Ái Dung không ngừng tỏ vẻ hiền thục, giới thiệu các món ăn cho Thiệu Phong, còn cố tình gắp thức ăn cho anh. Cảnh tượng này khiến ai cũng phải ái mộ mối quan hệ thân thiết của cặp đôi sắp trở thành vợ chồng tương lai này. Thế nhưng Vũ Giai để ý được rằng những món Ái Dung gắp vào đĩa cho Thiệu Phong đều được anh âm thầm để sang một bên dù gương mặt anh luôn treo nụ cười nhạt.
Vị nam chính này có lẽ cũng khá bí ẩn đấy.
Trong lúc Vũ Giai vừa lắp đầy cái bụng vừa lén quan sát thì đột nhiên dưới chân cảm thấy lạnh toát, thậm chí còn có thứ gì đó vừa mới bám vào cổ chân cô. Cô cúi đầu, vén nhẹ tấm trải bàn lên, ánh mắt bất chợt mở to hết cỡ. Kế bên chân cô, một đứa nhóc với làn da trắng bệch, cả người không có một mảnh vải, co ro khều khều vào người Vũ Giai rồi ngẩng gương mặt một bên bê bết máu, một bên bị thối rữa nặng nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói thều thào:
“Con đói. Cho con ăn.”
Vũ Giai hít một hơi thật sâu, đột ngột đứng lên trước những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người. Cô muốn rời đi nhưng nào ngờ đứa bé kia lại leo lên bám chặt vào chân cô khiến chân cô nặng như trì.
“Chị định đi đâu?” Đứa bé vừa hỏi vừa siết chặt da thịt Vũ Giai khiến cô đau đến mức phải ngồi xuống lại.
Cả nhà lập tức đi lại gần Vũ Giai nhưng lúc này vì vừa sợ hãi vừa đau đớn mà cô không thể thở nổi, cứ như đang có bàn tay bịt chặt miệng mũi của cô lại. Cô muốn nói về đứa bé bên dưới bàn nhưng tiếng phát ra chỉ có ú ớ.
“Giai Giai, con bị sao vậy? Mau gọi bác sĩ đến.” Điền tổng ra lệnh ngay lập tức.
Vũ Giai tức tưởi đến mức bật khóc, ánh mắt cô dán chặt lên người Thiệu Phong, thầm cầu mong anh có thể đến gần mình một chút. Nhưng anh chỉ đứng cách xa, lặng lẽ nhìn cô với đôi mắt lạnh lẽo.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play