Thành phố B vào một đêm lạnh lẽo.
Tôi lặng lẽ đứng bên cửa kính của văn phòng chủ tịch tầng số 88, vô cảm nhìn xuống ánh đèn xe chạy dọc đại lộ như những vệt sáng vô hồn.
Người ta gọi tôi là Cố Viễn Châu, "bàn tay vàng" của giới tài chính, một tổng tài lạnh lùng sở hữu cả một doanh nghiệp lớn và là nỗi ác mộng của nhiều nhân viên.
Người ngoài nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn kính nể. Họ nghĩ rằng tôi có tất cả.
Nhưng họ làm gì biết, tôi đã đánh mất điều duy nhất có thể khiến trái tim mình biết đập một cách bình thường, đó là đánh mất đi người con gái tôi yêu - Hạ Vy.
Một năm rồi, kể từ cái ngày định mệnh của năm 2025 ấy, cái tên của cô ấy trở thành một vùng cấm địa trong tâm trí tôi.
"Hạ Vy, làm sao tôi có thể quên được em..."
Tôi quay người bước lại phía bàn làm việc, ánh mắt vô thức va phải một chiếc hộp nhung đen cũ nằm sâu trong góc tủ bảo mật.
Bên trong không phải thứ gì đắt đỏ, chẳng phải tiền tài cũng chẳng phải kim cương. Nó chỉ là một cuốn nhật ký bìa da đã sờn gáy ghi năm 2025 và một chiếc bút mực xanh quen thuộc.
Đây là di vật của Hạ Vy mà tôi lén giữ lại sau khi cô ấy mất.
Ngón tay tôi run rẩy chạm vào bìa da lật từng trang giấy. Vẫn là nét chữ của cô ấy: Thanh mảnh, đều đặn, ghi lại những điều vụn vặt thường ngày.
"Em ấy viết chỉ toàn là những lần khó ở của tôi..."
Tôi ngồi lặng đọc những dòng chữ trên trang giấy, mãi cho đến khi lật đến một trang giấy gần cuối.
Cạch.
Một chiếc lá rẻ quạt khô màu vàng úa rơi ra, đáp nhẹ nhàng xuống mu bàn tay tôi. Hình dáng giống như một chiếc quạt giấy nhỏ, dù đã héo rũ nhưng vẫn giữ nguyên vẹn đường nét thanh tao của nó.
Ở trang giấy đó, tôi thấy những dòng chữ với nét mực hơi nhòe đi như thể lúc viết, cô ấy đã khóc:
"Ước gì... Cố Viễn Châu có thể dịu dàng với mình hơn."
Lồng ngực tôi thắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi không tự chủ được mà rơi bộp xuống, trúng ngay tâm chiếc lá rẻ quạt úa màu.
"Dịu dàng?..." Tôi nghẹn ngào, nở một nụ cười cay đắng.
Kiếp trước tôi là một gã sếp tồi tệ đến mức nào chứ? Tôi luôn giấu tình cảm của mình sau lớp mặt nạ nghiêm túc, dùng những lời chỉ trích nặng nề để ép cô ấy phải trưởng thành, phải mạnh mẽ.
Tôi đinh ninh nghĩ chỉ cần tôi đủ nghiêm khắc, cô ấy sẽ trở nên giỏi hơn, sẽ không ai bắt nạt được cô ấy nữa. Tôi coi điều đó chính là bảo vệ, vậy mà hóa ra nó lại làm cô ấy tổn thương.
Để rồi khi những âm mưu của kẻ thù ập đến, tôi còn chưa kịp nói với cô ấy một lời tử tế, chưa kịp cho cô ấy thấy cái gọi là "dịu dàng", thì chiếc xe tải điên cuồng đêm hôm đó đã cướp cô ấy đi mãi mãi.
"Hạ Vy... anh xin lỗi... Nếu cho anh một cơ hội làm lại..."
Tôi nhắm chặt mắt, tay siết chặt chiếc lá rẻ quạt đến mức nó run lên bần bật. Nước mắt rơi xuống cuốn sổ tay. Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ ước mình có thể đổi toàn bộ sản nghiệp, đổi cả cái mạng sống này để quay về quá khứ, ôm lấy cô gái ngốc nghếch kia một lần.
Bỗng nhiên, chiếc lá rẻ quạt trên tay tôi phát ra một luồng sáng vàng nhạt hơi ấm.
Luồng sáng từ chiếc lá lan rộng ra, bao phủ lấy cuốn sổ tay, rồi nhanh chóng nuốt chửng cả văn phòng rộng lớn. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, méo mó một cách kỳ dị.
Một cảm giác quay cuồng, mất trọng lực ập đến khiến đầu óc tôi nhức bối như bị ai đó nện một búa.
Toàn bộ thế giới của năm 2026 sụp đổ thành những mảnh sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư không. Tôi rơi vào một khoảng tối vô tận, trong tai chẳng còn nghe thấy gì cho đến lúc tỉnh lại.
"Cố tổng? Cố tổng, anh có sao không ạ?"
Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai, đi kèm với tiếng lay nhẹ ở vai.
Tôi giật mình mở mắt, bật dậy theo bản năng. Suýt chút nữa thì cái trán của tôi đã tông thẳng vào mặt người đàn ông trước mặt. Mồ hôi tôi túa ra, mắt trợn trừng nhìn người đối diện.
"Trợ lí Lâm..." Tôi thốt lên, giọng khản đặc.
Trợ lí Lâm - người suýt thì bị tôi dọa cho bay màu hồn vía đang ôm một xấp tài liệu, lùi lại một bước, nhìn tôi với ánh mắt vừa hoang mang vừa lo lắng:
"Dạ, là tôi. Cố tổng, anh gặp ác mộng sao? Tôi mang cà phê vào cho anh thì thấy anh vừa ngủ gục trên bàn làm việc mà trán đầy mồ hôi".
Tôi bỏ qua câu hỏi của cậu ta, ngơ ngác nhìn quanh.
"Căn phòng này nhỏ này..."
Cách bày trí sofa và tủ tài liệu cũ ấy rõ ràng đâu phải phải là văn phòng rộng 200 mét vuông sang chảnh bậc nhất năm 2026 của tôi. Lẽ nào tôi xuyên không rồi sao?
Tôi run rẩy sờ lên mặt mình, không có nước mắt. Trên bàn cũng không có cuốn nhật ký cũ kỹ hay chiếc lá rẻ quạt úa màu nào cả.
Tôi vội vàng chộp lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh, bấm sáng màn hình. Trên màn hình khóa, thanh công cụ hiển thị rõ ràng dòng chữ: 09:30 - Thứ Hai, Ngày 14 Tháng 07 Năm 2025.
Năm 2025?
Đầu óc tôi như có một luồng điện chạy qua, khiến mọi tế bào thần kinh đều tê liệt trong giây lát.
Đây không phải là mơ! Chiếc lá rẻ quạt đó, giọt nước mắt đó... thực sự đã cho tôi cơ hội ngược dòng thời gian quay trở lại một năm trước.
Thời điểm mà mọi bi kịch vẫn chưa bắt đầu. Thời điểm mà Hạ Vy... vẫn còn sống.
Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự xúc động và hoảng hốt đan xen khiến tôi không kiềm chế được mà bật ra một tiếng lầm bầm: "Tạ ơn trời đất...".
Trợ lý Lâm đứng bên cạnh nghe thấy thì nghệt mặt ra. Cậu ta lắp bắp:
"Cố... Cố tổng, anh vừa nói tạ ơn cái gì đấy ạ? Anh... có cần đi khám không?".
Trong ấn tượng của cậu ta, một tổng tài nghiêm túc, nói năng chuẩn mực như Cố Viễn Châu thì làm sao nói năng có thể mất kiểm soát như vậy.
Để chữa cháy cho cái sự tình này, tôi giả bộ ho một tiếng, điều chỉnh cơ mặt về trạng thái lạnh lùng quen thuộc:
"Không có gì. Cậu ra ngoài trước đi, tôi muốn yên tĩnh một lát".
"Dạ... vâng. Có lịch họp lúc 10 giờ, tôi sẽ vào nhắc anh sau." Trợ lý Lâm vừa đi ra vừa ngoảnh đầu nhìn lại đầy nghi ngờ.
Cánh cửa phòng vừa được đóng lại. Tôi liền ngồi thụp xuống ghế, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.
Lòng bàn tay trống rỗng, nhưng cảm giác ấm áp từ luồng sáng của chiếc lá vẫn như còn đọng lại trên da thịt.
"Thực sự đã quay về rồi!"
Quay về cái năm 2025 định mệnh này. Là một người biết trước tương lai, tôi nhất định phải thay đổi được kết cục. Tôi sẽ bảo vệ cô ấy, sẽ không để chiếc xe tải đó chạm vào một sợi tóc của Hạ Vy nữa.
"Nhưng mà, làm sao để tiếp cận và khiến cô ấy không sợ tôi như sợ cọp đây?"
Cũng tại cái nết khó ưa của tôi, tôi nhớ ở thời điểm này mối quan hệ giữa tôi và Hạ Vy đang ở giai đoạn cực kỳ căng thẳng vì tôi vừa mắng cô ấy xối xả trong một cuộc họp tuần trước.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy đi về phía phòng nghỉ cá nhân bên trong văn phòng, chuẩn bị nhìn lại bản thân mình của một năm trước.
Trong gương là một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, khoác trên mình một bộ vest đen may đo cao cấp phẳng phiu, mái tóc vuốt keo gọn gàng, gương mặt góc cạnh không một góc chết.
Đúng là nhan sắc này kiếp trước luôn chễm chệ trên trang bìa các tạp chí kinh tế với tiêu đề kiểu "Doanh nhân trẻ kiệt xuất". Tôi tự tay sờ lên má mình, rồi vô thức nhe răng cười một cái để kiểm tra xem đây có phải là thật không.
"Quả nhiên là tôi, dù vào thời điểm nào cũng đều như thế. Bảnh khỏi bàn!"
Tôi lầm bầm, tự luyến một chút để giảm bớt cái sự hoang mang tột độ đang cuộn trào trong lòng.
Nhưng nụ cười của tôi tắt ngấm ngay sau đó.
"Đẹp trai thì có ích gì, chẳng lấp nổi cái nết khó tính trời đánh ấy chớ."
Tôi nhớ rất rõ, tháng 7 năm 2025 là giai đoạn tôi đang điên cuồng chạy theo dự án mở rộng thị trường phía Nam. Kiếp trước, tôi là một gã sếp hắc ám đúng nghĩa, tôn sùng chủ nghĩa hoàn hảo.
Trong mắt tôi lúc đó, Hạ Vy chỉ là một cô thư ký mới ra trường còn nhiều bỡ ngỡ.
Thay vì chỉ bảo dịu dàng, tôi lại chọn cách "yêu cho roi cho vọt", suốt ngày soi lỗi, bắt cô ấy làm lại báo cáo đến hai giờ sáng, nhìn cô ấy lúc nào cũng mang vẻ mặt hầm hầm như thịt bò hầm ngũ vị.
Bảo sao trong cuốn nhật ký, cô ấy phải uất ức viết dòng chữ mong tôi dịu dàng hơn.
Cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Giọng của Trợ lý Lâm vọng vào: "Cố tổng, Thư ký Hạ đến nộp báo cáo tiến độ tuần trước ạ".
Thư ký Hạ... Hạ Vy!
Tôi vội vàng vuốt lại cổ áo, hít một hơi thật sâu để giữ cho giọng mình không bị run: "Cho vào".
Cánh cửa vừa mở ra, Hạ Vy rụt rè bước vào, tay ôm theo một tập tài liệu dày cộp trước ngực.
Tôi ngước mắt nhìn lên thấy cô ấy diện chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và chân váy công sở màu đen, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn kết hợp với lớp make up nhẹ nhàng càng tôn lên gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn của cô ấy.
"Quả nhiên là người tôi thích!"
Tôi thầm cảm thán trong lòng nhưng khi để ý kĩ biểu cảm của cô ấy lại khiến tôi có chút chạnh lòng.
Sự đề phòng và rụt rè hiện rõ trên gương mặt thanh tú kia đã nói cho tôi biết:
"Tôi sợ anh."
Sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Nhưng nhìn thấy cô ấy bằng xương bằng thịt, đứng trước mặt tôi, hít thở cùng một bầu không khí, hốc mắt tôi bỗng nóng lên.
"Thật muốn chạy đến ôm cô ấy!"
Nhưng lý trí của một tổng tài đã kéo tôi lại. Nếu bây giờ tôi lao đến ôm cô ấy, sợ rằng Hạ Vy sẽ không tự chủ mà ném tập tài liệu vào người tôi, và sợ tôi đến suốt đời mất. Không thể để điều đó diễn ra nữa.
"Sếp... Sếp Cố, đây là báo cáo tổng hợp tiến độ của ba tổ dự án tuần qua. Tôi... tôi đã kiểm tra kỹ và chỉnh sửa lại theo yêu cầu hôm thứ Sáu của anh rồi ạ."
Giọng Hạ Vy nhỏ nhẹ, hai tay dâng tập tài liệu lên.
"Ừm, đưa tôi xem."
Tôi bước lại gần, cố gắng giãn cơ mặt ra hết cỡ để tạo một nụ cười mà tôi cho là thân thiện và ấm áp nhất có thể. Nhưng có vẻ vì tôi ít khi cười, nên cơ mặt nó bị cứng.
Kết quả là tôi nặn ra một nụ cười mà theo góc nhìn của Hạ Vy, nó trông hãm tài và nguy hiểm vô cùng.
Hạ Vy thấy tôi bước tới thì liền lùi lại nửa bước theo bản năng, mặt hơi tái đi. Có lẽ trong đầu cô nàng đang nghĩ:
"Xong đời rồi, hôm nay sếp cười kiểu kinh dị thế này, chắc chắn là báo cáo lại có lỗi lớn, hoặc là anh ta chuẩn bị sa thải mình đây!"
Tôi đón lấy tập tài liệu, cố tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay cô ấy. Cảm giác lành lạnh nhưng chân thực khiến tưởng đây chỉ là mơ.
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà nhìn về phía Hạ Vy, đón lấy những biểu cảm trên gương mặt cô ấy.
Dưới cái nhìn chằm chằm của tôi, Hạ Vy trong giây lát bị tôi dọa cho đứng hình. Cô ấy cúi gục đầu xuống, lắp ba lắp bắp cất lời:
"Sếp... nếu không có việc gì nữa, em xin phép ra ngoài làm việc tiếp ạ".
"Hạ Vy." Tôi gọi tên cô ấy, giọng trầm xuống, dịu dàng đến mức chính tôi còn thấy lạ lẫm.
Cô ấy giật mình, ngơ ngác ngước lên nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe đầy sự cảnh giác.
Tôi khẽ hắng giọng, lật xấp báo cáo dày cộp trên tay, mắt lướt qua những con số, đến trang ba. Đúng như ký ức, dòng "triệu đô" vẫn bị gõ nhầm thành "triệu dâu".
Kiếp trước, tôi đã nhân cơ hội đó mắng Hạ Vy trước toàn bộ phòng họp, khiến cô đỏ mắt ôm tài liệu chạy ra ngoài.
Nghĩ đến đây, tôi tự vả vào mặt mình ba phát trong tâm tưởng. Đúng là cái nết đánh chết không chừa, bảo sao người ta ghét.
"Sếp... Sếp Cố? Có chỗ nào không ổn ạ?"
Hạ Vy đứng đối diện, hai tay đan chặt vào nhau, mắt không dám ngẩng lên, dán chặt vào đôi giày cao gót như thể dưới đó có kho báu.
Giọng cô ấy run như cầy sấy, biểu cảm này hiển nhiên là đang chờ đợi một trận lôi đình thịnh nộ từ tôi.
Tôi khẽ thở dài, thanh âm phát ra lại cực kỳ nhẹ nhàng:
"Không có gì lớn. Ở trang ba có chút lỗi đánh máy thôi. Em để lại đây, lát nữa tôi tự sửa rồi ký luôn là được".
"Hả? Dạ?"
Hạ Vy giật nảy mình, cô ấy lắp ba lắp bắp "Sếp... anh vừa bảo... anh tự sửa ạ?".
"Ừ, chỉ là vài lỗi nhỏ thôi mà." Tôi mỉm cười lần nữa, cố gắng điều chỉnh cơ mặt sao cho trông thật "vô hại" và "thân thiện".
Hạ Vy nuốt nước bọt một cái ực, mặt không những không giãn ra mà càng lúc càng tái đi.
"Dạ... hay là sếp để tôi mang về sửa lại lần nữa rồi đem cho sếp xem sau, đảm bảo không mắc lỗi nữa."
Hai chữ" Đảm bảo" Hạ Vy nói to trông vừa hài vừa đáng yêu.
Tâm trí tôi dặn lòng kìm lại, không được dọa vợ tương lai chạy mất, nhưng lại không tự chủ muốn nhìn cô nàng thêm một cái.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play