Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vệ Sĩ Của Thiếu Gia Duy

Người lạ trong sảnh chờ

Tập đoàn RC vốn dĩ là một pháo đài thép. Những bức tường kính cao vút phản chiếu ánh mặt trời chói chang của mùa hè, và bên trong, không khí luôn đặc quánh mùi hương của quyền lực và sự khẩn trương.
Hoàng Đức Duy bước ra từ chiếc xe sang trọng, gương mặt thanh tú không chút cảm xúc. Em là người thừa kế duy nhất, một danh xưng vừa là bệ phóng, vừa là gông cùm. Theo sau anh luôn là hai trợ lý, nhưng hôm nay, không khí có chút khác lạ. Ba em đã cảnh báo về những mối đe dọa gần đây từ đối tác cũ, và ông muốn em phải có vệ sĩ riêng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần vệ sĩ. Tôi đủ lớn để tự bảo vệ mình
Duy gằn giọng khi bước vào sảnh chính.
Trợ lý của em
Trợ lý của em
Thiếu gia, đây là lệnh của Chủ tịch
người trợ lý cúi đầu, giọng đầy ái ngại.
Đúng lúc đó, một tiếng "xoảng" kinh hoàng vang lên. Từ phía cửa chính, một gã đàn ông đeo mặt nạ, tay lăm lăm con dao găm, đang lao về phía quầy lễ tân. Hắn vừa cướp được túi xách của một nữ nhân viên và đang tìm đường tẩu thoát. Bảo vệ của tòa nhà hoảng loạn lùi lại, không ai dám tiến tới gần kẻ thủ ác.
Duy đứng chôn chân, nhìn gã đàn ông đang vung dao loạn xạ. Trong khoảnh khắc tên cướp định lao về phía em để làm con tin, một bóng người từ góc khuất lao ra nhanh như một tia chớp.
Đó là Nguyễn Quang Anh.
Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ hơi cũ, gương mặt góc cạnh lộ rõ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không chần chừ, chỉ bằng một động tác xoay người linh hoạt, cậu đã khóa chặt cánh tay cầm dao của tên cướp. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, con dao rơi xuống sàn, và gã đàn ông bị ghì chặt xuống đất trong tư thế không thể nhúc nhích.
Tất cả diễn ra chỉ trong vài giây.
Em nhìn trân trân vào người con trai đang đứng lên, phủi bụi trên áo. Ánh mắt của anh vô tình chạm phải em – một ánh mắt sắc lạnh, không chút nịnh nọt, cũng chẳng hề sợ hãi trước thân thế của em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu tên gì?
Duy bất giác lên tiếng, giọng anh vẫn còn chút rung động vì cú sốc vừa rồi.
Anh ngước nhìn em, hơi thở vẫn còn đều đặn, không hề hỗn loạn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh. Nhân viên mới của đội an ninh.
Phía sau, ba của em – người vừa bước ra khỏi thang máy sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc – mỉm cười hài lòng. Ông bước tới, vỗ vai Quang Anh
Ba em
Ba em
Làm tốt lắm. Từ hôm nay, cậu không cần làm bảo vệ ở sảnh nữa. Cậu sẽ là vệ sĩ riêng cho con trai tôi.
Quang Anh nhìn Duy, rồi nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt, khẽ cúi đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng
Duy nhìn gáy của Quang Anh, trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc khó tả. Em không biết rằng, cuộc gặp gỡ định mệnh này sẽ là khởi đầu cho những tháng ngày khiến trái tim kiêu ngạo của em phải rung chuyển, và cả những nỗi đau cắt da cắt thịt mà em chưa từng ngờ tới.
__________
Bà tác giả nè
Bà tác giả nè
Đây là lần đầu tui viết truyện á
Bà tác giả nè
Bà tác giả nè
Mn có ý kiến thì thoải mái nha

khoảng cách sau lung

Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống của em đảo lộn hoàn toàn. Bất cứ nơi nào anh đến, từ công ty, tiệm cà phê cho đến cả những cuộc gặp gỡ bạn bè, bóng dáng cao lớn của Quang Anh luôn lầm lũi xuất hiện phía sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu có thể đứng xa ra một chút được không?
Em cau mày, khó chịu khi thấy Anh đứng quá gần mình trong thang máy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đang làm người khác hiểu lầm tôi là tội phạm bị áp giải đấy.
Anh không đổi sắc mặt, giọng trầm thấp đều đều
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo thiếu gia trong tầm kiểm soát an toàn. Khoảng cách này là tối thiểu.
Duy hừ lạnh, quay mặt đi. Anh ghét cái cách Quang Anh nhìn mình—một sự quan sát điềm tĩnh, không chút dao động. Càng ghét hơn là mỗi khi anh vô tình vấp phải bậc thềm, bàn tay rắn chắc của Quang Anh lại kịp thời nắm lấy khuỷu tay em, một lực nắm mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu.
__________
Tối hôm đó, tại căn hộ riêng của em
Em vừa tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm với chiếc áo choàng lỏng lẻo. Em giật mình khi thấy Anh đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng rộng lớn dưới ánh trăng tạo nên một vẻ đẹp đầy nam tính.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai cho phép cậu vào đây?
Em gắt lên, cảm giác xấu hổ dâng lên khi bị người đàn ông này nhìn thấy cơ thể mình.
Anh quay lại, ánh mắt chạm phải làn da trắng ngần lấp lánh hơi nước của em. Hơi thở của cậu bỗng khựng lại một nhịp. Anh tiến lại gần, từng bước chân chắc nịch khiến Duy vô thức lùi lại cho đến khi lưng em chạm vào bức tường lạnh lẽo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chủ tịch ra lệnh, tôi phải túc trực 24/7 để bảo vệ thiếu gia
Anh nói, giọng khàn đi. Anh chống tay lên tường, giam giữ Em trong khoảng không gian nhỏ bé giữa lồng ngực mình.
Em ngước mắt lên, đối diện với gương mặt góc cạnh đầy nam tính của người vệ sĩ. Trong khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể đối phương, trái tim Em bỗng đập loạn nhịp. Em định đẩy Anh ra, nhưng bàn tay em lại bị cậu nhanh chóng khống chế, áp chặt lên tường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thiếu gia, nếu cậu không muốn tôi thực hiện nhiệm vụ theo cách 'thô bạo' hơn, tốt nhất đừng gây rắc rối
Anh cúi thấp xuống, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai Em khiến cả người Em run rẩy.
Em không còn đường lui. Sự kiêu ngạo của một thiếu gia giàu có trước mặt "vệ sĩ" này bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự bối rối và một cảm giác rạo rực không tên đang len lỏi trong từng tế bào.
__________

Trong tầm kiểm soát

Căn phòng vốn tĩnh mịch bỗng chốc trở nên ngột ngạt vì hơi thở dồn dập của hai người. Em đứng nép vào bức tường, đôi mắt hơi mờ đi vì sự áp bách từ cơ thể to lớn của Anh đang đổ bóng lên người mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu... cậu buông tôi ra
Em cố giữ giọng cứng rắn, nhưng lời nói vừa thoát ra đã run lên bần bật, hoàn toàn mất đi uy lực.
Anh nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi nhưng không hề mang theo vẻ dịu dàng, mà đầy sự thách thức. Anh không lùi lại, ngược lại còn cúi sát hơn, khuôn mặt chỉ cách Em vài centimet. Anh có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên làn da của thiếu gia, một mùi hương của sự nuông chiều và nhung lụa, hoàn toàn khác biệt với thế giới đầy mùi mồ hôi và bụi bặm mà anh vẫn sống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thiếu gia, tôi không có thói quen nghe lệnh người khác, trừ khi đó là lệnh của Chủ tịch
Anh trầm giọng, bàn tay còn lại chậm rãi lướt dọc theo cánh tay của em, rồi dừng lại ở hõm cổ, nơi mạch đập đang nhảy múa liên hồi.
Cái chạm nóng bỏng của Anh khiến Em rùng mình. Em ghét sự yếu thế này, ghét cái cách bản thân mình lại bị cuốn vào vòng tay của một gã vệ sĩ chỉ mới quen biết vài ngày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là chủ của cậu
Em cố đẩy ngực Anh ra, nhưng cơ bắp của người đối diện cứng như đá tảng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chủ?
Anh thấp giọng cười khẽ, âm thanh trầm đục rung lên trong lồng ngực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu thiếu gia muốn khẳng định chủ quyền,vậy thì mời cậu thử xem tôi có để yên cho cậu ra lệnh không.
Nói rồi, Anh không hề báo trước, bất ngờ cúi xuống, môi chạm vào vành tai Em. Một luồng điện chạy dọc sống lưng em. Sự áp bức chuyển thành một thứ gì đó nguy hiểm hơn, một sự chiếm hữu trần trụi. Anh không hôn, chỉ lướt nhẹ môi qua, hơi thở nóng rực khiến Em hoàn toàn mềm nhũn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi được thuê để bảo vệ anh, nhưng nếu anh cứ tiếp tục mời gọi như thế này...
Anh thì thầm, bàn tay to lớn siết chặt eo em, ép sát cơ thể cả hai vào nhau không một kẽ hở.
Em cảm nhận được sự cương nghị của Anh đang ép chặt lấy đùi mình. Mặt em nóng bừng, cơn giận dữ pha lẫn sự rung động khiến em bối rối tột độ. Em không muốn thừa nhận rằng, sâu trong thâm tâm, em không hề khó chịu với sự gần gũi này. Em đang khao khát cái cảm giác được lấp đầy sự trống trải trong căn hộ rộng lớn, lạnh lẽo này bởi chính người đàn ông đang giam cầm mình trong tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nghĩ... đừng nghĩ cậu có thể làm gì tôi
Em lí nhí, ánh mắt em nhìn xuống, đôi môi hé mở.
Anh nhìn vào gương mặt đỏ bừng của em, ánh mắt tối sầm lại vì dục vọng. Anh biết, trò chơi này mới chỉ là bắt đầu. Anh đẩy em ngã xuống chiếc giường lớn ngay phía sau. Sự mềm mại của đệm khiến em hơi hốt hoảng, nhưng trước khi anh kịp ngồi dậy, Anh đã đè lên, bàn tay to lớn giữ chặt hai cổ tay em đặt trên đỉnh đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thiếu gia, đêm nay còn rất dài
__________
Bà tác giả nè
Bà tác giả nè
Lười quá

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play