Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Yêu Em Trong Sự Điên Cuồng

Sau ba năm, em quay trở về!!

Người ta nói Nguyễn Quang Anh là kẻ không có điểm yếu.
Một câu nói của hắn có thể khiến cả phòng họp im lặng.
Một quyết định của hắn có thể làm thay đổi cả một thương vụ.
29 tuổi.
Chủ tịch trẻ tuổi nhất của Q.A Group.
Lạnh lùng, kiêu ngạo, và gần như không để bất kỳ ai bước vào thế giới của mình.
Nhưng có một chuyện mà không ai biết.
Nguyễn Quang Anh từng có một người.
Một người mà hắn đã tự tay đẩy ra xa.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh
Lê Quang Hùng ném tập tài liệu xuống bàn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày định ngồi đây đến sáng thật à?
Quang Anh vẫn nhìn màn hình máy tính.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hùng bật cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đúng là điên
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nói đéo biết ngượng mồm
Trần Đăng Dương ngồi bên cạnh lắc đầu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi
Nguyễn Thái Sơn nhấp một ngụm cà phê.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Không phải không đổi
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Chỉ là có thứ nó không dám đối mặt
Quang Anh ngước mắt lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba đứa mày rảnh quá à?
Hùng nhếch môi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đếch
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tao chỉ thấy buồn cười
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Người khiến Nguyễn tổng mất ngủ mấy năm nay, quay về rồi mà mày còn giả tạo tỏ vẻ bình thản
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thật, đéo hiểu nổi!
Không khí trong phòng im xuống.
Hoàng Đức Duy.
Cái tên mà Quang Anh đã cố quên.
Ba năm trước.
Duy từng đứng trước mặt hắn.
Không có nước mắt.
Không trách móc.
Chỉ đơn giản nói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao thích mày
Khi đó, Quang Anh đã chọn cách tàn nhẫn nhất.
Hắn cười lạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao coi mày là bạn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng làm mọi thứ trở nên khó xử
Một câu nói.
Đủ để cắt đứt tất cả.
○•°☆°•○
Ba năm sau.
Buổi triển lãm nghệ thuật lớn nhất năm.
Ánh đèn rực rỡ.
Những người thuộc giới thượng lưu đều có mặt.
Và giữa đám đông đó..
Quang Anh nhìn thấy Duy.
Không còn là chàng trai luôn đứng sau hắn.
Không còn ánh mắt luôn chờ đợi hắn quay lại.
Duy mặc một bộ vest đơn giản.
Bình tĩnh.
Trưởng thành.
Bên cạnh cậu là một người đàn ông khác.
Huỳnh Thành Nam.
Hùng nhìn theo ánh mắt Quang Anh.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Oh~
Giọng Hùng trêu chọc
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thấy rồi đúng không?
Quang Anh lạnh giọng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thấy?
Hùng cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thấy người mày từng vứt đi giờ có người khác giữ
Quang Anh liếc hắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Miệng mày nên bớt nói lại
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thích
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tao thích nói
Hùng đáp ngay.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tao thấy mày cần nghe
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nghe đi cho bớt ngu
○°•○•°○•°○•°○
Duy đang nói chuyện với Nam.
Nam đưa cho cậu một ly nước.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Không thích rượu thì đừng cố uống
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày vẫn nhớ à?
Nam nhìn cậu.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Tao nhớ những chuyện liên quan đến mày
Một câu rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến người đứng xa đó khó chịu.
Quang Anh đặt ly rượu xuống.
Cạch.
Sơn nhìn sang.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ly rượu làm gì có lỗi
Quang Anh im lặng.
Dương nhướng mày.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không thích nhìn thì đừng nhìn
Quang Anh lạnh nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không quan tâm
Hùng bật cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đùa bố à?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không quan tâm mà nhìn nó từ lúc bước vào đến giờ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không quan tâm mà mặt như muốn giết người thế kia?
____________________________
Đúng lúc đó.
Duy quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Ba năm.
Cuối cùng cũng gặp lại.
Quang Anh tưởng mình sẽ nói được rất nhiều.
Nhưng cuối cùng chỉ thốt ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lâu rồi
Duy nhìn hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một chữ.
Bình thản đến mức khiến Quang Anh khó chịu.
Ngày trước, chỉ cần hắn gọi tên.
Duy sẽ quay lại ngay.
Bây giờ..
Như một người xa lạ
Không khí đang yên lặng thì tiếng chân ai lạch cạch vang lên
Nam bước đến.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Nguyễn tổng
Quang Anh gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu Huỳnh
Hai người đàn ông trưởng thành và thành công đứng dối diện nhìn nhau.
Một kẻ của quá khứ.
Một kẻ của hiện tại.
Thành Nam nhìn hắn mở miệng trước.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Tôi nghe nói anh rất khó gần
Quang Anh đáp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn tôi nghe nói anh rất kiên nhẫn
Nam cười.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Có những thứ đáng để kiên nhẫn
Ánh mắt anh ta lướt qua Duy.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Ví dụ như người quan trọng mà ta thương
Quang Anh siết nhẹ tay.
Duy nhìn thấy.
Nhưng không nói gì.
Ngày trước hắn từng có cơ hội.
Nhưng chính hắn đã tự tay bỏ nó đi.
》》》》》》》
🌃
Tối hôm đó.
Quang Anh đứng trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo.
📳
Điện thoại hiện lên một bài báo.
📰 "𝐍𝐡𝐚̀ 𝐛𝐢𝐞̂𝐧 𝐤𝐢̣𝐜𝐡 𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 Đ𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲 𝐱𝐮𝐚̂́𝐭 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐭𝐡𝐢𝐞̂́𝐭 𝐜𝐮̀𝐧𝐠 𝐝𝐨𝐚𝐧𝐡 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝑯𝒖𝒚̀𝒏𝒉 𝐓𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐍𝐚𝐦."
Hắn nhìn rất lâu.
Rồi bật cười.
Một nụ cười không có chút vui vẻ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba năm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày sống tốt thật
⋆⟡꩜𖹭𖤐𖦹𖥔
Ở một nơi khác.
Duy ngồi trong xe.
Nam hỏi.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Không vui khi gặp lại sao?
Duy im lặng.
Một lúc sau mới nói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao từng nghĩ..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao sẽ đau khi gặp lại nó
Nam nhìn cậu.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Nhưng?
Duy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tao chỉ thấy mệt
📳
Cùng lúc đó
Quang Anh nhận được một tin nhắn từ số đã lâu không liên lạc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📨 Ngày mai gặp nhau nói chuyện đi
Hắn nhìn dòng chữ đó.
Lần đầu tiên sau ba năm..
Nguyễn Quang Anh thấy sợ.
Không phải sợ mất một thương vụ.
Không phải sợ thất bại.
Mà sợ người duy nhất từng yêu hắn..
Thật sự đã không còn cần hắn nữa.
Hết chương 1.

Thằng chó nhà mày..lại tính bày trò gì?!

🏙
Sáng hôm sau.
🕗
8h00'
Văn phòng riêng của Q.A Group.
Nguyễn Quang Anh ngồi trước bàn làm việc.
Nhưng từ nãy đến giờ..
Một trang tài liệu cũng chưa được lật.
Lê Quang Hùng nhìn hắn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ê
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Quang Anh
Hùng gõ gõ lên bàn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nguyễn tổng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày nhìn một cái email mười phút rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thì tao tưởng trong đó có di chúc
Trần Đăng Dương bật cười.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao nghĩ trong đó có tên Hoàng Đức Duy chứ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hoặc là
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Một tấm ảnh chẳng hạn
Quang Anh ngẩng lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba đứa mày chán sống rồi đúng không?
Hùng nhún vai.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tụi tao đâu khùng như mày
༄୨୧༄୨୧༄୨୧༄
🕘
9h00' sáng.
Hoàng Đức Duy bước vào Q.A Group.
Cả sảnh lập tức chú ý.
Không phải vì cậu ồn ào.
Mà vì khí chất quá khác.
Ba năm trước.
Duy là người luôn đi phía sau Quang Anh.
Được coi là cái bóng không rời của Quang Anh
Bây giờ..
Cậu bước vào đây như một người ngang hàng.
Thư ký dẫn Duy lên phòng họp.
Cửa mở.
Quang Anh ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy Duy.
Ánh mắt hắn dừng lại vài giây.
Duy vẫn như cũ.
Chỉ là.
Không còn thuộc về hắn nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào Nguyễn tổng
Duy lên tiếng.
Cách xưng hô xa lạ.
Khiến Quang Anh khó chịu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần gọi vậy
Duy hơi nhướng mày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy gọi gì?
Quang Anh im lặng.
Vì hắn cũng không biết.
Ngày trước là Quang Anh.
Bây giờ..
Lại không còn tư cách đó.
___________________________
Ngồi đối diện nhau.
Không khí trong phòng căng thẳng.
Nam đặt tài liệu xuống.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Dự án lần này cần sự hợp tác của ba bên
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Q.A Group
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Công ty truyền thông của Duy
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Và phía đầu tư của tôi
Quang Anh nhìn Nam.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có vẻ rất chắc chắn mình sẽ tham gia
Nam bình tĩnh.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Vì tôi tin Duy
Một câu đơn giản.
Nhưng nghe vào tai Quang Anh hắn lại cảm thấy cực kỳ sôi máu
Duy lật tài liệu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phần kịch bản tôi sẽ phụ trách
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày vẫn viết kiểu cũ?
Duy dừng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiểu luôn để người khác đau thay mình
Căn phòng im lặng.
Duy nhìn hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ít nhất nhân vật của tao còn biết nhận ra sai lầm
Một câu.
Đủ khiến Quang Anh không nói được.
⌛️
Buổi họp kết thúc.
Duy thu dọn tài liệu.
Quang Anh lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên cậu sau ba năm.
Duy dừng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì?
Quang Anh nhìn cậu.
Rất nhiều câu muốn nói.
Cuối cùng chỉ hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày sống tốt không?
Duy cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không liên quan đến mày
Một câu bình thường.
Được nói với một cách nhẹ nhàng.
Nhưng đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆜
Ngoài hành lang.
Hùng đứng cạnh An.
Đặng Thành An là luật sư đại diện của Duy.
Hùng nhìn theo.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Khó rồi
An lạnh nhạt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chuyện gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Bạn anh sắp tự làm mình mất mặt
An nhìn hắn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh cũng biết à?
Hùng bật cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em đang mỉa anh?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em chỉ nói sự thật
Hùng nhìn An.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Miệng em độc thật
An đáp.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh mới biết sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không, thứ gì đẹp mà chả có độc
Hùng cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Với lại
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh thấy đáng yêu
An khựng lại.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh bệnh à?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ là lâu rồi mới gặp người chửi anh mà anh không muốn cãi
𓅓 𓅪 𓅭 𓅯
Sân thương của Q.A Group
Trần Phong Hào đưa bản thiết kế cho Nguyễn Thái Sơn.
Sơn nhìn qua.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Đẹp
Hào hỏi.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Chỉ vậy?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Muốn nghe gì?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ít nhất khen thêm một câu
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ả hậu gì mà kiệm lời vậy
Sơn cười.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Được
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Người làm ra nó còn đẹp hơn
Hào im lặng.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Hửm?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Mày bớt thả thính tao đi được không?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Không
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tao quen rồi
🌇
Chiều tối.
Quang Anh đứng trước cửa phòng làm việc.
Nhìn thấy Duy đang nói chuyện với Nam.
Nam cười.
Duy cũng cười.
Một nụ cười mà rất lâu rồi Quang Anh chưa từng thấy.
Hùng đi ngang qua.
Nhìn sắc mặt hắn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đừng nói với tao..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày ghen
Quang Anh lạnh giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không
Hùng gật đầu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tin
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không ghen
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ là muốn mua luôn công ty của người ta thôi
Quang Anh im lặng.
🌃
Tối đó.
Một bữa tiệc giới kinh doanh.
Quang Anh gặp lại người không muốn gặp nhất.
Vũ Gia Khánh.
Gia Khánh nâng ly rượu.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Nguyễn tổng
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Lâu rồi không gặp
Quang Anh lạnh nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ngờ anh còn nhớ tôi
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Tôi nhớ tất cả những thứ thú vị
Ánh mắt hắn nhìn về phía Duy.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Đặc biệt là những thứ mà anh từng đánh mất
Quang Anh nhìn hắn.
Sắc mặt tối xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thằng chó nhà mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại tính bày trò gì?
Gia Khánh cười.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Không gì cả
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Chỉ muốn xem thử..
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Một người luôn thắng như Nguyễn Quang Anh
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Có thể thua vì một người hay không
《♡》《♡》《♡》《♡》
Hết chương 2.

Kẻ không có quyền ghen

🌃
Buổi tối.
Khách sạn Imperial.
Bữa tiệc thương mại quy tụ gần như toàn bộ giới tài phiệt.
Quang Anh vừa bước vào.
Cả đại sảnh lập tức yên lặng vài giây.
Giám đốc ctdt
Giám đốc ctdt
Nguyễn tổng
Giám đốc ctdt
Giám đốc ctdt
Chào Nguyễn tổng
Quang Anh chỉ gật đầu.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tối nay đông vậy?
Hùng nhấp ly champagne.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đông để xem kịch
Dương liếc hắn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Truyện gì đây
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày ngửi thấy mùi drama rồi đúng không?
Hùng cười.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Từ lúc biết Duy cũng tới
Phía bên kia đại sảnh.
Duy bước vào cùng An và Pháp.
Phong Hào chỉnh lại cổ áo cho Duy.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đẹp trai đấy
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nịnh
An khoanh tay.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó nói thật.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nịnh đéo gì
Pháp cười.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp 'Kiều'
Hôm nay có người chết vì ghen
Duy nhíu mày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái gì cơ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai?
Ba người nhìn nhau.
Rồi đồng thanh.
"Không biết"
Đúng lúc đó.
Gia Khánh xuất hiện.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Nguyễn tổng
Quang Anh liếc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có việc?
Gia Khánh mỉm cười.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Tôi chỉ muốn chào hỏi
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Tôi nghe nói..
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Hôm nay người trong lòng anh cũng tới dự tiệc
Quang Anh không đáp.
Gia Khánh cười nhạt.
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Anh nhìn cậu ấy từ lúc bước vào tới giờ
Vũ Gia Khánh
Vũ Gia Khánh
Cũng thú vị
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝
Ở giữa đại sảnh.
MC mời mọi người nâng ly.
Nam nghiêng người nói nhỏ với Duy.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Mệt không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Nếu mệt thì mình về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng lúc Duy quay người.
Ánh mắt cậu chạm Quang Anh.
Hai người nhìn nhau.
Không ai lên tiếng.
Một nữ doanh nhân đi ngang vô tình va vào Duy.
Ly rượu nghiêng.
Nam nhanh tay đỡ lại.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Không sao chứ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Quang Anh nhìn thấy.
Lông mày cau lại.
Tay nắm chặt .
Hùng tặc lưỡi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tch tch, Thôi xong
Dương hỏi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lại chuyện gì ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nguyễn tổng có vẻ..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cay lắm rồi đây
Quang Anh bước tới.
Dừng trước mặt Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ra ngoài
Duy bình thản.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây nói luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Duy nhìn thẳng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao tao phải nghe?
Không khí bắt đầu nặng nề.
Nam bước lên một bước.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Nếu Duy không muốn..
Quang Anh cắt ngang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đang nói chuyện với cậu ấy
Nam vẫn bình tĩnh.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Và cậu ấy vừa từ chối
Quang Anh nhìn Nam.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng thách thức giới hạn của tôi
Nam cười nhẹ.
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Tôi chỉ tôn trọng quyết định của Duy
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng lại khiến Quang Anh cứng người.
Vì chính hắn..
Ngày trước chưa từng làm được điều đó.
Duy hít một hơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn tổng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh còn chuyện gì không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói
Quang Anh nhìn cậu rất lâu.
Rồi thấp giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạo này..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày sống tốt chứ?
Duy bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nực cười thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba năm không hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giờ gặp lại lại hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có ý nghĩa gì?
Hùng đứng xa thở dài.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đệt má
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nó đáng lắm tao nó thật
Dương gật đầu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ca này chịu rồi
Sơn nhìn Quang Anh.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Muốn người ta quay lại
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Thì trước hết phải học cách đối diện với những gì mình từng làm
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Ngày trước nó tồi như chó
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Giờ muốn Duy chấp nhận tha lỗi quay lại, chỉ vì nó nói xin lỗi rồi
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Khó
Duy quay lưng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nam
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mình đi
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Huỳnh Thành Nam
Ta đi
Hai người sóng vai rời khỏi đại sảnh.
Quang Anh đứng im.
Không đuổi theo.
Không phải vì không muốn.
Mà là vì..
Lần đầu tiên trong đời.
Hắn nhận ra.
Có những lời xin lỗi.
Không thể nói chỉ bằng một câu.
Hết chương 3.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play