Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|Blue Lock| Nếu Gió Còn Gọi Tên Em

Chapter 1

Bình minh ở trung tâm đào tạo Blue Lock luôn có mùi giống như bánh mì cháy và mồ hôi khô.
Sương mù buổi sớm lười biếng quấn quanh những bức tường bê tông xám xịt khổng lồ.
Nơi này trông giống một nhà tù công nghệ cao hơn là một sân bóng.
Nhưng đối với Otoha, nơi này là nhà.
Nói chính xác hơn, là một cái ổ mà em đã "ám" suốt ba năm nay.
Em ngồi vắt vẻo trên thanh hàng rào kim loại cao ba mét.
Đôi chân trần của em đung đưa nhịp nhàng trong không khí.
Gió buổi sáng thổi qua mái tóc em, nhưng những lọn tóc đen nhánh ấy lại chẳng hề rối tung lên.
Gió buổi sáng thổi qua mái tóc em, nhưng những lọn tóc đen nhánh ấy lại chẳng hề rối tung lên.
Em cúi đầu, chống cằm, dùng đôi mắt trong suốt như thủy tinh để quan sát thế giới bên dưới.
Ba năm.
Ngày nào cũng như ngày nào.
Blue Lock trong mắt em là một sàn diễn của những kẻ lập dị có tài năng thiên bẩm.
Em biết rõ thói quen của từng sinh vật sống ở đây còn hơn cả Ego Jinpachi biết về chỉ số của họ.
Kìa, Isagi Yoichi.
Cậu chàng có mái tóc màu xanh sẫm cắt gọn gàng.
Lúc nào cũng là người đầu tiên bước ra sân với gương mặt nghiêm túc như thể sắp đi giải cứu thế giới.
Bachira Meguru.
Cậu ta không đi bộ.
Cậu ta vừa nhảy chân sáo vừa xoay quả bóng trên đầu ngón tay, miệng liên tục lẩm nhẩm bài hát tự chế về những con quái vật.
Lùi lại phía sau một chút là Itoshi Rin.
Gương mặt đẹp trai nhưng lúc nào cũng xầm xì như thể có ai đó vừa giật mất sổ gạo của cậu ta.
Quanh người Rin luôn tỏa ra một luồng sát khí rực lửa, áp chế bất cứ ai có ý định đến gần trong bán kính hai mét.
Và tất nhiên, không thể thiếu Nagi Seishiro.
Thiên tài lười biếng ấy đang được Mikage Reo kéo lê đi trên sân nhựa.
Nagi nhắm nghiền mắt, hai tay buông thõng, di chuyển hoàn toàn bằng lực kéo của người bạn thân giàu có.
Cậu ta có thể ngủ ở bất kỳ tư thế nào, bất kỳ đâu, kể cả khi đang đứng thẳng.
Họ là những "quái vật" khao khát được cả thế giới nhớ tên.
Họ chiến đấu, gầm thét, và nuốt chửng lẫn nhau để trở thành số một.
Còn em?
Em là cô gái mà cả thế giới đã quên.
Không ai nhìn thấy em.
Không ai nghe thấy em.
Khi em đi xuyên qua một cầu thủ...
Họ chỉ rùng mình một cái, lầm bầm chửi rủa thời tiết dạo này hay có gió độc.
Rồi lại tiếp tục chạy theo quả bóng tròn.
Em giống như một hạt bụi, một làn hương mộc miên phảng phất.
Hay một tiếng thì thầm bị tiếng còi trọng tài nuốt chửng.
Nhưng em không buồn.
Cuộc sống của một hồn ma xem đá bóng miễn phí thực ra rất thú vị.
Cho đến khi "biến cố" đầu tiên xuất hiện.

Chapter 2

Meo.
Một tiếng kêu lười biếng vang lên dưới chân hàng rào.
Em cúi xuống.
Một chú mèo hoang có bộ lông màu cam sọc vằn đang ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn em.
Nó mập mạp, mập đến mức trông giống một quả dưa hấu có bốn chân hơn là một sinh vật thuộc họ mèo.
Tai nó bị rách một miếng nhỏ ở góc, trông khá giang hồ.
Em đặt tên cho nó là Karma.
Vì nó là sinh vật duy nhất ở cái nơi quái quỷ này chịu nhìn vào mắt em.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Chào buổi sáng, Karma.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Hôm nay mày lại béo lên à?
Mèo Karma
Mèo Karma
Maooo.
Chú mèo cam nhún người, thực hiện một cú nhảy vô cùng dứt khoát.
Đối với người thường.
Đó sẽ là một cú nhảy tự sát vào khoảng không.
Nhưng đối với Karma, đích đến của nó rất rõ ràng.
Bộp.
Karma đáp thẳng vào lòng em.
Em vòng tay ôm lấy cục mỡ màu cam ấy, áp má vào bộ lông mềm mại ấm áp của nó.
Cảm giác ấm áp từ một sinh vật sống là thứ duy nhất nhắc nhở em rằng em từng tồn tại dưới hình hài một con người.
Em khẽ cười, ngón tay gãi gãi dưới cằm Karma.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Ngoan lắm.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Nhưng mày nặng quá rồi đấy.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Cứ thế này thì làm sao đi vi hành cùng tao được?
Karma híp mắt hưởng thụ, phát ra tiếng gầm gừ hài lòng trong cổ họng.
Tuy nhiên, bức tranh sưởi ấm lòng người này dưới góc nhìn của một người bình thường lại trở thành một bộ phim kinh dị thể loại siêu nhiên.
Từ phía xa, Isagi Yoichi đang ôm quả bóng bước vào sân tập.
Cậu vừa đi vừa dụi mắt, cố gắng xua tan cơn buồn ngủ của buổi sáng sớm.
Tầm mắt cậu vô tình lướt qua phía hàng rào sắt.
Isagi khựng lại.
Cậu chớp mắt.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Cậu dụi mắt mạnh đến mức suýt chút nữa làm rơi cả kính áp tròng.
Cách đó không xa, một con mèo cam béo ú đang...
Lơ lửng giữa không trung.
Nó nằm ở độ cao cách mặt đất ba mét, hai chân sau co lại, hai chân trước duỗi thẳng, cái đuôi ngoáy tít.
Rõ ràng là nó đang nằm trên một bề mặt vô hình nào đó.
Thậm chí, phần lông bụng của nó còn hơi bị lún xuống, giống như đang được một bàn tay vô hình vuốt ve.
Isagi há hốc mồm.
Quả bóng bóng đá trên tay cậu tuột khỏi những ngón tay, rơi bịch xuống đất rồi lăn đi.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
C-Cái gì thế kia...?
Cậu lắp bắp.
Bộ não thiên tài với thị giác không gian đỉnh cao của Blue Lock lập tức hoạt động hết công suất để phân tích hiện tượng này.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
"Góc độ? Không có dây treo."
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
"Ánh sáng? Không phải ảo ảnh thị giác."
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
"Lực hút trái đất? Có vẻ như đã bị một thế lực nào đó đấm bay."
Isagi tự tát vào mặt mình một cái rõ đau.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Đau. Không phải mơ.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Vậy là... Blue Lock vừa trang bị công nghệ mèo bay đệm khí à?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Hay là mình tập luyện quá độ nên bị ảo giác rồi?
Trong lúc Isagi đang hoang mang tột độ về thế giới quan của mình, Karma bỗng nhiên mở mắt.
Nó nhìn thấy Isagi.
Đối với một con mèo hoang chuyên đi xin ăn ở Blue Lock.
Isagi Yoichi đồng nghĩa với: một gã tốt bụng, hay cho ăn cá ngừ đóng hộp, và rất dễ bắt nạt.
Meo!
Karma tuột khỏi lòng em.
Nó nhảy xuống đất, một cú nhảy hoàn toàn bình thường, rồi nhanh nhẹn chạy về phía Isagi.
Nó dùng cái đầu mập mạp của mình cọ mạnh vào cổ chân cậu.
Kêu gừ gừ đầy nịnh bợ.
Isagi thở phào một hơi, cúi xuống xoa đầu con mèo.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Karma...
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mày làm tao hú vía.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Mày vừa mới làm xiếc đấy à?
Em trên hàng rào bật cười.
Tiếng cười của em trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng tiếc là Isagi không nghe thấy.
Em nhảy nhẹ một cái xuống đất, đáp xuống ngay sau lưng Karma mà không hề gây ra một tiếng động nào.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Nó không làm xiếc đâu...
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Nó đang ăn bám cậu đấy, Isagi.
Karma nghe thấy tiếng em.
Nó lập tức quay ngoắt người lại, bỏ mặc bàn tay đang xoa đầu của Isagi.
Nó chạy ba bước thành hai, quay trở lại chỗ khoảng không trống rỗng ngay bên cạnh chân em.
Rồi lại tiếp tục ngửa cổ lên, vẫy vẫy cái đuôi.
Isagi nhìn theo con mèo.
Ánh mắt cậu di chuyển từ mặt đất, lên cao dần...
Cho đến khi dừng lại ở một khoảng không gian cách cậu chỉ một mét.

Chapter 3

Bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh.
Isagi Yoichi không phải là một người nhát gan.
Cậu đã đối mặt với những "quái vật" đáng sợ nhất trên sân cỏ.
Đã nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa sát khí của Itoshi Rin mà không hề chớp mắt.
Nhưng lúc này, một luồng khí lạnh đột ngột từ lòng bàn chân chạy thẳng lên dọc sống lưng cậu.
Không gian xung quanh dường như có sự biến đổi.
Không khí ở vị trí đó hơi méo mó, giống như hiện tượng khúc xạ ánh sáng vào ngày hè nắng gắt.
Nhưng bây giờ lại là một buổi sáng mùa đông se lạnh.
Mùi hoa mộc miên thanh khiết thoang thoảng bay qua mũi cậu.
Đó không phải là mùi của nước xịt phòng trung tâm, càng không phải mùi cỏ nhân tạo.
Isagi nheo mắt.
Khả năng "thị giác không gian" (Metavision) của cậu tự động kích hoạt.
Cậu không chỉ nhìn bằng mắt, cậu đang cảm nhận toàn bộ sơ đồ không gian xung quanh.
Và ngay tại vị trí trống không kia, dòng chảy của không khí đang bị chặn lại.
Có một "vật thể" đang đứng đó.
Một vật thể có chiều cao khoảng một mét sáu mươi, dáng người mảnh khảnh.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ở đó... có ai đúng không?
Giọng cậu run run, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến lạ kỳ.
Em giật mình.
Em đứng im bất động, hai tay vô thức đan vào nhau.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Cậu... đang nhìn đi đâu thế?
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
NovelToon
Isagi tiến lên một bước. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.
Cậu nhìn thẳng vào vị trí đôi mắt của em.
Đúng thế, không lệch đi một ly nào.
Bản năng của một tiền đạo hàng đầu giúp cậu xác định mục tiêu một cách chính xác tuyệt đối, ngay cả khi mục tiêu đó vô hình.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Đừng đùa nữa.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Rốt cuộc cậu là ai?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhân viên mới của trung tâm?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Hay là... thiết bị tập luyện Hologram mới của Anri-san?
Em chớp mắt liên tục. Em đưa một bàn tay lên, quơ quơ trước mặt Isagi.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Này. Thấy không?
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Tay tôi đang ở trước mũi cậu này.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
NovelToon
Isagi không nhìn theo bàn tay em, nhưng cậu khẽ lùi lại nửa bước vì cảm thấy có một luồng gió mát rượi vừa lướt qua mặt mình.
Cậu nhíu mày, mặt đỏ lên vì tức giận lẫn bối rối.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
...Tôi không biết cậu dùng công nghệ gì
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhưng đột ngột xuất hiện ở sân tập buổi sáng thế này là vi phạm quy định đấy!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Tôi sẽ báo với Ego-san!
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
"Huh...?"
Em ngẩn người ra mất ba giây, sau đó em bật cười thành tiếng.
Em cười đến mức phải ôm lấy bụng, bờ vai run lên bần bật.
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Ôi trời ơi... Báo cáo với Ego sao?
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Cậu định bảo với ông chú cuồng mì gói đó là 'Thưa thầy, em thấy một con ma' à?
Otoha Sonozaki | 音羽
Otoha Sonozaki | 音羽
Ông ấy sẽ tống cậu vào phòng cách ly tâm lý ngay lập tức đấy!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Cậu... cậu vừa nói cái gì?
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Ai là ma?!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
NovelToon
Cậu nghe thấy rồi.
Dù rất nhỏ, tựa như tiếng gió rít qua khe cửa, nhưng Isagi thực sự đã nghe thấy một giọng nữ thanh mảnh, pha chút tinh nghịch.
Ngay lúc đó, từ phía cửa đường hầm, một giọng nói trầm thấp, đầy khó chịu vang lên cắt ngang bầu không khí kỳ dị.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Isagi.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Mày đang lảm nhảm cái quái gì thế?
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Sáng sớm ra đã động kinh à?
Rin bước tới, trên cổ quấn chiếc khăn lông màu trắng.
Tay cầm chai nước thể thao.
Đôi mắt dưới hàng mi dài nhìn Isagi như nhìn một sinh vật lạ.
Isagi giật mình quay lại.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Rin! Cậu đến đúng lúc lắm!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Nhìn kìa, ở đây có...
Isagi quay đầu lại, chỉ tay vào vị trí của em.
Nhưng nơi đó bây giờ chỉ còn lại chú mèo Karma đang nằm ngửa bụng ra sưởi nắng.
Em đã biến mất.
Rin nhìn cái chỉ tay của Isagi, rồi nhìn con mèo.
Cuối cùng nhìn vào gương mặt đang ngơ ngác của cậu.
Khóe môi Rin giật giật.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Một con mèo.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Mày đứng đây nói chuyện với một con mèo suốt mười phút?
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Isagi Yoichi, cái tôi của mày bị con mèo này nuốt chửng rồi à?
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Thật thảm hại.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Không phải!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Rõ ràng vừa rồi có một cô gái...
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
À không, một cái gì đó biết nói!
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Thậm chí con mèo còn bay lên nữa!
Rin thở dài một hơi đầy ngán ngẩm.
Cậu đi lướt qua Isagi, không quên để lại một câu sắc mỏng như dao cạo.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Nếu não mày có vấn đề thì cút về phòng mà ngủ.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Đừng đứng đây cản đường tập của tao. Tránh ra.
Khi Rin bước qua vị trí mà em vừa đứng, cậu bỗng rùng mình một cái.
Rin khựng lại, đưa tay lên xoa xoa gáy.
Rin Itoshi
Rin Itoshi
Gió quái nào lạnh thế không biết...
Cậu lầm bầm, rồi sải bước đi thẳng về phía khung thành...
Bắt đầu bài tập sút phạt buổi sáng với tâm trạng cáu kỉnh thường thấy.
Isagi đứng chôn chân tại chỗ.
Cậu nhìn quanh quất, nhưng sân tập lúc này đã bắt đầu đông người hơn.
Bachira đã chạy đến sút bóng vào lưới, Nagi thì nằm bò ra bãi cỏ nhân tạo để tiếp tục ngủ.
Reo thì vừa bấm điện thoại vừa cằn nhằn. Mọi thứ lại quay về với nhịp sống bình thường của Blue Lock.
Isagi Yoichi
Isagi Yoichi
Chẳng lẽ... mình bị hoang tưởng thật sao?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play