[TeeteePor] Nhận Nuôi Nhầm Vampire!!
Chương 1 : Cuộc ghé thăm bất ngờ.
Có những người bạn, dù không gặp nhau suốt một quãng thời gian dài, chỉ cần một câu "Lâu rồi không gặp" cũng đủ kéo mọi khoảng cách trở về như cũ.
Nhưng đôi khi...
Họ lại vô tình xuất hiện vào đúng lúc đối phương đang tệ nhất.
Hôm nay, sau khi về nước, Save quyết định ghé thăm người bạn cũ.
Nhưng cậu không hề biết...
Bên trong căn nhà ấy đang là một mớ hỗn độn.
Cũng giống như tâm trạng của Por lúc này.
📲// Ting...Ting...Ting!!//
Cậu cau mày nhìn hàng loạt tin nhắn của người yêu cũ
Nyc??
💬 Em trả lời anh được không?
Nyc??
💬 Anh biết mình sai rồi....
Nyc??
💬 Cho anh cơ hội nữa nhé?
Por Suppakarn
// Chặn tài khoản //
Nyc(tài khoản khác)
💬 Em...
Por Suppakarn
Đến chịu đấy.
Por Suppakarn
// Ném điện thoại lên sofa //
Por Suppakarn
Chia tay rồi còn không buông.
Por Suppakarn
Không hiểu nổi.
// Cậu ngả người ra sau, đưa mắt nhìn khắp căn phòng. //
Quần áo vắt trên ghế.
Lon nước ngọt nằm lăn lóc dưới sàn.
Hộp mì ăn dở từ tối qua vẫn còn trên bàn.
Cả căn nhà chẳng có lấy một chỗ gọn gàng.
Por Suppakarn
Mai dọn vậy.
Por Suppakarn
Ai nữa đây...
Por Suppakarn
Giờ này còn ai đến nữa vậy..?
// Kính coong!! // Kính coong!!//
???
Lâu rồi không gặp! // cười nhẹ //
Save Worapong
Ừ // đứng trước cửa,tay xách theo hai túi đồ ăn//
Por Suppakarn
// Đứng sững vài giây //
Cậu cứ nghĩ mình nhìn nhầm.
Đã gần một năm kể từ lần cuối hai người gặp nhau.
Vậy mà người đứng trước mặt...
Lại chính là Save.
Por Suppakarn
Mày về khi nào thế??
Save Worapong
Xong việc nên tới thăm mày
Por Suppakarn
Không báo trước luôn?
Save Worapong
Muốn tạo bất ngờ.//cười nhẹ//
Por Suppakarn
// Khẽ cười // Bất ngờ thật...
Por Suppakarn
Biết đường tới nhà tao luôn cơ à?
Save Worapong
Đương nhiên !
Save Worapong
Bạn bè bao năm mà
Save Worapong
Không định mời tao vào nhà à?
Por Suppakarn
Ờm...Vào nhà đi // dịch người sang một bên //
Save Worapong
// Bước vào trong //
Vừa đặt chân vào phòng khách
Save liền khựng lại.
...
Một chiếc áo khoác bị vắt hờ trên lưng ghế.
Lon nước ngọt nằm lăn lóc dưới sàn.
Hộp mì ăn dở đặt trên bàn từ lúc nào chẳng ai biết.
Ngay cả rèm cửa cũng vẫn kéo kín.
Không gian trong căn nhà u ám đến lạ.
Save Worapong
Vừa có trộm ghé à?
Por Suppakarn
// Liếc mắt quanh một vòng // Không?
Save Worapong
Hay động đất?
Save Worapong
Thế sao nhìn như vừa có bão vậy?
Save Worapong
Hay là không có tâm trạng?
Por Suppakarn
Hai cái đó khác nhau à?
Save Worapong
// bất lực cười //
Save Worapong
Mày của trước đây mà thấy căn nhà thành thế này...
Save Worapong
Chắc tự dọn từ lâu rồi.
Por Suppakarn
Lúc trước khác, bây giờ khác.
Por Suppakarn
Con người cũng phải thay đổi chứ.
Save Worapong
Nhưng thay đổi kiểu này không ổn đâu
Por Suppakarn
...Không hẳn
Save Worapong
//Save đặt áo túi thức ăn lên bàn, tiện tay gom mấy lon nước ngọt bỏ vào thùng rác//
Por Suppakarn
Lát tao làm.
Save Worapong
Lúc trước tao qua...
Save Worapong
Mày cũng nói y chang
Save Worapong
Rồi vẫn bỏ xó đó
Por Suppakarn
// Gãi đầu //
Save Worapong
Đúng là hết nói nổi
Save Worapong
// Lấy hai hộp cơm trong túi ra //
Por Suppakarn
Chưa // Bình thản đáp //
Save Worapong
Sáng giờ chưa ăn gì luôn?
Save Worapong
Mày định để cái dạ dày biểu tình luôn hả?
Save Worapong
Không đói hay không muốn ăn?
Por không trả lời.
Chỉ lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống. Save nhìn người bạn trước mặt. Đôi mắt Por trông mệt mỏi hơn lần gặp cuối rất nhiều. Ngay cả nụ cười cũng chẳng còn tự nhiên như trước.
Save Worapong
// Ngồi xuống đối diện Por //
Save Worapong
Người yêu cũ...
Save Worapong
Vẫn còn làm phiền mày à?
Ánh mắt vô thức nhìn về phía chiếc điện thoại đang đặt trên sofa.
_Người yêu cũ:
"Em ăn gì chưa?"
"Anh lo cho em..."
Por Suppakarn
Ngày nào cũng vậy.
Save Worapong
Nó vẫn chưa chịu buông?
Por Suppakarn
Chia tay gần hai tháng rồi.
Por Suppakarn
Nhưng cứ vài tiếng...
Por Suppakarn
Lại nhắn một lần
Por Suppakarn
Xin lỗi_Giải thích_Níu kéo.
Por Suppakarn
Lập đi lập lại.// khẽ thở dài //
Save Worapong
Mày chặn rồi mà?
Por Suppakarn
Chặn tài khoản này...Lập tài khoản khác.
Por Suppakarn
Chặn số điện thoại...Đổi số mới.
Por Suppakarn
Tao cũng hết cách.
Save Worapong
Khó chịu thật
Por Suppakarn
// Khẽ cười nhạt //
Por Suppakarn
không chỉ khó chịu,
Por Suppakarn
Nhiều lúc tao chỉ muốn biến mất vài ngày.
// Căn phòng rơi vào im lặng. //
Save không nói gì.Cậu chỉ lặng lẽ nhìn Por.Trong ký ức của Save...Por luôn là người cười nhiều nhất.Vậy mà bây giờ...Ngay cả cười cũng trở thành một việc gượng gạo.
Save khẽ siết chặt ly nước trong tay.
Có lẽ...
Đã đến lúc nói ra điều mà cậu luôn muốn nói.
Save Worapong
Có một chuyện muốn hỏi mày...
Save Worapong
// Hít thở thật sâu //
Chương 2: Lời đề nghị kì lạ.
Có những lời đề nghị...
Thoạt nghe tưởng như điên rồ.
Nhưng lại là cánh cửa đầu tiên dẫn đến một cuộc đời hoàn toàn khác.
Tiếng quạt máy vẫn quay đều.
Bên ngoài cửa sổ, vài tia nắng cuối buổi sáng len qua tấm rèm mỏng, hắt xuống nền nhà. Por chống cằm, lặng lẽ nhìn Save. Từ nãy đến giờ...Cậu luôn có cảm giác người bạn trước mặt đang giấu điều gì đó.
Por Suppakarn
Mày định nói gì?
Por Suppakarn
Sao cứ ngập ngững mãi vậy?
Save Worapong
// Khẽ cười //
Save Worapong
Tao đang nghĩ...
Save Worapong
Không biết nói ra rồi...
Save Worapong
Mày có chửi tao không.
Por Suppakarn
// Nhếch môi //
Por Suppakarn
Để tao cân nhắc.
Save Worapong
Mày thử đến cô nhi viện với tao nhé?
Por Suppakarn
// Nhíu mày //
Por Suppakarn
Cô nhi viện?
Por Suppakarn
Đến đó làm gì?
Save Worapong
Nhận nuôi một đứa trẻ
Por im bặt.
Cậu nhìn Save chằm chằm. Mãi vài giây sau mới bật cười. Một tiếng cười khô khốc. Không hề mang theo chút vui vẻ.
Por Suppakarn
Mày bị điên à?
Save Worapong
Tao nghiêm túc!!
Por Suppakarn
// Thở hắt //
Por Suppakarn
Mày nhìn tao xem.
Por Suppakarn
Bản thân còn chưa lo xong.
Por Suppakarn
Lại đi nuôi thêm một đứa trẻ?
Por Suppakarn
Mày thấy hợp lý chỗ nào?
Save Worapong
Nhưng cứ nghe tao nói hết đã
Por Suppakarn
// khoanh tay,dựa lưng vào ghế //
Save Worapong
Đang làm tình nguyện ở một cô nhi viện.
Save Worapong
Chăm sóc những đứa trẻ từng là nạn nhân của các cuộc thí nghiệm.
Save Worapong
Có đứa mất gia đình.
Save Worapong
Thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên thật của mình.
Save Worapong
Có những đứa nhỏ...
Save Worapong
Đến giờ vẫn còn giật mình chỉ vì tiếng bước chân của người lớn.
// Save cúi đầu //
Giọng cậu nhỏ dần. Như thể mỗi câu nói ra...Đều nặng trĩu
Save Worapong
Mỗi lần đến đó...
Save Worapong
Tao đều tự hỏi...
Save Worapong
Tại sao một đứa trẻ lại phải chịu những thứ như vậy.
Save Worapong
Tụi nhỏ phải được lớn lên như bao người khác.
Por Suppakarn
// Im lặng //
Por Suppakarn
Mày muốn tao làm người đó..?
Save Worapong
Tao không bảo mày phải nhận nuôi ngay.
Save Worapong
Tao chỉ muốn...
Save Worapong
Mày đến đó một lần.
Save Worapong
Chỉ một lần thôi.
Save Worapong
Nếu sau khi gặp tụi nhỏ...
Save Worapong
Mày vẫn không muốn.
Save Worapong
Thì tao sẽ không nhắc chuyện này nữa.
Nụ cười lần này...
Mang theo chút bất lực.
Por Suppakarn
Mày nghĩ đơn giản thật.
Save Worapong
Tao nghĩ rất nhiều rồi mới nói
Por Suppakarn
// Giọng trầm xuống //
Por Suppakarn
Mày có biết...
Por Suppakarn
Người ta sẽ nhìn tao thế nào không?
Por Suppakarn
Chưa chồng...
Por Suppakarn
Mà đã có con.
Por Suppakarn
Mày nghĩ người ngoài sẽ nhìn tao thế nào?
Save Worapong
// Bình tĩnh đáp //
Save Worapong
Mày sống cho họ à?
Por Suppakarn
// Cắt ngang,giọng lạnh đi //
Por Suppakarn
Nhưng tao biết...
Por Suppakarn
Họ sẽ nói gì.
// căn phòng trở nên yên ắng lạ thường //
Por Suppakarn
Mấy đứa nhỏ ở đó...
Por Suppakarn
Đều từng là nạn nhân của các cuộc thí nghiệm.
Por Suppakarn
Người ngoài đâu có quan tâm sự thật.
Por Suppakarn
Thứ họ nhìn thấy...
Por Suppakarn
Chỉ là những lời đồn.
Por Suppakarn
Chỉ là quá khứ của tụi nhỏ.
Por Suppakarn
Rồi họ sẽ chỉ trỏ.
Por Suppakarn
Sẽ tránh xa.
" Bọn nó là quái vật thì có "
Por Suppakarn
// Cười nhạt , ánh mắt trĩu xuống //
Por Suppakarn
Tao không sợ người ta nói tao.
Por Suppakarn
Nếu vì tao...
Por Suppakarn
Mà một đứa trẻ phải nghe những câu đó thêm một lần nữa...
Por Suppakarn
Thì tao thà...
Por Suppakarn
Đừng cho nó hy vọng còn hơn.
// Save nhìn Por rất lâu. //
Ánh mắt cậu dịu xuống.
Đến lúc này...
Save mới hiểu.
Por chưa từng ghét những đứa trẻ ấy.
Cậu chỉ...
Sợ mình không đủ khả năng bảo vệ chúng.
Save Worapong
// Mỉm cười rất nhẹ //
Save Worapong
Tao không ép mày
Save Worapong
Tao chỉ nghĩ...
Save Worapong
Hai bên đều đang cần được cứu.
Save Worapong
Mày thì đang cố gắng bước ra khỏi quá khứ
Save Worapong
Còn tụi nhỏ...
Save Worapong
Thì đang sống tiếp sau những gì đã trải qua
Save Worapong
Mọi người có thể chữa lành cho nhau
Save Worapong
Có một đứa trẻ đang chờ một mái nhà.
Save Worapong
Chỉ cần mày đưa tay ra...
Save Worapong
Là cuộc đời của nó sẽ thay đổi.
Save Worapong
Mày vẫn sẽ quay lưng sao?
Ánh mắt dừng lại nơi khung cửa sổ
Trong đầu cứ quanh quẩn mãi câu nói của Save
" Hai bên đều đang cần được cứu "
Cậu lại không thấy nó vô lý.
Por Suppakarn
Thời gian suy nghĩ đã...
Por không từ chối ngay lập tức
Đã là một khởi dầu tốt rồi.
Save Worapong
Tao không vội
Save Worapong
Nếu mày muốn tao sẽ đưa mày đến đó.
Save Worapong
// Đứng dậy xách túi bước ra cửa //
Save Worapong
Đừng để lần sau tao qua...
Save Worapong
Lại thấy mày phải sống bằng mì gói.
Por Suppakarn
// Phẩy tay //
Por Suppakarn
Về cẩn thận.
Save Worapong
// Bật cười //
// Cạch... //
Cánh cửa khép lại.
Trong căn nhà...Lại chỉ còn một mình Por. Cậu ngồi lặng trên sofa.
Ánh mắt dừng lại nơi khoảng không vô định.
"Nếu..."
"Chỉ cần mày đưa tay ra..."
"Là cuộc đời của một đứa trẻ sẽ thay đổi..."
Por khẽ nhắm mắt. Không hiểu vì sao...Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.
Đến mức...
Chẳng thể gạt đi được.
Chương 3 : Hai tháng sau...
Thời gian trôi qua chậm chạp. Mọi thứ dường như vẫn vậy.Căn nhà của Por vẫn bừa bộn. Chiếc sofa vẫn là nơi cậu ngủ nhiều hơn phòng ngủ. Mì gói vẫn chất đầy trên kệ. Và chiếc điện thoại...Vẫn liên tục sáng màn hình.
Nyc??
💬Em vẫn chưa chịu tha thứ cho anh sao?
Nyc(tài khoản khác)
💬Anh sai rồi..
Nyc??
💬Mình gặp nhau một lần được không?
Nyc(tài khoản khác)
💬Por...
Nyc(tài khoản khác)
💬Anh biết em chưa ngủ
Nyc(tài khoản khác)
💬Em đừng trốn anh nữa...
Por Suppakarn
Bao giờ mới chịu dừng đây...
// Cậu tắt nguồn điện thoại, ném lên sofa rồi ngả người ra sau. //
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Trong đầu Por...Bỗng vang lên giọng nói của Save cách đây hai tháng.
"Nếu... chỉ cần mày đưa tay ra..."
"...Là cuộc đời của một đứa trẻ sẽ thay đổi."
Por khẽ nhắm mắt.
Rồi bật cười.
Por Suppakarn
Nghĩ linh tinh thật.
Bên trong chỉ còn vài lon nước
Cậu nhìn chầm chầm vài giây
Por Suppakarn
Lại phải ra ngoài.
// Mười lăm phút sau • Cửa hàng tiện lợi. //
Por đứng trước quầy mì gói
Vừa định lấy thêm vài hộp...
Một bàn tay khác đã nhanh hơn
Save Worapong
//Cầm mấy hộp mì lên//
Save Worapong
Lại định ăn cái này?
Por Suppakarn
// Giật mình //
Por Suppakarn
Mày làm tao hết hồn.
Por Suppakarn
Sao mày lại ở đây?
Por Suppakarn
// Quay đầu nhặt vài hộp mì bỏ vào giỏ //
Save Worapong
// Khẽ thở dài //
Save Worapong
Tao đoán không sai nhỉ?
Por Suppakarn
Mày theo dõi tao à?
Save Worapong
Chỉ là đi ngang qua
Save Worapong
Tình cờ bắt gặp một người đang định sống bằng mỳ gói
Por Suppakarn
// Liếc nhìn giỏ hàng của Save //
Por Suppakarn
Tình cờ dữ chưa.
Save Worapong
// Cười lớn //
Save Worapong
Không tin thì thôi
Save Worapong
// Lấy mấy hộp mì trong giỏ por bỏ lại kệ //
Save Worapong
Tao dẫn mày đi ăn
Save Worapong
//Nhìn thẳng vào Por//
Save Worapong
Bụng mày réo nảy giờ
Hai người sóng vai đi trên con đường vắng.
Không ai lên tiếng. Chỉ còn tiếng gió nhè nhẹ lướt qua. Por cúi đầu nhìn mũi giày mình. Mấy lần mở miệng...
Lại thôi.
...
Save Worapong
//Liếc sang//
Save Worapong
Có chuyện gì muốn nói à?
Por Suppakarn
//Giật mình//
Save Worapong
//Cười nhẹ//
Save Worapong
Tao thấy mày cứ nhìn tao suốt
Save Worapong
Định nói gì thì nói đi
// Im lặng thêm vài bước chân. //
Trong đầu lại vang lên lời Save hai tháng trước.
"Nếu... chỉ cần mày đưa tay ra..."
"Là cuộc đời của một đứa trẻ sẽ thay đổi..."
Save Worapong
//Quay sang//
Por Suppakarn
//Gãi nhẹ sau gáy, tránh ánh mắt Save//
Por Suppakarn
Cái cô nhi viện...
Por Suppakarn
Mày nói lần trước ấy...
Save Worapong
//Khựng lại//
Por Suppakarn
Vẫn nhận khách đến thăm chứ?
Save Worapong
//Mĩm cười//
Save Worapong
Sao tự nhiên hỏi vậy?
Por Suppakarn
//Lúng túng//
Por Suppakarn
Muốn đến xem thử.
Save Worapong
//Nhìn Por vài giây rồi bật cười rất khẽ//
Por Suppakarn
Cười cái gì?
Save Worapong
Tao không nghĩ mày sẽ chủ động nhắc đến
Por Suppakarn
//Quay mặt đi//
Por Suppakarn
Đừng hiểu lầm.
Por Suppakarn
Muốn đi xem thôi.
Por Suppakarn
Đừng có nghĩ nhiều.
Save Worapong
//Cười dịu//
Save Worapong
Tao biết rồi
Por Suppakarn
//Ngượng ngùng//
Por Suppakarn
Đi hay không thì nói.
Por Suppakarn
Đừng có cười nữa.
Save Worapong
Sáng tao qua đón
Por Suppakarn
Đừng đến trễ.
Save Worapong
//Bật cười//
//Hai người đứng trước cửa nhà Por//
Por Suppakarn
Về cẩn thận.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play