[RHYCAP] TRI KỶ
#Giới thiệu
Người ta thường nói, trong cuộc đời mỗi người sẽ luôn có một người xuất hiện vào thời điểm không ngờ tới nhất, mang theo sự dịu dàng đủ để chữa lành những vết thương đã tồn tại từ rất lâu.
Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy gặp nhau giữa những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất.
Một người quen với việc giấu kín cảm xúc phía sau vẻ ngoài điềm tĩnh, luôn tự mình gánh vác mọi thứ và sống trong thế giới riêng đầy những suy nghĩ chẳng thể nói thành lời.
Một người lại giống như ánh nắng cuối chiều, mang theo sự chân thành, ấm áp và sự kiên nhẫn đủ lớn để từng bước tiến vào thế giới vốn đã khép kín của đối phương.
Từ những cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường, những lần đồng hành trong công việc, những buổi trò chuyện kéo dài đến tận đêm khuya, khoảng cách giữa hai người dần bị xóa nhòa.
Tình cảm âm thầm nảy nở từ lúc nào chẳng ai hay biết, để rồi khi nhận ra, đối phương đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
Thế nhưng, tình yêu chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng.
Giữa những áp lực từ cuộc sống, những định kiến vô hình của xã hội, những lựa chọn của tương lai và nỗi sợ đánh mất những điều quan trọng nhất, liệu họ có đủ dũng cảm để bước về phía nhau?
Liệu tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản, hay rồi sẽ trở thành một đoạn ký ức đẹp đẽ nhưng dang dở của tuổi trẻ?
Có người từng nói rằng, tình yêu đẹp nhất không phải là tình yêu khiến ta thay đổi để trở thành một người khác, mà là tình yêu khiến ta có đủ can đảm để được sống thật với chính mình.
Và đối với Nguyễn Quang Anh cùng Hoàng Đức Duy, hành trình ấy không chỉ đơn thuần là yêu một người.
Mà còn là hành trình học cách thấu hiểu, học cách chữa lành, học cách chấp nhận bản thân và học cách nắm chặt tay người mình yêu, ngay cả khi cả thế giới ngoài kia vẫn còn nhiều điều chưa thể cảm thông.
Bởi giữa hàng triệu người lướt qua nhau trong cuộc đời, gặp được một người khiến trái tim rung động đã là điều hiếm có.
Nhưng gặp được một người vừa là tình yêu, vừa là tri kỷ, lại càng là một điều đáng trân trọng hơn tất cả.
《Tri Kỷ》 là câu chuyện về những năm tháng thanh xuân, về sự trưởng thành, về những tổn thương và chữa lành, về hai con người đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình trong đôi mắt của đối phương.
Và trên hành trình dài của cuộc đời, điều hạnh phúc nhất có lẽ không phải là được nhiều người yêu thương.
Mà là được một người chọn ở lại, bất chấp tất cả.
#1
Những cơn mưa cuối hạ vừa dứt, để lại bầu không khí mát mẻ bao trùm khắp sân trường.
Tiếng trống khai giảng đã qua từ vài ngày trước, trường học dần trở lại với nhịp sống quen thuộc.
Tiết học đầu tiên của tuần nhưng cả lớp vẫn còn rôm rả.
Tiết học đầu tiên của tuần nhưng cả lớp vẫn còn rôm rả.
Người tranh thủ làm quen bạn mới, người kể chuyện nghỉ hè, tiếng cười nói vang khắp căn phòng.
Ở bàn cuối cạnh cửa sổ, Quang Anh gục đầu lên cánh tay, đôi mắt khẽ khép lại như thể mọi âm thanh xung quanh đều không liên quan đến mình.
Một bạn nam ngồi bàn trên quay xuống.
Quang Anh vẫn không ngẩng đầu.
Cả dãy bàn bên cạnh bật cười.
#NamPhụ
Cậu nói chuyện khó ưa thật.
Quang Anh chậm rãi mở mắt, chống cằm nhìn đối phương.
#NamPhụ
Biết mà không sửa à?
#QuangAnh
Cần thiết phải sửa à?
Đúng lúc ấy, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp.
Tiếng nói chuyện lập tức nhỏ dần.
Cô giáo đặt giáo án lên bàn rồi mỉm cười.
#CôGiáo
Hôm nay lớp mình có một bạn mới chuyển đến.
#CôGiáo
Các em nhớ giúp đỡ bạn nhé.
Một cậu bé mặc đồng phục gọn gàng bước vào.
Gương mặt sáng sủa, đôi mắt cong cong khi cười khiến người đối diện cũng dễ có thiện cảm.
#ĐứcDuy
Em chào cô, chào các bạn.
#ĐứcDuy
Mình tên là Hoàng Đức Duy.
#ĐứcDuy
Rất mong được mọi người giúp đỡ.
Có vài tiếng xì xào vang lên.
#NamPhụ
1: Bạn mới dễ thương ghê.
#NamPhụ
3: Không biết sẽ ngồi với ai.
Cô giáo nhìn quanh lớp một lượt rồi chỉ về phía bàn cuối.
#CôGiáo
Đức Duy, em ngồi cạnh Quang Anh nhé.
Cậu ôm cặp đi xuống cuối lớp.
Đến nơi, Đức Duy mỉm cười.
Quang Anh ngước lên nhìn một cái rồi khẽ gật đầu.
Đức Duy đặt cặp xuống, kéo ghế ngồi.
#ĐứcDuy
Chúng mình học cùng nhau từ hôm nay rồi.
#QuangAnh
Không học cùng thì cậu ngồi đây làm gì?
Đức Duy chớp mắt vài cái rồi bật cười.
#ĐứcDuy
Cậu nói chuyện vui thật.
Đức Duy lại cười, chẳng hề tỏ ra khó chịu.
Đúng lúc đó, cô giáo bắt đầu giảng bài.
Quang Anh lấy sách ra, vô tình liếc sang người bạn mới.
Đức Duy đang chăm chú ghi những dòng đầu tiên vào vở, nét chữ ngay ngắn và cẩn thận.
Quang Anh nhanh chóng quay đi.
Trong đầu chỉ thoáng nghĩ một câu.
#QuangAnh
"Bạn mới... lạ thật."
Còn Đức Duy thì hoàn toàn không biết rằng, cậu vừa trở thành người đầu tiên có thể mỉm cười sau những câu trả lời cộc lốc của Quang Anh.
Cả hai đều không ngờ rằng, việc được xếp ngồi cùng bàn ở lớp 7A2 sẽ là khởi đầu cho một quãng thanh xuân đầy những kỷ niệm không thể nào quên.
#2
Tiếng trống báo hết tiết đầu tiên vang lên.
Chỉ trong chớp mắt, lớp 7A2 lại trở nên náo nhiệt.
Một vài bạn ùa ra hành lang, số khác tụ tập thành từng nhóm nói chuyện.
Quang Anh vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Một tay chống cằm, tay còn lại lật đại quyển sách trên bàn nhưng chẳng buồn đọc lấy một dòng.
#ĐứcDuy
Cậu không ra ngoài à?
#ĐứcDuy
Ở trong lớp mãi không chán sao?
#ĐứcDuy
Cậu ghét ồn thật nhỉ.
#QuangAnh
Đừng nên hỏi quá nhiều.
Đức Duy bật cười thành tiếng.
Quang Anh không đáp, tiếp tục nhìn ra cửa sổ.
Không khí giữa hai người bỗng yên lặng.
Đức Duy chống cằm nhìn ra sân trường theo hướng Quang Anh.
Từng tốp học sinh đang chạy đuổi bắt dưới sân, tiếng cười vang lên khắp nơi.
#ĐứcDuy
Cậu không thích chơi thể thao à?
#ĐứcDuy
Thế sao không xuống?
#ĐứcDuy
Cậu có sở thích nào không?
#QuangAnh
Cậu nhiều chuyện thật.
#ĐứcDuy
Muốn làm quen thôi.
Quang Anh im lặng vài giây rồi đáp.
#ĐứcDuy
Hai sở thích đó hợp với cậu thật.
#ĐứcDuy
Nhìn cậu lúc nào cũng buồn ngủ.
#ĐứcDuy
Mình đang khen mà.
Đức Duy cười đến cong cả mắt.
Lần đầu tiên cậu gặp một người nói chuyện cộc lốc đến vậy, nhưng chẳng hiểu sao lại không thấy khó chịu.
Đúng lúc ấy, bụng Đức Duy khẽ réo lên.
#ĐứcDuy
Hình như sáng nay mình ăn ít quá.
#QuangAnh
Căn tin ở dãy A.
#ĐứcDuy
Mình tưởng cậu chưa từng xuống đó.
#QuangAnh
Biết đường không đồng nghĩa với việc phải đi.
#ĐứcDuy
Cậu nói cái gì cũng nghe hợp lý.
#ĐứcDuy
Thế mình xuống căn tin đây.
Đi được vài bước, cậu quay lại.
#ĐứcDuy
Cậu có muốn mình mua gì không?
Đức Duy vừa bước ra khỏi cửa lớp, Quang Anh lại đưa mắt nhìn theo bóng lưng cậu.
Chỉ vài giây sau, cậu lắc đầu, tự nhủ:
#QuangAnh
"Mới quen chưa được một buổi mà nói nhiều thật."
Nhưng chính Quang Anh cũng không nhận ra, đây là lần đầu tiên sau rất lâu, cậu kiên nhẫn trả lời nhiều câu hỏi của một người đến vậy.
Ngoài hành lang, nắng tháng Chín trải dài trên nền gạch.
Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất bình thường đang lặng lẽ mở đầu cho tình bạn của hai cậu học sinh lớp 7.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play