Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RHYCAP KHẾ ƯỚC MÀU ĐỎ

𝟎𝟏.『xác chết thứ nhất 』

2 giờ 17 phút sáng , Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn đêm.
Một nhà kho bỏ hoang ở khu cảng đã bị phong tỏa. Đèn xe nhấp nháy đỏ xanh phản chiếu lên nền bê tông loang lổ.
Ở giữa nhà kho là một thi thể nam giới, khoảng ba mươi tuổi.
Không có dấu hiệu vật lộn , Không có hung khí , chỉ có có một vũng máu đã khô và một ký hiệu kỳ lạ được vẽ bằng chính máu của nạn nhân.
Một hình tròn bị cắt đôi bởi một đường thẳng.
Một cảnh sát trẻ lên tiếng giữa hiện trường hỗn loạn
Cảnh sát đặc nhiệm
Cảnh sát đặc nhiệm
Đội trưởng Nguyễn , vụ án này khá phức tạp và bí ẩn hung thủ không để lại bất kì một manh mối nào quan trọng
Anh chỉ khẽ “Ừ” một tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi thi thể.
Một lúc sau , Anh khẽ cau mày nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có nhận dạng chưa.?
Một cảnh sát khác đáp
Cảnh sát đặc nhiệm
Cảnh sát đặc nhiệm
Có. Doanh nhân Lưu Minh Thành. Mất tích ba ngày.
Đúng lúc đó, một giọng nói bình tĩnh vang lên phía sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng chạm vào thi thể.
Mọi người quay lại.
Một cậu trai trẻ mặc áo blouse trắng, đeo găng tay, xách chiếc vali pháp y bước qua dải băng phong tỏa.
Cậu quỳ xuống trước thi thể, quan sát vài giây rồi khẽ nhíu mày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thời gian tử vong khoảng mười hai tiếng trước.
Nói rồi cậu kéo cổ áo nạn nhân. Một vết kim rất nhỏ hiện ra sau gáy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người này không chết ở đây.
Cả hiện trường im lặng.
Ngay sau cậu một dáng người cao lớn bước lên, ánh mắt sắc lạnh.
Anh tiến đến bên thi thể.
Một cảnh sát trẻ lập tức nói
Cảnh sát đặc nhiệm
Cảnh sát đặc nhiệm
Báo cáo, thưa đội trưởng tôi nghi ngờ đây là một vụ án 𝐠𝐢𝐞̂́𝐭 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 cướp tài sản
Đức Duy không ngẩng đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Loại bỏ giả thuyết đó.
Quang Anh nhìn cậu, hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao.?
Đức Duy chỉ vào bàn tay trái của nạn nhân.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngón áp út có vết hằn của nhẫn cưới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhẫn đã bị tháo sau khi chết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu là cướp, đồng hồ và ví tiền cũng biến mất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng chúng vẫn còn nguyên.
Cậu ngẩng đầu nhìn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hung thủ muốn thứ khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoặc muốn gửi một thông điệp.
Hai người nhìn nhau lần đầu tiên.
Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, họ sẽ gàng buộc lấy nhau không tách rời
Ở một nơi nào đó trong bóng tôi, một người đàn ông đang nhìn màng hình.
Hắn mỉn cười.
Người bí ẩn
Người bí ẩn
Chào mừng.
Người bí ẩn
Người bí ẩn
Trò chơi bắt đầu rồi.
—————————
———

𝟎𝟐.『Dấu vết trong bóng tối』

Căn phòng im lặng vài giây.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Hoàng Đức Duy
Cậu vẫn ngồi xổm nhìn thi thể, ánh mắt ghim vào vết kim nhỏ sau gáy nạn nhân.
Đội trưởng Nguyễn đứng kế bên, khoanh tay nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu định nhìn 𝑪𝒂́𝒊 𝒙𝒂́𝒄 đến bao giờ.?
Cậu không ngẩng đầu nhìn anh mà khẽ đáp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho đến khi tôi tìm được câu trả lời.
Mưa rơi nặng hạt trên khu cảng cũ, Những giọt nước lạnh lẽo đập lên mái tôn rỉ sét, tạo thành âm thanh đều đặn giữa màn đêm.
Nhà kho bỏ hoang chìm trong ánh đèn vàng nhạt của đội điều tra, Không ai muốn ở đây quá lâu.
Ngoại trừ hai con người.
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Một lúc sau, Quang Anh chậm rãi bước đến chỗ Đức Duy đang ngồi, khẽ cuối người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết được gì rồi nói tôi nghe, nảy giờ tôi thấy cậu suy tư hơi nhiều.
Cậu nhướng nhẹ mày, đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thấy nạn nhân không được đặt đúng vị trí.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không đúng là không đúng như nào.?
Áo khoác đặc nhiệm còn vương vài giọt mưa, ánh mắt sắc bén quét qua hiện trường.
Duy đứng dậy, chỉ vào vết kim nhỏ sau gáy nạn nhân
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hung thủ sử dụng thuốc gây mê.
Quang Anh đứng bật dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một người có kiến thức y khoa.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có thể.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có thể.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Pháp y.?
Đức Duy im lặng, con ngươi chuyển động từ trên xuống dưới người anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đang cân nhắc việc anh đang nghi nghờ nghề của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ đặt giả thuyết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giả thuyết thiếu căn cứ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu phản ứng nhanh thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tôi bị xúc phạm chuyên môn.
Quang Anh im lặng vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết mình vừa tranh luận với tôi ngay cạnh một thi thể không.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi biết thì sao.?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bình thường người ta sẽ thấy kì lạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng thấy kì lạ.
Quang Anh hơi bất ngờ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật sao.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì sao.?
Duy nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì anh còn đủ bình tĩnh để tranh luận với tôi.
Quang Anh bật cười nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ít ra cậu cũng biết tôi kiên nhẫn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nghĩ anh quen rồi.
Pháp y phụ trá mang vật chứng chạy đến.
: anh Duy.! Tìm thấy đồ vật mới.
Duy nhận lấy túi niêm phong.
Bên trong là một mảnh giấy.
Quang Anh nhìn dòng chữ
"Người 𝑪𝒂́𝒊 𝒄𝒉𝒆̂́𝒕 nhất sẽ là người nhìn thấy nó cuối cùng"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hắn nhắm vào cậu.
Duy không trả lời, chỉ nhìn vào tấm giấy đó một cách suy tư.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.!
Nghe tiếng gọi lớn cậu giật mình xoay lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi biết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết hắn là ai không.?
Duy nhìn kí hiệu trên tường.
Một kí hiệu cậu từng thấy, một kí hiệu thuộc về vụ án 2 năm trước, một vụ án đã kết thúc bằng cái chết của hung thủ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có lẽ..-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có lẽ.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chưa chắc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu vừa nói "có lẽ" nhưng sắc mặt cậu trông như vừa nhìn thấy ma.
Đức Duy trừng mắt nhìn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh im lặng một chút đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
..
Lúc này, điện thoại Đức Duy rung lên liên hồi.
Một số lạ.
Cậu bắt máy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Alo, ai đấy.?
Một giọng nói khàn khàn vang lên.
: Hoàng Đức Duy
Tay Đức Duy khẽ run.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói nhanh không tôi cúp máy đấy.
: làm gì mà vội thế.?
: người mà cậu nghĩ đã biến mất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!!?
Tít tít.
Cuộc gọi kết thúc.
Một tin nhắn mới xuất hiện.
Là bức ảnh một người đang khoác áo đen đứng trong nhà kho.
Chiếc nhẫn bạc trên tay, kí hiệu quen thuộc.
———————
——

𝟎𝟑.『 Ván cờ bắt dầu 』

2 ngày sau
Màn đêm phủ kín thành phố, trong phòng pháp y, ánh đèn trắng lạnh lẽo vẫn còn sáng
Hoàng Đức Duy đứng trước bàn khám nghiệm. Đôi găng tay trắng lấm tấm vài vệt máu máu khô
Cậu nhìn chăm chú vào màn hình hiển vi, như thể cả thế giới chỉ còn lại những tế bào nhỏ bé
"cốc..cốc..cốc"
Tiếng gõ cửa vang lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đi
Một bóng dáng cao lớn bước vào trên tay là hai cốc cà phê còn nghi ngút khói
Anh đặt chiếc cốc xuống bàn một cách khoan thai, tiếng sứ chạm gỗ khẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Uống đi
Ánh nhìn của Đức Duy vẫn cố định trên màn hình, không hề dao động lấy một lần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn
Quang Anh nghiêng người tựa vào mép bàn, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lặng lẽ dừng trên Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu định chôn chân ở đây đến sáng luôn à.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có thể
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu ngủ từ bao giờ.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không nhớ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ăn chưa.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng Không nhớ
Khóe môi Quang Anh khẽ cong lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết ngay
Anh khẽ kéo chiếc ghế bên cạnh, tiếng chân ghế cọ nhẹ trên nền nhà, rồi thong thả ngồi xuống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hửm.?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết mình rất khó chăm sóc không.?
Đức Duy cuối cùng cũng ngẩng đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi bị thương à?
Quang Anh không nhịn được mà bật cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng là..đầu óc cậu chỉ chứa pháp y
Đức Duy tháo kính bảo hộ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có kết quả rồi
Quang Anh thu lại ý cười, gương mặt trở về vẻ điềm tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chất gây mê trên cổ nạn nhân không phải loại bán trên thị trường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý cậu là..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phải, có người điều chế riêng
Anh cau mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hung thủ là bác sĩ.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa chắc
Duy lắc đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng hắn có kiến thức hoá học và y học
Đúng lúc ấy một cảnh sát chạy vào
: Đội trưởng.!
Cả hai đồng loạt quay lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì.?
: camera giao thông vừa khôi phục được dữ liệu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thấy hung thủ?
: Không..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy?
:Thấy nạn nhân
———————-
——
Mười phút sau
Trong phòng họp, màng hình lớn hiện lên đoạn camera
Lưu Minh Thành bước lên một chiếc xe màu đen
Điều kì lạ là..ông ta tự mở cửa, không hề chống cự
Quang Anh nhíu mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không giống bị bắt cóc
Đức Duy tua chậm video
Rồi dừng lại ở một điểm, phóng to hình ảnh
Ngón tay mở cửa xe đeo một chiếc nhẫn bạc
Chính là chiếc nhẫn xuất hiện trong bức ảnh gửi cho Đức Duy
Quang Anh nghiêng mắt nhìn sang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trùng hợp.?
Đức Duy lắc đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết gì rồi?
Duy chỉ lên màn hình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiếc nhẫn nằm ở ngón giữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người thuận tay trái
Quang Anh hơi bất ngờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy mà câuh cũng nhìn ra
Đức Duy lặng lẽ giữ nét bình thản trên gương mặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghề nghiệp
Khoé môi Quang Anh cong lên một đường nhẹ sau đó là một nụ cười thành tiếng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đôi lúc tôi nghi cậu có mắt phóng đại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không..tôi chỉ không bỏ sót chi tiết
——————-
Mọi người rời đi chỉ còn anh và cậu
Đức Duy cũng chậm rãi cầm hồ sơ lên chuẩn bị rời đi
Nhưng bị Quang Anh gọi lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoan đã.!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao?
Quang Anh đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc bánh sandwich
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ăn
Đức Duy nhìn chiếc bánh rồi nhìn anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không đói
Đúng lúc bụng cậu phát ra một tiếng "ọc"
Căn phòng im phăng phắc
Quang Anh cố nhịn cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bụng cậu phản đối rồi
Duy bình tĩnh nhận lấy chiếc bánh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó phản bội tôi
Quang Anh bật cười thành tiếng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng cũng có thứ thắng được cậu
Cậu cắn một miếng vị bánh thơm ngon có một chút sốt thêm thịt và trứng hoà trộn kèm theo cơn đói cậu cảm thấy chiếc bánh ngon đến lạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không..tôi chủ động đầu hàng
Hai người bước ra hành lang thì chiếc điện thoại của Đức Duy vang lên
Tiếng chuông điện thoại vang vọng cả một hành lang, tựa như một lời gọi không thể làm ngơ
Lại là số lạ
Cậu bắt máy
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng cười khàn khàn
: ✆ Hoàng Đức Duy..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
✆ Anh là ai?
: ✆ tôi đã nói rồi
: ✆ chúng ta sẽ sớm gặp lại
"Tút.."
Cuộc gọi kết thúc
Một tin nhắn xuất hiện
➣ Đừng để Nguyễn Quang Anh đi cùng..nếu không người chết tiếp theo sẽ là cậu ấy
Đức Duy chợt khựng lại, nụ cười nơi khóe môi cũng dần tan biến
Quang Anh nhận thấy sự khác thường liền hỏi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì?
Duy lấy lại nhận thức vội tắt vụt màng hình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có gì..
Anh nhìn cậu rất lâu rồi khẽ cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói dối rất tệ
Đức Duy im lặng
Quang Anh bước đến gần hơn giọng nói trầm đục vang lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù có chuyện gì đi nữa, thì cũng đừng gánh vác một mình
Đức Duy nhìn người trước mặt, lần đầu tiên cậu không biết phải trả lời thế nào..
Bơi sâu trong lòng..cậu hiểu rằng kẻ đứng trong bóng tối đó bắt đầu nhắm mục tiêu vào cả hai
—————————
————-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play