Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chỉ Luôn Là Em [Nguyên Văn]

1.

1. – Ánh mắt
___
Mùa hè năm ấy đến muộn hơn mọi năm một chút.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ lớp học, trải dài trên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Tiếng quạt trần quay đều đều trên đỉnh đầu, hòa cùng tiếng nói chuyện rôm rả của học sinh trước giờ vào lớp.
Trương Quế Nguyên chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sân trường đông người.
Tiếng cười.
Tiếng gọi nhau í ới.
Tiếng bóng rổ nảy trên mặt sân.
Tất cả đều rất bình thường.
Cho đến khi một giọng nói vang lên bên cạnh.
???
???
Cho mình ngồi đây được không?
Quế Nguyên quay đầu.
Đứng trước mặt anh là một cậu con trai cao gầy, mái tóc hơi rối vì chạy vội dưới nắng.
Đôi mắt rất đẹp.
Là kiểu đẹp khiến người ta nhìn một lần sẽ nhớ rất lâu.
Quế Nguyên im lặng hai giây.
Sau đó gật đầu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ừ.
Cậu trai ngồi xuống.
Đặt cặp lên bàn.
Thở phào nhẹ nhõm.
???
???
Hên quá.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Hên gì?
???
???
Mình tưởng hết chỗ rồi.
Quế Nguyên bật cười.
Khóe môi cong lên rất nhẹ.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Trong lớp còn cả đống chỗ.
???
???
Nhưng chỗ này gần cửa sổ.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
???
???
Với lại nhìn cậu có vẻ dễ nói chuyện.
Lần này đến lượt Quế Nguyên không biết phải đáp thế nào.
Anh chỉ khẽ cười.
Rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
???
???
Gì chứ?
Cậu trai nghiêng đầu.
???
???
Mình nói thật mà.
Quế Nguyên lắc đầu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không có gì.
Thật ra anh cũng không biết.
Tại sao chỉ một câu nói đơn giản như vậy lại khiến tâm trạng mình tốt lên.
Tiếng chuông vào học vang lên.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp.
Sau vài lời giới thiệu ngắn gọn.
Bà yêu cầu từng học sinh đứng dậy tự giới thiệu bản thân.
Đến lượt cậu trai ngồi cạnh.
Cậu đứng lên.
Nở nụ cười tươi đến mức cả lớp đều chú ý.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Mình là Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Rất vui được làm quen với mọi người.
Dương.
Bác.
Văn.
Ba chữ ấy vô tình ở lại trong trí nhớ của Quế Nguyên.
Dù lúc đó anh hoàn toàn không biết.
Sau này mình sẽ nhớ cái tên ấy lâu đến mức nào.
Buổi học trôi qua rất nhanh.
___
Đến giờ nghỉ trưa.
Cả lớp gần như kéo nhau xuống căn tin.
Chỉ còn Quế Nguyên ngồi lại làm nốt bài tập.
Anh vốn không thích nơi đông người.
Cho nên cũng không định đi đâu.
???
???
Không ăn trưa à?
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Quế Nguyên ngẩng đầu.
Là Dương Bác Văn.
Trên tay còn cầm hai chai nước.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không đói.
Bác Văn nhíu mày.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không đói cũng phải uống nước.
Nói rồi.
Không đợi Quế Nguyên từ chối.
Cậu đặt một chai nước xuống bàn anh.
Lạnh đến mức trên thân chai còn đọng những giọt nước nhỏ li ti.
Quế Nguyên nhìn chai nước.
Lại nhìn người trước mặt.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Cho mình?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ừ.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sao tự nhiên cho mình?
Bác Văn suy nghĩ vài giây.
Sau đó đáp.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì cậu ngồi cạnh mình.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lý do này chưa đủ hả?
Quế Nguyên bật cười.
Lần này là cười thật.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đủ rồi.
____
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Lâu lâu đổi gió viết Nguyên Văn tí nhể😔
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Năm nay thấy Nguyên Văn cũng có hint chứ bộ..
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Mà hơi thốn nha:))

2.

2. – 12 giờ 17 phút
___
Dương Bác Văn phát hiện Trương Quế Nguyên là một người rất kỳ lạ.
Ví dụ như bây giờ.
Giờ nghỉ trưa đã trôi qua gần một nửa.
Cả lớp vẫn còn nhốn nháo.
Có người tranh thủ chép bài.
Có người ngủ gục trên bàn.
Có người đứng tụm năm tụm ba ở cuối lớp.
Chỉ có Trương Quế Nguyên vẫn ngồi yên bên cửa sổ.
Tay cầm bút.
Mắt nhìn đề bài.
Từ lúc Bác Văn quay lại lớp đến giờ, tư thế gần như không thay đổi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không chán à?
Bác Văn chống cằm hỏi.
Quế Nguyên ngẩng đầu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Hả?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Suốt ngày học.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh sống như ông cụ non vậy.
Quế Nguyên im lặng vài giây.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sao em biết anh lớn tuổi hơn em?
Lần này đến lượt Bác Văn nghẹn họng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
………
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em đoán.
Khóe môi Quế Nguyên khẽ cong lên.
Là cười.
Rõ ràng là cười.
Nhưng rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ bỏ lỡ.
Bác Văn bỗng nhiên thấy thành tựu.
Ít nhất hôm nay cậu đã khiến người này cười hai lần.
____
Buổi chiều.
Tiết thể dục.
Cả lớp bị giáo viên bắt chạy quanh sân trường.
Mới được nửa vòng.
Tiếng than trời đã vang lên khắp nơi.
Bác Văn vừa chạy vừa thở.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chết mất...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chết thật mất...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Trường mình muốn giet học sinh.
Người bên cạnh không đáp.
Cậu quay đầu.
Phát hiện Quế Nguyên vẫn chạy đều đều.
Thậm chí còn không thở gấp.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh là người máy hả?
Quế Nguyên liếc cậu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy sao anh không mệt?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Vì mới chạy nửa vòng.
Bác Văn muốn tuyệt giao ngay lập tức.
Đến vòng thứ hai.
Bác Văn chính thức bỏ cuộc.
Cậu giảm tốc độ.
Đi bộ.
Sau đó ngồi xuống ghế đá bên sân.
Mồ hôi chảy dọc theo thái dương.
Nóng muốn chết.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Này.
Một chai nước xuất hiện trước mặt.
Bác Văn ngẩng đầu.
Là Quế Nguyên.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Uống đi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh mua hả?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ừ.
Bác Văn nhận lấy.
Mở nắp.
Uống một ngụm lớn.
Mát đến mức muốn khóc.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em tưởng anh không thích đông người.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thì?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy sao còn xuống căn tin?
Quế Nguyên nhìn sang hướng khác.
Một lúc sau mới đáp.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tiện đường.
Bác Văn không nghi ngờ gì.
Chỉ cười.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy cảm ơn nha.
Nhưng điều Bác Văn không biết là.
Căn tin nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại.
___
Chiều hôm đó.
Lúc tan học.
Mưa bất ngờ đổ xuống.
Học sinh đứng chen chúc dưới mái hiên.
Tiếng than vãn vang khắp nơi.
Bác Văn nhìn màn hình điện thoại.
Rồi nhìn trời.
Lại nhìn điện thoại.
Rồi nhìn trời.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Quên mang ô?
Giọng Quế Nguyên vang lên bên cạnh.
Bác Văn gật đầu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ừ.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Gia đình tới đón không?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Bạn bè?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Vậy sao?
Bác Văn nhún vai.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chạy thôi.
Nói xong liền chuẩn bị lao ra ngoài.
Nhưng cổ tay đột nhiên bị giữ lại.
Cậu quay đầu.
Quế Nguyên đang nhìn mình.
Không nói gì.
Chỉ đưa cây ô trong tay tới.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh đưa em.
Bác Văn chớp mắt.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy còn anh?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Anh có thể chạy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không được.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Được.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không được.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
……
___
Cuối cùng.
Hai người đứng dưới cùng một cây ô.
Con đường về nhà không dài.
Nhưng cũng không ngắn.
Mưa rơi lộp bộp trên mặt ô.
Tiếng xe cộ vọng từ xa.
Mùi đất ẩm sau cơn mưa len lỏi trong không khí.
Bác Văn đi bên cạnh.
Đột nhiên hỏi:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Hửm?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh đối xử tốt với ai cũng vậy hả?
Quế Nguyên hơi khựng lại.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi mới đáp.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không biết.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không biết là sao?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Chưa thử.
Bác Văn bật cười.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh nói chuyện khó hiểu ghê.
Quế Nguyên không trả lời.
Chỉ khẽ siết chặt cán ô.
___
Tối hôm đó.
12 giờ 17 phút.
Trương Quế Nguyên vẫn chưa ngủ.
Anh nằm trên giường.
Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối.
Trong thư viện ảnh.
Có một bức hình mới.
Ảnh chụp bầu trời xám xịt sau cơn mưa chiều.
Nhưng nếu nhìn kỹ.
Ở góc ảnh.
Có bóng dáng một người đang cười.
Mờ đến mức gần như không thấy.
Quế Nguyên nhìn bức ảnh rất lâu.
Sau đó mở phần ghi chú.
Gõ một dòng ngắn ngủi.
'13/03/2019'
'Em quên mang ô.'
'Trời mưa rất lớn.'
'Nhưng em cười suốt đường về.'
Anh đọc lại một lần.
Rồi lưu.
Tắt màn hình.
Không ai biết.
Một ghi chú rất bình thường vừa được thêm vào.
Cũng không ai biết.
___
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Hihi:))
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Đu all Văn nó lên xuống lắm các bn ạ😔
Rim ác quỷ😈
Rim ác quỷ😈
Nói chứ Rim đu nhiều All lắm cơ:))

3.

3. – Thói quen
___
Dương Bác Văn có một thói quen.
Mỗi khi căng thẳng.
Cậu sẽ xoay bút.
Mỗi khi vui.
Cậu sẽ huýt sáo.
Mỗi khi nói dối.
Tay phải sẽ vô thức chạm vào vành tai.
Và mỗi khi buồn.
Cậu sẽ im lặng.
Trương Quế Nguyên phát hiện ra điều đó vào một buổi sáng thứ Hai.
Thời tiết không tốt lắm.
Bầu trời xám xịt.
Không khí trong lớp cũng chẳng khá hơn.
Tiết đầu tiên là kiểm tra Toán.
Mà môn Toán lại là thứ Dương Bác Văn ghét nhất.
Ít nhất là theo lời cậu nói.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tôi chắc chắn sẽ chet.
Bác Văn úp mặt xuống bàn.
Giọng nói nghe như người vừa mất hết hy vọng sống.
Quế Nguyên lật sách.
Không ngẩng đầu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không đâu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Có.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Có.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Bác Văn ngồi bật dậy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không hiểu đâu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Hiểu gì?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đây là cảm giác của người sắp bị điểm thấp.
Quế Nguyên nhìn cậu.
Hai giây.
Rồi đẩy một tờ giấy sang.
Bác Văn cúi đầu.
Là công thức.
Những phần dễ nhầm nhất.
Được viết rất gọn gàng.
Rất dễ hiểu.
Bác Văn ngơ ngác.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh viết lúc nào vậy?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Trưa hôm qua.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hả?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tối qua em than trên nhóm lớp.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lúc đó em có nói hả?
Quế Nguyên bình thản.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ừ.
Dương Bác Văn không biết.
Đó là lần đầu tiên trong đời.
Có người nhớ một câu than vãn vu vơ của mình.
___
Kết quả kiểm tra được trả vào buổi chiều.
Bác Văn đạt điểm khá.
Không cao.
Nhưng cũng không thấp.
Cậu vui đến mức chạy quanh lớp khoe với mọi người.
???
???
Lên mặt vừa thôi.
Bạn cùng bàn phía trước cười.
Bác Văn chống nạnh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tôi có quyền.
???
???
Điểm vậy mà cũng khoe.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Còn hơn cậu.
Tiếng cười vang khắp lớp.
Không ai để ý.
Ở cuối dãy bàn cạnh cửa sổ.
Trương Quế Nguyên cũng đang cười.
Rất khẽ.
____
Buổi chiều tan học.
Bác Văn lại bị giữ ở trường.
Lý do rất đơn giản.
Cậu làm lớp trực nhật.
Khi quét dọn xong.
Mặt trời đã gần lặn.
Ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả hành lang.
Lớp học trống trơn.
Chỉ còn tiếng chổi quét trên nền nhà.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cuối cùng cũng xong.
Bác Văn duỗi người.
Cảm giác như xương cốt sắp rời ra.
???
???
Chưa.
Một giọng nói vang lên.
Bác Văn quay đầu.
Giật mình.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh chưa về?
Quế Nguyên ngồi ở bàn cuối.
Trên bàn là một chồng đề cương.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh ở đây từ nãy giờ?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ừ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Để làm gì?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Học.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
……
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh đáng sợ thật đấy.
Quế Nguyên bật cười.
Lần này tiếng cười rõ hơn một chút.
___
Hai người cùng rời khỏi trường.
Con đường về nhà yên tĩnh hơn bình thường.
Đi được nửa đường.
Bác Văn đột nhiên dừng lại.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sao vậy?
Bác Văn nhìn sang bên kia đường.
Một con mèo nhỏ đang mắc kẹt dưới bụi cây.
Bộ lông dính đầy bùn đất.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đợi em chút.
Nói xong.
Cậu chạy sang.
___
Mười phút sau.
Con mèo được cứu ra.
Bác Văn ngồi xổm bên lề đường.
Áo đồng phục dính bẩn.
Tay cũng dính bẩn.
Nhưng vẫn cười rất vui.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
May quá.
Cậu vuốt đầu con mèo.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không sao rồi.
Hoàng hôn phủ lên gương mặt cậu.
Ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Trương Quế Nguyên đứng phía xa.
Nhìn rất lâu.
Rất lâu.
Cho tới khi Bác Văn quay lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh nhìn gì vậy?
Quế Nguyên khựng lại.
Một giây.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không có gì.
Anh quay đầu đi trước.
Bác Văn không thấy.
Tai anh hơi đỏ.
___
Đêm hôm đó.
11 giờ 53 phút.
Trương Quế Nguyên mở ghi chú.
'18/03/2019'
'Hôm nay em cứu một con mèo.'
'Áo bẩn.'
'Tay bẩn.'
'Nhưng em rất vui.'
Anh dừng lại.
Nhìn dòng chữ ấy.
Rồi thêm một câu nữa.
'Có lẽ em không biết.'
'Nhưng lúc cười...'
'Em rất đẹp.'
Viết xong.
Anh nhìn màn hình thật lâu.
Cuối cùng.
Vẫn xóa đi.
Chỉ giữ lại dòng đầu tiên.
'18/03/2019'
'Hôm nay em cứu một con mèo.'
Có những lời.
Ngay cả khi không có người đọc.
Anh vẫn không dám giữ lại.
Ngoài cửa sổ.
Gió đêm khẽ lay rèm cửa.
Màn hình điện thoại tối đi.
Trong thư mục ảnh.
Lại xuất hiện thêm một tấm hình mới.
Là ảnh một cậu thiếu niên đang ngồi xổm bên lề đường.
Ôm một con mèo nhỏ trong lòng.
Cười đến mức mắt cong lên.
Trương Quế Nguyên nhìn bức ảnh vài giây.
Sau đó khóa màn hình.
Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lay rèm cửa.
Con mèo nhỏ trong ảnh vẫn đang được ôm trong lòng một cậu thiếu niên chẳng hề hay biết gì.
Cũng giống như cậu.
Không biết rằng có những người sẽ nhớ một khoảnh khắc rất lâu.
Chỉ vì khoảnh khắc ấy thuộc về mình.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play