Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Đừng Hận Anh!!!

Chương 1: Người cũ gặp lại

Ba năm.
Khoảng thời gian đủ để một thành phố đổi thay.
Đủ để những hàng cây trước cổng trường lớn lên.
Nhưng...
Lại không đủ để Hoàng Đức Duy quên đi Nguyễn Quang Anh.
___________________
Buổi sáng đầu tuần.
Sân trường đại học nhộn nhịp hơn thường ngày. Tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng loa thông báo khiến không khí trở nên náo nhiệt.
Đức Duy đeo balo, lặng lẽ bước qua cổng trường.
Thành An huýt vai cậu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Này,hôm nay trường có sinh viên trao đổi với doanh nghiệp lớn đến giao lưu đấy
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//cười// Nghe bảo toàn trai đẹp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười nhạt// Đẹp thì liên quan gì đến tao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//thở dài// Mày đúng là hết thuốc chữa
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ba năm rồi, mày định sống với quá khứ đến bao giờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười gượng// ...tao không biết
Không phải cậu không muốn quên.
Mà là...
Không thể.
Ba năm trước.
Chỉ bằng một câu nói của Quang Anh:Mình chia tay đi.
Không lời giải thích.
Không một lý do.
Không một cơ hội níu kéo.
Ba năm qua...
Ngày nào cậu cũng tự hỏi.
"Mình đã làm sai điều gì?"
Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.
_____________
Bên ngoài cổng trường.
Một chiếc xe màu đen từ từ dừng lại.
Cửa xe mở ra.
Nguyễn Quang Anh bước xuống.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng người cao ráo cùng gương mặt lạnh lùng khiến không ít người xung quanh phải ngoái nhìn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười// Mới xuống xe đã có người chụp lén rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//khoanh tay// Đẹp trai cũng khổ
Quang Anh không đáp.
Ánh mắt hắn vô thức hướng về phía sân trường.
Rồi...
Dừng lại.
Giữa đám đông
Hoàng Đức Duy đang đứng cách hắn chưa đầy mười mét.
Ba năm không gặp.
Đức Duy gầy hơn trước.
Mái tóc được cắt ngắn hơn.
Nhưng đôi mắt ấy...
Vẫn là đôi mắt khiến Quang Anh nhớ đến từng đêm.
Trái tim hắn bỗng nhói lên.
Ở phía đối diện.
Đức Duy cũng nhìn thấy Quang Anh.
Chiếc cốc cà phê trên tay rơi xuống đất.
Đức Duy đứng chết lặng.
Hai mắt đỏ hoe.
Mọi cảm xúc mà cậu cố chôn giấu suốt ba năm đều ùa về trong khoảnh khắc ấy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy...
Đức Duy không nghe thấy.
Trong mắt cậu lúc này...
Chỉ còn hình bóng của Quang Anh.
Quang Anh khẽ siết chặt bàn tay.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đi đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ít nhất cũng chào một tiếng
Quang Anh mím môi.
Rồi...
Hắn bước thẳng về phía Đức Duy
Mỗi bước chân đều nặng như chì.
Đức Duy cảm thấy tim mình đập đến nghẹt thở.
Ba năm rồi...
Cuối cùng Quang Anh cũng chịu đến gần cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Quang Anh
Quang Anh dừng lại trước mặt cậu.
Khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
Đức Duy nhìn người mình yêu bằng ánh mắt đầy hy vọng
Cậu nghĩ...
Có lẽ hôm nay sẽ có lời giải thích.
Có lẽ...
Quang Anh sẽ nói rằng năm đó chỉ là hiểu lầm.
Nhưng...
Quang Anh chỉ khẽ gật đầu.
Giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi đi nhờ
Nói rồi.
Hắn lướt qua Đức Duy.
Không ngoảnh đầu.
Không dừng lại.
Như thể...
Hai người chỉ là những người xa lạ từng vô tình gặp nhau.
Đức Duy đứng bất động.
Nụ cười trên môi dần biến mất.
Khóe mắt đỏ lên.
Bàn tay siết chặt đến bật máu.
Ở phía sau.
Không ai nhìn thấy.
Ngay khi quay lưng lại.
Khóe mắt Quang Anh cũng đã đỏ.
Hắn không dám quay đầu.
Vì chỉ cần nhìn thêm Đức Duy một giây nữa thôi...
Hắn sợ mình sẽ không đủ can đảm để tiếp tục đóng vai một người đã hết yêu.

Chương 2: Bí mật sau lời chia tay

Sau buổi gặp lại đầy lạnh nhạt, cả ngày hôm đó không ai thấy Nguyễn Quang Anh cười lấy một lần.
Đăng Dương và Quang Hùng nhìn nhau.
Họ biết rất rõ...
Quang Anh là kiểu người đã yêu thì sẽ yêu hết lòng.
Là người sẵn sàng thức trắng đêm chăm Đức Duy khi cậu sốt.
Là người chạy gần mười cây số chỉ để mua chiếc bánh Đức Duy thích.
Là người từng nói: "Nếu sau này chia tay, người nói câu đó chắc chắn sẽ không phải tao."
Vậy nên...
Họ chưa bao giờ tin Quang Anh là người dễ dàng hết yêu.
_________________
Chiều muộn.
Ba người ngồi trong quán cà phê quen thuộc.
Không khí im lặng đến ngột ngạt.
Đăng Dương đặt mạnh ly nước xuống bàn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao hỏi thật
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra
Quang Anh vẫn cúi đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày nghĩ tụi tao tin à ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ba năm trước người yêu Đức Duy nhất là mày
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ba năm sau người làm Đức Duy đau nhất cũng là mày
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tao không tin một người như mày lại đi gieo hy vọng cho người khác rồi lại tự tay dập tắt nó
Đăng Dương tiếp lời.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nếu mà hết yêu nhìn thẳng vào mắt tao mà nói
Quang Anh im lặng rất lâu.
Đôi tay dưới gầm bàn siết chặt đến nổi gân xanh.
Cuối cùng cậu khàn giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chưa từng hết yêu
Đăng Dương và Quang Hùng đều sững người.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vậy tại sao?
Quang Anh nhắm mắt.
Giọng nói đầy mệt mỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gia đình tao không chấp nhận
Hai người lặng đi.
Quang Anh cười chua chát.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngày ba tao biết chuyện tao và Đức Duy yêu nhau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ổng bắt tao chia tay Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không đồng ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao cãi nhau với gia đình suốt nhiều tháng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Rồi sao nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba tao nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu con còn tiếp tục qua lại với Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng trách gia đình nó gặp rắc rối
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ý ông ấy là?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ông ấy sẽ dùng quyền lực để chèn ép gia đình Đức Duy
Giọng Quang Anh nghẹn lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không biết ông ấy sẽ làm đến mức nào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tao không dám cược
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ vì vậy mà mày chia tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao thà để Đức Duy hận tao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn hơn để em ấy hoặc gia đình em ấy phải gánh hậu quả vì tao
Nói đến đây, Quang Anh lấy từ trong ví ra một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là cậu và Đức Duy đứng dưới gốc phượng, cả hai đều cười rất hạnh phúc.
Tấm ảnh đã cũ đến mức các góc đều sờn.
Quang Hùng nhìn mà nghẹn lòng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ba năm rồi...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày vẫn giữ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những thứ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn bỏ cũng không bỏ được
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//thở dài// Hiểu rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không phải là mày hết yêu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mà vì bị ép
Quang Hùng cũng gật đầu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nhưng Đức Duy không biết
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thì trong mắt cậu ấy mày chính là người phản bội tình cảm của cậu ấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần em ấy bình yên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù em ấy có hận tao cả đời...tao cũng chấp nhận
Bên ngoài cửa kính, trời bắt đầu đổ mưa.
Không ai biết rằng...
Ở một góc khuất gần quán cà phê, Đức Duy vừa đi ngang qua.
Cậu chỉ kịp nhìn thấy Quang Anh đang ngồi với hai người bạn, rồi lặng lẽ quay đi.
Cậu không nghe được cuộc nói chuyện.
Cũng không biết...
Người mà cậu nghĩ đã hết yêu mình, thực ra vẫn luôn yêu cậu như ngày đầu.

Chương 3: Cuộc nói chuyện

Ba ngày sau khi gặp lại Quang Anh.
Đức Duy nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
📲Chào cháu, bác là Nguyễn Văn Khải ba của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Cháu chào bác
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
📲Chiều nay bác muốn gặp cháu một lát
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
📲Được chứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Vâng
5 giờ chiều.
Trong phòng làm việc của Chủ tịch Nguyễn.
Ông Nguyễn ngồi sau bàn làm việc, còn Đức Duy ngồi đối diện.
Không khí yên tĩnh đến ngột ngạt.
Một lúc lâu sau, ông Nguyễn mới lên tiếng.
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Ba năm trước
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Chính bác là người yêu cầu Quang Anh chia tay cháu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu biết
Ông Nguyễn hơi bất ngờ
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Quang Anh nói cho cháu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu tự biết được
Ông Nguyễn không hỏi thêm.
Ông lấy từ ngăn bàn ra một phong bì.
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Bác muốn gia đình cháu chuyển sang nơi khác sống
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Mọi chi phí bác sẽ lo
Đức Duy nhìn phong bì.
Rồi nhẹ nhàng đẩy nó trở lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi bác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu không thể nhận
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Tại sao?
Đức Duy hít một hơi thật sâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác có thể nghe cháu nói vài phút được không ạ?
Ông khẽ gật đầu.
Đức Duy nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.
Giọng cậu bình tĩnh nhưng chân thành.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác thương Quang Anh không ạ?
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nó là con trai bác
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Đương nhiên bác sẽ thương
Đức Duy mỉm cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy bác có muốn anh ấy sống hạnh phúc không?
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Nguyễn Văn Khải(cha Quang Anh)
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày mà anh ấy cưới một người mà anh ấy không yêu...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mỗi ngày đều phải sống vì sự sắp đặt của người khác...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác nghĩ anh ấy có thực sự hạnh phúc không?
Ông Nguyễn im lặng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu biết bác phản đối không phải vì ghét cháu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà vì lo cho tương lai của anh ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lo người khác sẽ dị nghị
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lo cho con trai mình chịu nhiều áp lực
Ông Nguyễn nhìn cậu.
Ánh mắt đã dịu đi phần nào.
Đức Duy cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng bác ơi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Điều làm Quang Anh đau nhất không phải là lời nói của người ngoài
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà là phải tự tay rời xa người mình yêu
Cậu khẽ mỉm cười.
Một nụ cười rất buồn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba năm trước...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy chia tay cháu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lúc đầu cháu nghĩ anh ấy hết yêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu trách anh ấy, giận anh ấy thậm chí còn ghét anh ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho đến khi cháu biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người ép anh ấy buông tay là bác
Ông Nguyễn siết chặt bàn tay.
Giọng Đức Duy không hề trách móc
Cậu chỉ nhẹ nhàng nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác ạ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Yêu một người không phải vì họ là con trai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà ở bên người đó, được là chính mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu hai người thật lòng yêu nhau, biết tôn trọng nhau và sống tử tế...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì tình yêu ấy không phải là điều sai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sai chỉ là khi vì định kiến mà khiến người mình yêu thương phải chịu trong đau khổ
Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Đức Duy đứng dậy
Cúi đầu thật sâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu không xin bác chấp nhận cháu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu chỉ mong
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một ngày nào đó bác sẽ chấp nhận việc Quang Anh được sống cuộc đời mà anh ấy mong muốn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bởi vì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con người chỉ sống một lần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu ngay cả người mình yêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng không thể ở bên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì thành công đến đâu cũng khó mà hạnh phúc
Nói xong, Đức Duy quay người rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Ông Nguyễn vẫn ngồi yên.
Ánh mắt dừng trên tấm ảnh Quang Anh hồi nhỏ đặt trên bàn.
Lần đầu tiên sau ba năm...
Ông tự hỏi.
Có phải mình đang bảo vệ con... hay đang khiến con mất đi điều quan trọng nhất?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play