Giữa lòng miền Tây Nam Bộ thuở vàng son, nơi những mái nhà ngói đỏ của bậc bá hộ đối lập gay gắt với tiếng chuông chùa tịch mịch bên sông, có một mối duyên định mệnh đầy trớ trêu đã chớm nở.
Cậu Hai Trương Ngọc Song Tử – đại thiếu gia Trương gia danh giá, vừa trở về sau bao năm du học trời Tây. Ở tuổi 33, cậu mang tư tưởng tân thời, tôn sùng khoa học và bài trừ mọi điều thần thánh, mê tín dị đoan. Ấy thế mà, “ông cụ non” ngạo nghễ ấy lại bị má ruột ép đi chùa cầu duyên vì cái tội kén cá chọn canh, ế lâu năm.
Chính tại sân tự thanh tịnh ấy, nhát chổi quét lá đa của Trịnh Nhật Tư đã vô tình va phải cuộc đời cậu.
Cậu thiếu niên 17 tuổi mồ côi từ nhỏ, lớn lên dưới bóng Phật đài, ngày ngày vừa học chữ, vừa bốc thuốc cứu người. Một người ôm trọn đức tin thuần khiết, một người chỉ tin vào thực tế phương Tây, hai thế giới đối nghịch chan chát ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thế nhưng, định mệnh khéo trêu đùa khi sợi tơ hồng lại buộc chặt hai con người ngược lối. Giữa những buổi chiều tà rực đỏ trên sông nước miền Tây, tình cảm âm thầm nảy nở, vượt qua cả sự đối nghịch về tín ngưỡng.
Nhưng thời cuộc bấy giờ nào dễ dung thứ cho một đoạn tình cảm trái ngang. Tiếng xì xầm bàn tán của xóm làng, những định kiến nghiệt ngã về giới tính và danh gia vọng tộc như những làn sóng dữ chực chờ nhấn chìm họ.
Đứng trước giông bão cuộc đời, Nhật Tư sẽ chọn khoác lên mình tấm áo cà sa cắt đứt hồng trần, hay bước theo tiếng gọi của con tim?
Và Cậu Hai Song Tử liệu có dám từ bỏ lầu tía gác son, quay lưng với nghĩa vụ cưới vợ sinh con để giữ lấy người mình thương?
Ba lạy trọn tình, liệu có đổi được một đời bình yên bên bến nước phù sa?
"Một lạy tạ ơn hoằng pháp độ sinh.
Một lạy đáp đền dưỡng dục sinh thành.
Và một lạy này... để kết nghĩa phu thê, dù có nghịch lại cả đất trời."