Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap/QA.ĐD] Chuyến Tàu Mùa Xuân

Chapter 1: Sân ga số 4 và người lạ từng quen

Tiếng còi tàu vang lên, xé toạc bầu không khí lành lạnh của một buổi sáng đầu xuân. Sân ga số 4 đông nghẹt người, đa phần đều là những tân sinh viên tay xách nách mang, gương mặt vừa háo hức vừa bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa trưởng thành.
Hoàng Đức Duy chật vật kéo theo chiếc vali size lớn, một tay ôm khư khư chiếc máy ảnh cũ trước ngực. Cậu thở phào một hơi khi tìm thấy toa số 3 – toa tàu sẽ đưa cậu đến trường Đại học Mùa Xuân.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đèo mẹ, đông vãi chưởng
Duy lẩm bẩm, vất vả len qua dòng người để tìm số ghế của mình. Ghế sát cửa sổ, một vị trí hoàn hảo để ngắm cảnh. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì cậu đã khựng lại trước cái giá để đồ trên cao. Chiếc vali của cậu vừa to vừa nặng, mà chiều cao của Duy thì... có hạn. Cậu cố sống cố chết nhón chân, hai tay đẩy mạnh cái vali lên nhưng trọng lượng của nó suýt nữa làm cậu ngã ngửa ra sau.
Này cẩn thận chút, để tôi giúp
​Một giọng nói trầm thấp, có chút khàn nhẹ vang lên ngay đỉnh đầu. ​Trước khi Duy kịp phản ứng, một cánh tay vững chãi đã vươn tới từ phía sau. Người nọ dễ dàng nhấc bổng chiếc vali nặng trịch của cậu lên, đẩy gọn gàng vào góc giá đỡ. ​Duy giật mình quay lại. Đập vào mắt cậu là một chàng trai cao lớn, mặc chiếc áo khoác denim năng động bên ngoài áo hoodie đen. Gương mặt người kia vô cùng góc cạnh, sống mũi cao thẳng và đôi mắt sắc bén nhưng lại nhìn cậu với ánh mắt khá lịch sự. Khoảng cách quá gần khiến Duy ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng – mùi gỗ thông mát lạnh, quen thuộc đến kỳ lạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À cảm ơn cậu rất nhiều nhé //Mỉm cười//
Chàng trai kia chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm rồi ngồi xuống chiếc ghế ngay đối diện Duy. Hóa ra, họ là bạn đồng hành chung một bàn trà. ​Chuyến tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng xình xịch đều đặn vang lên, mang theo những cánh hoa sưa bay bay ngoài cửa sổ. Sự im lặng giữa hai người lạ mặt khiến Duy có chút không thoải mái. Cậu lén quan sát người đối diện qua phản chiếu trên tấm kính cửa sổ. Anh chàng kia đang đeo tai nghe, chăm chú nhìn vào cuốn sổ tay trên đùi, dáng vẻ chín chắn và có phần lạnh lùng. ​Nguyễn Quang Anh – chàng trai đối diện – thực chất cũng đang không tập trung. Anh khẽ liếc nhìn cậu bạn nhỏ nhắn trước mặt. Cậu nhóc kia có mái tóc hơi rối, đôi mắt tròn xoe sáng ngời như chứa cả một bầu trời sao, lúc này đang bận rộn lôi từ trong balo ra một hộp kẹo ngậm vị bạc hà bưởi hồng. ​Nhìn thấy nhãn hiệu của hộp kẹo, tim Quang Anh bỗng đập lệch một nhịp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Chiếc hộp kẹp đó...hình như là vị ổi hồng"
​Duy lấy hết can đảm lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng. Cậu chìa hộp kẹo về phía anh, cười toe toét:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này , cậu gì đó ơi,ăn không ?
Trong ký ức của anh, mười năm trước cũng có một cậu nhóc béo lùn, lúc nào cũng khóc nhè bắt anh phải đi mua bằng được loại kẹo này thì mới chịu nín. Nhưng đứa nhỏ năm đó làm sao có thể là chàng trai thanh tú trước mặt này được? Quang Anh khẽ lắc đầu, tự cười thầm sự đa nghi của mình. Mười năm xa cách ở một thành phố khác đã mài giũa anh thành một con người hoàn toàn khác, và anh tin, người bạn thuở nhỏ của mình chắc cũng đã thay đổi rồi.
​Quang Anh nhìn hộp kẹo, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân của Duy. Sự lạnh lùng trên mặt anh vô thức mềm xuống. Anh tháo một bên tai nghe, chìa tay đón lấy viên kẹo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn nhé
Cả hai nhìn nhau, trao nhau cái gật đầu xã giao của những người bạn mới quen. Tiếng bánh xe lướt trên đường ray đưa họ lao về phía trước. Họ ngồi đối diện nhau, trò chuyện về ngôi trường sắp tới, hoàn toàn không hay biết rằng, người mà mình tìm kiếm suốt mười năm qua, hóa ra lại đang ở ngay trong tầm mắt. ​Chuyến tàu mùa xuân đã khởi hành, và bánh xe định mệnh của hai người cũng bắt đầu quay trở lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tên cậu là gì thế ?, tớ mình Hoàng Đức Duy
​Quang Anh ngẩn ra một giây khi nghe cái tên đó, nhưng rồi anh lại nghĩ trên đời này người trùng họ trùng tên thiếu gì. Anh thu lại cảm xúc, nhẹ nhàng mỉm cười đáp lời:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À ừ, tôi là Nguyễn Quang Anh
Duy hào hứng hẳn lên, tự nhiên như đã quen từ lâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À vậy cậu cũng học trường "Mùa Xuân" đúng không ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À ừ đúng rồi, tôi là học sinh năm nhất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rất vui khi gặp cậu nhé //mỉm cười nhẹ//
Thấy nụ cười đó từ Đức Duy, Quang Anh hơi khựng lại, nó làm cậu nhớ về người bạn cũ của mình, người bạn mà lúc cậu rời đi đã chưa kịp nói lời tạm biệt
Chuyến tàu mùa xuân đã khởi hành, và bánh xe định mệnh của hai người cũng bắt đầu quay trở lại.

Chapter2 : Liệu có phải là cậu ấy ?

​Tiếng loa phát thanh trên tàu vang lên đều đặn, thông báo chuyến tàu sắp tiến vào ga trung tâm của thành phố mùa xuân. Suốt dọc đường đi, cuộc trò chuyện giữa Quang Anh và Đức Duy diễn ra tự nhiên một cách kỳ lạ. Dù mới gặp nhau chưa đầy hai tiếng, nhưng cả hai đều có cảm giác thoải mái đến mức khó tin, cứ như thể giữa họ đã có một sự thấu hiểu ngầm từ rất lâu trước đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu định ở ký túc xá hay thuê phòng ngoài? //Quang Anh vừa gập cuốn sổ tay lại vừa hỏi.\\
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//​Duy vừa nhai kẹo vừa đáp, hai má hơi phồng lên:\\ Tớ ở ký túc xá của trường á. Nghe nói phòng ốc ở đấy mới sửa sang lại, đẹp lắm. Còn cậu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi cũng vậy. Khu B
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ôi thế thì gần khu A của tớ rồi! //Duy híp mắt cười, vô thức làm một hành động quen thuộc: cậu giơ ngón tay út ra theo thói quen\\
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy hôm nào rảnh nhớ dắt tớ đi ăn kem gần trường nhé. Tớ mù đường lắm, có gì phải bao bọc tớ đấy.
​Nhìn ngón tay út nhỏ nhắn đang chìa ra trước mặt, đồng tử của Quang Anh khẽ co rút. Lại một mảnh ký ức cũ kỹ hiện về. Ngày xưa, mỗi lần bắt anh hứa hẹn điều gì, đứa nhỏ kia cũng sẽ phụng phịu giơ ngón út ra bắt anh "ngoéo tay". ​Quang Anh nhìn chằm chằm ngón tay Duy mất vài giây, khiến Duy bỗng thấy ngượng ngùng định rụt tay lại. Nhưng chưa kịp thu tay về, một bàn tay to lớn, ấm áp đã vươn ra, nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón út của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được, bao bọc cậu
Giọng Quang Anh trầm thấp, mang theo một chút ý cười dung túng mà chính anh cũng không nhận ra. ​Khi hai ngón tay chạm vào nhau, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều giật mình. Duy vội vàng rút tay về, quay mặt ra ngoài cửa sổ để giấu đi gò má đang nóng bừng lên. Cậu tự mắng thầm trong lòng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Mày điên rồi Duy ơi, người ta mới giúp mày có một tí mà mày đã rung động cái gì không biết!"
​Chuyến tàu cuối cùng cũng dừng hẳn. Sân ga Đại học Mùa Xuân đón chào họ bằng một cơn gió mang theo hương hoa cỏ nhẹ nhàng. Đúng như lời đã hứa, Quang Anh lại một lần nữa một tay nhấc phăng chiếc vali cồng kềnh của Duy xuống hộ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn cậu nhé, Quang Anh //Duy cười híp mí, đưa tay chỉnh lại chiếc mũ beanie trên đầu.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì. Đi thôi.
​Hai người cùng nhau hòa vào dòng người bước ra khỏi sân ga. Vì là ngày nhập học nên cổng trường đông nghịt các tình nguyện viên và tân sinh viên. Đúng lúc này, một chiếc xe điện chở hành lý của trường bất ngờ mất đà, lao thẳng về phía Duy từ góc cua.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra!
Nhanh như chớp. Anh bước lên một bước, một tay ôm lấy eo Duy, kéo mạnh cậu vào lòng mình, tay còn lại giữ chặt chiếc vali của cậu. Do lực kéo quá mạnh, Duy đập thẳng mặt vào lồng ngực vững chãi của Quang Anh. ​Bịch. Bịch. Bịch. ​Tiếng tim đập mạnh mẽ của Quang Anh truyền thẳng qua lớp áo hoodie đen vào tai Duy. Mùi hương gỗ thông mát lạnh ấy lại một lần nữa bao vây lấy toàn bộ khứu giác của cậu. Trong khoảnh khắc ngột ngạt ấy, Duy bỗng nghe thấy tiếng Quang Anh khẽ xuýt xoa một tiếng "A" nhỏ ở cổ họng – một âm thanh vô thức mỗi khi anh gặp chuyện bất ngờ hoặc bị đau. ​Duy đờ người ra. Âm thanh đó... cái tông giọng trầm nhẹ khi giật mình đó...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Sao lại giống hệt Anh lớn ngày xưa thế này?"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có sao không? Có bị đụng vào đâu không? //Quang Anh vội vàng buông Duy ra, hai tay giữ chặt vai cậu, lo lắng kiểm tra từ trên xuống dưới\\
​Duy ngơ ngác ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén nhưng tràn đầy sự quan tâm của đối phương. Đầu óc cậu rối bời, một cái tên suýt chút nữa đã bật ra khỏi vành môi. Nhưng nhìn gương mặt góc cạnh đầy nam tính, chiều cao vượt trội của chàng trai trước mặt, Duy lại tự gạt đi suy nghĩ điên rồ đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Không thể nào, Anh lớn ngày xưa thấp hơn mình nửa cái đầu, lại còn là một tên mít ướt chính hiệu... Không thể là người này được"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ... tớ không sao. Cảm ơn cậu. //Duy lắp bắp, lùi lại một bước để giữ khoảng cách.\\
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì tốt. //Quang Anh thở phào\\
Nhưng ánh mắt anh lại vô tình lướt qua sợi dây chuyền bạc đang lộ ra dưới cổ áo của Duy. Trên sợi dây có treo một mặt dây chuyền hình chiếc bánh xe nhỏ bằng đồng cũ kỹ. ​Trái tim Quang Anh bỗng chốc thắt lại. Chiếc bánh xe bằng đồng đó... chính là một nửa của món đồ chơi lắp ráp mà anh đã tặng cho người bạn thân nhất của mình trước ngày chuyển nhà 10 năm trước. Anh vẫn luôn giữ nửa còn lại trong ví của mình. ​Quang Anh định mở miệng hỏi, nhưng ngay lúc đó, tiếng loa của ban đón tiếp vang lên:
"Mời các tân sinh viên khoa Kiến trúc tập trung tại sảnh B!".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A, khoa của cậu gọi kìa. // Duy chỉ tay về phía sảnh B, cười nói\\
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đi trước đi, tớ cũng phải sang bên khoa Truyền thông làm thủ tục đây
Quang Anh nuốt lại câu hỏi vào trong. Anh nhìn Duy, ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được. Hẹn gặp lại cậu ở ký túc xá... Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Okie, hẹn gặp lại! //Duy vẫy vẫy tay, kéo vali chạy biến vào đám đông.\\
Quang Anh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cậu bạn mới quen dần hòa vào dòng người. Anh đưa tay chạm vào chiếc ví trong túi quần, nơi có nửa chiếc bánh xe bằng đồng đang nằm yên vị.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Hoàng Đức Duy... Cậu thực sự chỉ là một người trùng tên thôi sao?"

Chapter 3 : Đàn anh và sự ghen tuông nhầm lẫn

Truyện viết lòi lonz ko ai đọc ?
______
Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học ở khoa Truyền thông, Duy mệt bơ phờ kéo vali về phía khu ký túc xá B. Vừa đến chân cầu thang, một bàn tay từ đâu thò ra đập cái 'bốp' rõ đau vào lưng cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đụ má , thằng l nào ?!..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa....
Hoàng Đức Duy! Làm cái gì mà ngơ ngơ ngác ngác như gà mắc tóc thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giật thót mình, quay lại thì thấy một gương mặt quen thuộc đang cười toe toét//
Là Lê Quang Hùng – cạ cứng từ thời cấp 2, người anh kiêm luôn đứa bạn thân đến mức hai gia đình còn coi như con cái trong nhà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ anh Hùng này! Làm em hết cả hồn! //gãi gãi cái lưng đau, nhưng rồi ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhào đến ôm chồm lấy cổ Hùng.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Hùng cũng ở khu B à? Sao bảo đăng ký khu A mà?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thì xin đổi sang đây để ở gần Duy đấy chứ sao? //Hùng khoác tay qua vai Duy, nghiêng đầu gõ nhẹ vào trán cậu một cái đầy cưng nựng.//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không có anh đi theo quản lý thì cái đứa ngơ ngác, mù đường như em có mà sống làm sao được ở cái trường rộng như cái thị trấn này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lúc nào cũng nghĩ xấu về em //Duy cười híp cả mắt, thoải mái tựa hẳn nửa người vào vai Hùng.//
​Cả hai đang trêu đùa chí thúy thì phía sau lưng vang lên tiếng bước chân vững chãi. Một luồng khí lạnh mơ hồ bao trùm lấy không gian. Duy quay lại và bất ngờ khi thấy Quang Anh đang đứng ở bậc cầu thang trên cao, tay cầm cuốn sổ tay, ánh mắt sâu thẳm đang xoáy thẳng vào cánh tay của Hùng đang khoác trên vai cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh! //Duy reo lên, định bước tới nhưng lại bị Hùng vô thức kéo giật ngược lại.//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ai đây Duy? //Hùng nheo mắt nhìn Quang Anh, bản năng bảo vệ bạn thân khiến cậu cất giọng đầy cảnh giác.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À, đây là Quang Anh, bạn tớ mới quen trên tàu lúc sáng. Cậu ấy học Kinh Doanh á. ! //Duy hào hứng giới thiệu, rồi quay sang Quang Anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn đây là Quang Hùng, anh em chí cốt từ thời cấp 2 của tớ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Mười năm không gặp, xung quanh cậu ấy đã có một người bạn thân thiết đến thế này rồi sao?"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào anh. Tôi là Nguyễn Quang Anh //Giọng Quang Anh trầm xuống hẳn, nghe xa cách và lạnh hơn hẳn so với lúc ở trên tàu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chào em. Anh là Quang Hùng.Chí cốt của Duy , cần gì thì hỏi ạnh , anh là học sinh năm 2 //Hùng đáp lại, mày khẽ nhíu. Con trai với nhau, Hùng nhạy cảm nhận ra ngay sự phòng bị và ánh mắt không mấy thiện cảm mà anh chàng học Kinh Doanh này dành cho mình.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quang Anh không buồn để ý đến Hùng nữa, anh bước thẳng tới, tự nhiên vươn tay cầm lấy tay kéo vali của Duy.// Duy, phòng của cậu ở đâu? Tôi xách đồ lên giúp
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ơ, không cần đâu! Để anh xách cho Duy được rồi, dù sao tụi anh cũng chung phòng 302 //Hùng nhanh tay giữ lấy đầu bên kia của chiếc vali, ánh mắt đối đầu trực diện với Quang Anh//
Bầu không khí giữa hai người con trai bỗng trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Duy đứng ở giữa, ngơ ngác hết nhìn Quang Anh lại nhìn Hùng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai người... sao thế? //gãi đầu lúng túng.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//​Quang Anh nhếch môi, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn Hùng:// Tôi hứa bao bọc Duy từ trên tàu rồi. Việc này để tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//​Nói rồi, không đợi Hùng phản ứng, Quang Anh dùng lực kéo nhẹ chiếc vali về phía mình, tay còn lại vô thức nắm lấy cổ tay Duy, dắt cậu bước lên cầu thang. Cái nắm tay chặt chẽ và ấm áp đến mức khiến tim Duy bỗng nảy lên một nhịp liên hồi.//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Ở phía sau, Hùng tặc lưỡi một cái// Thiệc tình, tụi trẻ này ghen giờ còn lộ liễu tới vậy sao ?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play