Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

𓍯(To Survive).ᐟ┊ĐN Blue Lock - Bllk࿐࿔

┊reset game.

ⓘ 𝙒𝘼𝙍𝙉𝙄𝙉𝙂𝙎 | 𝘾𝙖̉𝙣𝙝 𝘽𝙖́𝙤: ⤷ tất cả chỉ đều là giả tưởng (fake). ⤷ joke rất ‘matday’ - ( nếu có nhạy cảm thì lưu ý ) ⤷ đây là fanfic (tất cả tính cách của nhân vật trong nguyên tác có thể bị bẻ cong theo chiều hướng khác) ⤷ có những hình ảnh ‘khó chịu cho người xem’ ⤷ có viết tắt , nhưng không dùng nhiều , đa số dùng nguyên chữ. ------------------------------------------------------
【 𝑩 𝑳 𝑼 𝑬 𝑳 𝑶 𝑪 𝑲 : 𝑺𝑰𝑴𝑼𝑳𝑨𝑻𝑶𝑹 】
═══════════════════════
NovelToon
̶E̶r̶r̶o̶r̶
̶E̶r̶r̶o̶r̶
̶E̶r̶r̶o̶r̶
̶E̶r̶r̶o̶r̶ . . .
「 ───────────── 」 [ Game Over ] [ Try Again? ] Yes.          no. 「 ─────────────」
(𝓭𝓪̃ 𝓶𝓸̛̉ 𝓫𝓪𝓭 𝓮𝓷𝓭𝓲𝓷𝓰 / ?)
[ Tên: Shuichi Sanae Số lần chơi: 10 / ? Kết thúc mở khoá: 10 / ? Mối quan hệ đã được mở khoá: ? / ? ]
Sức khoẻ (đã chết):
È̵͓͓̙͙̭̬͓̦͗͋̃ͅͅr̶̞͈̪̘͕̜͙͖̖͎͖͍̽͐̓͒̉͑̈́͐̎͊͋ȓ̵̟̮̫̖̱͎͔͛̽̾̐̊̄̿̀͂̋̿o҉̗͔͇̗͚̘͇̟̾̊̇̎̈́ͅr̴̯̜̪̎͊͐̍͑̍́ͅ
Sự tỉnh táo: [ ███████████████ ] 99% Sự bền bỉ: [ ███████████████ ] 99%
______________________________________
Bảng hệ thống lại một lần nữa hiển hiện trước dung nhan tái nhợt của nó, những dòng chữ xanh lè ma quái phát quang lập loè như ánh lân tinh nơi nghĩa địa hoang tàn lúc nửa đêm. Cảm giác quen thuộc đến phát ớn, cái thứ ánh sáng hư ảo ấy cứ như một lời nhạo báng đầy tinh vi trước mọi nỗ lực của nó.
Không gian bốn bề im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng ong ong trong đầu và nhịp đập thình thịch nặng nề nơi lồng ngực là minh chứng duy nhất cho sự tồn tại của Sanae ở cái thế giới điên rồ này.
Sanae bật cười, một tiếng cười khô khốc vang lên giữa hư vô - chẳng khác gì tiếng sỏi đá va vào nhau trong cổ họng.
Đôi mắt nó dán chặt vào dòng chữ "lần thứ mười" ; tròng mắt xám ngoét phản chiếu thứ quang mang nhợt nhạt của bảng hệ thống.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
lại chết, lần này là lần thứ mười rồi đấy.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Giọng nó vừa cất tiếng lên, lành lạnh, dửng dưng đến lạ dù không oán hận, không bi ai, chỉ đơn thuần là một lời phát biểu sự thật phũ phàng.
Như kiểu người ta đếm xem hôm nay nó đã chết bao nhiêu lần sau nhiêu cơn đau đến vậy.
Ánh điên cuồng đang âm ỉ cháy trong mạch máu nó, thứ ngoan cường bất kham không dễ gì dập tắt.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hừm... tôi đúng là kiên trì thật đấy chứ!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mười lần đăng xuất mà vẫn còn ngồi đây nói chuyện với cái bảng chết tiệt này.
Nó đưa tay quệt ngang khoé miệng, nơi dường như vẫn còn vương vấn vị tanh nồng của cái chết trước đó.
Lần thứ chín là gì nhỉ?
À phải rồi, bị ̷I̷t̷o̷s̷h̷i̷ ̷R̷i̷n̷ dùng chính quả ‘kẹo’ bắn cho nát vỡ sọ.
Còn lần thứ tám? bị ̷S̷h̷i̷d̷o̷u̷ ̷R̷y̷u̷s̷e̷i̷ đè đầu xuống bồn nước đá cho đến khi chết ngạt thở chỉ vì nó lỡ đụng vào vai Isagi lúc tên đó ‘đang thở’.
Một cái đụng chạm xã giao nhẹ như lông hồng .. vậy mà đủ để khơi dậy cơn cuồng nộ của một gã yandere chính hiệu sôi máu dùng cho cách tàn nhẫn đăng xuất.
Điên hết chỗ nói.
Hệ thống lại vang lên, cái giọng nghe oan oan như một cỗ máy được lập trình sẵn, không một chút cảm xúc.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô còn muốn reset lại game không? ]
Không gian như đặc quánh lại trong một thoáng ..
Câu hỏi ấy như một lưỡi dao cùn cứa đi cứa lại vào lòng kiên nhẫn vốn đã mỏng như tờ giấy trong lòng của Sanae.
Nó nheo mắt, một nụ cười quái dị méo xệch trên khuôn mặt vốn thanh tú.
Điên lên mất thôi.
Mười lần.
Những mười lần ̷b̷ị̷ ̷x̷é̷ ̷x̷á̷c̷,̷ ̷b̷ị̷ ̷đ̷â̷m̷,̷ ̷b̷ị̷ ̷đ̷ậ̷p̷ ̷đ̷ầ̷u̷,̷ ̷b̷ị̷ ̷b̷ó̷p̷ ̷c̷ổ̷, đủ mọi kiểu chết lãng nhách mà một con người ở thế giới thực có lẽ cả đời cũng không được trải nghiệm hết.
Mà nó thì gom góp đủ bộ sưu tập chỉ trong vòng... bao lâu rồi nhỉ? Thời gian trong game này vặn vẹo hệt như một tấm gương cũ kỹ phản chiếu những hình ảnh dị dạng.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
còn cái chỗ lỗi nào để dục nát cái game này không?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hay mày lại định bảo tao đi ‘quyến rũ’ từng thằng một để rồi lại bị thằng khác vặt đầu như lần trước?
note : * quyến rũ → ‘giết’ *
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái game otome đam mỹ cẩu thí này, mày chắc chứ không phải là một phiên bản lỗi của địa ngục tầng thứ mười tám đấy chứ hả hệ thống?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ . . . ]
Cảm giác thật khó chịu, một sự bức bối đến tận cùng tâm can khi phải chết đi sống lại vài lần ở trong trò chơi của thế giới này.
Nó đã bị tai nạn ở thế giới thực, một vụ va chạm giao thông thảm khốc trên đường từ thư viện về.
Chết thật rồi.
Nhưng thay vì được an nghỉ hay đầu thai chuyển kiếp, nó lại phải vào đây bằng một cách nào đó mà chính nó còn chẳng rõ ràng mạch lạc.
Lần đầu tiên tỉnh dậy trong cái thân xác này, nhìn quanh toàn là những gã trai đẹp với ánh mắt như muốn ‘ăn tươi nuốt sống con mồi’, nó đã tưởng có người chơi khăm mình chứ.
Mẹ kiếp thật.
Hoá ra không phải trò đùa.
Đây chính là số phận của nó.
Đây vốn dĩ là một tựa game otome nhưng thể loại đam mỹ.
Cái thể loại mà ở thế giới thực nó đọc ké trên mạng, toàn mấy cô em gái Nhật réo rắt "yaoi - yaoi" trong mấy hội nhóm kín.
Nhưng cái game này không có mùi sữa ngọt ngào tình yêu học đường.
Nó là một vũng lầy chiếm hữu điên cuồng.
Isagi Yoichi là nam chính, cũng chính là bot của bộ đam mỹ này, một tên con trai với đôi mắt xanh thẳm và nụ cười như ánh mặt trời 180 độ C.
Nhìn vô hại, sạch sẽ, trong trẻo hệt như một viên ngọc chưa từng nhuốm bụi trần.
Nhưng chính sự "trong trẻo" ấy lại là thỏi nam châm hút toàn bộ lũ yandere khát máu vào cái lồng “Lam Ngục” này.
Nhưng tên top chính khác... mới chính là vấn đề. Là kẻ muốn giam cầm bot chính trong tựa game này, muốn nhốt Isagi vào một cái lồng son chỉ riêng ‘khiến chúng’ muốn sở hữu.
Muốn chiếm đoạt từng ánh nhìn, từng hơi thở, từng giọt mồ hôi trên sân cỏ của cậu ta .. (còn nhục mãn kiếp thì bằng cách khác).
̷H̷o̷ặ̷c̷ ̷l̷à̷ ̷m̷ộ̷t̷ ̷n̷h̷à̷ ̷t̷ù̷ ̷?̷ ̷H̷o̷ặ̷c̷ ̷l̷à̷ ̷t̷r̷ê̷n̷ ̷g̷i̷ư̷ờ̷n̷g̷ ̷?̷
Tất cả họ đều là Yandere.
Nó biết yandere là gì.
Trong mấy bộ anime hoặc manga Nhật Bản mà nó từng xem ké hồi còn ở cái xứ sở sương mù bên Anh quốc, yandere là những kẻ yêu cuồng si, yêu đến mức sẵn sàng giết người vì ghen tuông.
Mà ở đây những kẻ ấy không phải chỉ có một mà là một tập thể.
Một quần thể những gã đàn ông đẹp trai đến nao lòng, điên cuồng đến vỡ óc và sẵn sàng vung dao bất cứ lúc nào.
Một cái rừng nguyên sinh đầy thú săn mồi mà con mồi duy nhất là Isagi, còn nó chỉ là một con ruồi vô tình bay lạc vào khung cảnh săn mồi ấy.
Nếu nó muốn sống, nó phải thích nghi.
Học cách quan sát từng ánh mắt liếc ngang, học cách im lặng khi cần như một bóng ma vô hình vô tướng, học cách tránh xa mấy gã yandere kia ra như tránh hủi.
Hoặc nếu nó đủ giỏi, đủ mưu mô xảo quyệt, học cách thao túng điểm hảo cảm của bọn họ như một kẻ chơi đàn điều khiển những cung bậc cảm xúc.
Tất cả đều là lựa chọn của nó.
Nhưng Sanae ấy à, nó không phải loại người thích đi dây trên vực thẳm.
Nó chỉ muốn tìm đường thoát ra khỏi cái lồng giam ngột ngạt này.
̷N̷ó̷ ̷đ̷ã̷ ̷đ̷ủ̷ ̷t̷ỉ̷n̷h̷ ̷t̷á̷o̷ ̷n̷h̷ậ̷n̷ ̷s̷ớ̷m̷ ̷b̷i̷ế̷t̷ ̷r̷a̷ ̷đ̷i̷ề̷u̷ ̷n̷à̷y̷ ̷l̷â̷u̷ ̷l̷ắ̷m̷ ̷r̷ồ̷i̷.̷
Nhưng đéo thể nào vì một số lần, cô chỉ mới tiếp xúc với Isagi vài lần, hỏi han vài câu xã giao hết sức bình thường như "cậu có mệt không?", "uống nước không?", thế mà đã bị mấy tên top chính khác cho đăng xuất một cách thê thảm không chút thương tiếc.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( má nó .. làm nhiệm vụ mới có điểm để tích, mà hay ra đường có ‘số má’ nên bị đăng xuất liên tục .. )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Lần thứ ba: Bị ̷B̷a̷r̷o̷u̷ ̷S̷h̷o̷u̷e̷i̷ chém bay đầu ngay trong phòng vệ sinh chỉ vì nó đưa cho Isagi chai nước.
̷"̷M̷à̷y̷ ̷n̷g̷h̷ĩ̷ ̷m̷à̷y̷ ̷l̷à̷ ̷a̷i̷ ̷m̷à̷ ̷d̷á̷m̷ ̷c̷h̷ạ̷m̷ ̷v̷à̷o̷ ̷đ̷ồ̷ ̷c̷ủ̷a̷ ̷t̷a̷o̷,̷ ̷c̷o̷n̷ ̷c̷h̷ó̷ ̷c̷á̷i̷?̷"̷
Lần thứ năm: ̷N̷a̷g̷i̷ ̷S̷e̷i̷s̷h̷i̷r̷o̷ siết cổ nó đến chết trên khán đài trong lúc Isagi đang thi đấu, chỉ vì nó hét to tên Isagi cổ vũ.
̷“̷P̷h̷i̷ề̷n̷ ̷q̷u̷á̷.̷.̷.̷ ̷I̷m̷ ̷l̷ặ̷n̷g̷ ̷đ̷i̷.̷.̷.̷ ̷Đ̷ừ̷n̷g̷ ̷g̷ọ̷i̷ ̷t̷ê̷n̷ ̷n̷g̷ư̷ờ̷i̷ ̷c̷ủ̷a̷ ̷t̷a̷o̷”̷
Sanae đã chết vô số lần, lần này đã là lần thứ mười rồi đấy... Đúng là kiên trì vãi ra.
Sự kiên trì của một kẻ không còn gì để mất.
Sự ngoan cường của một linh hồn đã nếm trải cái chết đến mức coi nó như một phần tất yếu của cuộc chơi.
Cảm giác cái chết giờ đây quen thuộc như hơi thở, mỗi lần đăng xuất là một lần luyện ngục, nhưng cũng là một lần nó hiểu thêm về cái game bệnh hoạn này.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
khốn cho khiếp tổ sư cha mấy bọn top chính kia! bọn điên!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
một lũ tâm thần phân liệt!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái game này có bao nhiêu thằng thì bấy nhiêu thằng nên vào bệnh viện tâm thần hết đi!
Tiếng nó réo lên chói tai trong khoảng không vô định, những lời nguyền rủa như những mũi dao phóng ra từ miệng.
Tức nổ phổi.
Tức đến độ muốn đấm thủng cái màn hình hệ thống đang lơ lửng kia.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mà nhiệm vụ thì cứ bắt tiếp xúc với tên kia!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tiếp xúc, thân thiết, tăng điểm hảo cảm!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nhiệm vụ cái con mẹ gì toàn bắt chó ăn đá, gà ăn sỏi thế này!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
bắt tao đi ve vãn người yêu của một lũ tâm thần cuồng sát, khác nào bảo tao tự đâm đầu vào lưới dao?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
Mày có vấn đề về logic không đấy hệ thống?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Nó dừng lại một nhịp, thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng như ống bể.
Cơn giận xé toạc lý trí.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mà phải chọn đúng trọng tâm người dễ chọn cho đăng xuất nhất.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
phải rồi... không phải cứ lao vào như thiêu thân nữa.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
chọn thằng nào ít manh động nhất, ít điên nhất trong đám điên ấy.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nếu có một thằng có thể tha cho tao khi thấy tao đứng cạnh Isagi, thì đó chính là mục tiêu để lách luật.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
phải chứ?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Hệ thống vẫn lặng thinh.
Chỉ có những dòng chữ xanh lè nhấp nháy như một con mắt khổng lồ đang chế giễu sự bất lực của nó.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
̷c̷h̷ó̷ ̷đ̷ẻ̷ ̷h̷ệ̷ ̷t̷h̷ố̷n̷g̷!̷
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày chính là đứa vô tích sự nhất quả đất này! đồ bỏ đi! đồ phế vật!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày có biết tao đã chết đau đớn thế nào không hả?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có biết cảm giác xương sọ vỡ vụn dưới chân của thằng mi dưới nó thốn tận óc ra làm sao không?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có biết nước tràn vào phổi lạnh buốt đến thế nào lúc bị thằng gián dí vào đầu không?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
KHÔNG! VÌ MÀY CHỈ LÀ MỘT CÁI MÁY VÔ TRI VÔ GIÁC!
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ xin vui lòng để tôi reset lại ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô có muốn reset lại tất cả không? ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ngay bây giờ.
Con trỏ trên màn hình run lên một nhịp rồi từ từ di chuyển về phía nút "Yes", cái nút màu đỏ máu ấy như một vực thẳm không đáy đang há miệng chờ đợi.
Không gian bắt đầu vặn xoắn.
Mọi thứ như một tấm kính vỡ vụn thành hàng triệu mảnh, phản chiếu khuôn mặt nó ở mọi góc độ.
Những dòng code chạy dọc theo đường biên của thực tại, những con số 0 và 1 nhảy múa như những linh hồn lạc lối trong vũ điệu cuồng loạn của sự tái sinh.
Một luồng sáng trắng loá bùng lên, nuốt chửng tất thảy mọi giác quan. Và từ trong ánh sáng diệu kỳ ấy, một giọng nói mơ hồ, xa xăm vọng lại như lời thì thầm của chính tử thần.
[ Đang tải lại thế giới... ]
[ Vui lòng đợi... ]
h̸̤̝̦͈͚̤̰̀͊͒͂͆̀́̃̏ͅã̵͓͉͔͇͊̒͆̈́y҉̦͈͖͍̱̯̯̤̲̱̾́̀̄͂̒̈̋͑̿̍̓ s҈̮̱͈͍̓̈͊̄͋ͅố҈̠̘̝͔̩͓͙͍̯͕̿̈́̽̀͒n҈̮̱͍͓̬̣͇͚̱̙̰̑́͊̏͌̃̃̀͐̏̚ͅg̷͇͖̲̱͌͒̇̉̚̚̚ t҈̝̱͓͇͈̰͚͙̿̈́̆̊̀̿͗í̶͙̣͎̪̟̪̜͒̌́̐͋̃̌̐͗̑̚ế҈̪̗͔̦͍̬̙̲̜̈́̆͐̾̃̀̉̂p̶̰͖͙̮̬̳̲͕̄̀̌̅͊̀͒̿̽̀̾̚
███░░ 10%
█████████ ░░ 40%
███████████░░ 50%
██████████████ ░░ 75%
██████████████████ 100%
_________
「 ────────────────────」 ⤷ Shuichi Sanae ⤷ mức độ tâm lý : — 50/100 ⤷ trí thông minh : — (ẩn) ⤷ xử lý tình huống : — (ẩn) ⤷ độ nguy hiểm : — ( ẩn ) ⤷ câu lạc bộ : — ( cầu lông ; còn tham gia môn trượt băng ) ⤷ lớp : 2-5 ⤷ tự vệ : — ( mạnh ‘ hiện tại ‘ ) ⤷ mức độ cốt truyện : 20%. 「 ────────────────────」
⤷ t҈̗̯̖̩̰̭̖̰̞̩̣̦͓̆̽̎̑́̂͋̃̅̀̑̀ổ̵̫̳̥̣͎̣͙̩͉̲̫͗͛̓́̓̍̄̃̈̒̎̃͐̚ s̷̜̤̭͚̱̾͊͊̇̈̍̀ư̷̱̩͈̞͔͇̙̟̊͂͒͆̔̆̋̃̀̏̔̓̄́́̚ c҈̰̟̭̠̟͎̗̰͍̑̀̋͌̓͗̿̄ͅh҉̩͓͖̲͚͕̬͉͆̈͆̚ͅó̴͎͕̟͔͇̭͕͈̩̉͗͂̓̓͋͊̉̂̂̓ đ҉̳̩͓̫̫̭̯̫̮͓͓͉̯̱̩̃̉͆͒̄̐ͅẻ̶͍͇͚͙͍̤̯̫̯̱͎͉͇̈́̑̀̆̉̀͒ͅͅ m̸̠̟̪͖̗̟̮̥͍͇̎̇̐͌̆̿ͅấ̷̟̱̤̙̯̈͗̏̑͊̋̃̾̓̅̀̀͑y҉̮̩͖͎̣̗̰͇̦̂̈̓͑̀̉̍͛́̽̅ t҈͍̣̮̰̙̟͔͐̇͆̈̆̀̈͊́͛̄̿̔h̶̙͎̝̖̣̗͐͑̎̀̌͑͒̄̊̀̈́̾͗̓ằ҈͈̝̥̘͉̬̮͉̔̀́͂͂͛͛̚ń̵͇̳̙̭̘̳͍̲͚̲̘̙͕̮̬̃̀̈́̋̑͐̆̂͆͗̉g҉̜̬̩̱̜͎̤̬̯̟̎͐̔̏̓̂̉̊̂̚ͅ s̴͈͕̮͎̗̝͈͒̽̍̑͋̂̌̿́̌͋̔̚ͅố̷͎̦͔̜̝̬͈̟̍̀̌͌̒̓̎͐́͂̀͋n̴̞̥͇̤̳̯̳̐̾̄̾̒̉̇͂̀̽͒̆́ͅg̴̠̫͚̝̖̙̉̈́͋̃̂́̚ n̷͎̘̲̞̙̫̂͌́̍͌̍̆̽̀̉h̸̲̤̙͙̥̘̞͚̙̥̯͕̠̠͔̲́̐́̊͐̆́̂͂̉̿͆̓̔͊̂ư̶͎̬͇̲̙͖̩͉͙̰̬̄̌̍̾̐̀̅̒̀͌́̄̽ͅ c̷̞̭̲̲͇̗̽̒̈́̈́̂̄̔́̾̂̓̚o҉̬̤̘̙̘͚͕̯͐̾̒̆̏̀̃͋̎͐̂́̽͛n̸͚͕̱̞͉͕͙͑̇͛̇́̋̀̉̅̇̂͐ c̴̠̩̟̟̪̤̮͕̿̄͂̚ặ̸̣̤̞̥͕̲̘̦̝͈̭̙̀̂̓̾͊̎̄̅̓̈̃̄͑͊c̴̫̱̝̞̮̳̙͍͔͖̣̬̩͓̗͑͆͂̔̈̂͐͌̈́̄͗̓̈́̚
═══════════════════════

┊ start the game again.

▸ 【 𝑾 𝑬 𝑳 𝑪 𝑶 𝑴 𝑬 ; 𝑻𝑶 𝑻𝑯𝑬 𝑯𝑶𝑹𝑹𝑶𝑹 𝑮𝑨𝑴𝑬 】 ------------------------------------------------------ ▸ « 𝐂𝐎𝐍𝐓𝐈𝐍𝐔𝐄 » ? 𝐘𝐄𝐒 𝐍𝐎
【 𝑩 𝑳 𝑼 𝑬 𝑳 𝑶 𝑪 𝑲 : 𝑺𝑰𝑴𝑼𝑳𝑨𝑻𝑶𝑹 】
═══════════════════════
Khi vào lại thế giới, Sanae vẫn thấy mình xuất hiện trong căn phòng ngủ quen thuộc đến phát ngán. Bốn bức tường trắng toát lạnh lẽo, ga giường xám nhạt phẳng lì không một nếp nhăn, bàn học gỗ sồi kê sát cửa sổ nơi ánh sáng ban mai đang rọi vào từng vệt vàng vọt yếu ớt.
NovelToon
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như lần đầu nó đặt chân vào cái thế giới điên rồ này.
Như thể mười cái chết trước đó chỉ là một cơn ác mộng dài hơi, một vở kịch dở hơi mà sân khấu là chính tâm trí nó.
Nhưng không, cái nhói nơi thái dương mỗi khi hồi tưởng về những lần đăng xuất kia nhắc nó nhớ rằng tất cả đều là thật.
Tanh tưởi.
Đẫm máu.
Và chân thực đến từng tế bào thần kinh cuối cùng.
Ba mẹ của Sanae ở thế giới này ít khi xuất hiện, cũng không rõ tung tích của họ như thế nào.
Trong suốt chín lần chơi trước, nó đã từng thử đi tìm, thử gọi điện, thử lục tung mọi ngóc ngách của căn nhà rộng thênh thang này để tìm một manh mối, một tấm ảnh, một dòng nhật ký, bất cứ thứ gì chứng minh họ tồn tại.
Nhưng kết quả chỉ là một màn hình điện thoại im lìm không tín hiệu và những ngăn tủ trống rỗng đến nao lòng.
Lần này không hiểu sao hệ thống lại chịu mở miệng giải thích.
Có lẽ sau mười lần chứng kiến nó bị xé xác, cái cỗ máy vô tri kia cũng nảy sinh một chút gì đó gọi là... thương hại chăng?
Hay chỉ đơn giản là đã đến lúc mở khoá đoạn hội thoại này trong kịch bản?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ ba của cô hiện tại đang làm đặc vụ FBI bên Anh, còn mẹ thì đi làm luật sư, ít khi gặp cô ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ đa số căn nhà này cũng không có chút ấm người quay lại đâu, cô nên quen với việc đó đi ]
Như một tờ giấy trắng được đọc lên bởi một cái máy vô hồn.
Nhưng Sanae nghe xong lại thấy lòng nhẹ bẫng như vừa trút được một tảng đá ngàn cân.
Cuối cùng cũng có câu trả lời.
Biết mình không phải là một đứa trẻ bị bỏ rơi trong cái cốt truyện nhảm nhí này, chỉ đơn giản là con của hai con người bận rộn đến mức quên mất mình có một đứa con gái đang tồn tại trong một thế giới toàn những thứ ‘ điên rồ ‘.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
vậy ra là thế... biết vậy còn đỡ hơn là cứ để tao đoán già đoán non rồi tự kỷ một mình.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mà kệ đi, vắng họ cũng tốt, đỡ phải giải thích tại sao con gái họ tự dưng biến mất rồi lại xuất hiện với cái đầu lành lặn sau mười lần bị chặt.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Sanae lẩm bẩm một mình, tiêng nói khô khốc nhưng trong đáy mắt đã ánh lên một tia sáng của sự toan tính.
Nó đã suy nghĩ rất kỹ trong lần reset này.
Không thể sống mãi trong căn nhà trống hoác này được.
Quá nhiều cửa sổ, quá ít camera, quá dễ dàng cho một tên ‘bệnh hoạn’ nào đó đột nhập vào giữa đêm và kết liễu nó như một con rối rách.
Nó cần một nơi an toàn hơn.
Một căn hộ trên tầng cao chót vót, nơi chỉ có gió và mây là hàng xóm, nơi có bảo vệ tuần tra hai mươi tư trên bảy.
Nó đã tính toán kỹ lắm rồi. Sẽ xin ba mẹ mua cho mình một căn hộ như thế, dùng cái cớ "muốn tự lập", "muốn gần trường để tiện học hành", đại loại là mấy lời đường mật mà phụ huynh nào cũng muốn nghe từ con cái mình.
Không chỉ vậy, nó đã sửa lại căn hộ của mình ở nhiều chỗ rồi.
Từ lần chơi thứ sáu, khi bị Barou đột nhập qua cửa sổ phòng tắm và suýt chặt đầu nó lần nữa ngay trong chính ngôi nhà tưởng chừng an toàn này, nó đã bắt đầu học cách phòng bị.
Song sắt gia cố ở mọi ô cửa.
Khoá điện tử ba lớp.
Một con dao găm giấu dưới gối.
Một bình xịt hơi cay trong ngăn kéo tủ đầu giường.
Thậm chí nó còn mua cả một cây gậy bóng chày bằng nhôm đặc, vác về phòng và dựng ngay ở góc tường gần giường ngủ như một lời tuyên chiến ngầm với bất kỳ kẻ nào dám bén mảng tới.
Dù biết tất cả những thứ đó sẽ vô ích với mấy tên top chính (?) những kẻ có thể bẻ cong thép nguội bằng tay không, di chuyển nhanh như những bóng ma trong đêm .. nhưng thà đem còn hơn bỏ sót.
Có vũ khí trong tay ít nhất cũng cho nó cái cảm giác an toàn giả tạo, một liều morphine tinh thần để khỏi phát điên lên vì hoang tưởng.
Và cũng may, qua chín lần chết đi sống lại nó đã dành thời gian học võ.
Những thứ có thể giúp nó trụ được thêm vài giây trước khi bị một tên kia bẻ gãy cổ.
Vài giây thôi, nhưng trong thế giới này, vài giây là ranh giới giữa sự sống với cái chết.
Nó đã nếm trải điều đó quá đủ rồi.
NovelToon
P͖͙͇͍̆̎͑̾ͅh̪̯͎̤̯̫̦͇͉̫̙̓̈̋͑̚ả̫̝̘̭̀͑̓͛̓̀̔͒̍̀ị͈̟̳͙̳̆̃̈́̽͂͛̊ k͙͇̬̰̥͇͈͗͑̔̀͂̏͆̾͊̋h̤̞̗͈͍̦͉̙͈̰͚̒̄̃̇͛̔̈́͌ô͎̭̩̲͎̗͔̥̔̂̓͗́̈́n͈͚͎̩̩̠̗̮͇̰͒̏̃͗̓̈̉̇̔ǵ͖̲̲͖̙̤̗͈̠̤̒͂̐́̒́̈́ ?̟͓͔͉̠̝̝̳̐͊̓̎̆ s̯̰̥͉̗͙̗̳̤͎͛͋̽̅̋̒̇̓̐̓ͅẽ͇͚̰̠͔͎̝͎̮̬̥͇͂̈̈́͐̃ k͍̗̰̝͍̱̜̱̬̰͎̰̊̈́̌͑̉̎́̋̏͆̚h̫͔̙̠̲̱͍̙̞̬̓̓͑̋̏ͅô͙̤̬̜̗̦͆̈́̑̌̅̂͐̓̈̆̀̆n͓̞̦̥̪̅̍͛͒g̩͍̬̫̰̞̳̽̄̇̉ c͓̥̞͇̲̠̬̯̒͋̒͒́̃̈̚ͅh̭͙͖͈̝͇͖͍̮͕̠͔͑͊̄̄̌̆̐̚ḙ͉̫͎̬͍̦̰̥̂́͒͋̄̅ṱ̰͚͙̬̝̫̠̉̾̔̑͑̊͒ͅͅ l̩͕̰͚̐͌̋̈̓̀́͌̌̊̇̍ầ̙̘͎͖̘̯́̊̎̓͒́ṉ̘͈͔̗̥̏̌͐͒͋̏̓̈́͌̃̽̈ n̘̪̝̥̭̟̤̬̈́̈̊̒ữ͉̣̣͇̊̈͐͌͆ä͎̠̰͉͉́̀̿̿̈́̇ đ̣̘͙̱̏́̀̀̽͂â͈̫̫̯̞͉̓̽̉̌̋̌̆̌͛̾ṵ̝̯̥̗̰̞͎͗̃͌̉
;
Đang mải miên man suy nghĩ, bảng hệ thống nhiệm vụ lại bất thình lình hiện lên trước mặt, những dòng chữ xanh lè ma quái nhảy múa trong không khí như một điềm báo chẳng lành.
「 ───────────────────」 [ 𝙱𝙻𝚄𝙴 𝙻𝙾𝙲𝙺 : 𝚂𝙸𝙼𝚄𝙻𝙰𝚃𝙾𝚁 ] [ 𝙽𝙷𝙸𝙴̣̂𝙼 𝚅𝚄̣ 𝙲𝙷𝙸́𝙽𝙷 ] 〈 𝚍𝚒 𝚝𝚘̛́𝚒 𝚝𝚛𝚞̛𝚘̛̀𝚗𝚐 〉 ‹ 𝚙𝚑𝚊̂̀𝚗 𝚝𝚑𝚞̛𝚘̛̉𝚗𝚐: +𝟹 𝚍𝚒𝚎̂̉𝚖 𝚟𝚊̀ 𝚖𝚘̣̂𝚝 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚌𝚑𝚘𝚌𝚘𝚕𝚊𝚝𝚎 › ‹ 𝚑𝚒̀𝚗𝚑 𝚙𝚑𝚊̣𝚝 : (𝚗𝚘𝚗𝚎…) › 「 ───────────────────」
Sanae chớp mắt mấy cái liên hồi, dụi dụi khoé mắt như thể không tin vào những gì mình vừa thấy.
Nó đọc đi đọc lại dòng nhiệm vụ ít nhất ba lần, mắt dán chặt vào hai chữ "𝚗𝚘𝚗𝚎" dưới mục hình phạt.
Không hình phạt?
Không có cái bẫy chết người nào ẩn sau lớp vỏ ngọt ngào này sao?
Một nhiệm vụ đơn giản chỉ là... đi tới trường?
Như một học sinh bình thường?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
khục..—
Nó suýt bật cười thành tiếng, một tiếng cười pha lẫn giữa ngỡ ngàng và hoài nghi.
Cái game chết bầm này rốt cuộc là đang thương hại nó sau mười lần đăng xuất, hay là đang chuẩn bị một trò đùa tàn khốc hơn ẩn sau vẻ ngoài hiền lành này đây?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( nay đâu phải cá tháng tư ? ) / hoài nghi nhân sinh /
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
Nhiệm vụ nay sao dễ thế?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
trước còn bắt tôi đi chung đường, nói chuyện, thậm chí là đụng ‘chạm thân thể’ với mấy tên điên kia.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
lần này chỉ có đi học thôi á?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
không lẽ hệ thống mày bị lỗi rồi hả?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
( chuyển ‘tôi’ sang ‘tao’ ?? )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hay là mày định cho tao một cú lừa ngoạn mục?
Biết đâu đây là phần thưởng cho sự kiên trì ngu ngốc của nó? Biết đâu hệ thống đã bắt đầu biết "thương xót" đứa con gái xấu số này?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ vậy muốn khó à? tôi có thể điều chỉnh lại độ khó của nhiệm vụ ngay lập tức, chỉ cần cô xác nhận ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mẹ! thôi thôi thôi!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tôi xin lỗi, tôi không dám!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tôi điên hay sao mà đòi khó, cho vậy là còn biết thương tôi rồi.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cảm ơn, cảm ơn hệ thống đại nhân, ngài thật là vị tha và nhân từ!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Sanae lập tức xua tay lia lịa như xua đuổi tà ma, giọng nói đột ngột chuyển từ châm chọc sang nịnh bợ chỉ trong nửa nhịp thở.
Nó không ngu.
Chọc giận hệ thống lúc này chẳng khác nào tự đâm đầu vào đá.
Nếu cái cỗ máy điên khùng ấy mà nổi hứng đổi nhiệm vụ thành "đấu môi Itoshi Rin trong vòng mười giây" thì có mà nó chết ở lần thứ mười một ngay tức khắc, và lần này có lẽ sẽ đau đớn gấp bội.
‘ sẽ không có chuyện đấy đâu ‘
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ vậy cố gắng sống sót đi, tôi không muốn phải reset hệ thống thêm lần nào nữa đâu. Tốn tài nguyên lắm ]
Sanae tưởng chừng như vừa nghe thấy một tiếng thở dài mơ hồ trong đó.
Hay là nó tưởng tượng?
Một cỗ máy mà cũng biết mệt mỏi ư, cũng biết "tốn tài nguyên" ư?
Thế giới này càng ngày càng điên rồ theo những cách mà nó không thể nào lý giải nổi.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( bótay.com )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
biết rồi, sẽ sống.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
sẽ không để mày phải tốn thêm một byte tài nguyên nào vì tao đâu.
Không chần chừ thêm một giây, nó lao thẳng vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh hết cỡ và úp nguyên một bạt nước buốt giá vào mặt.
Cái lạnh tê tái như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào da thịt, kéo bật nó ra khỏi cơn mơ màng còn sót lại sau màn reset.
Nước chảy dọc theo gò má, xuống cằm, rồi từng giọt từng giọt rơi lộp độp xuống nền gạch men trắng.
Nó nhìn mình trong gương.
Khuôn mặt tái nhợt với đôi mắt đỏ sẫm sâu hun hút như hai hố đen vũ trụ, mái tóc đen ướt nhem dính bết vào trán và thái dương.
Đầu tiên sau mười lần chết đi sống lại, chắc là cũng còn chút hi vọng.
Chắc kiên trì sắc đá được luyện từ chín lần xuống mồ và mười lần đứng dậy chứ đâu ra.
Nó bắt đầu sửa soạn.
Đồng phục học sinh đã được ủi phẳng phiu treo sẵn trong tủ, cặp sách đã soạn từ tối qua với đầy đủ sách vở và mấy món đồ "phòng thân" được giấu kỹ trong các ngăn bí mật.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Thường thì ngày trước, khi còn ở căn nhà cũ, nó đi học bằng tàu điện chen chúc trong những toa tàu đông nghịt người, nơi ít ra cũng có chút cảm giác an toàn nhờ vào số đông.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Chuyển nhà rồi, căn hộ mới của nó nằm trong một toà chung cư cao cấp chỉ cách trường đúng ba dãy phố, một vị trí đắc địa mà nó đã phải tốn không ít công sức để thuyết phục "ba mẹ trên giấy tờ" mua cho.
Gần trường đồng nghĩa với việc ít thời gian di chuyển trên đường, ít cơ hội cho mấy tên kia phục kích ở những con hẻm vắng, quan trọng nhất là có thể ngủ nướng thêm được mười lăm phút mỗi sáng – một điều xa xỉ trong cái thế giới mà giấc ngủ cũng có thể trở thành vĩnh viễn.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( tính ra nhắn có vài câu là được đổi rồi )
;
Nó xuống hầm xe dưới chung cư.
Không gian rộng lớn vang vọng tiếng bước chân, những dãy đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu sáng một khu vực rộng mênh mông với hàng trăm chiếc xe đủ loại.
Nó lấy chiếc xe đạp màu đen tuyền, chiếc fixed gear gọn nhẹ nhưng chắc chắn được nó tự tay gia cố thêm mấy chi tiết kim loại sắc ở tay lái và bàn đạp, chỉ để phòng hờ trường hợp phải dùng xe như một thứ vũ khí.
Nghe có vẻ hoang tưởng, nhưng sau những gì đã trải qua, Sanae thà bị gọi là kẻ hoang tưởng còn hơn là một cái xác không đầu.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( chắc mốt sắm thêm cái túi để ở xe luôn quá )
Nó phóng xe như bay ra khỏi hầm, mái tóc còn hơi ẩm tung bay trong gió sớm, len lỏi qua những con phố Tokyo tấp nập người qua lại.
Trời buổi sáng trong xanh đến lạ, nắng vàng trải mật ngọt trên từng tán cây và vỉa hè, nhưng nó không có tâm trạng để thưởng thức.
Mọi giác quan đều trong trạng thái cảnh giác tối đa.
Mắt liếc ngang liếc dọc, tai vểnh lên nghe ngóng từng âm thanh bất thường, mùi thì đánh hơi như một con thú hoang đang rình mồi, hay đúng hơn là đang trốn chạy khỏi những kẻ săn mồi.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
má tưởng đâu đi săn mồi không ấy !
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
sống khổ như chó vậy !
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
/ nghe mà lơ cho qua /
Nó cũng méo dám đi trễ.
Không phải vì sợ bị trừ điểm hạnh kiểm hay bị giáo viên mắng mỏ.
Mà hội học sinh méo gì lại toàn là top chính: Mikage Reo, Itoshi Rin, Yukimiya Kenyu tuy lịch thiệp nhưng chẳng ai biết đằng sau cặp kính ấy là suy nghĩ điên rồ gì.
Họ thay phiên nhau canh gác ở cổng trường mỗi buổi sáng, tay cầm sổ ghi chép, miệng nở nụ cười mỉm chiếu lệ, sẵn sàng tóm gọn bất kỳ học sinh nào dám bén mảng tới trường sau tiếng chuông thứ nhất.
Và "bị tóm" không chỉ đơn giản là bị ghi tên vào sổ.
Ở cái trường điên rồ này, "bị tóm" có thể đồng nghĩa với việc bị gọi lên phòng hội học sinh "uống trà" , một buổi uống trà mà từ lần thứ tư trở đi, Sanae đã học được rằng tuyệt đối không nên tham dự.
Nói chung là, không muốn bị ghi vô sổ hay lên phòng uống trà, hoặc tệ hơn là bị ̷c̷h̷ế̷t̷ theo cách nào đó không ai đoán trước được, thì hãy cố gắng đi học sớm là thượng sách.
Đó là quy tắc sinh tồn số một trong cuốn cẩm nang bất thành văn..
Sanae cuối cùng cũng tới trường, thở phào nhẹ nhõm khi bánh xe đạp lăn qua cánh cổng sắt đồ sộ.
Tim nó vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì mệt, vì cái cảm giác hồi hộp quen thuộc mỗi khi vượt qua một chướng ngại vật vô hình.
Bảng hệ thống lại lập tức hiện lên..
「 ───────────────────」 [ 𝙽𝙷𝙸𝙴̣̂𝙼 𝚅𝚄̣ 𝙲𝙷𝙸́𝙽𝙷 ] 〈 𝚍𝚊̃ 𝚑𝚘𝚊̀𝚗 𝚝𝚑𝚊̀𝚗𝚑 𝚗𝚑𝚒𝚎̣̂𝚖 𝚟𝚞̣ ! 〉 ‹ 𝚙𝚑𝚊̂̀𝚗 𝚝𝚑𝚞̛𝚘̛̉𝚗𝚐: 𝚌𝚘̣̂𝚗𝚐 +𝟹 𝚍𝚒𝚎̂̉𝚖 𝚟𝚊̀ 𝚖𝚘̣̂𝚝 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚌𝚑𝚘𝚌𝚘𝚕𝚊𝚝𝚎 › ‹ 𝚑𝚒̀𝚗𝚑 𝚙𝚑𝚊̣𝚝 : (𝚗𝚘𝚗𝚎…) › 「 ───────────────────」
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
phù... đúng là lúc nào mình cũng đi học sớm.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có cố gắng thì mới có thành quả.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mà công nhận, cái cảm giác hoàn thành nhiệm vụ mà không phải đổ máu nó... lạ lắm.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
như kiểu vừa trúng số độc đắc vậy.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ làm tốt lắm ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ à, tôi đã thưởng thêm bánh mì sandwich cho cô ở trong cặp đấy ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ sáng nay cô còn chưa ăn gì, mở ngăn thứ hai ra mà xem ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Từ từ mở cặp sách ra, lật ngăn thứ hai.
Và ở đó, được bọc cẩn thận trong một lớp giấy bạc, là một chiếc bánh mì sandwich tam giác còn ấm nóng, thơm phức mùi trứng với thịt nguội.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cảm ơn?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nay hệ thống sao tốt dữ vậy.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
không lẽ mày bị virus à.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hay là tao đang nằm mơ?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ ai có lúc mà chả thay đổi, tôi cũng có những lúc muốn... đối xử tốt hơn với người chơi một chút ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ đâu phải lúc nào cũng là nhiệm vụ sinh tử đẫm máu ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ủa?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ai á?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ai thay đổi cơ?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ là AI - ‘Artificial Intelligence ‘ ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ tôi là AI mà, trí tuệ nhân tạo ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ không phải "ai" như đại từ nhân xưng, đừng có bắt bẻ chữ nghĩa nữa ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
à... ra là AI.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hiểu rồi, tưởng mày định triết lý sâu xa gì cơ. / gãi má /
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Sanae phì cười, lần đầu tiên trong suốt mười lần chơi, nó cảm thấy cái hệ thống vô tri này cũng có chút gì đó... dễ thương?
Hay ít nhất là bớt đáng ghét hơn trước.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
/ cắn miếng bánh /
Nó cắn một miếng bánh mì, vị trứng béo ngậy và thịt nguội mằn mặn tan dần trên đầu lưỡi.
Ngay sau đó, bảng hệ thống lại hiện lên lần nữa, lần này là một nhiệm vụ mới với phần thưởng hậu hĩnh đến mức đáng ngờ.
「 ───────────────────」 [ 𝙽𝙷𝙸𝙴̣̂𝙼 𝚅𝚄̣ 𝙿𝙷𝚄̣ ] 〈 𝚑𝚘𝚊̀𝚗 𝚝𝚑𝚊̀𝚗𝚑 𝚗𝚐𝚊̀𝚢 𝚑𝚘̣𝚌 𝚑𝚘̂𝚖 𝚗𝚊𝚢 , 𝚟𝚊̀ 𝚜𝚒𝚗𝚑 𝚑𝚘𝚊̣𝚝 𝚍𝚘̣̂𝚗𝚐 𝚌𝚕𝚋 〉 ‹ 𝚙𝚑𝚊̂̀𝚗 𝚝𝚑𝚞̛𝚘̛̉𝚗𝚐: +𝟷𝟻 𝚍𝚒𝚎̂̉𝚖 𝚟𝚊̀ 𝚑𝚊𝚒 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚌𝚑𝚘𝚌𝚘𝚕𝚊𝚝𝚎 › ‹ 𝚑𝚒̀𝚗𝚑 𝚙𝚑𝚊̣𝚝 : (𝚗𝚘𝚗𝚎…) › 「 ───────────────────」
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
woah?! tận hai thanh chocolate luôn á!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
đã ghê!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cộng thêm mười lăm điểm nữa chứ.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hôm nay là ngày gì mà hệ thống đại phát từ bi thế này?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có phải là lễ Phật Đản không? hay là sinh nhật của lập trình viên tạo ra mày.
Hai mắt sáng rực lên như một đứa trẻ vừa được cho kẹo, một phản ứng hiếm hoi mà nó không hề cố ý kiềm chế.
Bởi vì Sanae rất thích chocolate.
Không chỉ đơn thuần là thích, mà gần như là một dạng ám ảnh nhẹ.
Mỗi khi khó chịu hoặc stress, cảm giác như thế giới đang sụp đổ dưới chân mình (điều mà ở cái thế giới này xảy ra thường xuyên như cơm bữa), chỉ cần một miếng chocolate tan chảy trên đầu lưỡi thôi, mọi thứ dường như dịu lại hơn một chút.
Vị ngọt đắng ấy như một cái neo giữ nó lại với thực tại.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mà còn được cộng thêm điểm kìa.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
này hệ thống, tôi tích được bao nhiêu điểm rồi?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có đủ để mua một vé thoát khỏi cái địa ngục này chưa?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ tổng 1590 điểm, tính luôn cả nhiệm vụ phụ và nhiệm vụ ẩn ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô đã hoàn thành kha khá nhiệm vụ ẩn trong những lần chơi trước mà không hề hay biết ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ chết dưới tay nhiều tên top chính khác )
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô còn có một bộ sưu tập thành tựu chết chóc khá ấn tượng đấy ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
. . .
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ờm... nghe mày khen mà tao thấy rợn hết cả sống lưng.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
1590.. tích như vậy không biết có đổi được cái gì mới hơn không nhỉ?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
chỉ đủ mua vài thanh chocolate thôi hả?
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ kho mua đồ sẽ mở sau khi cô hoàn thành năm nhiệm vụ chính liên tiếp mà không chết ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mày ơi kỷ lục của tao đấy 🙏 )
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ đó là điều kiện kích hoạt, cố gắng đi. Tôi cũng muốn xem trong kho có những gì ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ok ok! năm nhiệm vụ không chết.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nghe đơn giản thôi, chỉ là hoàn thành năm nhiệm vụ mà không bị mấy thằng điên kia giết.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
dễ như ăn bánh ý mà.
Tự động viên mình bằng một sự lạc quan giả tạo đến mức chính nó cũng không tin nổi.
Nhưng dù sao thì cũng phải thử. Không thử thì mãi mãi bị kẹt trong cái vòng lặp chết chóc này.
Lớp của nó là lớp 2-5, nằm ở cuối dãy lầu hai, cạnh một cửa sổ lớn nhìn xuống sân bóng đá .
Nơi mà nó tuyệt đối sẽ không bao giờ liếc mắt xuống nếu không muốn vô tình bắt gặp ánh mắt của một tên ‘ bệnh hoạn ‘ đang tập luyện bên dưới.
Nói gì thì nói, sau mười lần chơi thì nó thuộc nguyên cái map của cái trường này như thuộc lòng bàn tay mình.
Nó biết phòng nào nên đi và phòng nào tuyệt đối không nên đi.
Phòng y tế chẳng hạn.
Nghe có vẻ an toàn, nhưng thực tế đó là địa bàn của Isagi Yoichi, người thường xuyên ghé đó sau những buổi tập luyện khốc liệt.
Mà ở đâu có Isagi, ở đó sẽ có ít nhất hai tên top chính lảng vảng xung quanh như cá mập đánh hơi thấy máu.
Một khi vào nhầm phòng mà đụng trúng top chính, đặc biệt là vào những khung giờ vắng vẻ, thì kết cục chỉ có một: chết một cách thê thảm .. reset lại game từ đầu.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
—> dân chơi game hệ điều hành cày chay vô số lần .. thuộc map để cày kinh nghiệm.
Trong lớp mọi thứ dường như đang ở trạng thái yên bình hiếm hoi.
Những dãy bàn gỗ xếp ngay ngắn, bảng đen còn vương vết phấn mờ từ tiết học trước, không khí buổi sớm mai len qua khe cửa sổ mang theo mùi cỏ còn ướt sương.
Nó tiến về chỗ ngồi của mình, bàn thứ ba từ dưới lên, ngay cạnh cửa sổ, vị trí chiến lược cho phép nó quan sát toàn bộ lớp học và có đường thoát hiểm nhanh nhất nếu có biến.
Và nó cũng biết rất rõ, ngồi cách mình đúng một lối đi nhỏ, là một trong những tên top chính khác.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
.
Nhìn tên đó có vẻ mặt hiền.
Mái tóc xanh nhạt mềm mại, đôi mắt cùng tông xanh dương lúc nào cũng hơi rũ xuống như một chú cún con buồn bã, nụ cười nhẹ nhàng với giọng nói dịu dàng như một cơn gió xuân.
Sau cái vỏ bọc hiền dịu lãng tử ấy là một tâm hồn bạo dâm và điên cuồng khác hẳn với vẻ ngoài.
Đó là những gì Hiori nói về nó.
Và đó cũng là lần đầu tiên Sanae thực sự sợ hãi một tên yandere .. không phải vì sự cuồng nộ hay bạo lực, mà vì sự bình thản đến lạnh người khi hắn ta làm những điều kinh khủng nhất.
「 ───────────────────」 [ 𝚃𝙷𝙾̂𝙽𝙶 𝙱𝙰́𝙾 ! ] 〈 𝙽𝚑𝚊̂𝚗 𝚟𝚊̣̂𝚝 (𝚝𝚘𝚙 𝚌𝚑𝚒́𝚗𝚑) 𝚍𝚊̃ 𝚍𝚞̛𝚘̛̣𝚌 𝚖𝚘̛̉ 𝚔𝚑𝚘𝚊́ 〉 ‹ 𝙷𝚒𝚘𝚛𝚒 𝚈𝚘 › ▸𝚍𝚒𝚎̂̉𝚖 𝚝𝚑𝚒𝚎̣̂𝚗 𝚌𝚊̉𝚖: 𝟶/𝟷𝟶𝟶 % ▸𝚍𝚒𝚎̂̉𝚖 𝚐𝚑𝚎́𝚝 / 𝚝𝚑𝚞̀: 𝟶/𝟷𝟶𝟶% 「 ───────────────────」
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( tính ra có nhiêu là reset lại mối quan hệ lại ban đầu luôn rồi .. càng TỐT chứ sao )
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
chào buổi sáng, Shuichi-san.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
hôm nay cậu đi học sớm nhỉ.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
tôi có để ý thấy cậu dạo này chuyển nhà rồi phải không?
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
trông cậu... có vẻ tươi tắn hơn trước.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( đù ? tính ra tao còn méo kể cho ai nghe cơ )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( đúng là tâm cơ hết chỗ nói )
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
NovelToon
Hiori Yo nghiêng đầu nhìn nó, nụ cười nhàn nhạt trên môi, ánh mắt xanh dương trong veo như mặt hồ mùa thu nhưng sâu hun hút như một vực thẳm không đáy.
Cậu ta chống cằm, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu vô hình.
Một tư thế thư thái đến mức đáng ngờ.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
chào.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Sanae chỉ nở một nụ cười nhạt thếch, gật đầu xã giao đúng một cái, rồi lập tức quay mặt đi.
Nó không muốn dây dưa.
Không muốn bắt chuyện.
Không muốn kéo dài cuộc đối thoại thêm một giây nào.
Nhưng khoảnh khắc vừa ngoảnh mặt đi, vẻ mặt chán ghét đã hiện rõ trên từng đường nét, đôi mày nhíu lại, khoé môi trễ xuống.
Nó không thèm che giấu, bởi vì nó biết Hiori không nhìn thấy.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Cũng bởi vì nó quá mệt mỏi để phải diễn kịch vào lúc sáng sớm thế này.
Nếu có chết, nó thà chết trong tư thế trung thực với cảm xúc của mình còn hơn là phải cười nói giả tạo với một tên tâm thần.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( phiền quá .. nhìn nữa tao lấy bút thọt mắt mày giờ )
Tiếng phấn trên bảng lạch cạch hoà trộn vào tiếng giáo viên giảng bài vang lên như một bản nhạc nền đơn điệu.
Từ phía bàn bên cạnh, nó có thể cảm nhận được ánh mắt của Hiori thỉnh thoảng lại liếc sang.
Không phải kiểu liếc trộm ngại ngùng của một cậu trai mới lớn.
Ŝ͕̱̟̳̠͇̬͈͒̈́̎̉̏̂͗͛̍̑ắ͍͔̣̮̳̳̱̩̌̓̅́͋͊̄̎̃́c̭̫̞̲̤̮̫̜̦̈̉́͆̌̓͐̊͑̀̿ m͔̦̗̪̳͖̰̞̠̞͇̠̉̽͐̇͋̔̊͋̾̊ặ͙̳̱͇̬̫̜̰̯̣̪͋͊͒͊͂ͅt͍͍̗̳̫͔͖̏̈́̽̅̓̾̓̄̎̈̋̚ c̮͓̞̭̫̮̜̦͍̟̓̈͋̄̀ͅủ͍̤̠̝͈̫͖͈͎͇͌̒̒̄͌̉̍͑͊a͖̘̠̫̲͐̍̍̓͗ S̱̤̝̩̪͖͇̩̝̟̱͛̔͒̀̏̑̈́͛̀́̔h͓̗̮̤͑̇̌̓̓̚̚u̘͈͖̰̟̰͈̜̟̩̖̭̓̽̓̀̏́̃͌̃̄͒̚ỉ̤̳͔̙̠̪̣̜̉̅̍̏̀͗͗̄̚̚ͅc͍̖̩͓̞̜͋̌̔̀ͅh̩͉̱̙́̀͗͛̾̋̆́͂i̱̱̞̖̬̳̦̥̬̝̓̽̾̿͂͑̅̓ t̞̗̰̠̩̪̠̍̔̉̿̽̿̎̌̌͒͛̏ệ͖̘͚͚͙̲́̔́͒̈́̀͛͂ͅ q̮̝̗͍͈̫̬̄͛͐̾̀̿̆͌̉̌ú̱̫̝̱̗̲̱̣̗̟͇̮̾͂͒̂͂͋͒̿̊͛̔á̭̥̱͖͉͓̮̱̰͑͒̃̚̚,͕̜̥̰̏̽͛͑͛̔̓̀ c̫̲̗͓̮͕̬̗̄̃̏̑̏̿̏̾́̌̒͛ậ͉̭͍̜̥͇͍͕̫̠͍̌̿̃̀̾͋̾̎̄̉͛͆u͕͈̖͈̮͂͋̒͆͆̀̍͒̌̌̑̚ ấ̭̙̝̠͔̌͌͂̀͛ŷ̝̙͖̤̞̞̰̣͔͈̒̿͗͛̿́̒͂̀̀̓ͅͅ đ͔͍̗̝̮̫̟̂̄̅͐̾͂ã̠̝͇̤̦̙͋̌͒͆̆̈̇ g̟̪͈͆̈̍͗͗ͅặ̬͇͖͈̃̽̽̒͐́̒̀̈̏̒̍p̩̟͕͔̟͓͂̿̀͋͒͆̍̎̿̈ͅ đ̪̟̦̟̊̔̏̃̎̆͂í͍̘̖͓͇̩̭̟̠̥̐̓̈́́́͋̎ề̞̗͉̪̗͎̩͐͆́͌̊͂̾̐̀̂ú̞̟͚̞̦̐͋̓̌̅̏͂̍ g̗̝̳͚̈͊̒͛̈̈́̀̓̈́ͅì̘͖̦͔͓̃͆̋̍̂͒͗͒ k̞͇̭͔̾̐̃͛̾ͅh͉̝̫̓͑̾̾̉͂̈́̒ͅô͙̰̪̰̪͍̪̦͇̲̘͑̇͛͂̔̽͑n̥͈̭͕͓̒̀̆̃̈́̿̑̐ͅġ̠͓͖͇̭͚͎͎̒̏̌̀̓̌̚ v̠̩̰̣̱͒͗̂̈̒͛̽̃̀͛̌u͈̜͕̩̥̅̅͗̽̍̋́̀̄̚ḯ̳̳̱͇̤͑̉̃͊̈́́̅̂̾͆̃ c͍͓̤͔̘͚̯̜͕͎͚͖̃̍͗̇̐̽̏͑̄h̥͚̰̯͔̄̒͑͐̽̈ă͍̯̯͕͍̊̊͆̌̈͆͋͐͒͒̔̾n͎͎̬̥͚͚̬̜̮͇̈̌̑̒́ͅͅg͈͖̲̜̲̥̃̌͌̀͋̑̀̚ ?̤̳̞̜̠͔͓̠̯̦̯̃̂̐͗͆̏
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
/ cắn chặt bút /
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
. . .
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
▸ 𝑯𝒊𝒐𝒓𝒊 𝒀𝒐.
NovelToon
═══════════════════════
⤷ 𝑯
⤷ 𝑯
🥰
⤷ 𝑯
⤷ 𝑯
NovelToon

┊ character error. ?

▸ 【 𝑾 𝑬 𝑳 𝑪 𝑶 𝑴 𝑬 ; 𝑻𝑶 𝑻𝑯𝑬 𝑯𝑶𝑹𝑹𝑶𝑹 𝑮𝑨𝑴𝑬 】 ------------------------------------------------------ ▸ « 𝐂𝐎𝐍𝐓𝐈𝐍𝐔𝐄 » ? 𝐘𝐄𝐒 𝐍𝐎
【 𝑩 𝑳 𝑼 𝑬 𝑳 𝑶 𝑪 𝑲 : 𝑺𝑰𝑴𝑼𝑳𝑨𝑻𝑶𝑹 】
═══════════════════════
Tiết học cũng đã trôi qua như một dòng nước lững lờ, chậm rãi và nặng nề đến mức Sanae có cảm tưởng mỗi phút giây trôi trên đồng hồ treo tường đều dài tựa một thế kỷ.
Tiếng chuông giải lao vừa vang lên, nó đã lập tức bật dậy khỏi ghế như một cái lò xo bị nén quá lâu, vươn vai mấy cái răng rắc rồi quay sang đám bạn học nữ ngồi phía sau.
Mấy đứa này, nó biết rõ, chỉ là npc (?) những nhân vật phụ được lập trình sẵn với vài ba câu thoại lặp đi lặp lại, tồn tại như một thứ phông nền sống động để tô điểm cho cái thế giới điên rồ này.
Nhưng dù là npc thì cũng có cái lợi của npc.
Đi cùng với chúng nó, nó sẽ bớt bị chú ý hơn, bớt trở thành mục tiêu đơn độc giữa đám đông.
Một con cừu đơn lẻ thì dễ bị sói vồ, nhưng cả một bầy cừu thì ít nhất lũ sói cũng phải cân nhắc xem nên xơi con nào trước.
Chiến thuật sinh tồn cơ bản thôi.
;
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
này mấy cậu, tôi định xuống canteen mua ít đồ rồi ghé qua thư viện kiếm vài cuốn sách tham khảo.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
có ai muốn đi cùng không? tôi bao nước.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Mấy đứa con gái trong lớp lập tức quay sang nhìn nhau, mắt sáng rỡ, miệng ríu rít bàn tán.
Được bao nước thì tội gì không đi.
Chưa đầy ba mươi giây sau, nó đã có ngay một đội hộ tống hùng hậu gồm ba npc nữ sinh với những khuôn mặt giống nhau đến kỳ lạ, kiểu tóc khác, nhưng nét mặt thì na ná như được đúc từ cùng một cái khuôn trong xưởng sản xuất nhân vật quèn.
Nó thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( con nào nhìn mặt cũng giống nhau tới 90% khác mỗi cái màu tóc để phân biệt )
Đúng là phải tranh thủ thôi.
Hiện tại, Sanae vẫn chưa thấy bất kỳ nhiệm vụ phụ hay nhiệm vụ ẩn nào hiện lên.
Bình thường thì cái hệ thống chết tiệt kia sẽ nhồi nhét cho nó đủ thứ nhiệm vụ oái oăm ngay từ những phút đầu tiên, nào là "bắt chuyện với Itoshi Rin trong vòng năm phút".
Hoặc "đụng tay vào vai Nagi Seishiro mà không bị giết".
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( rõ ràng cái con mặt l đó muốm đẩy mình vào chỗ chết )
Hôm nay yên ắng lạ thường, và sự yên ắng ấy khiến nó lo lắng hơn cả khi có nhiệm vụ.
Cho nên tranh thủ lúc chưa có gì nguy hiểm, nó phải đi thăm dò tình hình xung quanh, cập nhật lại bản đồ tinh thần của mình về vị trí của từng tên top chính, từng lối thoát hiểm, góc khuất mà một kẻ điên cuồng có thể núp vào để phục kích.
Mười lần chết dạy cho nó một điều.. thông tin là vũ khí, và thiếu thông tin là tự sát.
Cả bọn kéo nhau đi dọc hành lang dài hun hút, tiếng giày lộp cộp vang vọng trên nền gạch men bóng loáng.
Ánh nắng giữa buổi rọi qua những ô cửa kính lớn đổ xuống từng mảng sáng vàng vọt, phủ lên vai áo đồng phục của lũ học sinh một lớp bụi nắng mỏng tang.
Sanae đi giữa bọn họ, thỉnh thoảng lại gật gù ra chiều chăm chú lắng nghe, nhưng thực chất mọi giác quan đều đang căng ra như dây đàn.
[ Npc > không nguy hiểm ] [ Giáo viên = tạm thời an toàn ] [ Top chính ⁉️ báo động đỏ, chuẩn bị phương án tẩu thoát ]
Mấy đứa npc bên cạnh bắt đầu ríu rít nói chuyện với nhau bằng cái tiếng nói the thé đặc trưng của nữ sinh cấp ba.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): ái! nè nè, mày biết tin gì chưa?
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): hôm nay lớp anh Isagi lại đấu với bên anh Kaiser đó!
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): rận đấu tập trong giờ thể dục ấy!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mày là npc hay là fangirl chính hiệu vậy? )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mà thôi, npc với fangirl thì cũng na ná nhau, đều bị lập trình để phát cuồng vì mấy thằng đẹp trai )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( ờ hay mà sao trong đây không có gái xinh nhỉ .. ) / gãi má /
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): úi ! combo của tớ đấy!
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): hai ảnh đẹp trai lắm đó!
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): Isagi-senpai với Kaiser-sama đứng cạnh nhau là auto đỉnh cao của thẩm mỹ, auto tan chảy mọi trái tim, auto bùng nổ visual luôn ấy ⁉️❗️ / nói như súng đạn liên thanh /
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Visual bùng nổ? Tan chảy trái tim?
Hai thằng điên ấy mà đứng cạnh nhau thì chỉ có bùng nổ án mạng thôi, ở đó mà tan với chả chảy.
Nó đã từng thấy Kaiser và Isagi đứng chung một khung hình rồi .. kết quả là năm phút sau, Rin từ đâu lao tới đá bay cả hai ra hai hướng khác nhau như thể đang chơi bowling bằng người thật.
Một trải nghiệm khó quên, theo nghĩa đen.
Vì sau lần đó nó chết luôn.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( ờ quên .. )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( nó húc mình còn kèm thêm dao mà, mình die tại chỗ luôn )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(3): anh Isagi nhìn men quá đi à!
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(3): tớ rụng trứng luôn rồi đây này! Rụng hết cả buồng trứng.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Nó đưa tay lên day day thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ đang bắt đầu len lỏi vào hộp sọ.
Cái từ đấy là sao, mấy con npc này nó có thật sự nhìn xem lại mình đã thoại gì chưa vậy?
Hay là bộ phận kiểm duyệt nội dung của game này bị lỗi rồi?
Ánh mắt dần chuyển sang trạng thái vô hồn, trạng thái quen thuộc mà nó thường tự kích hoạt mỗi khi phải nghe những thứ vượt quá sức chịu đựng của lý trí.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tụi nó có thật sự nhìn xem lại mình đã thoại gì chưa vậy trời? 'rụng trứng'? l
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
thiệt luôn đó hả? có cần tao tặng cho cái quạt mo để che bớt cái miệng lại không. / lẩm bẩm /
Mấy con npc này thì có làm sao đâu.
Nói gì thì nói, chúng nó chỉ là những dòng code vô tri, được lập trình để tôn vinh vẻ đẹp của mấy tên top chính và tạo bầu không khí sôi động cho ngôi trường.
Nhưng cũng chính vì là npc, chúng nó chẳng bao giờ bị mấy tên yandere kia để mắt tới.
Chúng nó có thể hò hét, có thể đứng cách Isagi đúng nửa mét mà không sợ bị vặt đầu.
* nhưng cũng có khả năng , nhưng không giống như nó .. *
Là "biến số" .. cũng có thể coi là kẻ “ngoại lai” trong cái thế giới này.
Và chính vì thế, nó luôn là mục tiêu hàng đầu mỗi khi mấy tên top chính nổi cơn ghen tuông vô cớ.
Một lời chào hỏi xã giao cũng có thể là bản án tử hình, hoặc một động tác chạm vai vô tình cũng đủ để bị xiên chết.
Đời nó trong game này rẻ mạt hơn cả mạng npc, mà nói thật, đã là mạng npc thì còn gì rẻ hơn được nữa?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mà thôi kệ đi )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mấy con npc này đằng nào chả bị mấy bọn top chính nơi xơi, sớm muộn gì cũng có đứa lỡ mồm lỡ miệng rồi bị thanh trừng thôi )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( đời nó cũng đâu có sung sướng gì hơn đời người chơi như mình )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( cùng một cái kết cả thôi Nam mô a di đà phật - Amen )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Nó chắp hai tay lại giữa ngực, mặt tỉnh bơ như không.
Tiếng nói của hệ thống lại vang lên trong đầu nó, khô khan và luôn kèm thêm câu châm chọc như mọi khi.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ rồi rốt cuộc cô đạo gì? ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô có biết mình đang lộn tông phái không hả? ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô định sáng lập ra một tôn giáo mới, pha trộn giữa Thiên Chúa và Phật Giáo. Đạo "Cầu Sống" à ? ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
Đạo đức giả, được chưa?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái này người ta ‘giao lưu kết nối’ , có nhiêu thì cầu hết đi.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tin được vị thần nào cứu mạng tao thì tao tin, còn không thì tự cứu.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày hài lòng chưa?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ủa, mà khoan, ai cho mày đọc suy nghĩ của tao vậy hệ thống?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày xâm phạm quyền riêng tư của tao đó nha!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ chữ hiện trên mặt cô rồi kìa ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ ai rảnh mà đi đọc suy nghĩ tào lao của cô ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô tưởng tôi không có việc gì làm hả, mỗi lần cô nghĩ linh tinh là mặt cô y hệt như một cuốn sách, đọc phát hiểu ngay ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ biểu cảm của cô phong phú vô cùng ]
* tôi lại đọc cô như một cuốn sách *
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mặt tao dễ đọc vậy luôn hả?
Sanae đưa tay lên sờ sờ mặt mình, cảm thấy hơi quế một chút nhưng rồi cũng nhanh chóng cho qua.
Dù sao thì nó cũng đâu có thời gian để mà tự ái vặt.
Ở cái thế giới này, giữ được mạng đã là thành tựu lẫy lừng lắm rồi, sĩ diện là thứ xa xỉ mà nó không có quyền được hưởng.
Nó đang định quay sang nói với mấy đứa npc cụp cái pha xuống, thì một tiếng thét xé tan bầu không khí yên bình giả tạo.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): áhhhhh!!! Anh Isagi kìa!!! trời ơi Isagi-senpai kìa tụi bây ơi!!!
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
NovelToon
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( ủa nó bằng tuổi tụi bây mà ?? )
Tiếng hét ấy vang vọng khắp hành lang, đập vào tường rồi dội ngược trở lại, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn như tiếng còi xe cứu hoả giữa đêm khuya.
Sanae giật bắn mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên như một con mèo bị dẫm đuôi.
Tim nó đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, trong một khoảnh khắc nó tưởng mình vừa bị ai đó đâm sau lưng.
Yếu tim mà chết tại chỗ luôn cũng nên.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( má ơi... thằng bot thôi mà! )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( nó là bot! không phải người thật, tụi bây làm gì mà hét dữ vậy? )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( hét như thể vừa thấy ma hiện hồn ấy, có cần tao mua cho mỗi đứa một hộp thuốc an thần không? )
Nhưng lời than vãn của nó nhanh chóng bị chính sự tò mò của bản thân nuốt chửng.
Bởi vì dù có sợ đến mấy, dù có biết rằng nhìn thấy bot chính đồng nghĩa với việc nguy hiểm đang đến gần, nó vẫn không thể nào ngăn được cái bản năng tò mò chết tiệt của mình.
Nó liền hướng mắt nhìn theo phía cửa sổ ngay trên hành lang.
Ôi cái đéo má.
Có thật sự là nó nhìn lầm không?
Khuôn mặt nó lúc này là cả một bức tranh phức tạp của sự kinh ngạc, hoang mang, và một chút gì đó gần như là... hoảng loạn.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Ở dưới sân bóng, ngay giữa vòng tròn trung tâm, Isagi Yoichi đang đứng đó.
Nhưng có gì đó sai.
Cái thằng mà trong ký ức của nó, được hình thành từ chín lần chơi trước.
Là một đứa nhìn da trắng như sữa tươi, người hơi gầy gầy, dáng vóc mảnh khảnh yếu ớt như một cành liễu trước gió, vậy mà giờ đây trông nó... đô con vãi cả ra.
Bờ vai rộng, cơ bắp trên cánh tay nổi cuồn cuộn mỗi khi nó vung chân sút bóng, đường nét cơ thể rắn rỏi.
NovelToon
Trời ơi cái chiều cao .. tên đó nhìn còn cao ngang ngửa Rin luôn rồi.
▸ 𝑰𝒔𝒂𝒈𝒊 𝒀𝒐𝒊𝒄𝒉𝒊.
▸ 𝑰𝒔𝒂𝒈𝒊 𝒀𝒐𝒊𝒄𝒉𝒊.
.
Mà Rin thì cao gần mét chín, cái độ cao mà Sanae mỗi lần đứng cạnh đều có cảm giác như mình là một con chuột nhắt đang ngước nhìn một toà tháp canh.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
wth?? what the hell??
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao nhìn lầm à, đây là Isagi Yoichi sao?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái thằng Isagi mà tao từng biết ấy?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái thằng mà tao nhớ là nó lùn lùn, nhìn yếu yếu, kiểu như gió thổi bay ấy, có phải tao bị hoang tưởng rồi không?
Isagi trong mắt Sanae trước đây:
NovelToon
Nó đã quen với việc chết, quen với việc bị săn đuổi.
Nhưng nó chưa từng quen với việc thế giới game này tự dưng thay đổi những chi tiết cơ bản như thế.
Đây không phải là một lỗi hệ thống bình thường .. sự thay đổi tận gốc rễ, một sự "nâng cấp" mà nó không hề được báo trước.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ kìa, là bot chính thiệt kìa ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô không nhìn lầm đâu, đó chính là Isagi Yoichi phiên bản ‘mới’ ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ tôi cũng vừa cập nhật dữ liệu nội bộ xong ]
Sanae tưởng chừng như trong cái giọng vô hồn ấy có một chút gì đó gần giống như... áy náy? Hay chỉ là nó tưởng tượng thôi ?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nhưng đây là thằng nào.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái thằng mà nó lùn lùn nhìn yếu yếu ấy?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
cái thằng mà tao chỉ cần vô tình đụng trúng một cái là cả lũ top chính lao vào xâu xé tao như bầy cá mập ấy?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao nhớ không lầm là nó cao mét bảy lăm, nặng chắc chưa tới sáu mươi ký, nhìn hiền lành như một con cừu non ấy?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nó thành cái đách gì vậy ??
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( chơi lật ngược thế cờ à ? ô thế thì may quá mình đéo liên quan gì cả )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( tự chém giết nhau đê !! )
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cái này chỉ có hiện mấy cái thông tin không ích gì mấy đâu ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ chừng nào cô tiếp xúc trực tiếp thì mới hiện rõ thông tin chi tiết, đó là quy tắc của game ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ cô biết mà ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
đách quan tâm, có nhiêu thì hiện đi trời ơi!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao cần biết ngay bây giờ!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
Cci game này rốt cuộc đã thay đổi những gì mà tao không được báo trước?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày có biết là một sự thay đổi nhỏ như thế này có thể khiến tao chết thêm mười lần nữa không?! / sự tức giận của người lửa /
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
* cái này là BIG FACT *
Nó gần như gào lên trong tâm trí, đầy phẫn nộ bất an.
Những dòng chữ xanh lè nhảy múa trong không khí.
「 ───────────────────」 [ 𝚃𝙷𝙾̂𝙽𝙶 𝚃𝙸𝙽 𝙽𝙷𝙰̂𝙽 𝚅𝙰̣̂𝚃 ] 〈 𝙷𝚘̣ 𝚟𝚊̀ 𝚝𝚎̂𝚗: 𝙸𝚜𝚊𝚐𝚒 𝚈𝚘𝚒𝚌𝚑𝚒 〉 ‹ 𝙽𝚐𝚊̀𝚢 𝚜𝚒𝚗𝚑: 01/04 › ‹ 𝙲𝚑𝚒𝚎̂̀𝚞 𝚌𝚊𝚘: 1𝚖85 › ‹ 𝙻𝚘̛́𝚙 𝚑𝚘̣𝚌: 2-2 › 〈 𝚄𝚗𝚔𝚗𝚘𝚠𝚗 ████ 〉 「 ───────────────────」
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
một mét tám mươi lăm??
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
ủa cái đéo?? sao nó lại cao tận mét tám lăm??
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao nhớ trí não tao nói rằng nó chỉ cao mét bảy lăm thôi mà.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mình đéo cho phép nó cao hơn mình HUHUHUHU !!! )
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ dữ liệu chính xác ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ đã được cập nhật từ máy chủ trung tâm. Isagi Yoichi phiên bản hiện tại cao 1m85, cân nặng 78kg, chỉ số cơ bắp tăng 40% so với phiên bản trước ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ đây là bản cập nhật mới nhất, tôi không có quyền can thiệp ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
phiên bản trước? cập nhật? máy chủ trung tâm?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
LQKSOAJWKSOQJAOiwkaoaj !!!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
Sanae ôm đầu, cảm giác như mọi thứ nó từng biết về cái thế giới này vừa sụp đổ hoàn toàn.
Chín lần chơi trước, Isagi là một thằng nhỏ con, yếu ớt, dễ thương .. một "bot thở" chính hiệu, kiểu nhân vật được tạo ra để mấy tên top chính bảo vệ, che chở, giam cầm và chiếm đoạt.
Chính vì cái vẻ ngoài mong manh dễ vỡ ấy mà lũ yandere mới phát cuồng lên như thế.
Nhưng bây giờ thì sao?
Cái này khác nào đem nguyên một con sói đội lốt cừu vào giữa bầy sói khác? Hay thậm chí nó còn chẳng thèm đội lốt cừu nữa?
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mặc dù tao cũng cao m8 cụ thể là m84 cũng xem xem là cao hơn nó.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hơn hẳn 9 cm so với phiên bản cũ!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao đã tự hào về điều đó!
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tao đã nghĩ rằng ít nhất tao cũng có lợi thế chiều cao so với bot chính, để còn dễ bề trốn chạy hoặc phòng thủ.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
vậy mà giờ .. đéo mẹ! lại thế nào nó cao hơn tao tận 1 cm, lại còn nhìn đô con gấp đôi tao??
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nó bụp chắc tao đi mẹ rồi !
Nó nhìn xuống cánh tay mình, rồi lại nhìn xuống cánh tay của Isagi đang vung lên sút bóng ngoài sân.
Một bên là cánh tay thanh mảnh của một đứa con gái tập võ để tự vệ.
Một bên là cánh tay săn chắc với từng thớ cơ nổi lên cuồn cuộn dưới nắng.
Nhưng cái cảm giác bị vượt mặt, dù chỉ là 1 cm .. nó vẫn cay cay nơi sống mũi như thể vừa bị ai đó tát vào lòng tự trọng.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
thằng bot trông 'yêu kiều, đáng yêu, dễ vỡ, khóc lóc, yếu đuối, mong manh, cần được che chở' đâu rồi?
Sanae gần như rên rỉ như tiếng oan hồn kêu chết chóc, hai tay ôm lấy mặt, trông vừa khổ sở vừa buồn cười đến mức mấy đứa npc bên cạnh bắt đầu quay sang nhìn nó với ánh mắt lo lắng.
Cái hình ảnh Isagi "yếu đuối" mà nó từng in sâu trong tâm trí suốt mấy lần chơi qua giờ đang tan vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn, thay vào đó là một thực tại mới mà nó hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần để đối mặt.
Rõ ràng đây là "bot thở, top nứng, độc chiếm, đố kỵ, ghen ghét, diễn biến tâm trạng bất ổn, có bao nhiêu thành phần xấu là nhét vô hết" # cái công thức kinh điển của một bộ “đam mỹ yandere tệ hại” nào đó..
Vai trò của bot chính là phải yếu, mềm, dễ bị tổn thương, để tạo điều kiện cho mấy tên top chính lao vào bảo vệ và chiếm đoạt.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mày thử xem lại đi hệ thống, sao nó lại thành ra như thế này?
Từ nãy đến giờ, nó đã trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc .. từ bình thường, sang kinh ngạc, sang hoang mang, sang hoảng loạn, và giờ là bất lực tột cùng.
* là yên bình dữ chưa ? *
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ tôi không có thông tin về việc thay đổi bot chính ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ dữ liệu từ máy chủ trung tâm xác nhận đây là Isagi Yoichi, cùng ID, cùng mã nhân vật chỉ khác là đã được nâng cấp thể chất ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ có thể đây là một phần của bản cập nhật mới mà tôi chưa được thông báo đầy đủ, hoặc có thể...]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hệ thống? có thể gì? nói hết câu đi mày! / thắc mắc /
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ .. không có gì, chỉ là suy đoán thôi ]
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ tốt nhất là cô nên thận trọng hơn nữa, thứ thứ có lẽ đã thay đổi nhiều hơn những gì cô và tôi nghĩ ]
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mày nói thế tao đã đa nghi ngay thừ đầu rồi )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
mẹ kiếp.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
không lẽ nó đổi thằng bot khác rồi hả? đèo mẹ.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
hay là do tao reset game quá nhiều lần nên nó tự động tăng độ khó?
Nó đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn và những giả thuyết điên rồ nhất, thì bỗng nhiên một giọng nói kéo nó trở về thực tại.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(3): Sanae-chan, cậu ổn không đấy?
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(3): sao mặt cậu tái nhợt hết cả ra rồi kìa? trông cậu cứ như vừa nhìn thấy ma ấy.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): nhìn sắc mặt cậu không ổn lắm đâu.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): hay là do nắng quá, cậu có cần tụi tớ dìu xuống phòng y tế không?
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(2): ở đó có điều hoà mát lắm, với lại có giường để nằm nghỉ nữa.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): phải đấy, Sanae-chan.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): cậu mà ngất xỉu giữa hành lang thì tụi tớ không biết phải làm sao đâu.
𝐍𝐩𝐜 : ?
𝐍𝐩𝐜 : ?
(1): đi xuống phòng y tế đi, có gì tụi tớ đi cùng cho.
Nghe đến ba chữ "phòng y tế", mặt Sanae lập tức biến sắc.
Từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch như tờ giấy.
Cái phòng y tế mà nó đã từng chết ở đó tận hai lần.
Đi xuống đó bây giờ khác nào tự nộp mạng.
Nhất là khi Isagi vừa mới tập luyện xong, người đầy mồ hôi, chắc chắn sẽ ghé qua đó để nghỉ ngơi.
Mà ở đâu có Isagi, ở đó sẽ có ít nhất hai tên top chính lảng vảng như những con thú săn mồi rình rập con mồi của chúng.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
không cần đâu, cảm ơn.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tôi khoẻ như đỉa ấy^^
Nó vội vàng xua tay, nở một nụ cười gượng gạo đến mức còn khó coi hơn cả khóc, mặc dù hơi run run nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( không xuống phòng y tế đâu )
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
nhìn mặt tôi nè, đánh vài cái còn thấy ổn chán!
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
⤷ S̶y̶s̶t̶e̶m̶.
[ ? ]
Cười trong nước mắt.
Đúng nghĩa đen luôn.
Mắt nó cay cay, nhưng nó vẫn cố nuốt ngược vào trong.
Ở cái thế giới này, chỉ cần một giây phút lơ là thôi là đủ để xuống mồ.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
thôi, đi canteen đi mấy cậu.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
tôi sẽ bao nước như đã hứa, rồi qua thư viện kiếm sách.
. . .
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
NovelToon
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
» 𝑺𝒉𝒖𝒊𝒄𝒉𝒊 𝑺𝒂𝒏𝒂𝒆.
( mẹ kiếp .. tao ghét mày thật đấy )
t̴͈͚̬̖̘͔͖̯̘͔̙͔̪̯̰͙̋̆̽̊͗͐͋͆̄͆̋͊̄̚a҈̤̜̩͔̉̅̀͐̒̀̀̂̿̚ō̸̤̞̰͕̟͙̬̩̜̝͛̄̏̀̿̄͐͑̍̉̋ g̴͓̫̲̜̥̝̰̖̮̦͔̲̥̔͛̊̆͛͌ͅh̶͚͓̘̫̯̜̟̮͙͖͍̃̄̃̔̂̓̆̏̊̚ḛ̷̝̳͈́́͛͆̏̋̈́t̸̰͖͕͈̗͓̬̲̗͓̠̜̩̟̪͆́̃̉̋̌̌͊̉̃ m̷̟̲̘̦̤͚̲͎̲͓̗̳͙̗̰̱͗̃̈͆̐̓̒̎à̷͉̞̦̙̫͍̭̱͓̰̭͍̄͐͌͋̂͋̈́̎͂̋̽̿̀̓̇̚y҈̩̰̞͖̞̩͊̇͊͒͆̏́̆̋̈͐͌̇,̶̥̫̯̘͐͛̑̍͋ t҈̟̬̝̭̘̙͓̖̘̫͙̿̓̇͌͋͋̎̂̌̔́̏͆̈́ḁ̷̙̰͕̬̯͖̗͔̱͙̈̍̋̍͊̾͂̃͑̀̒ͅo̷̭͎̝̣̩͈̝̮̳͚̪̞͐͊̏̂͑͛ͅ ĝ̴̭͍͕̩̱̦̅́̽̀̓̓̏̄̈́͊̍h̸̩͙͍͙͈͑́͗̑͂̌é̸̤̙̗̬̳̲̰̮̩̫̥̫̜̔̌̈́́̈̓͆̈̒̃͑̀̔̿t҈̭̩͇̰̬͔̩̤̣̮͎͌͆̔̊̎̅͑̐̋́ͅ m̵̩̞̘͕̬͍̤̫̞̦͓̲̜̦̓͋͂͑̚̚ͅͅà҉̞̪̞͓̭̰̖̐̏͆̈̏͛̑̄͐̑͌̂̅̉̔y̴̭̣̦̯͒̌̌͗,̵̣̝̞͖̥̰̱̯̮͓͓̇̓͗̋̎͑̅̎̐̽ t҈͔͕͉̟̣̞͔̯͍͐̀̋̓̓̉̊͌̃̇̆ͅa҈̳̯͎͓͔̜̰̤̖̯̙͍̗̱̰̿̿͑̀̅̔̄̈ȯ̴̫̱̞̖͉̰̇͌̾̓̌̀̂̚ g̷̫̜̗͈̟̬͍̿̿̈̅̇̋̾̒͋ĥ̵͎̫͇̥̘͓́̿̒̍͆̃͐͆̉̊̍̉̋ͅé̷̬̳̜̥̯͉̩̰̥̟̝͍̰̪̀͂̀̃t̴͉̠̫̘̲͔͕͖̰̱̠̪͖͛̓̐̎̿̀ͅ m҈͖͍͔͍̩̖̝̦͔̠̟̖̓͛̍̈́́̆̊͆̂́͑͐͊͒͛̒ͅà̴̙̱̞̜̳̯͈̮̥̬̀̄̍̅̃̒̄̂̌y̷̞̤̱͇̦̗͙̩͓̪̞̆̐͒̆̌͑͒̌͒͋̔́̾ͅ
Sanae có xu hướng bạo lực nghiêm trọng (?). bằng chứng: nhiều lần đầu tiên khi trải qua nhiều điều ở thế giới này, Sanae đã bị tác động tới tâm lý là tự làm tổn thương bằng cách: ‘tự cào tay, hoặc dùng vật nhọn để đâm, để kéo cơn lý trí lại thực tại’. và việc tự làm tổn thương quá thường xuyên nên chắc tay nó sẽ có sẹo (?) và việc nó không biểu lộ biểu cảm gì khi tự làm đau bản thân chứng tỏ Sanae đã rất quen với điều đó. liên quan tới tâm lý: + rối loạn lưỡng cực. + rối loạn nhân cách. « đôi khi nói và suy nghĩ rất nhiều, nhưng đôi khi lại trầm tĩnh và im lặng, cũng hay đa nghi mọi thứ xunh quanh, mặc cảm mọi thứ » bằng chứng: Sanae có nhiều cảm xúc hỗn loạn và việc nó không thể tự kiểm soát bằng chứng cụ thể nhất.
═══════════════════════
⤷ 𝑯
⤷ 𝑯
buff Isagay xí nha=)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play