[ Cực Hàng] Thầm Thương Thành Cả Đời
Chương 1 - Chuẩn bị về nước
T/g bí ý tưởng đây!!
ờm:))
Trong lớp có nhiều học sinh bị bất ngờ khi lại nghe tin từ giáo viên rằng lớp sẽ có thêm vài học sinh mới nữa,còn nói các học sinh trong lớp nhớ phải chăm sóc cho những bạn học sinh đó nữa.
Cũng vì vậy lên lớp lại có thêm một trận xôn xao,cũng không biết là học sinh nào mà có thể được vô lớp này nữa.
Là học sinh chọn của toàn khối,nên khi có những bạn học nằm trong top 100 mới có thể được vô lớp này.
Tự dưng không có thi cử nhưng lại được đặc cách vô lớp chọn như thế, thật khiến người ta nghe thôi cũng phải tò mò muốn xem là ai mà lại có đặc cách đến thế.
Mọi người
Bạn học A: Nghe nói gì chưa,hình như nghe giáo viên nói là sẽ có học sinh mới chuyển đến lớp mình đấy.
Mọi người
Bạn học B: Có gì lạ đây chứ, không phải bình thường lớp mình là lớp thường được nhiều học sinh muốn vào mà không được hay sao?
Mọi người
Bạn học C: Nhưng nghe nói là học sinh từ nước ngoài chuyển về đấy, không biết là ai đây.
Mọi người
Bạn học D: Thôi thôi,bàn tán làm gì chứ giáo viên sắp vào rồi kia kìa.
Trong khi các bạn học khác vẫn còn xôn xao bàn tán, thì ở phía góc phòng học lại có nhóm người lại chẳng mẩy may quan tâm gì đến lớp học đang ồn ào như này.
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Sao mày bình thản dữ vậy? Bộ mày đoán được ai sẽ được chuyển đến lớp mình à?
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Tao có phải là thần thánh đâu mà biết,dù sao cũng không liên quan đến tao.// nhún vai//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Có nghe tin gì từ bồ mày không,Chu.// nhìn hắn//
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Tin gì là tin gì mày?// khó hiểu nhìn chàng//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Vậy bồ mày không tính chuyển về đây học à?
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Tính cứ yêu xa thêm mấy năm nữa tốt nghiệp luôn hả?
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Tao sao mà biết được,em có nói gì với tao đâu.
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Mấy nay còn chả tin nhắn được chút nào đây nè,ẻm cứ như bận việc ý vậy á.
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Cẩn thận có bồ mới,bỏ mày cũng nên.
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Mày im đi,ẻm không vậy đâu.
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Ồ,ồ để xem cẩn thận về sau em ấy dẫn theo một người khác rồi giới thiệu là bồ mới của ẻm chắc tao cười điên.
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Mày không chọc tao một ngày là mày khó chịu lắm à,A Thuận.// Lườm chàng//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Tại chọc mày nó bị thú vị á.
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Thôi thôi,nín lại dùm tao đi.
Cả ba thì vẫn trò chuyện trêu chọc lẫn nhau thế thì có tiếng điện thoại được vang lên,làm cho lớp học đang ồn ào tự dưng im bặt luôn.
Khi nghe cái tiếng điện thoại này thì không cần hỏi cũng biết là của ai ngay luôn,các bạn học trong lớp cũng nghe nhiều về nó rồi nên đồng loạt nhìn về hướng nhóm các anh đang ngồi.
Các anh lúc đầu cũng không chú ý,cơ mà nhận thấy ánh mắt của các bạn học nhìn về phía mình thì ngơ ngác luôn.
Bọn họ cũng không nói gì lung tung mà đúng không? Sao tự dưng nhìn bọn họ ghê vậy?
Mọi người
Bạn học A: Hình như chỗ các cậu ai có điện thoại đang kêu hay sao á.
Mọi người
Bạn học A: Tiếng điện thoại vang đến vậy mà các cậu không nghe thấy sao?
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Có sao? // sờ soạn túi quần lấy điện thoại ra//
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Hình như không phải của tao,nó không hiện gì nè.// giơ ra//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
// sờ soạn điện thoại trong túi áo// Ô,cũng không phải của tao.
Thế là hắn với chàng đồng loạt ném ánh mắt cùng bạn học trong lớp nhìn về phía anh đang ngồi bình thản dựa lưng vào bàn.
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Hả? Của tao à?// bị đồng loạt ánh mắt nhìn mà giật mình//
Chu Chí Hâm_ A Chí( hắn)
Mày lấy ra xem nào,nếu là của mày thì..mày đặt mà xem không biết luôn hả?
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Để tao lấy ra xem thử.// lục lại trong balo của mình tìm kiếm//
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
// chạm được đến điện thoại thì mở ra xem// À,thì ra là của tao thật.
Đồng loạt hiện lên cảm xúc đầy cạn lời luôn,có cái điện thoại của mình cũng không biết nữa à?
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
À,là của Tiểu Bảo gọi điện đến thấy không nghe nên đổi qua thành nhắn tin luôn rồi.// nhìn số điện thoại hiện trên màn hình//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Hả,nhắn gì thế nhắn gì thế.
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Ẻm nói sẽ về nước,nói cũng sắp về rồi.// đọc tin nhắn//
Trương Tuấn Hào_A Thuận(chàng)
Vậy chắc học sinh mới trong lớp chuyển đến chắc chắn là có em ấy.
Trương Cực_ Đậu Đậu(anh)
Tao cũng nghĩ vậy,thôi thì cứ chờ thử xem.
Thế là lớp học cũng trở nên im lặng hơn nữa,giáo viên cũng lên lớp rồi nên học sinh cũng im lặng học bài luôn.
Các anh cũng không bận tâm nữa mà cũng tập trung vào học bài luôn,còn bên các cậu thì đang làm thủ tục để chuẩn bị chuyển trường về nước.
Giang Phúc
Mấy đứa đang chuẩn bị xong hết chưa?// nhìn các cậu đang thu dọn quần áo để vào vali//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Dạ sắp xong rồi đây chú ơi.// ngồi im hút trà sữa//
Giang Phúc
Xong là xong thế nào vậy? Sao Chẻo không làm mà lại để cho Tiểu Lãng làm vậy hả?// bất lực//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Tại anh ấy muốn tự làm thôi ạ,cháu cũng không có tranh được// nhún vai//
Lãng Nhiên(gã)
Sao lại để em ấy làm việc này được ạ,cháu có thể xếp chục cái vali cũng được đó ạ.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Đó,chú thấy không? Cháu nói rồi mà.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Haizz nhất mày đó,thế mà lại được bạn trai làm hộ để tụi tao phải tự nhân vận động.// thở dài//
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Đúng là không ai sướng hơn nó mà, được hầu như em bé luôn rồi ấy.// gấp quần áo để vào vali//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Ai biểu mày không có chứ.// lè lưỡi//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Tao có mà,nhưng anh ấy ở bên Trung rồi.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Có tao với Cuốn là độc thân nè,còn phải ăn cơm chó nữa đây.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Đúng vậy,có ai hiểu được cảm giác của tụi tao đâu.//ôm vai y an ủi//
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Chúng ta là cẩu độc thân đó.// ôm lại vai em//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chịu thôi,ai biểu kiếm thì không chịu giờ thì chịu đi nhé.// nhìn hai người với vẻ khinh bỉ//
Chương 2 - Lời hứa?
T/g bí ý tưởng đây!!
Ờm:))
Đúng là không hiểu nổi mà,nói kiếm thì không chịu rồi lại chê là cẩu độc thân.
Nhưng chịu thì chịu thôi chứ biết sao giờ.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Thôi thôi,dừng lại đi còn nói nữa hai là tụi nó khóc luôn đấy.// ngăn bé lại//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Hừ,cứ phát cơm nhiều nhiều nữa vô đi,cho hai tụi nó ăn cho chừa luôn.// lè lưỡi trêu ghẹo//
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Má,mày đứng yên đó cho tao,tao cạp chết mày giờ đó.// bỏ quần áo xuống rồi chạy theo sau đuổi theo bé//
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Ôi,Bảo ơi dừng lại đi.// miệng thì nói vậy nhưng chân lại chạy theo để rượt bé//
Giang Phúc
// vỗ tay lên trán// Trời ơi,mấy đứa nhỏ này bao giờ thì lớn vậy kìa.
Giang Phúc
Có cái chuyện này thôi mà ngày nào cũng kiếm chuyện rượt nhau chạy chục vòng luôn.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Chắc là thú vui riêng đó mà chú ơi.// bật cười//
Lãng Nhiên(gã)
Có thấy mệt không? Có đói không? Anh xuống nhà nấu cơm cho em ăn nhé?// dịu dàng nhìn cậu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Hmm.. được ạ,làm món kia nữa nhé.// gật đầu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Món đó chỉ có anh làm là ngon nhất thôi.
Lãng Nhiên(gã)
// xoa đầu cậu// Được rồi,chiều em hết.
Lãng Nhiên(gã)
Anh sẽ làm nhiều một chút nữa nhé,có gì để vào tủ đông khi nào em cần thì lấy ra để ăn nhé.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Dạ, được ạ.// cười tươi//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Nhưng mà..anh thật sự không chọn chung trường cùng với em thật sao?
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Em không muốn chúng ta phải yêu xa đâu.
Lãng Nhiên(gã)
Anh cũng không muốn đâu,cũng pama lại không cho nữa.// giọng hơi ngập ngừng//
Lãng Nhiên(gã)
Hai người họ cho anh đi du học bên đây cũng đã là nhượng bộ lớn lắm rồi.
Lãng Nhiên(gã)
Nhưng anh hứa,cũng sẽ chắc chắn rằng chúng ta sẽ không sao đâu.
Lãng Nhiên(gã)
Dù sao pama anh cũng đã gặp em rồi mà.// nắm lấy tay cậu//
Lãng Nhiên(gã)
Em..em tin anh chứ?
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
//im lặng//...
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
// sau vài phút im lặng thì cậu cũng gật đầu// Ừm..em tin anh mà.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Chỉ mong anh sẽ không thay đổi khi về nước.// thầm nghĩ trong lòng//
Lãng Nhiên(gã)
Ừm,em tin anh là được.// cười//
Lãng Nhiên(gã)
Chuyện chúng ta yêu nhau ai ai cũng biết mà,cũng biết anh yêu em như nào mà.
Lãng Nhiên(gã)
Anh sẽ không phản bội em đâu,anh đã nhận định cả đời này dùng để yêu em rồi.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Vâng,em cũng mong chờ anh sẽ thực hiện được lời nói đó.// gật đầu//
Lãng Nhiên(gã)
Anh sẽ làm được.
Giọng nói với vẻ đầy nghiêm túc nhìn cậu,cậu bị ánh mắt đó cũng làm siêu lòng luôn.
Rồi nắm chặt tay gã như muốn nắm giữ lấy đôi tay này,chỉ mong sẽ không chia xa với nó.
Nhưng gã lại muốn buông tay cậu ra để xuống nhà nấu cơm,cũng không quay lại nhìn cậu nữa.
Cậu thì cũng không cố chấp nữa mà chỉ cảm thấy không biết có nên tin tưởng hay không.
Chỉ sợ cái gọi là yêu xa,xa mặt cách lòng ai mà biết được có thật sự tiếp tục được như hiện tại hay không.
Các cậu đùa vui cho chán xong thì mới quay lại đi vào phòng để tiếp tục thu dọn đồ đạc thôi.
Nhưng ánh mắt của cậu cũng không thể che giấu được sự tinh ý của các cậu khi thấy cậu cứ như đang thất thần không biết là đang nghĩ đến cái gì.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
// vỗ vai cậu// Này,Chẻo mày sao đấy?
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Cái đầu đang lơ ngơ đi đâu vậy?
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Đúng đó,tụi tao mới ra ngoài có một lúc thôi mà.// ngơ ngác//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chẳng lẽ trong phòng vừa xảy ra chuyện gì mà bọn tao không biết à?
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Hay mày với Lãng Nhiên xảy ra chuyện gì rồi?
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Ừm, không có chỉ là tao hơi lo xo một chút thôi.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Sau khi về nước cả hai cũng không có được ở chung nữa,còn cách trường nhau cũng xa nữa.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Không biết có thể chịu được cái cảm giác yêu xa không.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
// trầm tư nhìn cậu// Ừm,cảm giác yêu xa ấy hả? Lo được lo mất nhiều lắm.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chỉ sợ người bên kia người ta sẽ có một người khác ở bên cạnh,mà lúc gặp chuyện cũng chỉ có thể cách xa qua màn hình để nhìn thôi.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Nhưng không sao đâu,chỉ cần cậu ta không thay lòng thì sẽ không sao đâu.// vỗ vai cậu//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Cậu cũng nên tin tưởng với cậu ta một chút,cũng không ai thích cảm giác có bạn trai không tin tưởng mình đâu.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Ừm,tao nhớ rồi chỉ là tao hơi lo sợ một chút thôi.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Sẽ không sao đâu,nếu một ngày nào đó nó thật sự làm ra chuyện như phản bội lại mày thì chắc chắn tụi tao sẽ không tha cho cậu ta đâu.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Đúng đấy,nếu cậu ta dám lừa dối mày thì tao sẽ bảo pama cho cậu ta ra đường ở luôn.// nghiêm túc//
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Cho cậu ta một cái giá để cậu ta nhớ rằng dám đùa giỡn mày thì chắc chắn tụi tao sẽ không để yên đâu.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
//cười tươi// Cảm ơn tụi mày,tụi mày không trách gì tao thì tao đã cảm thấy vui rồi.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Chỉ mong anh ấy sẽ không làm tao phải thất vọng.
Chuyện này thì chỉ có các cậu biết thôi,chứ Lãng Nhiên thì ở dưới nhà làm đồ ăn cho cậu rồi.
Giang Phúc thì đi xử lý thủ tục chuyển trường cho các cậu với gã nữa,có chút rắc rối khi tự dưng chuyển trường rồi vào lớp chọn thì hơi khó
Nên hiệu trưởng của trường bên Trung đã ra điều kiện các cậu phải hoàn thành tốt bài thi mà trường đưa ra,phải đạt được yêu cầu thì mới được chính thức vào lớp đó.
Nếu không thì sẽ xếp theo thành tích của trường mà cho các cậu vào lớp đó.
Giang Phúc cũng thấy như vậy cũng tốt nên đã đồng ý,và nói chắc chắn sẽ làm theo chỉ cần đưa đề bài và các cậu sẽ làm tốt.
Hiệu trưởng cũng gật đầu như đã hiểu và nói hẹn vào sáng mai thi tất cả các môn và sẽ thi như những gì mà học sinh đã từng thi.
Giang Phúc gật đầu như đã biết và nói được,vậy thì sẽ chờ đề thi của hiệu trưởng.
Chương 3 - Bài thi
T/g bí ý tưởng đây!!
Ờm:))
Thế mà tối đó,Lãng Nhiên nấu cơm xong thì gọi mọi người xuống nhà để dùng bữa thôi.
Cậu được gã chăm như chăm em bé vậy luôn thật đó,cứ như hận không thể đút cho cậu ăn luôn tại chỗ luôn mới chịu.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Thôi mà, được rồi đó em có tay có chân đó nha.// bĩu môi//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Anh cứ muốn đòi đút vậy em còn tưởng mình là em bé cần được đút cho mới ăn được.
Lãng Nhiên(gã)
Nhưng mà anh sợ em sẽ mỏi tay đó,đây tôm em thích nhất nè.
Lãng Nhiên(gã)
Anh bóc sẵn ra bát rồi đây// đẩy bát đến trước mặt cậu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Dạ,em cảm ơn// cười nhận lấy rồi cầm bát ăn luôn//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Đúng là hương vị này chỉ có anh làm mới ngon.
Lãng Nhiên(gã)
Anh sẽ làm cho em ăn cả đời luôn, được không nào?
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Ừm,mong là như vậy ạ.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
// gắp đồ ăn cho cậu// Nè nè ăn đi,bớt tình tứ lại.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Hai người cũng bớt lại nha,nhà có cẩu độc thân đó.
Lãng Nhiên(gã)
Hai cậu cũng có thể tìm người mà,có bạn trai sao mà lại không tình tứ cho được chứ.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Thôi xin đi,độc thân vẫn là muôn năm.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Đúng đúng.// phụ hoạ theo y//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Tụi mày lại muốn bị ghẹo hả?
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Hả,thôi thôi.// lắc đầu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Đúng là chỉ có vậy là hay.// cạn lời//
Giang Phúc
Hiệu trưởng đã nói rồi đó,mấy đứa nhớ sắp xếp nhé.
Giang Phúc
Mai là sẽ thi đấy.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Vâng,tụi cháu nhớ rồi ạ.// gật đầu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Nhưng mà chưa kịp thi gì mà đã thông báo từ trước thế có ổn không chú?// nhìn Giang Phúc//
Giang Phúc
Chỉ là sớm muộn thôi,chú tin vào năng lực của mấy đứa.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chú tin tưởng tụi cháu vậy đó hả?// ngỡ ngàng//
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Năng lực thì tụi cháu có thể nhưng kiến thức của hai nơi cũng không hề giống nhau đâu chú ơi
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Thôi thì tùy duyên vậy,may mắn thì làm được còn không thì hên xui sang lớp khác cũng được.
Lãng Nhiên(gã)
Vào được trường đó thì dễ mà vào lớp là khó vậy sao hả chú?// nhìn Giang Phúc//
Giang Phúc
Ừm,tất nhiên rồi.// gật đầu//
Giang Phúc
Đó là trường mà không phải ai cũng có thể vô được đâu đó nha.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Hình như lúc đó cũng từng nghe anh trai nói,có điều kiện cũng chưa chắc là được vậy đâu nhá.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Lúc đó anh trai cũng phải học dữ lắm mới chạm được đến trường đấy.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Ừm,hình như có nghe A Chí nói là cả ba người phải cố gắng như muốn lết xác để vào trường vậy ý.
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chứ xếp lớp cũng hơi khó à nha,cả ba cũng cố gắng lắm mới chạm đến lớp đấy.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Cạnh tranh đến thế à,thế chúng ta được đặc cách vào trường chứ không được vào lớp luôn?
Giang Phúc
Đúng là thế,này cũng một phần do có pama cháu nói nữa đấy.
Giang Phúc
Hiệu trưởng cũng là nể mặt lắm mới chấp nhận.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Thì ra là vậy.// gật đầu//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Vậy thì phải cố gắng rồi.
Thế là bữa cơm từ bình thường lại thành phải xem làm sao để làm tốt được cho bài thi ngày mai rồi.
Lãng Nhiên thì cũng là được pama đặc cách nên không cần thi luôn,lúc về nước rồi đến trường làm một bài thi để xem vô được lớp nào thì vô.
Chứ các cậu thì cũng không chấp nhặt gì sẽ học lớp nào, nhưng mà đã được loang tin đi rồi thì lại phải cố thôi.
Thế là hôm đó sau khi ăn cơm xong thì các cậu lại lên phòng để tiếp tục ôn bài,mấy tháng nay các cậu cũng có ôn rồi nhưng vẫn thấy hơi lo lắng nên làm vậy cho bản thân yên tâm hơn thôi.
Đến sáng hôm sau,đúng là hiệu trưởng gửi bài thi cho Giang Phúc để Giang Phúc in ra và đưa cho các cậu để làm,và bật cam lên để giáo viên nhìn cho rõ.
Các cậu cũng không ngoài mong đợi mà làm được bài thật sự rất là tốt nha, không phải quá xuất sắc nhưng có thể chính thức vào được lớp chọn đó rồi.
Nếu như sau khi các cậu về nước mà thành tích bị ảnh hưởng thì vẫn sẽ phải chuyển lớp nữa đó nha.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
May ghê,thế là đã làm được rồi.// thở phào//
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Kiến thức được chú Phúc dạy đúng là có hữu dụng ghê luôn.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Có mấy câu hỏi mẹo mà cứ phân vân không biết nên chọn sao cho hợp lý cơ.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Hehe,thôi kệ đi hoàn thành được là tốt rồi.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Đúng đấy,cảm giác áp lực thật luôn,giáo viên cứ nhìn chằm chằm thôi.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Này là qua màn hình chứ không tao tưởng đang ngồi ngay trước mặt luôn rồi.// sợ hãi//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Chúng ta cũng không làm sai cũng không gian lận thì mày sợ cái gì.// liếc em//
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Tao bị căng thẳng đó,sợ hãi muốn niệm phật trong lòng luôn.
Giang Phúc
Mấy đứa làm tốt lắm đấy,// gật đầu xem từng bài làm của các cậu//
Giang Phúc
Trong đây,Chẻo là viết chi tiết nhất và Bảo là có chút chỗ sai đó nha.
Giang Phúc
Câu này chú đã giảng đi giảng lại bao lần rồi.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
// gãi đầu// Cháu hơi căng thẳng một chút ạ.
Giang Phúc
Haizz,thôi được rồi đều đã qua rồi.
Lãng Nhiên(gã)
// bê nước ngọt vào rồi để lên bàn// Mọi người uống chút nước đi.
Lãng Nhiên(gã)
Cho đỡ khát,chứ chịu mấy tiếng đồng hồ để làm bài cũng cần nghỉ ngơi nữa.
Tả Hàng_Chẻo Chẻo(cậu)
Cảm ơn anh,tụi em vẫn ổn.// miệng nói vậy nhưng vẫn nhận lấy ly nước//
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Ô,có nước nè khát quá trời luôn.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Mà không thê bỏ được nên phải nhịn đó.
Đồng Vũ Khôn_ A Mao(em)
Mày mà uống nhiều lại bị đau bụng đấy.
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Biết rồi mà.// uống tu ực ực//
Tô Tân Hạo_ Soái Soái(bé)
Haizz ai cướp của mày đâu.// khinh bỉ nhìn y//
Trương Trạch Vũ_ Tiểu Bảo(y)
Tao khát mà,phải uống mới đỡ được.
Giang Phúc
Thật là,sao mà cái nết vẫn không thay đổi vậy chứ.// cạn lời//
Lãng Nhiên(gã)
Không sao đâu,mọi người thích là được.
Sau khi thi xong thì tất cả là còn chút thời gian vài ngày thì mọi người thay vì về nước ngay thì lại muốn ở lại để chơi thêm vài ngày nữa.
Chứ giờ về thì uổng lắm,nên Giang Phúc nói chỉ có một tuần thôi chú đã đặt vé máy bay rồi.
Các cậu cũng gật đầu đồng ý luôn,một tuần thì một tuần,thà có còn không là có.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play