[AllSon.K] Bảo Mẫu
#1
Tg kute phô mai tôm
Hello các con vợ cụa tui
Tg kute phô mai tôm
Thì chuyện là cái acc mìi aka hynlee kia của tui bị mất
Tg kute phô mai tôm
Cho nên tui sẽ làm lại từ đầu
Tg kute phô mai tôm
Oi gioi oi khộ quá mà😭
Từ nhỏ, Sơn chưa từng biết cảm giác được yêu thương là như thế nào. Với ba mẹ ruột, cậu chỉ là một gánh nặng. Đến một ngày, vì khoản nợ chồng chất, họ thẳng tay bán cậu cho một gia đình giàu có để đổi lấy tiền
Có lẽ cậu đã quen với việc bị bỏ rơi
Ngày bị đưa đi không ai tiễn cậu
Giống như Sơn không phải con của họ vậy
Chiếc xe dừng trước một căn biệt thự rộng lớn. Người phụ nữ bước xuống xe nhìn Sơn
#VuLeAnhThu
Từ hôm nay, em sẽ sống ở đây
Người phụ nữ dẫn cậu vào nhà. Tiếng cười đùa vang lên từ phòng khách
Bọn trẻ đang ngồi chơi game, xem hoạt hình và tranh giành đồ ăn vặt,..
Có 8 đứa trẻ từ trong chạy ra và ôm lấy cô
#VuLeAnhThu
Nay ở nhà có ngoan không nè?
#LeHoPhuocThinh
Hứ.. Anh Nam toàn giật đồ chơi của con//Bĩu môi//
#VoDinhNam
Ê tao giật hồi nào?
#VuLeAnhThu
Thôi nào không cãi nhau nữa
Thịnh đã phát hiện ra Sơn đang đứng ở sau lưng cô
#LeHoPhuocThinh
Ai kia ạ? //Chỉ Sơn//
Người phụ nữ khẽ cười. Cô nghiêng người sang một bên, để lộ Sơn vẫn luôn đứng phía sau mình
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người cậu
Bộ quần áo trên người đã cũ đến bạc màu, hoàn toàn không hợp với căn biệt thự sang trọng này
Giống như cậu vốn không thuộc về nơi đây
#VuLeAnhThu
Bảo mẫu của các con
Không ai trả lời. Nụ cười trên môi cô hơi khựng lại. Ngô Nguyên Bình nhíu mày trước tiên
#NgoNguyenBinh
Bảo mẫu? //Nhíu mày//
#VuLeAnhThu
Do mẹ có một số chuyện bên Mỹ nên phải bay qua đó vài năm để giải quyết
#VuLeAnhThu
Đây sẽ là người phụ trách chăm sóc các con
Vài giây sau, Đình Nam bật cười
Cậu bé nhìn Sơn từ đầu đến chân
Ánh mắt chẳng hề che giấu sự xem thường
#VoDinhNam
Trông còn gầy hơn cả bọn con
#VoDinhNam
Thì chăm bọn con kiểu gì?
Mấy đứa nhỏ lập tức bật cười theo. Sơn đứng im. Đầu cúi thấp. Như thể những lời đó hoàn toàn không liên quan tới mình. Nhưng chỉ có bản thân cậu mới biết. Từng câu từng chữ đều lọt vào tai. Rõ ràng đến đau lòng
Nụ cười trên môi Nam lập tức biến mất. Nhưng ánh mắt nhìn Sơn vẫn không thay đổi
Công khẽ khoanh tay lắc đầu
#NguyenThanhCong
Con không đồng ý
#NguyenXuanBach
Con cũng vậy!
Bùi Trường Linh ngả người ra ghế. Giọng điệu lạnh nhạt
#BuiTruongLinh
Chúng con tự lo được
#DangThanhAn
Mẹ.. Con không muốn anh ta chăm sóc đâu
Vũ Trường Giang không nói gì.
Nhưng ánh mắt nhìn Sơn từ đầu tới cuối cũng chẳng mấy thân thiện
#VuLeAnhThu
Không muốn cũng phải chịu
#VuLeAnhThu
Có tin mẹ cắt thẻ không?
#VuLeAnhThu
Từ bây giờ Sơn sẽ là bảo mẫu của mấy đứa!
#VuLeAnhThu
Em thông cảm nha
#VuLeAnhThu
Tính bọn nó là vậy
#VuLeAnhThu
Em cứ nghiêm vào cho chị
#VuLeAnhThu
Đứa nào hư cứ phạt bọn nó
#VuLeAnhThu
Thôi giờ mẹ phải đi rồi, các con ở nhà nhớ nghe lời anh nghe chưa
Nụ cười ngoan ngoãn trên môi những đứa trẻ lập tức biến mất
Thay vào đó là những nụ cười khinh bỉ và khinh thường
#LeHongSon
Mấy đứa.. Giới thiệu đi
#VoDinhNam
Hừ.. Đình Nam 10 tuổi
#NgoNguyenBinh
Ngô Nguyễn Bình, 10 tuổi
#VuTruongGiang
Trường Giang 9 tuổi..
#BuiTruongLinh
Bùi Trường Linh, cũng 9 tuổi
#DangThanhAn
Đặng Thành An 8 tuổi
#VuTruongGiang
Thằng kia tên Thịnh, 7 tuổi
#LeHongSon
Anh tên Sơn 19 tuổi//Cười nhẹ//
Lời giới thiệu của Sơn rơi vào khoảng không im lặng đến đáng sợ. Không một tiếng vỗ tay, cũng chẳng có lấy một ánh mắt chào đón. Đối với những đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng ở cái biệt thự này, việc người hầu hay bảo mẫu đến rồi đi là chuyện cơm bữa. Chúng nhìn cậu bằng nửa con mắt, xem cậu như một món đồ chơi mới vừa được mang về để giải khuây
Đình Nam là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nhóc tiến lên một bước, khoanh hai tay trước ngực, hếch cằm lên nhìn Sơn đầy khiêu khích
#VoDinhNam
Này bảo mẫu! Đừng tưởng có mẹ chống lưng thì anh muốn làm gì thì làm nhé. Ở cái nhà này, tụi tôi mới là chủ
Ngô Nguyên Bình thong thả bước lại gần, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào gương mặt có chút bối rối của Sơn. Bình cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ bề trên
Sơn mím môi, cố ngăn một tiếng thở dài. Cậu biết cuộc sống làm bảo mẫu cho những "cậu chủ" này sẽ không dễ dàng, nhưng sự thù địch lộ liễu này vẫn khiến cậu chạnh lòng
Chưa dừng lại ở đó, Giang liền cầm lấy một quả bóng tennis trên bàn, thản nhiên ném thẳng về phía chân Sơn, khiến cậu giật mình lùi lại
#VuTruongGiang
Người đâu mà gầy gò, yếu ớt như cọng bún. Nhìn anh đứng đó lóng ngóng phát ghét đi được
Đứng trước sự bao vây và những lời nói tổn thương từ mấy đứa trẻ lớn nhỏ, Sơn chỉ biết nắm chặt vạt áo đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cậu biết, chuỗi ngày giông bão của mình tại nơi này... bây giờ mới chính thức bắt đầu
Tg kute phô mai tôm
Ok, công đoạn làm lại từ đầu của mìi đẹp zai
#2
Để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, Sơn cố nuốt ngược sự tủi thân vào trong. Cậu thả lỏng bàn tay đang nắm chặt vạt áo, cố gắng lấy lại giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để đối diện với 8 ánh mắt đầy gai góc kia
#LeHongSon
Mấy đứa.. Đói rồi đúng không..?
#LeHongSon
Để anh vào nấu cái gì cho mấy đứa ăn nhé..?
Ngô Nguyên Bình lập tức cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng ra mặt. Nhóc đứng khoanh tay, nhìn Sơn bằng ánh mắt dò xét
#NgoNguyenBinh
Đồ ăn trong nhà này đều do đầu bếp năm sao chuẩn bị. Loại người như anh nấu ra thứ gì, tụi tôi không dám nuốt//Cười khẩy//
Đình Nam ngồi bên cạnh khẽ nhếch môi, hùa theo lời Bình
#VoDinhNam
Đúng đó, lỡ anh bỏ thứ gì bẩn thỉu vào đồ ăn của tụi tôi thì sao? Ai mà biết được loại người vì tiền như anh sẽ làm ra chuyện gì
Lời buộc tội vô căn cứ của đứa trẻ mười tuổi khiến tim Sơn nhói đau. Cậu mím môi, chưa kịp lên tiếng thanh minh thì Vũ Trường Giang đã đứng bật dậy khỏi sofa. Nhóc cầm lấy ly nước ép dưa hấu dở dang trên bàn, thản nhiên đi lướt qua người Sơn rồi... xoạch một cái
#VuTruongGiang
Ơ.. Em trượt tay, anh dọn dùm em nhá
Giang cười hì hì, ném cái ly rỗng vào sọt rác rồi quay đi như không có chuyện gì xảy ra
Bùi Trường Linh thấy vậy liền đóng sầm cuốn truyện tranh lại, ném nó lên bàn trà, tạo ra một tiếng "bốp" khô khốc
#BuiTruongLinh
Chán chết đi được. Tụi mình lên phòng chơi đi, ở dưới này nhìn thấy mấy người nghèo khổ làm tụi mình xui xẻo theo đấy
#LeHoPhuocThinh
Đi thôi anh Linh, dưới này toàn mùi nghèo hèn, khó thở chết đi được!
Đặng Thành An nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Nhóc bước qua người Sơn, khẽ dừng lại một chút, ném cho cậu một cái nhìn sắc lẹm đầy cảnh cáo
Tiếng bước chân của 8 đứa trẻ xa dần rồi biến mất sau hành lang tầng hai. Phòng khách rộng lớn của biệt thự một lần nữa rơi vào sự im lặng tịch mịch
Sơn đứng trơ trọi giữa căn phòng xa hoa. Cậu cúi đầu nhìn bộ quần áo dính đầy nước cam từ lúc nãy, giờ lại thêm đôi giày sũng nước dưa hấu đỏ lòm, trông chẳng khác nào một trò hề. Một giọt nước mắt ấm nóng rốt cuộc cũng không kìm được mà lăn dài trên má cậu
#LeHongSon
*Không được khóc, Lê Hồng Sơn. Mày đã nhận tiền của người ta rồi. Vì ba mẹ, vì món nợ đó... mày nhất định phải trụ lại đây!*
Sau khi dọn dẹp xong bãi chiến trường ở phòng khách và thay một bộ quần áo khác, Sơn đứng dưới chân cầu thang nhìn lên tầng hai im ắng. Cậu biết bản thân không thể trốn tránh mãi dưới này. Dù chúng có ghét bỏ, cậu vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ trông chừng đám trẻ mà phu nhân đã giao phó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play