[Rhycap] Kẻ Ngông Cuồng Người Cuồng Yêu
chap 1
Ở đất Sài Thành này không ai là không biết Hoàng Đức Duy thiếu gia họ Hoàng một kẹ ngông cuồng và ương bướng thích dùng tiền và bạo lực để giải quyết vấn đề kẻ có khuôn mặt baby tính tình khó đoán một kẻ độc địa như vậy lại được lòng nhiều người cũng là vì cậu học quá giỏi
Hắn Nguyễn Quang Anh chủ tịch tập đoàn RC kiêm bác sĩ phẫu thuật của một bệnh viện có tiếng một kẻ đứng trên vạn người nhưng lại khuất phục trước một người đó chính là cậu Hoàng Đức Duy không vì kính nể mà do hắn yêu cậu yêu đến nỗi có thể đổi xác thay mạng nhưng khác với cậu hắn không phải kẻ ngông cuồng không hứng thú với những thứ vui ồn ào hắn yêu sự yên tĩnh hắn rất điềm tĩnh gương mặt lúc nào cũng lạnh như tiền hắn hơn cậu một tuổi một kẻ độc đoán và là một con cáo già trên thương trường
Đâu phải ai sinh ra đã ngông cuồng đâu phải ai sinh ra cũng có sự điềm tĩnh như thể hiển nhiên có lẽ tính cách này đã đi theo cậu từ năm lớp chín và năm anh học lớp mười
Hiện tại cậu đã 20 và hắn đã 21
Hoàng Đức Duy
//đeo băng tang//
Cậu vừa kết thúc buổi trải nghiệm với trường chưa lâu chuyện vui chưa được kể thì tin buồn đã đến ông cậu Thiếu tướng đội phòng chống ma túy đã tử trận trên đường làm nhiệm vụ nhiều người nói đó là do tại nạn khiến ông cậu rơi xuống vách núi ở vùng cao nguyên may mắn đã tìm thấy được thi thể nhiều người đến an ủi cậu ba mẹ cậu động viên cậu vượt qua nỗi đau dù lòng họ cũng chưa được yên vì họ biết đối với cậu ông chính là một siêu anh hùng thực sự là người cậu vô cùng yêu quý thực hư được giải quyết phán đoán của pháp y được kết luận là một vụ tai nạn nhưng cậu đâu tin vì một người có tính kỉ luật cao như ông cậu sao có thể sơ suất như vậy
Trong lễ tang cậu không khóc không rơi một giọt nước mắt không phải do không buồn mà là do sự thật quá phũ phàng ấy đã ập xuống cậu giới hạn của con người khi đạt đến đỉnh điểm của lỗi đau là một cảm xúc mà họ chưa từng nghĩ tới đấy là im lặng và vô cảm cậu thực sự không khóc không gào thét nhưng ai nhìn vào cũng biết là cậu đang đau đau đến nhường nào
Và cũng từ đấy cậu đã không còn là cậu của xưa kia
Sau lễ tang ông cậu đã xin ba mẹ học võ thực sự ba mẹ cậu cũng không bất ngờ lắm bởi vì xưa kia cậu khá năng động với thể thao cộng với nhà mình cũng có điều kiện nên ba mẹ cậu cũng không ngại vấn đề này
Hoàng Đức Duy
Con muốn đi học võ
Đào Vân Chi
//nhìn qua ba cậu//
Hoàng Anh Thăng
//nhẹ gật đầu//
Đào Vân Chi
Được ba mẹ sẽ cho con đi
Còn hắn có thể nói là khổ hơn cậu hắn sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả ba mẹ có xu hướng bạo lực họ đem đến cho hắn vô vàn nỗi đau nhưng hắn kêu la cũng không kháng cự đơn giản chỉ là chịu đựng cho tới khi có thể tự lực cánh sinh
Ngôi nhà đó đã biến hắn trở thành một kẻ nhút nhát cho đến khi hắn gặp cậu ánh trăng sáng của hắn
Trong con hẻm nhỏ nơi của những hạng ăn chơi đầu đường xó chợ mấy loại hổ báo giang hồ thích hiếp kẻ yếu và sợ kẻ mạnh lúc đó cậu đã đi ngang qua thấy hắn bị ăn hiếp định làm ngơ nhưng bài học người ông để lại thì không cho phép
Nguyễn Quang Anh
Aaaaaaaaa
Nguyễn Quang Anh
D-đừng đánh nữa mà
Nguyễn Quang Anh
T-tôi xin các cậu//chắn tay trước mặt//
Đa nv nam
1: tha hả?//cười lạnh//
Đa nv nam
1: mày nghĩ mày là ai?
Đa nv nam
2: một thằng yếu đuối hay một thằng mọt sách?
Đa nv nam
5: mà tha cho mày thì bọn tao biết chơi ai?
Nguyễn Quang Anh
//run rẩy//
Bọn chúng có năm thằng thằng nào thằng nấy mặt cũng ngông nghênh như có ai chống đỡ chỉ tiếc toàn mấy bọn mới ra xã hội đã muốn làm đầu gấu bọn chúng dùng lời nói thô tục để phỉ nhổ hắn
Hỏi hắn có muốn đòi lại công bằng không? Có chứ nhưng hắn chọn cách câm lặng chỉ vì nói rồi chúng sẽ càng mạnh tay hơn nói với giáo viên chúng nó chỉ đơn giản là bị đình chỉ còn hắn thì không thể bảo vệ an toàn cho bản thân đơn giản vì gia đình hắn cũng chỉ toàn kẻ bội bạc tham lam hám tiền
//đi qua ngó vào nhíu mày//
chap 2
Đa nv nam
//nghếch mặt lại//
Hoàng Đức Duy
Các người đang làm gì vậy?
Đa nv nam
3: Em không thấy hay sao mà còn hỏi HẢ EM TRAI?
Hoàng Đức Duy
Các người....//siết chặt tay//
Nguyễn Quang Anh
Đ-đừng làm gì cậu ấy//thều thào//
Đa nv nam
5: Nay mày định anh hùng cứu mỹ nam à
Đa nv nam
5: Tiếc quá bọn tao không tha được rồi~
Hoàng Đức Duy
Các người định làm gì?
Hoàng Đức Duy
Giết tôi hay sao?
Đa nv nam
2:Ông em nghĩ nhiều rồi chơi một chút thôi mà~
Hoàng Đức Duy
Chơi như nào?
Đa nv nam
1: Em đây đã muốn biết thì để mấy thằng anh đây chỉ cho
Đa nv nam
5: //thả anh ra//
Với những đòn võ mà người ông quá cố truyền lại cộng với việc được luyện võ thì mấy thanh niên mới ra đời này dù có vạm vỡ đến đâu cũng không phải đối thủ của cậu
Hoàng Đức Duy
Về luyện tập thêm đi mấy nhóc//vỗ vỗ mặt tên 3//
Hoàng Đức Duy
//đi lại chỗ anh cõng anh đến viện//
Nguyễn Quang Anh
//cử động tay//
Hoàng Đức Duy
Tỉnh rồi à?//sắp xếp lại đồ cho hắn//
Mắt hắn đọng nước nhập nhoè không nhìn rõ người hắn chớp vài cái nhìn cho rõ rồi hỏi cậu
Nguyễn Quang Anh
Cậu là ai?
Hoàng Đức Duy
Người cứu anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu cứu tôi?
Hoàng Đức Duy
Không cứu anh thì sao tôi lại ở đây?
Hoàng Đức Duy
//chìa thìa cháo ra trước mặt hắn//
Nguyễn Quang Anh
C-cái gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Cậu để tôi tự ăn
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn xem các thân xác anh nó có còn gì để tự được không?//hơi bực//
Hoàng Đức Duy
đừng tôi tôi nữa đã dâng tận mồm rồi thì nuốt đi
Nguyễn Quang Anh
//run nhẹ rồi cũng ăn miếng cháo cậu đút//
Hoàng Đức Duy
Thế có phải nhanh không //múc từng thìa cháo lên cho anh//
Vài ngày sau đó cậu vẫn đến thăm hắn đều đặn gần đến ngày hắn hồi phục thì cậu cũng dần khuất bóng
Theo thời hắn cũng dần có tình cảm với cậu nhưng hắn chỉ cảm thấy khi không thấy cậu trái tim hắn lại trống rỗng lạ thường cảm giác muốn được bao bọc và che chở cứ lan mãi nhưng có điều hắn lại không biết cái lạ đấy là gì
Còn em thực sự mà nói thì cũng chưa một tí động lòng với hắn chỉ cảm thấy khi bên hắn mình không còn cảm giác bồn chồn nữa
Đào Vân Chi
Đi học cẩn thận
Hoàng Đức Duy
Vâng//ra khỏi nhà//
Hết kì lớp chín tính tình cậu thay đổi rõ rệt ít nói lầm lì ương bướng và có phần hỗn hào và nóng nảy ba mẹ cậu không hiểu sao con mình thay đổi nhanh vậy hết lòng khuyên bảo nhưng cũng bằng không nhìn cậu như ba mẹ cũng chỉ biết lặng nhìn trong vô vọng
Đào Vân Chi
//nhìn ra phía cậu đến khi cậu đi khuất//
Nhìn bóng dáng con mình xa dần tầm mắt bà cũng chỉ thở dài một tiếng rồi đi vào nhà mệt mỏi ngả người xuống ghế
Hoàng Anh Thăng
Bà sao vậy//gập báo vào ngẩnh lên nhìn bà//
Đào Vân Chi
Không có gì đâu//mệt mỏi nói//
Hoàng Anh Thăng
Về thằng Duy?
Ba Duy ông là một doanh nhân trên thương trường lập nghiệp từ hai bàn tay trắng ông luôn quan sát đến cảm xúc của người khác đặc biệt là mẹ Duy đơn giản vì ông yêu bà và bà cũng là người cũng ông đi lên suất mấy năm lập nghiệp nghe chồng hỏi bà biết không thể giấu chuyện cũng đành nói lên nỗi lòng
Đào Vân Chi
Nó...thay đổi nhiều quá ông à//giọng mệt mỏi xen lẫn bất lực//
Hoàng Anh Thăng
//thở dài//
Hoàng Anh Thăng
Hết cách rồi bà à//bất lực nói//
Hoàng Anh Thăng
Từ sau tang lễ của ba không hiểu sao nó lại như vậy
Đào Vân Chi
Tôi tôi sợ nó giấu mình chuyện gì đó
Hoàng Anh Thăng
Chắc.... không có chuyện đó đâu//do dự nói nên kết luận//
Đào Vân Chi
Tôi không chắc
Đào Vân Chi
Tôi thấy thằng bé có một bí mật gì đó
Hoàng Anh Thăng
Không có chuyện đấy đâu bà //nói để mẹ em nhẹ lòng//
Đào Vân Chi
Ừm tôi tin là vậy
Nói để mẹ em nhẹ lòng chỉ để xoa dịu nỗi nghi ngờ trong lòng mẹ cậu còn ba cậu nói vậy nhưng trong lòng đang có hàng ngàn lí do về sự thay đổi thất thường của cậu
Bí mật có lẽ nó rất nhiều một kế hoạch có lẽ được tính toán và vạch ra từ ngày ông cậu tử trận
Sự thật qua ngày hôm đó cậu vẫn rất bình thường nhưng trong lòng thì có đến hàng ngàn câu hỏi về cái ch.ết của ông lòng cậu bồn chồn dấy lên một cảm giác lo lắng đúng hơn là liên quan đến an nguy của bản thân
Và hôm đó cậu đã gặp một ông lão và từ đó dẫn đến ngày hôm nay của cậu
Nguyễn Quang Anh
Duy!//chạy đến chỗ em//
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày nhìn hắn//
Kể từ ngày cậu nhập học Nguyễn Quang Anh liên tục bám riết bày tỏ tình cảm nhưng cậu không quan tâm thờ ơ với hắn nhưng hắn đâu dễ nản lòng nhiều lần cậu tỏ ra khó chịu với hắn nhưng hắn vẫn kiên trì theo đuổi người ta gọi hắn là nam thần nhưng hắn chưa bao giờ màng đến hình tượng dù có lạnh mặt với ai thì đối với cậu hắn vẫn luôn tỏ vẻ dịu dàng hoạt bát
Hoàng Đức Duy
Anh đế đây làm gì?
Cậu nhìn hắn giống như kẻ bám đuôi thực thụ mà sự thật thì đúng là như vậy trước đây cậu thấy hắn phiền còn giơ thì khó đoán còn với người ngoài thì chính là chán ghét
Nguyễn Quang Anh
Anh anh//ngập ngừng//
chap 3
Thấy hắn ngập ngừng không thốt lên lời cậu chán ghét đi tuất vào trong mà không quay đầu nhìn lại
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu rời đi với ánh mắt thâm sâu//
Hoàng Đức Duy
//để cặp lên bàn ngồi xuống ghế//
Lê Quang Hùng
Ây dà bạn tôi được nam thần trường ta theo đuổi cơ đấy
Hoàng Đức Duy
Mày thích à//nhìn Hùng//
Lê Quang Hùng
//Nhún vai// Đâu có phúc để thích
Lê Quang Hùng
Mà có thích thì đâu đến lượt
Hoàng Đức Duy
Thích thì tao cho
Lê Quang Hùng
Không phải gu
Hoàng Đức Duy
//nhếch mép quay lên bảng//
Lê Quang Hùng
Mà mày không thích thật hả?
Lê Quang Hùng
Cũng được gần học kì rồi còn gì
Hoàng Đức Duy
... Không thích
Đặng Thành An
Sao không nói luôn là mày không thích đi cho rảnh nợ
Hoàng Đức Duy
Mày nghĩ nói thế thì thằng cha đấy nó có tha cho tao không?
Nguyễn Thanh Pháp
Mà tình ra trùm trường đây cũng được nhiều người để ý phết nhỉ
Hoàng Đức Duy
Bạn không được để ý bạn ghen à
Nguyễn Thanh Pháp
Con nhỏ này
Đặng Thành An
Thôi hai bạn ơi vào lớp rồi
All trừ ai thì trừ
//về lại chỗ ngồi//
Sau bao nhiêu tiết học cũng nghe thấy tiếng trống cứu tinh của đời học sinh cậu không về mà đi đến quán bi-a sau trường
Nguyễn Thanh Pháp
Sao có truyện gì muốn nói?
Hoàng Đức Duy
Tao nói chúng mày nghe truyện này nhưng đừng nói với anh
Đặng Thành An
Sao mà bí mật vậy?
Lê Quang Hùng
Vụ gì hót thì kể đi bọn này tiếp
All trừ ai thì trừ
//há mồm mà muốn rớt hàm//
Đặng Thành An
Mày nói thật í hả?
Hoàng Đức Duy
Nghĩ tao đùa hay gì
Lê Quang Hùng
Không định nói với ba mẹ mày hả?
Nguyễn Thanh Pháp
//từ nãy giờ vẫn sốc//
Đặng Thành An
Mày ngậm mồm mày vào Kiều ơi
Nguyễn Thanh Pháp
Í là bất ngờ thiệt luôn á
Hoàng Đức Duy
Haizzzzzz //thở dài//
Nguyễn Thanh Pháp
Mà mắc gì mày không nói?
Hoàng Đức Duy
Ba mẹ tao họ bao bọc tao quá
Hoàng Đức Duy
Nếu tao nói ba mẹ tao có thể dùng mọi cách để ép buộc tao cũng có thể là cái chết //cười khổ//
Đặng Thành An
Nhưng mà giấu mãi thế cũng không được
Hoàng Đức Duy
Thà để thế thà rằng ba mẹ nghĩ tao là một thằng con ngỗ nghịch vẫn còn hơn
Lê Quang Hùng
Vậy....mày định làm gì tiếp theo?
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu//tao chưa biết được
Đặng Thành An
Mày có sợ ba mẹ mày biết chuyện không?
Hoàng Đức Duy
Không//trả lời chắc nịch//
Lê Quang Hùng
Sao lại vậy?//nhíu mày hỏi linh cảm có một điều không tốt//
Hoàng Đức Duy
Nếu bố mẹ tao biết thì chắc là...tao đâu còn ở đây
All trừ ai thì trừ
MÀY NÓI GÌ VẬY?
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi tao chỉ nói vậy thôi
Họ không bắt buộc em không ép em phải nói ra sự thật vì nếu em không muốn nói thì sẽ chẳng ai bắt em nói được và cũng chẳng ai ép em nói đơn giản vì họ tôn trọng em họ hiểu câu nói vừa rồi của em là gì nhưng họ vẫn chỉ coi đó là trò đùa mặc dù biết em chưa biết bao giờ nói dối
Đào Vân Chi
Con đi đâu giờ này mới về
Hoàng Đức Duy
Con đi đâu thì mẹ kệ con đi mẹ quan tâm làm gì //bực tức bước lên phòng//
Đào Vân Chi
Con-//không thốt lên lời//
Đào Vân Chi
Nói thay đổi thật rồi ông ơi //loạn choạng ngã xuống ghế//
Hoàng Đức Duy
"con xin lỗi"
Tiếng xin lỗi phát ra rất khẽ từ trong cổ họng cậu không biết vì điều gì nhưng chắc chắn là một sự thật ít người biết đến
Nguyễn Quang Tuấn
Quang Anh
Nguyễn Quang Tuấn
Thằng Quang Anh đâu
Nguyễn Quang Anh
Dạ thưa ba//bước đến trước mặt gã//
Tiếng chát ròn tan vang lên giữa không trung rồi vỡ vụn cuối cùng là chìm nghỉm
Nguyễn Quang Anh
//im lặng//
Cảnh này đối với hắn vốn dĩ cũng chẳng lạ gì với một kẻ cha không thương mẹ không yêu như hắn mẹ hắn đã mất từ lâu đến khi hắn ba tuổi thì ba hắn dẫn theo người đàn bà khác với một đứa em gái từ trên trời rơi xuống vào nhà
Ban đầu hắn rất ghét con bé vì nó luôn được thiên vị nhưng con bé lại không giống tưởng tượng của hắn bé rất ngoan luôn xuất hiện lúc hắn cần con bé biết mình được thiên vị nên hết lần này đến lần khác cứu giúp hắn rồi dần hắn cũng coi bé nó là em gái mình và có vẻ lần này cũng vậy
Nguyễn Quang Tuấn
Thằng nghịch tử hôm nay tao phải đánh chết mày
Nguyễn Quang Anh
Tôi làm gì mà ông đánh tôi?
Nguyễn Quang Tuấn
Mày còn hỏi hả thằng ăn trộm
Nguyễn Quang Anh
Tôi không lấy trộm cái gì hết
Nguyễn Quang Tuấn
Mày còn giám nói không phải mày thì là ai vào đây
Nguyễn Quang Tuấn
Tiền của tao hôm trước vẫn còn trong tủ nay thì không còn mày lại rước về cái máy tính mới không phải mày thì là ai HẢ?
Nguyễn Quang Tuấn
Mày thử nói không phải mày
Nguyễn Quang Anh
Thứ nhất máy tính là tôi mua thứ hai đấy là tiền tôi kiếm liên quan gì đến ông?
Nguyễn Quang Tuấn
Mày tao nuôi mày đến từng này tuổi rồi mày làm phản phải không hả thằng nghịch tử?
Nguyễn Quang Anh
Nuôi tôi?//cười khẩy//
Nguyễn Quang Anh
Ông nuôi được ngày nào?
Nguyễn Quang Anh
Hay tôi phải tự lao đầu kiếm tiền để tự lo cho thân?
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói ông nghe
Nguyễn Quang Anh
Ông nuôi tôi là trả học phí từ cấp một đến nửa cấp hai rồi để tôi tự lao thân kiếm sống còn ông sai tôi như một con chó hay gì?
Nguyễn Quang Anh
Ông thấy ông có xứng làm cha không?
Nguyễn Quang Tuấn
M-mày hôm nay tao phải đánh chết mày//vung gậy lên//
Nguyễn Quang Anh
//nhắm mắt chịu đựng//
Hắn chẳng còn gì để chăng chối nữa giờ phút này hắn hoàn toàn buông thả mặt cho gã muốn sao làm vậy
Download MangaToon APP on App Store and Google Play