RHYCAP MẢNH VỤN HÀO QUANG
Bình Minh Trước Cơn Giông
Ánh nắng sớm len qua tấm rèm màu xám, rơi xuống chiếc giường lớn. Người đàn ông mặc áo thun đen ngồi dựa đầu giường, trên tay cầm một quyển sách nhưng ánh mắt lại chẳng đặt vào từng con chữ.
Anh nghiêng đầu nhìn người vẫn còn ngủ say bên cạnh, mái tóc đen mềm rũ xuống trán, hơi thở đều đều.
Khóe môi anh khẽ cong lên, anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại. Chưa kịp rút tay một bàn tay khác đã chụp lấy cổ tay anh. Người trên giường vẫn nhắm mắt, giọng nói còn ngái ngủ.
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ em ngủ rồi muốn chuồn đi làm sớm hả?
Nguyễn Quang Anh
//Bật cười// Anh mới kéo chăn cho em.
Hoàng Đức Duy
//Hé một mắt nhìn anh,bĩu môi// Quang Anh, anh hứa hôm nay nghỉ với em một bữa rồi.
Nguyễn Quang Anh
//Khẽ xoa đầu cậu// Hôm nay anh có việc.
Hoàng Đức Duy
Việc gì mà tuần nào cũng có?
Nguyễn Quang Anh
Công việc.
Hoàng Đức Duy
Công việc còn quan trọng hơn người yêu anh nữa sao?
Nguyễn Quang Anh
//Im lặng vài giây, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu//
Nguyễn Quang Anh
Quan trọng.
Hoàng Đức Duy
//Quay mặt sang chỗ khác// Vậy đi luôn đi.
Nguyễn Quang Anh
Giận rồi?
Nguyễn Quang Anh
Không nhìn anh?
Quang Anh bật cười thành tiếng. Anh biết rõ, mỗi lần Hoàng Đức Duy giận đều sẽ nói đúng một chữ.
" Không " Chỉ cần dỗ thêm vài câu là hết.
Nguyễn Quang Anh
//Chống một tay lên nệm, cúi sát lại// Đội trưởng Hoàng.
Nguyễn Quang Anh
Bạn trai anh đẹp nhất.
Nguyễn Quang Anh
Chiều nay tan làm anh đưa em đi ăn.
Nguyễn Quang Anh
Ăn thịt nướng.
Nguyễn Quang Anh
Hai phần kem.
Hoàng Đức Duy
//Mở mắt// Ba.
Nguyễn Quang Anh
//Cười// Được.
Hoàng Đức Duy
Thêm trà sữa.
Hoàng Đức Duy
//Cười, đưa hai tay ôm lấy cổ anh// Tha cho anh đó.
Nguyễn Quang Anh
//Siết nhẹ vòng tay// Ừ.
Anh ôm cậu rất nhẹ, nhẹ như sợ người trong lòng mình sẽ tan biến
Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình chỉ hiện vỏn vẹn hai chữ.
Quang Ann nhìn thoáng qua, ánh mắt dịu dàng lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh tắt máy.
Hoàng Đức Duy
//Ngước lên// Sao không nghe?
Nguyễn Quang Anh
Tin nhắn rác.
Hoàng Đức Duy
Rác mà gọi đúng bảy giờ sáng?
Hoàng Đức Duy
//Bật cười// Anh nói dối dở thật.
Quang Anh chỉ cười, không giải thích. Nếu cậu biết đầu dây bên kia là người của thế giới ngầm...có lẽ sẽ chẳng còn bình yên như lúc này.
Sau bữa sáng, Đức Duy mặc cảnh phục chỉnh tề. Chiếc phù hiệu cảnh sát được cài ngay ngắn trên ngực áo. Quang Anh đứng phía sau giúp cậu chỉnh lại cổ áo.
Hoàng Đức Duy
//Nhìn vào gương// Anh biết không?
Hoàng Đức Duy
Ba em từng nói... làm cảnh sát có thể nghèo.
Hoàng Đức Duy
Có thể cực, có thể nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tuyệt đối không được cúi đầu trước cái xấu.
Quang Anh nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, đôi mắt khẽ tối đi. Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Ba em nói đúng.
Hoàng Đức Duy
//Quay người lại// Anh cũng nghĩ vậy hả?
Hoàng Đức Duy
Thế nên...//Nắm lấy tay anh//
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày em vì công việc mà không về nhà được.
Hoàng Đức Duy
Anh đừng giận.
Nguyễn Quang Anh
//Mỉm cười// Anh sẽ chờ.
Hoàng Đức Duy
Nếu em bị thương?
Nguyễn Quang Anh
Anh chăm.
Hoàng Đức Duy
Lỡ có ngày em phải bắt một người rất quan trọng với mình thì sao?
Tim Quang Anh khựng lại trong chớp mắt. Nhưng anh vẫn bình tĩnh hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ làm gì?
Hoàng Đức Duy
//Cúi đầu nhìn chiếc huy hiệu trên ngực áo// Em sẽ khóc.
Hoàng Đức Duy
Nhưng... em vẫn sẽ còng tay người đó.
Căn phòng rơi vào im lặng. Quang Anh nhìn người mình yêu rất lâu, rồi khẽ đưa tay vuốt mái tóc cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nếu đó là lựa chọn của em...
Nguyễn Quang Anh
Anh tin...em sẽ không bao giờ hối hận.
Hoàng Đức Duy
//Mỉm cười// Anh lúc nào cũng hiểu em.
Hoàng Đức Duy
//Kiễng chân hôn lên má anh một cái// Em đi làm đây.
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận.
Hoàng Đức Duy
Chiều nhớ đón em.
Cánh cửa khép lại. Tiếng bước chân của Đức Duy dần xa, đến khi không còn nghe thấy nữa...nụ cười trên môi Quang Anh cũng biến mất.
Điện thoại lại rung. Lần này anh nghe máy, đầu dây bên kia vang lên giọng gấp gáp.
A Kiệt
📲 Lão đại...cảnh sát vừa triệt phá một kho hàng của chúng ta.
A Kiệt
Các trưởng lão đều đang chờ ngài về xử lý.
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn về phía cánh cửa vừa khép, khẽ nhắm mắt//
Nguyễn Quang Anh
📲 ...Tôi đến ngay.
Anh cúp máy. Lấy từ ngăn kéo ra một chiếc đồng hồ màu đen đeo lên cổ tay, rồi khoác chiếc áo vest sẫm màu.
Khi bước ra khỏi căn hộ...người đàn ông dịu dàng của Hoàng Đức Duy đã biến mất. Chỉ còn lại...
Ông trùm của cả thế giới ngầm.
Hai Thế Giới
Chiếc xe Jeep của đội hình sự dừng trước cổng Cục. Hoàng Đức Duy vừa bước xuống đã bị một người từ phía sau quàng vai.
Đặng Hoài Minh
Đội trưởng, hôm nay anh đến muộn tận ba phút nha.
Đặng Hoài Minh
Em vừa chạm vào có một giây...
Hoàng Đức Duy
Một giây cũng là chạm.
Đặng Hoài Minh
//Giơ hai tay đầu hàng// Được được được, em sai.
Đặng Hoài Minh
Anh rể mà biết chắc em bị cấm bén mảng tới gần anh.
Hoàng Đức Duy
//Liếc cậu ta// Cậu biết là được.
Đặng Hoài Minh
//Cười// Anh với anh rể quen nhau lâu chưa?
Đặng Hoài Minh
Bao giờ cưới?
Hoàng Đức Duy
//Mỉm cười rất nhẹ// Đợi ann ấy cầu hôn.
Đặng Hoài Minh
Anh rể chưa cầu hôn?
Đặng Hoài Minh
Hay để em chỉ.
Hoàng Đức Duy
//Nhướng mày// Chỉ gì?
Đặng Hoài Minh
Giả bộ giận.
Đặng Hoài Minh
Đảm bảo ba hôm sai có nhẫn.
Hoàng Đức Duy
//Bật cười// Trẻ con.
Đặng Hoài Minh
Em nói thật mà.
Đúng lúc đó, một cảnh sát nữ ôm tập hồ sơ đi ngang.
Tiểu Ngọc
Cục trưởng gọi mọi người họp gấp.
Hoàng Đức Duy
Năm phút nữa có mặt.
Phòng họp tầng ba, không khí nặng nề. Cục trưởng đặt một tập hồ sơ dày xuống bàn.
Cục Trưởng
Một chuyên án mới được thành lập.
Cục Trưởng
Tên chuyên án...
Màn hình phía sau sáng lên, hàng loạt bức ảnh hiện ra.
Các cuộc giao dịch vũ khí.
Tên của tất cả đều dẫn về một tổ chức.
Đức Duy khẽ cau mày. Đây là lần đầu tiên cậu thấy một tổ chức có mạng lưới lớn như vậy.
Cục Trưởng
Đứng đầu tổ chức là một người.
Cục Trưởng
Tên thật không rõ.
Cục Trưởng
Quê quán không rõ.
Ông bấm điều khiển, một tấm ảnh mờ hiện lên. Người đàn ông mặc vest đen chỉ lộ nửa gương mặt, khóe môi hơi cong.
Cảnh Sát
Sao ảnh lại mờ thế?
Cục Trưởng
Chúng tôi chưa từng có được tấm nào rõ hơn.
Cục Trưởng
Lần nào xuất hiện hắn cũng tránh toàn bộ camera.
Cục Trưởng
Ngay cả giọng nói cũng được xử lý.
Đặng Hoài Minh
//Huýt sáo// Đúng là cáo già.
Đức Duy chăm chú nhìn bức ảnh. Không hiểu sao...cậu lại thấy bóng lưng ấy rất quen, nhưng rồi lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
*Không thể.*
Hoàng Đức Duy
*Người mình yêu chỉ là một doanh nhân bình thường*.
Cùng thời điểm, tầng hầm một tòa nhà bỏ hoang.
Hơn ba mươi người đàn ông mặc vest đen đứng thành hai hàng, không ai dám ngẩng đầu. Tiếng giày da vang lên.
Một người đàn ông bước vào, vest đen, găng tay da đôi mắt lạnh đến đáng sợ. Toàn bộ căn phòng đồng loạt cúi đầu.
Quang Ann chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế ở vị trí cao nhất, ánh mắt quét qua từng người.
Nguyễn Quang Anh
Ai phụ trách kho hàng phía Đông?
Thuộc Hạ
//Run rẩy bước ra// Là...là tôi.
Nguyễn Quang Anh
//Chống cằm// Ba mươi tỷ.
Nguyễn Quang Anh
Ba mươi anh em.
Nguyễn Quang Anh
Cậu giải thích đi.
Thuộc Hạ
//Quỳ sụp xuống// Lão đại... tôi...
Chưa nói hết câu, một tiếng súng vang lên.
Viên đạn ghim xuống nền nhà, chỉ cách đầu gối người kia vài centimet.
Nguyễn Quang Anh
//Đặt khẩu súng xuống bàn// Tôi ghét nhất.
Nguyễn Quang Anh
Kẻ vô dụng.
Nguyễn Quang Anh
Cũng ghét nhất.
Nguyễn Quang Anh
Kẻ nói dối.
Nguyễn Quang Anh
Vì sao cảnh sát biết vị trí kho hàng?
Thuộc Hạ
//Mồ hôi lạnh chảy đầy trán// Lão...lão đại...
Thuộc Hạ
Tôi không biết...
Nguyễn Quang Anh
//Khẽ cười// Nếu không biết...
Nguyễn Quang Anh
Thì cũng không cần biết nữa.
Một người đứng phía sau lập tức bước lên bịt miệng hắn lôi đi. Tiếng cầu xin nhỏ dần rồi biến mất.
Cả căn phòng không ai dám thở mạnh. Một lúc sau, A Kiệt bước tới.
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì?
A Kiệt
Người của chúng ta đều tra được....
A Kiệt
Đội trưởng chuyên án lần này...
Đôi mắt Quang Anh khựng lại. Anh nhìn tấm ảnh trên bàn, chính là người sáng nào còn cằn nhằn anh vì không chịu nghỉ làm.
Khóe môi anh khẽ cong lên, nhưng trong mắt lại không có lấy một chút ý cười.
Nguyễn Quang Anh
Ra ngoài hết.
Nguyễn Quang Anh
Ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình anh
Quang Anh lấy từ ví ra một tấm ảnh cũ. Trong ảnh, một chàng trai mặc đồng phục cảnh sát thực tập cười rạng rỡ đứng cạnh anh.
Hai người nắm tay nhau, phía sau là biển. Anh khẽ vuốt lên gương mặt người trong ảnh giọng rất nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy...
Nguyễn Quang Anh
Lần này...
Nguyễn Quang Anh
Có lẽ anh sẽ khiến em phải thất vọng rồi.
Bữa Cơm Tối
Mặt trời dần khuất sau những tòa nhà cao tầng.
Đức Duy ngồi trước bàn làm việc, lật từng trang hồ sơ của chuyên án.
Đặng Hoài Minh
//Ôm cốc cà phê bước vào// Đội trưởng.
Đặng Hoài Minh
Anh chưa về hả?
Đặng Hoài Minh
Người yêu anh không gọi à?
Hoàng Đức Duy
//Liếc điện thoại, màn hình vẫn im lìm// ...Chắc đang bận.
Đặng Hoài Minh
//Chống cằm// Lạ ghê.
Đặng Hoài Minh
Anh rể ngày nào cũng đúng sáu giờ nhắn tin cho anh mà.
Hoàng Đức Duy
//Cười nhạt// Hôm nay chắc có cuộc họp.
Đặng Hoài Minh
Có khi nào quên anh không?
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhướng mày// Cậu muốn trực đêm thêm à?
Đặng Hoài Minh
//Cười trừ// Em xin rút lời.
Đúng lúc ấy...điện thoại Đức Duy sáng màn hình.
Hoàng Đức Duy
//Khóe môi bất giác cong lên//
Nguyễn Quang Anh
📲 Tan làm chưa?
Nguyễn Quang Anh
📲 Xin lỗi, hôm nay anh đến trễ.
Hoàng Đức Duy
// Chống cằm// 📲 Bao lâu?
Nguyễn Quang Anh
📲 Mười lăm phút.
Hoàng Đức Duy
📲 Cho anh hai mươi.
Hoàng Đức Duy
📲 Không được hơn.
Hoàng Đức Duy
//Mỉm cười// 📲 Em chờ.
Chiếc xe màu đen dừng trước cổng Cục. Quang Anh bước xuống xe, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên để lộ cổ tay với chiếc đồng hồ quen thuộc.
Nhìn thấy Đức Duy đứng chờ trước cổng, ánh mắt lạnh lùng cả ngày của anh lập tức dịu đi.
Nguyễn Quang Anh
Đợi lâu chưa?
Hoàng Đức Duy
//Cố tình quay mặt đi// Hơn hai mươi phút.
Nguyễn Quang Anh
Anh xin lỗi.
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi suông?
Nguyễn Quang Anh
Thêm bánh kem.
Hoàng Đức Duy
//Lúc này mới chịu cười//
Đặng Hoài Minh
//Đứng từ xa nhìn thấy, huých vai Tiểu Ngọc// Ê, có thấy anh rể đẹp trai không?
Tiểu Ngọc
Nhưng...nhìn hiền quá.
Tiểu Ngọc
Không giống kiểu người dám lớn tiếng với ai.
Đặng Hoài Minh
Đội trưởng nhà mình giận chắc anh rể chỉ biết đứng xin lỗi.
Không ai biết...người đàn ông đang cúi đầu dỗ dành Hoàng Đức Duy...Lại chính là người khiến cả giới ngầm phải cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
//Vừa gắp thịt bỏ vào bát anh vừa hỏi// Hôm nay anh bận gì?
Hoàng Đức Duy
Có mệt không?
Hoàng Đức Duy
Đừng làm quá sức.
Hoàng Đức Duy
Em không muốn tối nào cũng thấy anh thức tới hai, ba giờ sáng.
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn cậu// Lo cho anh?
Nguyễn Quang Anh
Vậy ai vừa nhắc anh nghỉ ngơi?
Hoàng Đức Duy
Em sợ anh bệnh.
Hoàng Đức Duy
Vì em phải chăm.
Nguyễn Quang Anh
//Bật cười// Chỉ vậy?
Hoàng Đức Duy
//Ngước mắt nhìn anh// Nếu anh bệnh...
Hoàng Đức Duy
Em sẽ đau lòng.
Câu nói rất nhẹ, nhưng khiến bàn tay đang cầm đũa của Quang Anh khựng lại.
Anh nhìn người trước mặt rất lâu, rồi chậm rãi đưa tay xoa đầu cậu.
Nguyễn Quang Anh
Sẽ giữ sức khỏe.
Nguyễn Quang Anh
Để còn ở cạnh em thật lâu.
Hoàng Đức Duy
//Cười tươi// Nhớ đó.
Ăn xong, hai người đi bộ dọc bờ sông.
Hoàng Đức Duy
//Đút hai tay vào túi quần// Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày...
Hoàng Đức Duy
Em nói nếu thôi nha.
Hoàng Đức Duy
Nếu anh phát hiện em làm chuyện xấu.
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ làm gì?
Quanh Anh không trả lời ngay. Anh nhìn mặt nước lăn tăn dưới ánh đèn, một lúc sau mới nói.
Nguyễn Quang Anh
Anh tin em.
Hoàng Đức Duy
Em nói nếu mà.
Hoàng Đức Duy
Nếu em giết người?
Nguyễn Quang Anh
Anh tin em có lý do.
Hoàng Đức Duy
Nếu em lừa anh?
Nguyễn Quang Anh
Anh vẫn tin.
Hoàng Đức Duy
//Bật cười// Anh ngốc thật.
Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ tin người mình yêu.
Hoàng Đức Duy
//Im lặng, rồi bất ngờ nắm lấy tay anh// Em cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Dù cả thế giới nói anh không tốt...
Hoàng Đức Duy
Em vẫn sẽ đứng về phía anh.
Quang Ann siết nhẹ bàn tay ấy, trong lòng chợt đau như bị ai bóp nghẹt.
Nếu đến ngày Đức Duy biết anh là Nguyễn Quang Anh của Viper...liệu cậu còn có thể nói câu này không?
Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi áo anh rung lên.
A Kiệt
💬 Lão đại, lô hàng tối nay đã chuẩn bị xong.
A Kiệt
💬 Chỉ chờ ngài đến.
Hoàng Đức Duy
//Nghiêng đầu// Ai nhắn vậy?
Hoàng Đức Duy
Quan trọng lắm sao?
Hoàng Đức Duy
Vậy anh đi đi.
Hoàng Đức Duy
Em tự về được.
Nguyễn Quang Anh
//Lắc đầu// Không.
Nguyễn Quang Anh
Anh đưa em về trước.
Hoàng Đức Duy
//Cười// Anh lúc nào cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Việc gì cũng để em trước.
Quang Ann không đáp, bởi vì...anh biết rõ. Đêm nay, sau khi đưa Đức Duy về nhà...anh sẽ lại bước vào bóng tối.
Còn người anh yêu...sẽ chẳng bao giờ biết người vừa nắm tay mình đi dưới ánh đèn thành phố...
Chính là kẻ mà ngày mai cậu sẽ bắt đầu truy lùng bằng mọi giá.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play