Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CR - Unprogrammed

#1 Mẫu vật số 09

Màn hình máy tính nhấp nháy liên tục những dòng lệnh màu xanh lục trong căn phòng tối om
Đức Duy ngồi khoanh tay trước bàn làm việc, đôi mắt mệt mỏi vì thức trắng đêm theo dõi các chỉ số sinh hiệu đang biến động
Nó gõ một phím lệnh cuối cùng
Chiếc khoang nuôi cấy bằng thủy tinh mờ ở góc phòng bắt đầu xả áp suất
Lớp dung dịch dưỡng chất rút cạn dần, để lộ một vóc dáng gầy gộc nằm co quắp bên trong
Lớp kính trượt lên chậm rãi
Nó vơ lấy chiếc áo blouse khoác tạm vào người, xỏ đôi găng tay cao su rồi tiến lại gần
Người nằm bên trong là Quang Anh
Hoặc chính xác hơn, là bản sao sinh học mang mã số 09 do chính tay nó tạo ra
Làn da em trắng muốt vì chưa từng tiếp xúc với ánh mặt trời, lồng ngực phập phồng những nhịp thở gấp gáp và bối rối
Nó cúi người, vươn tay định đỡ em dậy theo đúng quy trình kiểm tra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Số 09, em nghe thấy tôi nói không?
Em không trả lời ngay, em mở bừng mắt, đôi con ngươi đen láy và trong vắt như một tờ giấy trắng, ngơ ngác nhìn lên trần nhà rồi vô thức chuyển hướng sang nó
Vừa thấy bóng dáng người trước mặt, em giật mình, theo phản xạ nhoài người về phía trước rồi đổ ập thẳng vào người nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Này, từ từ đã nào
Nó cằn nhằn, định đẩy em ra để kiểm tra vết mổ sinh học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để tôi kiểm tra
Nhưng em không buông
Bàn tay nhỏ bé, run rẩy của em siết chặt lấy vạt áo blouse của nó, gục đầu vào vai nó và thở ra một hơi nóng hổi
Nó khựng lại
Thông qua lớp vải mỏng, nó không nghe thấy bất kỳ âm thanh máy móc nào
Nó chỉ cảm nhận được một nhịp đập mãnh liệt, dồn dập và tràn đầy sức sống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường một chút
Nó lẩm nhẩm, bàn tay đeo găng ngập ngừng đặt lên lưng em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có nghe thấy tôi hỏi gì không?
Em ngước mặt lên, đôi môi mỏng mấp máy, chật vật thốt ra từng tiếng đứt quãng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Nó nhíu mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đâu có cài đặt dữ liệu âm thanh tên tôi vào bộ nhớ của em
Em không giải thích được, em chỉ chậm rãi giơ bàn tay vụng về lên, ngón tay run run chạm vào chiếc bảng tên kim loại cài trên ngực áo nó, nơi có khắc dòng chữ Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đọc được chữ sao?
Nó thở dài, khẽ lắc đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khả năng ghi nhận thực tế tốt hơn dự đoán đấy
Em hoàn toàn không hiểu những từ ngữ chuyên môn đó
Em chỉ cảm thấy người đối diện có ánh mắt rất sâu, dù gương mặt lạnh nhạt nhưng vòng tay đang đỡ lấy lưng em lại vô cùng vững chãi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là ai?
Em níu chặt áo nó hơn, nhỏ giọng hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẫu vật số 09
Nó trả lời thẳng thừng, kéo tấm khăn bông khô quấn quanh người em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng gọi bằng mã số thì phiền lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Số.. 09?
Em lặp lại với giọng điệu ngơ ngác, hơi nghiêng đầu nhìn nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nó vừa nói vừa gạt mấy lọn tóc dính trên trán em ra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ giờ tên em là Nguyễn Quang Anh
Em nhìn nó, khóe môi khẽ cong lên một biên độ rất nhỏ, ngập ngừng lặp lại từng từ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn.. Quang Anh..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh thích Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nói linh tinh
Nó xoay mặt đi, né tránh ánh mắt thuần khiết ấy rồi nhẹ nhàng bế em ra khỏi khoang thủy tinh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em còn chưa biết thích nghĩa là gì đâu

#2 Ly sữa

Duy bế Quang Anh đặt ngồi lên mép chiếc giường đơn trong phòng ngủ
Căn phòng rộng nhưng trống trải, quanh năm chỉ có mùi gỗ cũ và ánh sáng nhàn nhạt hất vào từ khoảng ban công rợp bóng cây
Em ngồi thu chân lại, hai tay ôm chặt lấy chiếc chăn bông xám mà nó vừa trùm lên người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngồi yên đó
Nó vừa đi lại phía tủ đồ vừa dặn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng chuyển động linh tinh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi.. yên?
Em chớp mắt, chất giọng vẫn còn ngọng nghịu và đứt đoạn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là giữ nguyên tư thế đấy, chờ tôi một chút
Nó lôi từ trong tủ ra một bộ quần áo phông rộng thùng thình của nó, ném nhẹ lên giường bên cạnh em
Sau đó, nó quay lưng bước ra khu bếp nhỏ ngoài phòng khách để lấy một cốc sữa ấm
Thế nhưng chỉ vừa nghe tiếng bước chân của nó xa dần, em đã tỏ ra bồn chồn
Em lóng ngóng thả chân xuống sàn, chao đảo đứng dậy
Đôi chân mới hoàn thiện sinh học còn chưa quen nâng đỡ trọng lượng cơ thể khiến khớp gối em khuỵu xuống
Nó từ bếp đi vào, tay cầm ly sữa ấm, vừa ngẩng lên đã thấy em loạng choạng sắp ngã
Nó vội bước nhanh tới, một tay đỡ lấy nách em, tay kia khéo léo nâng cao ly sữa để không bị đổ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đã bảo ngồi yên cơ mà?
Em ngước nhìn nó, đôi mắt đen láy thoáng chớp chớp như sợ hãi, nhưng hai tay lại nhanh nhảu bám lấy hai bên mạn sườn nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.. đi mất
Nó khựng lại, nhìn khuôn mặt ngơ ngác đang ghé sát ngực mình, cơn giận bỗng nhiên tan biến sạch bách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ đi lấy sữa thôi, đi đâu mà mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sữa?
Em lặp lại, ánh mắt tò mò dời từ mặt nó xuống ly nước màu trắng trên tay nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, uống đi cho hồi phục thể lực
Nó đỡ em ngồi lại xuống giường, rồi đưa ly sữa tận tay em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cầm cẩn thận, nóng đấy
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền thẳng vào dây thần kinh khiến em giật mình nhẹ, nhưng rồi lại mỉm cười đầy thích thú
Em đưa ly lên miệng, húp một ngụm lớn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ấy, từ từ thôi!
Em bị sặc nhẹ, khẽ ho hắng vài tiếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn uống cũng phải học
Nó thở dài, ngồi xuống cạnh em, vươn tay lấy chiếc khăn giấy trên bàn, dịu dàng chấm nhẹ lên khóe môi em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã ai dạy em uống nhanh như thế chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không biết..
Em ngoan ngoãn ngồi yên để nó lau mặt cho mình, giọng nhỏ lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngọt.. ấm nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngọt thì uống chậm thôi
Nó thu tay lại, nhưng em lại đột nhiên vươn ngón tay ra, nắm nhẹ lấy ngón tay trỏ của nó
Bàn tay em nhỏ hơn tay nó một chút, các ngón tay mềm mại và hơi ấm truyền sang rõ mùng từng chút một
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy không uống à?
Em hỏi, đôi mắt long lóng nhìn nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không thích ngọt, em uống hết đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không tại sao cả, thói quen thôi
Nó cố rút tay ra, nhưng thấy em siết hơi chặt nên lại thôi, đành để yên cho em nắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mặc quần áo vào rồi nghỉ ngơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiều nay tôi còn phải kiểm tra lại hệ thống thần kinh cho em nữa
Em nhìn bộ quần áo trên giường, rồi lại nhìn nó, ngập ngừng lắc đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.. mặc giúp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em.. không biết
Nó nhíu mày nhìn em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại còn không biết mặc áo nữa?
Em gật đầu rất thật thà, ánh mắt thuần khiết không chút dối lừa
Nó cắn nhẹ môi dưới, thầm nghĩ trong đầu rằng quá trình huấn luyện kỹ năng sống cho cái 'mẫu vật' này chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn nó tưởng rất nhiều
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi, đưa tay đây
Nó thở dài, nhặt chiếc áo phông lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Học cho kỹ đấy, chỉ dạy một lần này thôi

#3 Bàn tay

Duy cầm chiếc áo phông màu xám trùm qua đầu Quang Anh
Mái tóc mềm mại của em bị làm cho rối tung lên, chỉ còn chừa lại khuôn mặt nhỏ nhắn đang chớp chớp mắt đầy ngơ ngác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giơ hai tay lên nào
Em ngoan ngoãn giơ thẳng hai tay lên không trung
Nó xỏ từng cánh tay em vào ống áo, rồi kéo vạt áo xuống tận hông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mùi của Duy
Em tò mò cúi đầu ngửi ngửi mùi vải trên áo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mùi bột giặt thôi
Nó chối phắt, tiếp tục nhặt chiếc quần đưa cho em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tự xỏ chân vào đi
Em cầm lấy chiếc quần, ngập ngừng xỏ một chân vào, rồi loạng choạng định xỏ nấc chân còn lại
Nhưng vì mất thăng bằng, em suýt chút nữa lại ngã chúi về phía trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã bảo là phải ngồi xuống mà xỏ!
Nó nhanh tay chộp lấy eo em, kéo ngược trở lại giường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không có não à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Não?
Em nghiêng đầu, bàn tay vụng về đưa lên tự chỉ vào đầu mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây ạ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, ở trong đó đấy
Nó thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên trán em một cái
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng có vẻ nó chưa hoạt động đâu
Em đưa tay ôm lấy trán, nhìn nó cười cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy gõ.. vui vui
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vui cái gì mà vui?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngồi yên để tôi kéo quần lên cho
Nó cúi xuống, cẩn thận kéo chiếc quần lên ngang hông em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xong rồi đấy, nằm xuống nghỉ ngơi đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy đi đâu ạ?
Em vội vã nhoài người theo, nắm lấy vạt áo đằng sau của nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi làm việc, ngay góc kia thôi, không đi đâu cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm việc.. là gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là ngồi bấm máy tính, theo dõi mấy cái thông số của em đấy
Nó quay lại, gỡ từng ngón tay em ra khỏi áo mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng có hỏi nhiều nữa, nhắm mắt lại
Em nhìn theo bóng lưng nó bước về phía chiếc bàn chất đầy máy móc và màn hình nhấp nháy
Em ngoan ngoãn nằm xuống chiếc giường đơn, kéo chăn trùm lên tận cằm
Mắt em không nhắm lại mà vẫn cứ đăm đăm nhìn theo từng cử động của nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói nhắm mắt cơ mà?
Nó gõ bàn phím, nhưng mắt vẫn liếc qua màn hình camera giám sát góc phòng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn Duy.. mới ngủ được
Giọng em thỏ thẻ vang lên từ dưới lớp chăn bông
Nó ngưng đập bàn phím mất ba giây
Nó không quay lại, chỉ nhẹ giọng buông một câu cằn nhằn quen thuộc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lắm chuyện

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play