[Tokyo Revengers ] _Lavender Never Withers_
Chương 1: Mùi hương của hoa oải hương
"Mỗi người đều cần một nơi để trở về."
Những cánh hoa oải hương khẽ lay động trong gió.
Một cô bé khoảng sáu tuổi đang ngồi xổm trong khu vườn nhỏ, hai bàn tay lấm lem đất. Cô bé cẩn thận vun từng nắm đất quanh gốc cây non như thể đó là báu vật quý giá nhất.
???
"Bé con, nhẹ tay thôi."
Một người phụ nữ với mái tóc đen dài bước ra từ căn nhà gỗ nhỏ. Trên khuôn mặt bà luôn là nụ cười dịu dàng khiến người khác cảm thấy bình yên.
Cô bé ngẩng đầu, giọng nói trong trẻo khiến bà bật cười.
???
"Hoa không biết đau đâu."
???
"Nhưng nếu mình chăm sóc nó thật tốt... nó sẽ nở thật đẹp."
Người mẹ ngồi xuống bên cạnh, xoa đầu con gái.
???
"Bởi vì dù lớn lên ở đâu... hoa cũng luôn cố gắng nở."
Cô bé nhìn chằm chằm những bông hoa tím.
???
"Vậy... con cũng sẽ giống hoa."
???
"Sau này con muốn trồng thật nhiều thật nhiều hoa."
???
"...con sẽ trồng cả những nụ cười nữa."
Đúng lúc ấy, cánh cổng gỗ cũ kỹ kêu lên một tiếng
Hai cậu bé đứng bên ngoài.
Một người có mái tóc trắng ngà, ánh mắt lạnh lẽo.
Người còn lại có một vết sẹo đặc trưng trên mặt, dáng vẻ rụt rè.
???
"Bụng các con đói không?"
Không hỏi tên.
Không hỏi họ đến từ đâu.
Chỉ đơn giản mở cửa.
Cô nắm lấy tay cậu bé có vết sẹo.
Rồi quay sang người còn lại.
Cậu bé tóc trắng định từ chối.
Nhưng mùi cà ri từ trong nhà khiến cậu khựng lại.
Izana Kurokawa bước vào một căn nhà mà không cần phải đề phòng.
Và cũng là lần đầu tiên...
Kakucho biết cảm giác được một người hỏi:
"Con ăn thêm cơm không?"
Đêm hôm đó.
Người mẹ nhẹ nhàng đắp chăn cho ba đứa trẻ đã ngủ say.
Bà nhìn ra khu vườn oải hương.
Khẽ mỉm cười.
???
"...lại đông thêm rồi."
Chương 2: Milo!!
Mùi cà ri thơm nức lan khắp căn nhà nhỏ.
Võ Thanh Tâm
Mấy đứa, rửa tay rồi vào ăn cơm nào!
Tiếng mẹ Thanh Tâm vừa dứt, một cô bé tóc trắng đã lon ton chạy vào bếp.
Võ Tử Lam - Sumire
Mẹ ơi! Hôm nay con phụ mẹ nhặt rau đó!
Võ Thanh Tâm
Ừm, mẹ biết. Tiểu Lam của mẹ giỏi lắm
Tử Lam cười toe, rồi quay sang hai cậu bé đang ngồi ở hiên nhà.
Võ Tử Lam - Sumire
Milo! Kaku-nii! Mau lên!
Võ Tử Lam - Sumire
Đúng rồi!
Kurokawa Izana
Anh tên Izana.
Võ Tử Lam - Sumire
//chống nạnh//
Võ Tử Lam - Sumire
Anh là miloo!
Cô bé chỉ vào chiếc cốc trên bàn
Võ Tử Lam - Sumire
Vì hôm nay mẹ em cho em uống milo
Võ Tử Lam - Sumire
Em thích milo
Võ Tử Lam - Sumire
Nên em cũng thích anh
Kurokawa Izana
// cứng họng //
Kakucho quay mặt đi, vai run run vì nhịn cười.
Võ Thanh Tâm
Hahaha // lau nước mắt//
Thanh Tâm chỉ biết bật cười bất lực.
Võ Thanh Tâm
Tử Lam, không được trêu anh
Võ Tử Lam - Sumire
Nhưng mà con thấy đáng yêu mà
Kurokawa Izana
// bất lực tức giận vô lực //
Cái tên " milo " Chính thức ra đời và phát hành sử dụng
Những ngày sau đó, căn nhà nhỏ chưa bao giờ yên tĩnh.
Võ Tử Lam - Sumire
Milooooo
Võ Tử Lam - Sumire
Milo cõng em
Võ Tử Lam - Sumire
Milo em đóiiii
Võ Tử Lam - Sumire
Milo, anh cười phát em xem
Võ Tử Lam - Sumire
Anh cười i em cho cây sicula
Izana luôn đáp lại bằng đúng một chữ.
Kurokawa Izana
Nặng chết tao rồi
Kurokawa Izana
Nhỏ này mày giảm béo đi
Kurokawa Izana
ăn gì // lấy tiền của kakuchou//
Võ Tử Lam - Sumire
Gì cũng đượccc
Kurokawa Izana
được cc chọn đi
Võ Tử Lam - Sumire
đẹp quá
Anh vẫn ngồi yên để cô cài lên đầu mình một cành hoa oải hương.
Võ Tử Lam - Sumire
Tóc anh đẹp quá, nó có màu giống của em nhưng mà cũng không đẹp lắm // thì thầm //
Kurokawa Izana
? // nghe thấy //
Kakucho
// cũng nghe thấy //
Izana đưa tay định gỡ xuống
Võ Tử Lam - Sumire
không được
Võ Tử Lam - Sumire
để nguyên đii!
Cuối cùng...
Anh cũng mặc kệ.
Võ Tử Lam - Sumire
anh karo oii
Kakucho
Hửm // ngước lên //
Võ Tử Lam - Sumire
Lên cây với emmm
Võ Tử Lam - Sumire
đi mà anh // long lanh lắm lánh chớp chớp mắt //
Võ Tử Lam - Sumire
đi màaaaa // 🥺🥺//
Kakucho
// đang hái hồng trên cây //
Võ Tử Lam - Sumire
anh kaku cố lên // cỗ vũ nhiệt tình //
Võ Tử Lam - Sumire
Anh Kaku là giỏi nhất
Kurokawa Izana
// giật giật mí mắt //
Võ Tử Lam - Sumire
Chả như ai đó // thì thầm //
Kurokawa Izana
// đã nghe và méc phụ huynh //
Võ Thanh Tâm
con đang làm gì trên cây vậy ?// thắc mắc //
Kakucho
... // nhìn xuống chỗ Tử Lam cười hề hề //
Kakucho
... con cũng không biết nữa
Buổi tối.
Ba đứa trẻ nằm ngoài hiên ngắm bầu trời đầy sao.
Võ Tử Lam - Sumire
Anh Kaku
Võ Tử Lam - Sumire
Lỡ sau này em bị bắt nạt thì sao ạ
Võ Tử Lam - Sumire
Nhưng mà mẹ không cho đánh
Kurokawa Izana
Vậy thì doạ
Võ Tử Lam - Sumire
Vậy nếu không doạ được ?
Kakucho
Anh izana// bật cười //
Kakucho
đó đâu phải cách giải quyết vấn đề
Kurokawa Izana
Thì sao ? // nhúng vai //
Kurokawa Izana
Miễn gia đình tao không bị tổn hại việc gì tao cũng làm
Võ Tử Lam - Sumire
// mĩm cười //
Võ Tử Lam - Sumire
// lắm tay cả hai //
Võ Tử Lam - Sumire
sau này em sẽ lo cho hai người em sẽ bảo vệ tất cả
???
// Cả hai nhìn cô rồi bật cười //
Không ai biết rằng...
Lời hứa trẻ con dưới bầu trời đầy sao ấy.
Sau này sẽ trở thành lời hứa mà cả ba người dùng cả cuộc đời để thực hiện.
Chương 3: Ba đứa trẻ và một lời hứa
Tiếng chim ríu rít đánh thức mọi người dậy
Võ Tử Lam - Sumire
Mẹ oiiii
Võ Tử Lam - Sumire
// ôm bà từ đằng sau //
Võ Tử Lam - Sumire
Hôm nay nhà mình ăn gì vậy ạ
Võ Thanh Tâm
Cơm nắm và trứng cuộn
Võ Tử Lam - Sumire
Mẹ là tuyệt nhất
Võ Tử Lam - Sumire
con yêu mẹ nhất
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ cửa bếp.
Kurokawa Izana
Thế hôm qua ai nói yêu anh nhất ?
Anh đứng ngay cửa bình thản nói
Võ Tử Lam - Sumire
A- anh milo!
Võ Tử Lam - Sumire
// chột dạ //
Võ Tử Lam - Sumire
Hôm nay khác hôm qua khác
Kakucho
// quay mặt đi ôm bụng cười //
Sau bữa sáng.
Ba đứa trẻ được mẹ giao nhiệm vụ ra vườn tưới hoa.
Võ Thanh Tâm
Mỗi người một bụi nha~
Kakucho
Anh izana làm gì vậy
???
Cây : ghét thì nói :(((
Kurokawa Izana
// chủ nhân vấn đề //
Kurokawa Izana
tao nói nó tự vậy
Kurokawa Izana
Mày tin không
Kakucho
// kakuchou bất lực kakuchou bất mãn //
Võ Tử Lam - Sumire
Anh Kaku
Kakucho
// vội chạy đến //
Kakucho
Có chuyện gì vậy Sumi
Võ Tử Lam - Sumire
// chỉ //
Một con ếch ốm trơ xương tầm 400g nằm dưới đất
Võ Tử Lam - Sumire
// bế nó lên //
Võ Tử Lam - Sumire
Dễ thương quá
Võ Tử Lam - Sumire
Nuôi được không anh
Kakucho
// E dè nhìn em //
Kakucho
Anh tưởng em bị doạ
Võ Tử Lam - Sumire
Em gọi anh đến xem cùng ạ !
Võ Tử Lam - Sumire
đáng yêu quá anh nhỉ
Kurokawa Izana
Hết cứu rồi
Kurokawa Izana
// mỉm cười quay đi //
Chiều hôm đó.
Ba đứa trẻ ra bờ sông chơi.
Tử Lam đang hí hửng nhặt những viên đá đẹp thì bất chợt nghe thấy tiếng kêu yếu ớt.
Võ Tử Lam - Sumire
Anh Kaku
Võ Tử Lam - Sumire
Lại đây
Một con chim bị thương ở cánh
Võ Tử Lam - Sumire
Anh ơi chắc nó đau lắm nhỉ
Kurokawa Izana
//nhìn con chim một lúc rồi cởi chiếc khăn tay của mình//
Kurokawa Izana
// cẩn thận bộc con chim lại //
Kakucho
// đang mua đồ cho chim và sơ cứu //
Buổi tối.
Sau khi chú chim được chăm sóc cẩn thận, Tử Lam ngồi trước hiên nhà, nhìn nó ngủ ngon lành trong chiếc hộp nhỏ.
Võ Tử Lam - Sumire
// nhìn //
Võ Tử Lam - Sumire
Nếu sau này
Võ Tử Lam - Sumire
Con lớn
Võ Tử Lam - Sumire
Con muốn cứu thật nhiều người
Võ Thanh Tâm
Vì sao ? // mỉm cười//
Võ Tử Lam - Sumire
// nhìn chim nhỏ //
Võ Tử Lam - Sumire
Vì lúc đau
Võ Tử Lam - Sumire
Ai cũng mong có người đưa tay ra với mình
Võ Thanh Tâm
// ôm cô vào lòng //
Cô bé ngây thơ ấy rồi sẽ lớn lên với một trái tim còn dịu dàng hơn cả mẹ mình.
Một ngày nào đó sẽ trở thành nơi để rất nhiều người gọi là nhà.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play