Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Song Đế Tranh Phong

Văn Án

Tên truyện: ◆Song Đế Tranh Phong◆

Tên tác giả: Wisteria

Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, ngọt sủng, yêu thầm, niên thượng, kết HE,...

Cp chính: Sở Vân Đình x Tạ Cẩn Du

Cốt truyện:

Tạ Cẩn Du là Thái tử nước Vĩnh An, từ nhỏ đã được phụ hoàng sủng ái hết mực, vô tình dưỡng thành cái tính cách kiêu ngạo và bướng bỉnh khó chiều nhưng được cái tốt bụng, dễ mềm lòng.

Sở Vân Đình là bát Hoàng tử của nước Huyền Châu, mẫu phi bị thất sủng, chưa từng được phụ hoàng để vào mắt. Lúc chiến tranh bùng nổ, vì để bảo toàn lực lượng quân lính của mình mà hoàng đế nước Huyền Châu đã đưa Sở Vân Đình sang nước Vĩnh An làm con tin.

Sở Vân Đình sau khi bị đưa sang làm chất tử, bị bắt nạt còn nhiều hơn lúc ở nước nhà. Những lúc đau đớn nhất, tuyệt vọng nhất, vậy mà lại có một người đứng ra che chở cho hắn khiến hắn rung động...

...****************...

Lần đầu gặp mặt.

Tạ Cẩn Du: "Ta chỉ là tiện đường đi ngang qua, thấy chướng mắt nên mới lại giúp ngươi thôi."

Sở Vân Đình: ".... Đa tạ."

•_•

Tạ Cẩn Du tức giận giậm chân: "Đều tại ngươi, nếu không phải vì giúp ngươi thì cô đã không bị phụ hoàng mắng!"

Sở Vân Đình cúi đầu: "Xin lỗi..."

Tạ Cẩn Du xoè bàn tay phải ra đưa đến trước mặt Sở Vân Đình khiến hắn ngẩn người ra không hiểu gì.

Tạ Cẩn Du khẽ cau mày: "Khăn tay của cô đâu?"

Sở Vân Đình chột dạ: "À... nó bị bẩn, ta quên chưa giặt..."

Tạ Cẩn Du: "..."

{GÓC GIẢI THÍCH: Cô là tự xưng của thái tử.}

•_•

Tạ Cẩn Du cầm bánh ngọt đến cho Sở Vân Đình.

Tạ Cẩn Du: "Đừng có nghĩ nhiều, cô ăn không hết nên mới cho ngươi thôi!"

Sở Vân Đình cười: "Đa tạ điện hạ."

•_•

Tạ Cẩn Du: "Từ giờ ngươi sẽ đi học ở quốc tử giám với cô, cô đã xin phép phụ hoàng rồi!"

Sở Vân Đình: "Phụ hoàng ngươi đồng ý thật sao?"

Tạ Cẩn Du:".... Tất nhiên! Từ giờ ngươi chính là thư đồng của cô!"

Sở Vân Đình ngạc nhiên: "Ta cũng có đặc quyền đó sao!?"

Tạ Cẩn Du: "Làm sao? Ngươi không muốn!?"

Sở Vân Đình: "Không có, ta rất muốn."

•_•

Sở Vân Đình: "Điện hạ... chúng ta là mối quan hệ gì?"

Tạ Cẩn Du: "Ngươi nghĩ xem? Quân thần? Hay là bằng hữu?"

Sở Vân Đình:"...."

•_•

Sở Vân Đình: "Điện hạ, người có biết bông hoa đẹp nhất là bông hoa nào không?"

Tạ Cẩn Du: "Hoa nào?"

Sở Vân Đình: "Là điện hạ đó!"

Tạ Cẩn Du: "Ngươi dám so sánh cô với một bông hoa!? Cô là nam tử!!!"

Sở Vân Đình:"...."

•_•

Tạ Cẩn Du: "Ngươi thật sự phải đi sao?"

Sở Vân Đình: "Ừm, ta phải trở về Huyền Châu... cứu mẫu phi của ta..."

Tạ Cẩn Du: "Ngươi... phải viết thư cho ta!"

Sở Vân Đình cười: "Được, nghe theo điện hạ."

•_•

Sở Vân Đình: "Điện hạ... Ta lỡ thích ánh sáng của cuộc đời mình mất rồi..."

Tạ Cẩn Du: "Ánh sáng của đời ngươi là cái gì??"

Sở Vân Đình: "....Ngươi là ngốc thật hay giả vờ ngốc thế!!"

•_•

Sở Vân Đình: "Đã lâu không gặp, sao điện hạ trông tàn tạ thế...?"

Tạ Cẩn Du: ".... Ngươi cút!!"

•_•

Tạ Cẩn Du: "Lễ đăng cơ của ta... ngươi có đến kịp không...?"

Sở Vân Đình: "Không biết nữa... nhưng mà ta sẽ cố gắng."

•_•

Sở Vân Đình: "Đã lâu không gặp, tân hoàng đế nước Vĩnh An."

Tạ Cẩn Du: "... Đã lâu không gặp, tân hoàng đế nước Huyền Châu đích thân đến tặng lễ vật trong lễ đăng cơ của trẫm như vậy, thật vinh dự!"

•_•

Sở Vân Đình: "Tạ Cẩn Du!! Đứa trẻ này rốt cuộc là con của ai!!??"

Tạ Cẩn Du: "Ngươi còn dám hỏi trẫm!?"

Sở Vân Đình: "Không ngờ bệ hạ lại quên lời thề năm ấy nhanh như vậy!!"

Tạ Cẩn Du: "Cút!! Trẫm không muốn nhìn thấy ngươi nữa!!"

Thái giám: "Bệ hạ, bảo trọng long thể. Ngài vừa mới sinh xong, không thể tức giận như vậy!!"

Tạ Cẩn Du: "... Ngươi cũng cút!!!"

Sở Vân Đình: ".... Là ngươi sinh sao...?"

Tạ Cẩn Du: "Không!! Là ta nhặt từ bãi rác về!!"

•_•

Sở Vân Đình: "A Du... Nước Huyền Châu đang bỏ trống vị trí hoàng hậu, ta thấy ngươi hợp nhất."

Tạ Cẩn Du: "Ta không thèm!"

Sở Vân Đình: ".... Đừng giận nữa mà\~"

•_•

Tạ Cẩn Du: "Trẫm làm sao lại có thêm cái thai thứ hai nữa!?"

Sở Vân Đình: "Cũng tốt mà, đứa đầu ta không thể bên ngươi lúc mang thai... để ta bù cho ngươi ở đứa thứ 2 này nhé?"

Sở Vân Đình: "Hai đứa, mỗi đứa một nước chẳng phải quá tốt sao?"

Tạ Cẩn Du: "Tốt cái đầu ngươi đấy!!"

•_•

Sở Vân Đình: "A Du... Ngươi đã là hoàng hậu của nước Huyền Châu... Vậy còn ta bao giờ mới có danh phận đây??"

Tạ Cẩn Du: "Trẫm cho ngươi chức quý phi vị."

Sở Vân Đình: "Trong lòng ngươi ta chỉ xứng đáng với quý phi vị thôi sao!?"

Tạ Cẩn Du: "Ừ!"

Sở Vân Đình:"...."

Tạ Cẩn Du: "....Ngươi khóc cái gì!?"

Sở Vân Đình: "Bệ hạ lại bắt nạt ta..."

Tạ Cẩn Du: "Ngươi cũng là hoàng đế đấy!!"

Sở Vân Đình: "Haizzz khổ thân hai đứa con, ở nước Vĩnh An cũng chỉ có thể là thứ tử..."

Tạ Cẩn Du: "...."

•_•

Sở Vân Đình cầm trên tay ấn ký dành riêng cho hoàng hậu, miệng cứ cười không ngớt.

Tạ Cẩn Du: "Vui đến vậy sao?"

Sở Vân Đình: "Ừm!! Hai đứa con của chúng ta ở Vĩnh An đã được làm đích tử rồi!!"

Tạ Cẩn Du: "Ngươi cũng đừng có nghĩ vớ vẩn! Ta chỉ là vì con nên mới cho ngươi hậu vị!!"

•_•

Hai con người, hai nước khác nhau.

Cùng nhau lớn lên, cùng nhau trở thành hoàng đế và cùng nhau trở thành.... hoàng hậu của đối phương, cùng nhau có hai đứa con, cùng nhau nắm tay đi đến cuối đời.

Nguyện vì ngươi mà mặc kệ sự phản đối của thiên hạ, quyết không nạp hậu cung.

Nguyện vì ngươi mà không ngại máu tanh, đao kiếm vô tình chỉ để cướp lấy ngôi vị. Chỉ mong có thể sánh bước cùng ngươi.

Chỉ khi ngồi lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn mới có thể khiến miệng lưỡi thiên hạ phải im lặng dù có bất mãn đến mấy.

Song Đế tranh phong, cuối cùng lại tranh được một người bên cạnh mình suốt đời.

Chương 1: Lần Đầu Gặp Mặt

Trời mưa tầm tã, bầu trời âm u đến đáng sợ, một tia chớp trắng bạc xé toạc cả bầu trời tạo ra một âm thanh rợn người. Ở một nơi hẻo lánh trong hoàng cung của nước Vĩnh An, xung quanh được bao bọc bởi một hàng cây trúc, ở giữa có một tiểu viện nhỏ đã quá cũ kỹ, lớp sơn bị bong tróc trông càng héo tàn hơn.

Trước cửa viện có một cậu bé chỉ khoảng 13 tuổi nhưng lại ngồi bệt xuống nền đất bùn bẩn thỉu, cả người ướt sũng do bị dính nước mưa. Trước mặt cậu bé là một đám nhóc tầm 3 đứa, ăn mặc sang trọng, vừa nhìn là biết là con nhà quý tộc hoàng gia. 3 đứa trẻ mỗi đứa cầm một chiếc ô che mưa, độ tuổi cũng ngang hoặc nhỏ hơn so với tuổi của đứa trẻ đang ngồi bệt dưới đất kia.

"Nhìn ngươi chật vật, ốm yếu quá đi! Nhìn thật là đáng thương nha!" Một trong ba đứa trẻ lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.

"Ta còn tưởng bát hoàng tử của nước Huyền Châu lợi hại lắm chứ? Hoá ra cũng chỉ là một con chó giữ nhà không dám sủa!" Đứa trẻ thứ 2 lên tiếng.

"Ngươi là hoàng tử, ta cũng là hoàng tử, vậy mà nhìn bộ dạng của ngươi hiện giờ mà xem! Thật là ô uế danh phận của ta mà!" Đứa trẻ còn lại lên tiếng, tiện chân đạp cho đứa trẻ đang ngồi chật vật ở dưới nền đất kia một cái làm cho cậu bé ngã xuống đất, đầu đập mạnh một cái xuống đống bùn đất lạnh lẽo.

Đứa trẻ đang bị bắt nạt ấy, chính là Sở Vân Đình-bát hoàng tử của nước Huyền Châu bị đưa sang nước Vĩnh An làm con tin. Tiểu viện hiện tại chính là Trúc Kính Cư, là nơi ở của hắn.

Cho dù có bị đập đầu xuống đất đau điếng nhưng hắn vẫn im lặng, không kêu rên một tiếng, có vẻ như đã quá quen rồi.

"Sao mà ngươi như người bị câm vậy hả!?" Một đứa trẻ trong ba đứa thấy hắn không thèm kêu la gì thì tức giận vung tay lên định đánh cho hắn một cái.

Bỗng từ đâu có một viên đá bắn lên bàn tay đang vung lên chuẩn bị giáng xuống của đứa trẻ ấy khiến cho nó đau đớn hét toáng lên.

"Aaaa... là thằng nào dám đánh bổn hoàng tử hả!!!" Đứa trẻ ấy đau đớn ôm lấy bàn tay đã xưng đỏ lên của mình.

"Làm sao? Định đánh lại cô à?!" Một giọng nói mang sự trong trẻo, non nớt của trẻ con nhưng vẫn chứa đầy sự kiêu ngạo vang lên.

Giọng nói quen thuộc ấy khiến cho cả ba đứa trẻ bắt nạt kia đồng thời giật mình nhìn qua. Vừa nhìn thấy khuôn mặt ấy, bọn họ đều sợ hãi cuống quýt quỳ xuống hành lễ, mặc kệ cho quần áo dính bùn đất cũng không dám thất lễ với vị trước mắt này.

"Tham kiến thái tử điện hạ..." Hai đứa trong ba đứa trẻ rụt rè lên tiếng.

"Hoàng huynh..." Đứa còn lại trong ba đứa cúi đầu xuống, không dám ngẩng mặt nhìn.

Vị kia chính là thái tử điện hạ của nước Vĩnh An-Tạ Cẩn Du, năm nay đã 11 tuổi. Y mặt trên người bộ cẩm bào lụa màu vàng nhạt, khoác áo choàng lông vũ màu trắng lên người, trên tay còn cầm theo một chiếc ô rất đẹp, rất sang. Y đi lại chắn trước mặt cậu bé tội nghiệp đang ngồi bệt dưới đất kia.

"Ba người các ngươi, dám không coi quy củ luật lệ của nước Vĩnh An ta ra gì! Từng người một, cứ theo quốc pháp mà xử lý!!" Tạ Cẩn Du tức giận quát.

"Hoàng huynh! Đệ cũng chỉ muốn dạy cho hắn một bài học thôi..." Tạ Cẩn Hoành-tam hoàng tử của nước Vĩnh An nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn đại hoàng huynh của mình.

"Còn đệ nữa! Thân là hoàng tử, hành xử như vậy còn ra thể thống gì nữa hả! Riêng đệ phạt gấp đôi để làm gương! Còn không mau lôi ba đứa nó xuống!!"

Cung nhân nghe vậy liền đi đến giữ ba đứa nhóc ấy mang đi xử phạt, không dám chậm trễ.

Sở Vân Đình nâng đôi mắt chứa đầy sự mệt mỏi lên nhìn tấm lưng của người trước mặt, từ lúc bị đưa vào đây làm chất tử đây là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ cho hắn, tim hắn bỗng hẫn một nhịp.

Tạ Cẩn Du xoay người lại nhìn hắn.

"Nhìn ngươi kìa! Ta chỉ là tiện đường đi ngang qua, thấy chướng mắt nên mới lại giúp ngươi thôi. Cầm lấy đi, ta phải đi về rồi, nếu không phụ hoàng sẽ tức giận mất." Tạ Cẩn Du ném cho hắn một cái khăn tay sau đó xoay người vội vàng rời đi.

Tạ Cẩn Du đúng là tiện đường thật. Y chỉ đi dạo loanh quanh đây đó một chút thôi, cũng không cho hạ nhân đi cùng, ai mà ngờ được y lại lạc vào nơi này rồi vô tình bắt gặp hắn đang bị bắt nạt.

Sở Vân Đình ngẩn người nhìn chiếc khăn tay mình đang cầm, trên đó còn khắc ba chữ "Tạ Cẩn Du" cùng với một hình con phượng hoàng màu đỏ được thêu khắc tỉ mỉ, rất đẹp.

"Đa tạ..." Sở Vân Đình nhìn theo bóng lưng đã đi xa, dù biết y chẳng thể nghe thấy nhưng vẫn muốn nói lời cảm ơn.

Từ xa có một người vội vàng chạy lại phía Sở Vân Đình.

"Trời ạ, chủ tử! Sao người lại ngồi bệt dưới đất thế này!" Lộ Nghiêu-thuộc hạ thân tín của Sở Vân Đình, người duy nhất tình nguyện đi theo hắn sang đây chỉ để bảo vệ hắn.

Lộ Nghiêu năm nay đã 15 tuổi.

Lộ Nghiêu chạy lại đỡ Sở Vân Đình đứng dậy, trên tay còn cầm theo một rổ cá vừa mới đi câu được về.

Chương 2: Phạt Viết Hối Quá Thư

Bên phía Tạ Cẩn Du lúc này, y vội vàng đi về phía Dưỡng Tâm điện-nơi ở của hoàng đế. Y vội đưa cây dù cho cung nhân bên cạnh rồi chỉnh trang lại y phục sau đó mới dám bước vào trong.

Y nâng mắt nhìn người đang ngồi phê duyệt tấu chương kia, trong lòng liền dâng lên một chút sự sợ hãi, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

"Nhi thần bái kiến phụ hoàng, nhi thần đến trễ thỉnh phụ hoàng trách phạt..." Tạ Cẩn Du cúi đầu, thấp giọng nói.

"Bước lại đây!" Hoàng đế lạnh nhạt lên tiếng.

Tạ Cẩn Du không dám làm trái, vội vàng đứng dậy bước đến đứng bên cạnh người.

"Y phục ướt hết rồi. Mau đi thay một bộ khác không lại bị nhiễm phong hàn." Hoàng đế nhíu mày khi thấy y phục của con trai mình dính nước mưa, sai người dẫn nó đi thay đồ sau đó mới quay lại chỗ người.

Tạ Cẩn Du quay lại với bộ y phục màu xanh dương nhạt bằng nhung lụa mềm mại, cậu đi tới đứng cạnh hoàng đế cúi đầu chờ chỉ thị.

"Từ sáng đến giờ con đi đâu? Tại sao lại đến trễ?" Hoàng đế mắt vẫn dán vào tấu chương đang cầm trên tay, nghiêm giọng hỏi.

"Con... Nhi thần đi dạo một chút, lại mải chơi mà quên mất thời gian cho nên mới đến trễ ạ..." Tạ Cẩn Du lí nhí nói.

Bình thường y kiêu ngạo bao nhiêu, ở trước mặt các quan thần mắng người mạnh miệng bao nhiêu thì khi ở trước mặt phụ hoàng cái sự kiêu ngạo ấy liền biến mất sạch sẽ, biến thành một bộ dạng ngoan ngoãn, dễ thương.

Phụ hoàng mặc dù cưng chiều y nhất nhưng cũng nghiêm khắc với y nhất, bởi vì Tạ Cẩn Du là trữ quân, thân phận đặc biệt quan trọng.

Hôm nay phải đến vào giờ tỵ để phụ hoàng kiểm tra bài tập nhưng y lại dậy sớm, thấy vẫn còn nhiều thời gian cho nên mới đi dạo một chút cũng không cho cung nhân đi theo. Kết quả là bị lạc, sau đó còn giúp đỡ người kia khiến cho y tới chỗ phụ hoàng trễ hơn một canh giờ.

......................

GÓC GIẢI THÍCH:

+Giờ tỵ là từ 9 giờ sáng đến 11 giờ sáng.

+Một canh giờ \= hai tiếng đồng hồ.

......................

"Nếu còn có lần sau, đừng trách trẫm nặng tay với con!" Hoàng thượng nghiêm giọng nói. Ông thừa biết là con trai đi lạc, biết luôn chuyện ở Trúc Kính Cư-nơi ở của con tin nước Huyền Châu qua lời kể của mấy cung nhân nhưng ông cũng lười vạch trần.

"Dạ, phụ hoàng." Tạ Cẩn Du thấy phụ hoàng tha cho mình mới thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng cũng phải phạt, trở về liền viết hối quá thư. Trước giờ cơm tối mang lên cho phụ hoàng kiểm tra." Hoàng đế liếc nhìn nét mặt của đứa con.

......................

Giải thích: Hối quá thư giống như viết bảng kiểm điểm á\=)

......................

"Dạ... nhi thần tuân lệnh." Tạ Cẩn Du bai nãy còn vui vẻ vì tưởng được tha, cuối cùng vẫn bị phạt, nét mặt phút chốc liền ỉu xìu.

"Được rồi, đi dùng bữa trưa với trẫm." Hoàng đế bật cười trước sự thay đổi của con trai, ông dừng bút, đứng dậy gọi cung nhân đi chuẩn bị để ông và con trai dùng bữa.

Hoàng đế-Tạ Dung Uyên lúc vẫn còn là một thái tử thì ông đã có Tạ Cẩn Du, đứa con là kết tinh tình yêu giữa ông với thái tử phi-người mà ông thật lòng yêu thương. Nhưng thái tử phi sau khi sinh được một năm không may mắc bệnh mà qua đời. Ông cũng không nạp thêm bất kỳ trắc phi hay thiếp thất nào.

Sau này lên ngôi rồi, Tạ Dung Uyên sắc phong thái tử phi đã khuất của mình làm hoàng hậu, phong Tạ Cẩn Du làm thái tử , cũng quyết không nạp hoàng hậu mới, nhưng lại vì áp lực triều chính mà buộc phải nạp phi.

Nếu như đến với mẫu thân của Tạ Cẩn Du là vì tình yêu thì sự xuất hiện của dàn hậu cung phi tần lại là hoàn toàn vì chính trị, những đứa con sau cũng là vì triều đình áp lực.

Tính đến hiện tại, hoàng đế đã có 4 vị hoàng tử, chưa có vị công chúa nào.

Đại hoàng tử cũng là thái tử do cố hoàng hậu hạ sinh tên Tạ Cẩn Du đã 11 tuổi, người mà nhận mọi sự sủng ái, cưng chiều và cả sự nghiêm khắc của phụ hoàng. Tính tình kiêu ngạo, khó chiều nhưng lại rất dễ dỗ. Ngôi vị thái tử của y vững như núi, luôn được phụ hoàng bênh vực che chở.

Nhị hoàng tử 9 tuổi do Vinh quý phi hạ sinh, là vị phi tần có chức vị cao nhất trong hậu cung hiện tại. Nàng đoan trang, hiền thục, không tranh sủng vì thế hoàng đế rất ưng nàng, để cho nàng toàn quyền quản chuyện hậu cung.

Nếu không phải vì hoàng đế quyết không lập hậu thì có lẽ vị trí hậu vị cũng chỉ có nàng mới xứng để ngồi lên.

Nhị hoàng tử - Tạ Cẩn Trúc tính tình hưởng hết từ mẫu phi nên rất ngoan ngoãn, dễ bảo. Còn rất dính người, đứa trẻ này luôn thích làm cái đuôi nhỏ bám theo đại hoàng huynh của nó.

Tam hoàng tử - Tạ Cẩn Hoành lại là đứa trẻ khiến hoàng đế đau đầu nhất. Mẫu phi là Hiền phi, một phi tần có lòng dạ khó lường, lắm mưu nhiều kế.

Nhờ sự dưỡng dục từ mẫu phi mà tam hoàng tử cũng bị ảnh hưởng không ít. Đứa trẻ chỉ mới 8 tuổi nhưng hay ỷ mạnh hiếp yếu, luôn ganh tỵ với những người hơn mình, rất sợ nhưng cũng rất ghét Tạ Cẩn Du.

Tứ hoàng tử 6 tuổi-Tạ Cẩn Vân, cũng là đứa con trai nhỏ nhất của Tạ Dung Uyên, mẫu phi là Đoan phi. Nhưng Đoan phi vì sinh khó mà mất sớm. Đứa trẻ được giao cho Vinh quý phi nuôi dưỡng, đứa con này vì sinh non mà đầu óc ngốc nghếch, thái y đã tìm mọi cách nhưng vẫn không thể chữa khỏi.

Nhưng cũng không vì vậy mà Tạ Dung Uyên ghẻ lạnh nó.

Tạ Dung Uyên không chỉ là một hoàng đế giỏi mà còn là một người cha tốt. Dù Tạ Dung Uyên có thiên vị đứa con cả nhất nhưng vẫn yêu thương và quan tâm những đứa còn lại, không bỏ rơi đứa nào cả.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play