[RhyCap] Bác Sĩ! Phu Nhân Của Tôi.
Chap1: Cuộc gặp gỡ đẫm máu
Uinwu_tg
Đây là lần đầu tiên mình vt truyện, mong mng ủng hộ và góp ý ạ
Uinwu_tg
Mình đặt tên là tên thật nhưng mà dẫn truyện mình dùng nghệ danh cho nhanh nha🥰
Uinwu_tg
Đây là một số dấu để mng hiểu hơn
*suy nghĩ*
/hành động/
"nói thầm"
11h đêm. Trời đổ mưa tầm tã. Cậu vừa mệt mỏi bước đến trước cửa nhà mình sau ca mổ dài 8 tiếng ở bệnh viện
Ngay trước thềm nhà, một bóng người cao lớn đang ngồi gục, chiếc áo khoác đen đẫm máu pha với nc mưa.
Hoàng Đức Duy
Này! Anh tỉnh lại đi! Có nghe thấy tôi nói gì kh?
Với bản năng của một bác sĩ, cậu hốt hoảng cúi xuống lay mạnh bả vai người đàn ông. Anh khẽ rên rỉ, bàn tay đầy hình xăm siết chặt lấy vết thương sâu hoắm ở bụng.
Hoàng Đức Duy
Này! Anh tỉnh lại đi chứ!
Hoàng Đức Duy
Chết tiệt, vết thương này rõ ràng là do súng gây ra.
Hoàng Đức Duy
Mình không thể đưa anh ta vào bệnh viện lúc này được, quy trình báo cảnh sát sẽ rất rắc rối.
Cậu cắn răng, dìu anh vào trong phòng khách của mình và lấy hộp dụng cụ y tế dự phòng ra. Lúc này, tiếng điện thoại của anh đột ngột rung lên bần bật trong túi áo. Một số điện thoại ẩn danh gửi tin nhắn đến.
Ẩn danh
💬 Nếu mày còn sống, hãy nhớ kỹ: mạng của mày hiện tại trị giá 10 triệu đô. Trốn cho kỹ vào, Boss.
Hoàng Đức Duy
/Nhìn màn hình điện thoại vô tình sáng lên/
Hoàng Đức Duy
"Mạng sống... 10 triệu đô? Mình vừa rước cái thứ nguy hiểm gì về nhà thế này?"
Cậu nhìn sang người đàn ông đang nằm mê man trên sàn phòng khách. Gương mặt anh tái nhợt vì mất máu, nhưng những đường nét góc cạnh và những hình xăm hầm hố kéo dài từ cổ xuống ngực vẫn toát ra một áp lực đáng sợ.
Hoàng Đức Duy
/Nuốt nước bọt, lầm bầm một mình/
Hoàng Đức Duy
"Chết tiệt, nếu bây giờ mình vứt anh ta ra ngoài đường, liệu băng đảng của anh ta có tìm đến tính sổ với mình không?"
Hoàng Đức Duy
Còn nếu giữ lại... mình sẽ thành kẻ che giấu tội phạm mất!
Đúng lúc Cậu đang đấu tranh tâm lý dữ dội, vết thương trên bụng anh lại trào máu ra, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn nhà. Anh khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn trong cơn mê.
Hoàng Đức Duy
/Thở dài, lắc đầu/
Hoàng Đức Duy
Thôi bỏ đi, mình là bác sĩ, không thể thấy chết mà không cứu được. Chuyện khác tính sau!
Cậu lập tức chạy vào phòng làm việc, khẩn trương mang ra một hộp dụng cụ y tế dự phòng, thuốc sát trùng, chỉ khâu chuyên dụng và vài chai nước muối sinh lý.
Hoàng Đức Duy
/Cầm cây kéo y tế, vừa cắt lớp áo khoác đẫm máu của anh vừa lầm bầm/
Hoàng Đức Duy
May mà mình có thói quen đem theo dụng cụ phẫu thuật tiểu phẫu về nhà...
Khi lớp áo được cắt mở hoàn toàn, Cậu không khỏi rùng mình. Vết súng bắn ở vùng bụng của anh đang loét ra, viên đạn vẫn còn găm sâu bên trong và liên tục rỉ máu.
Hoàng Đức Duy
Vết thương sâu thế này mà anh ta vẫn lết được đến tận cửa nhà mình...
Hoàng Đức Duy
Đúng là mạng dai như đỉa.
Cậu nhanh chóng đeo găng tay y tế, bật chiếc đèn bàn công suất lớn chiếu thẳng vào vết thương, bắt đầu quá trình gắp đạn đầy căng thẳng. Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ vẫn rơi xối xả như muốn nuốt chửng sự im lặng ngột ngạt trong căn phòng.
Cậuhít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Đôi bàn tay vốn quen với ánh đèn phòng mổ hiện tại đang hơi run lên vì áp lực.
Hoàng Đức Duy
/Lấy lọ thuốc tê dự phòng/
Hoàng Đức Duy
Sẽ hơi đau đấy, chịu đựng một chút. Dù sao thì anh cũng đang bất tỉnh rồi.
Cậu dùng kim tiêm, cẩn thận tiêm thuốc tê quanh miệng vết thương đẫm máu. Dưới tác động của mũi kim, cơ bụng của anh đột ngột gồng cứng lên, hai hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng ken két.
Hoàng Đức Duy
/Giật mình giữ vai Rhy lại/
Hoàng Đức Duy
Đừng cử động! Tôi đang giúp anh giữ mạng đấy!
May mắn là cơn co thắt qua đi, anh lại rơi vào trạng thái hôn mê sâu do mất máu quá nhiều. Cậu không lãng phí một giây nào, lập tức cầm kéo và kẹp y tế bắt đầu dò tìm viên đạn.
Tiếng kim loại va chạm lách cách vang lên lạc lõng giữa tiếng mưa xối xả bên ngoài. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Cậu, chảy dài xuống má nhưng cậu không dám đưa tay lên lau
Hoàng Đức Duy
/Tập trung cao độ, nhìn vào khe hở vết thương/
Hoàng Đức Duy
Thấy rồi... Viên đạn găm khá sâu, suýt chút nữa là chạm vào động mạch chủ.
Cậu dùng kẹp y tế giữ chặt lấy đầu viên đạn chì. Cậu phải điều chỉnh lực tay cực kỳ chuẩn xác, chỉ cần một cái sẩy tay làm rách mạch máu, người đàn ông này sẽ chết ngay trên sàn nhà cậu.
Hoàng Đức Duy
/Cắn răng, từ từ kéo chiếc kẹp ra/
Hoàng Đức Duy
Ra ngoài nào...
Viên đạn chì đẫm máu được thả rơi xuống khay inox, phát ra một âm thanh khô khốc. Cậu thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Hoàng Đức Duy
Bây giờ phải cầm máu và khâu lại ngay.
Cậu nhanh chóng dùng gạc y tế ấn mạnh vào vết thương để thấm bớt máu, sau đó đổ cồn sát trùng vào. Dù đang mê man, toàn thân anh vẫn giật nảy lên một cái vì cái rát thấu xương của cồn y tế.
Từng mũi kim khâu chuyên dụng được Cậu đưa qua đưa lại trên da thịt anh một cách khéo léo. Mười lăm phút sau, vết thương ghê rợn ở bụng cuối cùng cũng được đóng lại bằng một đường chỉ ngay ngắn.
Hoàng Đức Duy
/Cắt sợi chỉ khâu, đổ gục người ngồi bệt xuống sàn/
Hoàng Đức Duy
Xong rồi... Xem như anh mạng lớn.
Cậu nhìn quanh phòng khách. Sàn nhà vương vãi những miếng bông gạc đẫm máu, cồn sát trùng và những mảnh áo khoác bị cắt nát. Bản thân cậu cũng mệt rã rời, hai mắt díu lại sau một ca làm việc quá sức ở bệnh viện cộng thêm ca phẫu thuật lén lút này.
Hoàng Đức Duy
/Nhìn anh vẫn nằm im/
Hoàng Đức Duy
Sốt cao thế này thì không thể vứt trên sàn được.
Cậu dùng hết chút sức lực cuối cùng, chật vật dìu thân hình cao lớn, nặng nề của anh lên chiếc ghế sofa dài ở phòng khách, sau đó đắp cho anh một chiếc chăn mỏng.
Hoàng Đức Duy
/Cầm chiếc điện thoại vẫn đang nhấp nháy màn hình của anh lên, tắt nguồn đi/
Hoàng Đức Duy
Tạm thời tắt máy đi cho an toàn. Để xem ngày mai tỉnh lại, anh sẽ giải thích với tôi thế nào về cái giá 10 triệu đô này đây... "Boss".
Cậu ném chiếc điện thoại lên bàn, vứt đống bông băng bẩn vào túi rác rồi lảo đảo đi về phòng ngủ của mình. Cậu ngủ thiếp đi ngay khi vừa chạm lưng xuống giường, không hề hay biết sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu.
Chap 2: Sói Vào Cửa, Rắn Bò Vào Nhà
Anh mở mắt thức dậy, đầu đau như búa bổ, nhìn mọi thứ xung quanh giật mình bật dậy đi lại xung quanh phòng khách, với gương mặt nghi ngờ
Thấy người đàn ông hôm qua vẫn nằm bất động trên sofa, sắc mặt đỡ nhợt nhạt hơn
Cậu thở phào một cái, tiến lại gần kiểm tra vết thương
Hoàng Đức Duy
/Lấy nhiệt kế đo/
Nguyễn Quang Anh
/Ánh mắt sắc lạnh lập tức khóa chặt vào tay cậu/
Hoàng Đức Duy
Nằm im đi nếu anh không muốn bục chỉ khâu.
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ, không phải kẻ thù của anh.
Anh một tay bóp cổ cậu đẩy lùi vào tường, tay kia ép lưỡi dao mổ sắc lẹm vào cổ họng cậu.
Nguyễn Quang Anh
/Giọng khàn đục, lạnh thấu xương/
Nguyễn Quang Anh
Cậu là ai? Ai sai cậu cứu tôi? Tên phản bội kia trả cậu bao nhiêu tiền để giữ mạng tôi lại tra tấn? Nói!
Cậu bị nghẹt thở, mặt hơi đỏ lên nhưng ánh mắt không hề sợ hãi, chỉ nhìn thẳng vào Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Khụ... Anh bị điên à? Tôi là bác sĩ! Chính tôi đã thức cả đêm gắp viên đạn ra cho anh đấy!
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ? Một bác sĩ ngẫu nhiên lại dám cứu một kẻ đầy vết thương súng đạn mà không báo cảnh sát? Đừng lừa tôi!
Nguyễn Quang Anh
/Siết chặt tay hơn, lưỡi dao cứa nhẹ làm cổ cậu rớm một giọt máu./
Nguyễn Quang Anh
Nói thật đi, trước khi tôi cắt đứt cuống họng của cậu. Tôi không tin bất kỳ ai cả!
Hoàng Đức Duy
Tôi không báo cảnh sát vì... vì tôi về nhà muộn và tôi đã mệt, hơn nữa tôi thấy anh là bị bắn nên tôi nghĩ báo cảnh sát sẽ gây rắc rối cho tôi. Tôi chỉ muốn cứu một mạng người...
Quang Anh nhìn vào ánh mắt trong vắt, kiên định của Đức Duy. Trong lòng gợn sóng.
Nguyễn Quang Anh
Cậu... thực sự không phải người của hắn?
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn lại mình đi... Tôi mà muốn hại anh thì đã không tốn thuốc tê... Với lại... vết thương của anh...
Nguyễn Quang Anh
Vết thương...?
Cơn đau dữ dội đột ngột ập đến như búa bổ. Vết thương ở mạn sườn bục chỉ, máu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ lớp băng gạc trắng.
Mắt anh tối sầm lại... Trọng lực cơ thể hoàn toàn biến mất. Đao mổ rơi choang xuống đất.
Anh ngã khuỵu về phía trước, đầu đập vào vai cậu, toàn bộ thân hình to lớn ngất lịm đi, đổ ập vào lòng vị bác sĩ.
Cậu hốt hoảng ôm lấy cơ thể đang đổ sụp của anh, giữ chặt anh trong vòng tay.
Hoàng Đức Duy
Này! Anh tỉnh lại đi! Anh gì ơi!
Hoàng Đức Duy
Đã bảo là đừng cử động mạnh rồi mà! Cái tên boss gì đấy kh bt tên này cứng đầu thật!
Cậu thở dài nhìn người đàn ông đang nhắm nghiền mắt, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt vì cảnh giác ngay trong ngực mình.
Hoàng Đức Duy
Đúng là cứu một con sói tai họa... Nhưng đã cứu rồi thì đành chịu trách nhiệm đến cùng vậy.
Phòng ngủ bên trong củaĐức Duy.Quang Anh tỉnh lại lần nữa, thấy mình đang nằm trên giường, tay phải đã bị còng chặt vào thành giường bằng một chiếc còng tay y tế y khoa. Trên người anh đã được thay một bộ quần áo rộng rãi, vết thương được băng bó lại mới tinh.
Anh khẽ cử động tay phải. Tiếng xích sắt lách cách vang lên.
Nguyễn Quang Anh
Còng tay?
Anh nhìn xung quanh. Căn phòng ngập tràn ánh nắng, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh dễ chịu, khác hẳn không khí u tối lúc bình minh.
Cậu đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một bát cháo nóng và khay thuốc.
Hoàng Đức Duy
Tỉnh rồi à? Lần này tỉnh táo hơn chưa, "ông trùm"?
Nguyễn Quang Anh
/Ánh mắt lạnh lùng bớt sát khí nhưng đầy đề phòng/.
Nguyễn Quang Anh
Cậu còng tôi? Gan của cậu cũng lớn đấy, bác sĩ
Cậu thản nhiên kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, đặt bát cháo lên bàn cạnh giường.
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi không còng anh lại, để anh tỉnh dậy rồi lại dùng dao mổ cứa cổ ân nhân của mình thêm lần nữa à?
Hoàng Đức Duy
Tôi yêu mạng sống của mình lắm.
Anh nhìn vết băng gạc nhỏ trên cổ cậu – dấu vết do chính mình gây ra lúc sáng.
Nguyễn Quang Anh
... Lúc sáng là tôi cảnh giác quá mức. Đổi lại là cậu, vừa bị thuộc hạ phản bội, suýt chết dưới họng súng, khi tỉnh lại thấy một người lạ, cậu có ra tay không?
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ, tôi chỉ dùng dao để cứu người, không dùng để giết người như anh.
Cầm bát cháo lên, múc một thìa đưa đến trước miệng Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Ăn đi. Anh bị mất máu quá nhiều, lại vừa bục vết thương xong. Muốn sống để đi trả thù thì phải có sức đã.
Anh nhìn thìa cháo, không chịu há miệng.
Nguyễn Quang Anh
Cậu không sợ tôi bỏ độc sao mà tự nhiên tốt bụng thế?
Hoàng Đức Duy
Anh xem phim truyền hình ít thôi. Nếu tôi muốn anh chết, tôi chỉ cần để anh tự sinh tự diệt từ lúc 6 giờ sáng là xong rồi. Ăn nhanh lên, tay tôi mỏi đấy.
Anh Im lặng một lúc, rồi cúi đầu ăn thìa cháo.
Nguyễn Quang Anh
"hơi nhạt"
Hoàng Đức Duy
/nghe thấy/ Người bệnh phải ăn nhạt. Đừng có đòi hỏi.
Sau khi Quang Anh ăn xong, Đức Duy thu dọn bát đĩa nhưng không có ý định mở còng tay.
Nguyễn Quang Anh
Thức ăn cũng ăn rồi. Giờ thì cởi cái này ra được chưa?
Hoàng Đức Duy
Chưa được. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng đã.
Nguyễn Quang Anh
Nói chuyện? Cậu muốn tiền? Cứ ra giá đi. Khi tôi lấy lại được địa bàn, bao nhiêu tôi cũng trả.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần tiền của anh. Tôi muốn một lời cam kết.
Hoàng Đức Duy
Anh sống trong thế giới ngầm, kẻ thù của anh chắc chắn sẽ lùng sục khắp nơi. Việc tôi giữ anh lại đây đã là đánh cược mạng sống của chính mình rồi.
Hoàng Đức Duy
Tôi muốn anh hứa: Trong thời gian dưỡng thương ở đây, tuyệt đối không được mang rắc rối hay kéo đồng bọn, kẻ thù đến phòng khám này.
Hoàng Đức Duy
Và sau khi khỏi hẳn, anh phải lập tức biến mất khỏi cuộc đời tôi. Đôi bên coi như chưa từng gặp mặt.
Quang Anh nhìn chăm chằm vào mắt Đức Duy. Sự kiên định của cậu khiến anh thấy thú vị. Một bác sĩ nhỏ bé lại dám thương lượng điều kiện với đại ca thế giới ngầm.
Nguyễn Quang Anh
/Nở một nụ cười nửa miệng đầy tà mị/
Nguyễn Quang Anh
Được. Tôi hứa với cậu. Ở đây, tôi chỉ là một bệnh nhân ngoan ngoãn.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng cậu chắc chắn... sau khi tôi đi, cậu có thể hoàn toàn rứt ra khỏi nguy hiểm này chứ?
Hoàng Đức Duy
Ý anh là sao?
Nguyễn Quang Anh
Lúc tôi ngất buổi sáng, điện thoại trong túi áo tôi có rung lên đúng không? Cậu đã nhìn thấy tin nhắn gửi đến rồi chứ?
Cậu giật mình, ánh mắt hơi né tránh.
Nguyễn Quang Anh
Tin nhắn ẩn danh nói rằng: Hắc Phong đã chết, kẻ lên thay ngôi vị ông trùm là...
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ à, cậu đã biết quá nhiều bí mật của RC bang rồi. Giờ cậu muốn rút lui... sợ là đã muộn.
Hoàng Đức Duy
/Cắn môi, siết chặt nắm tay./
Hoàng Đức Duy
Tôi không quan tâm! Việc của tôi là cứu người. Còng tay tôi sẽ giữ chìa khóa. Khi nào anh đi lại bình thường, tôi sẽ thả anh ra.
Đức Duy quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại để giấu đi sự bối rối và lo lắng.
Quang Anh nhìn theo bóng lưng Đức Duy, ánh mắt hiện lên tia nhìn thâm trầm, nguy hiểm nhưng cũng đầy hứng thú.
Nguyễn Quang Anh
"Bác sĩ lương thiện... Để xem cậu giữ mạng cho tôi được bao lâu trước lũ phản bội ngoài kia."
Trời đổ mưa phùn âm u. Giữa lúc Đức Duy đang ngồi viết bệnh án tại quầy lễ tân thì tiếng chuông cửa kính.
vang lên dữ dội. Ba gã đàn ông lực lưỡng, mặc vest đen, trên cổ lộ rõ hình xăm bò cạp bước vào, mang theo sát khí nồng nặc.
Tên cầm đầu đập mạnh tay xuống bàn lễ tân, khiến lọ bút nảy lên.
Tên cầm đầu
Bác sĩ đâu? Ở đây có ai tên Đức Duy không?
Đức Duy khẽ giật mình nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh, đóng cuốn sổ lại rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào chúng.
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ Đức Duy. Các anh đến khám bệnh hay mua thuốc? Phòng khám của tôi không tiếp người gây rối.
Hắn rút từ trong túi áo ra một bức ảnh chụp bóng lưng của Quang Anh, ném bộp xuống bàn.
Tên cầm đầu
Bọn tao đến tìm người. Đêm qua có thấy thằng chos này mò đến đây không? Nó bị trúng đạn, chắc chắn phải tìm chỗ gắp đầu đạn ra.
Cậu cầm bức ảnh lên nhìn qua, tim đập thình thịch nhưng gương mặt không đổi sắc.
Hoàng Đức Duy
Vết thương do súng?
Hoàng Đức Duy
Các anh đùa tôi à? Tôi chỉ là một phòng khám tư nhân nhỏ, nếu có ca thương tích do vũ khí, nguyên tắc của tôi là báo cảnh sát ngay lập tức. Đêm qua tôi ngủ rất ngon, không gặp ai cả.
Tên đi sau
/Ghẹ tai tên cầm đầu/
Tên đi sau
Đại ca, xung quanh đây chỉ có mỗi phòng khám này là sáng đèn suốt đêm qua. Thằng ranh bác sĩ này chắc chắn đang nói dối!
Tên cầm đầu thò tay vào trong vạt áo vest, lộ ra báng súng đen ngòm nhằm uy hiếp Đức Duy.
Tên cầm đầu
Mày khôn hồn thì tránh ra. Bọn tao cần lục soát căn nhà này. Nếu tìm thấy nó ở đây... tao găm cho mày vài lỗ giống nó đấy!
Uinwu_tg
Đến đây thôi, dài lắm rồi😊
Chap 3: Đoạn Đường Cùng Và Sự Bảo Vệ!
Uinwu_tg
Đc rồi tiếp thôi mng
Bên trong phòng ngủ củaĐức Duy. Quang Anh nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, lập tức nhận ra giọng nói của những kẻ săn đuổi mình. Gương mặt anh đanh lại, tay phải bị còng vào thành giường khẽ siết chặt.
Nguyễn Quang Anh
/Nói thầm, nghiến răng/
Nguyễn Quang Anh
Đám chó săn của tên phản bội... Đến nhanh hơn mình tưởng.
Anh nhìn quanh phòng tìm vật nhọn để mở khóa còng tay y tế nhưng không có gì.
Nguyễn Quang Anh
Chết tiệt!
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ, cậu mà khai tôi ra thì mạng của cậu cũng không giữ nổi đâu!
Đức Duy bị gã cầm đầu xô ngã sang một bên. Ba tên bặm trợn bắt đầu lục soát từ phòng thuốc, phòng mổ rồi tiến dần đến phòng ngủ phía sau.
Tên đi sau
Đại ca! Cửa phòng ngủ khóa trong!
Tên cầm đầu giơ chân định đạp tung cửa.
Cậu vội vàng lao đến chắn trước cửa phòng, dang hai tay ra, ánh mắt vô cùng giận dữ.
Hoàng Đức Duy
Bên trong là phòng cách ly đặc biệt! Có bệnh nhân nhiễm virus lao phổi kháng thuốc giai đoạn cuối đang thở oxy!
Hoàng Đức Duy
Các anh muốn vào thì cứ việc đạp cửa. Nhưng chỉ cần hít phải một ngụm không khí trong đó, về nhà ho ra máu chết ráng chịu!
Hoàng Đức Duy
Tôi không chịu trách nhiệm!
Tên đi dau nghe đến "lao phổi kháng thuốc", vội vàng lùi lại hai bước, lấy tay che mũi.
Tên đi sau
Đại ca... Hay là thôi đi?
Tên đi sau
Thằng Quang Anh dù có trốn cũng không ngu mà chui vào phòng chứa mầm bệnh chết người này đâu...
Tên cầm đầu ánh mắt nghi ngờ nhìn Đức Duy từ đầu đến chân. Hắn từ từ tiến sát lại, dí sát mặt vào mặt Đức Duy.
Tên cầm đầu
Mày không lừa tao đấy chứ, thằng nhóc?
Đức Duy ép chặt lưng vào cửa, dù mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ kiên định, lạnh lùng của một chuyên gia y tế.
Hoàng Đức Duy
Không tin thì mời anh vào.
Hoàng Đức Duy
Tôi có sẵn giấy cam kết tự chịu trách nhiệm tử vong ở quầy đấy, anh ký đi rồi tôi mở cửa cho vào nằm chung với bệnh nhân luôn!
Hắn hừ lạnh một tiếng, hạ súng xuống.
Tên cầm đầu
Mẹ kiếp, xui xẻo! Đi chỗ khác tìm!
Hắn quay sang chỉ thẳng mặt Đức Duy.
Tên cầm đầu
Nếu tao phát hiện mày chứa chấp nó, tao sẽ quay lại đốt sạch cái phòng khám này!
Đức Duy đứng im nghe tiếng bước chân ba tên đó xa dần, rồi tiếng chuông cửa "Keng... keng..." vang lên lần nữa báo hiệu chúng đã rời đi.
Đức Duy run rẩy rút chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa phòng ngủ bước vào. Đôi chân cậu khuỵu xuống ngay khi vừa đóng cửa lại. Quang Anh lúc này đang ngồi trên giường, nhìn cậu với ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Nguyễn Quang Anh
Lao phổi kháng thuốc?
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói dối cũng có nghề đấy, bác sĩ. Tôi suýt chút nữa đã tin rồi.
Cậu ngồi bệt dưới sàn nhà, thở dốc, hai tay vẫn còn run lẩy bẩy..
Hoàng Đức Duy
Anh... anh còn tâm trạng để đùa à?
Hoàng Đức Duy
Suýt chút nữa là tôi và anh đều thành tổ ong rồi!
Nhìn thấy bờ vai gầy của Cậu đang khẽ run vì sợ hãi, trong lòng Quang Anh dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Từ trước đến nay, chưa từng có ai không màng mạng sống để bảo vệ anh như vậy.
Nguyễn Quang Anh
/Giọng dịu dàng hơn hẳn/
Hoàng Đức Duy
Anh lại muốn bóp cổ tôi nữa hả?
Nguyễn Quang Anh
Tôi bảo cậu lại đây. Cởi cái còng này ra.
Hoàng Đức Duy
Không cởi! Tôi đã hứa là—
Anh dùng lực tay trái không bị còng, nắm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh một cái khiến cậu mất đà ngã nhào lên giường, mặt áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh.
Nguyễn Quang Anh
/Thì thầm bên tai Đức Duy/
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã dính vào chuyện này rồi, bọn chúng sẽ còn quay lại.
Nguyễn Quang Anh
Cởi còng ra, tôi mới bảo vệ được cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nha sĩ? Hay bác sĩ?
Đức Duy mặt đỏ bừng lên vì khoảng cách quá gần, cố gắng đẩy lồng ngực săn chắc của Quang Anh ra nhưng không thể dịch chuyển nổi một phân.
Hoàng Đức Duy
Anh... anh buông tôi ra trước đã!
Hoàng Đức Duy
Cái tên ... lưu manh này!
Hoàng Đức Duy
Cho tôi bt tên anh trc đã
Hoàng Đức Duy
Để gọi cho dễ chứ gì nữa? Tôi có ăn tên của anh đâu mà lo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy là tên của tôi
Hoàng Đức Duy
Hả? Sao anh lại bt
Nguyễn Quang Anh
Tôi có bị điếc đâu
Nguyễn Quang Anh
Mấy tên đó gọi tên cậu to như vậy
Nguyễn Quang Anh
Giờ cởi ra đc chưa?
Nói xong cậu chạy ra ngoài
Cậu chỉ trêu đùa anh một tí thôi
11 giờ đêm. Cả khu phố bị mất điện do ảnh hưởng của trận mưa bão. Căn phòng ngủ của Đức Duy chỉ được thắp sáng bằng một ngọn nến nhỏ, đổ bóng hai người lên tường. Đức Duy cuối cùng cũng đã mở còng tay cho Quang Anh
Cất chiếc còng tay vào tủ y tế, mặt vẫn hơi né tránh ánh mắt của Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Lúc chiều tôi chỉ đùa anh vậy thôi
Hoàng Đức Duy
Điện lại mất đúng lúc này. Vết thương của anh chưa lành hẳn, tuyệt đối không được vận động mạnh đấy.
Anh bước xuống giường. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của anh lập tức bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp, khiến Đức Duy cảm thấy áp lực.
Nguyễn Quang Anh
Bọn chúng biết phòng khám này rồi. Lần sau đến, chúng sẽ không bị lừa bởi ba cái trò "lao phổi" của cậu nữa đâu.
Anh rút từ sau thắt lưng ra một khẩu súng lục màu đen bóng, đặt lên bàn gỗ.
Cậu giật mình lùi lại một bước, nhìn khẩu súng đầy sợ hãi.
Hoàng Đức Duy
Anh... anh giấu khẩu súng này ở đâu từ hôm qua đến giờ thế hả?
Nguyễn Quang Anh
Đừng quan tâm chuyện đó.
Nguyễn Quang Anh
Cầm lấy nó.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cầm!
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ, tay tôi chỉ dùng để cầm dao mổ cứu người!
Nguyễn Quang Anh
/Giọng trầm xuống, nghiêm túc/
Nguyễn Quang Anh
Giờ là lúc cứu mạng cậu đấy.
Đức Duy run rẩy đưa tay ra. Quang Anh bước lại gần từ phía sau, bao bọc lấy cơ thể gầy của vị bác sĩ. Anh đặt bàn tay to lớn, thô ráp của mình lên tay Đức Duy, ép cậu phải nắm chặt lấy báng súng.
Cậu cảm nhận được hơi ấm và lồng ngực vững chãi của Quang Anh áp sát sau lưng mình, nhịp tim lập tức đập loạn cào cào.
Hoàng Đức Duy
Này... anh đứng xa ra một chút được không? Nóng quá...
Nguyễn Quang Anh
Đứng im. Tập trung vào.
Quang Anh ầm tay Đức Duy giơ súng hướng thẳng về phía bức tường trống. Anh ghé sát tai cậu, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai nhạy cảm của vị bác sĩ.
Nguyễn Quang Anh
Ngón trỏ đặt ở đây. Khi bóp cò, cổ tay phải gồng cứng, nếu không lực giật của súng sẽ làm chấn thương khớp tay của cậu.
Hoàng Đức Duy
/Nói lắp bắp/
Hoàng Đức Duy
Tôi... tôi biết rồi. Anh thả tay ra đi.
Nguyễn Quang Anh
Thả ra để cậu làm rơi súng vào chân à? Nhìn thẳng về phía trước, tưởng tượng bức tường là gã mặt sẹo lúc chiều.
Nguyễn Quang Anh
Nếu hắn lao vào, cậu phải bắn mà không được do dự. Rõ chưa?
Cậu cắn môi, cố gắng phớt lờ sự đụng chạm thân mật này, gật đầu một cái.
Hoàng Đức Duy
Rõ... rõ rồi.
Anh Khẽ mỉm cười khi thấy vành tai cậu đã đỏ ửng lên vì ngượng. Anh từ từ buông tay ra, lùi lại một bước nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu.
Nguyễn Quang Anh
Tốt lắm. Khẩu súng này để lại cho cậu phòng thân. Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến.
Nghe đến câu "ra ngoài", cậu lập tức quay phắt người lại, đặt mạnh khẩu súng xuống bàn.
Hoàng Đức Duy
Anh điên à? Vết thương bục chỉ lúc sáng vừa mới khâu lại xong! Bây giờ anh ra ngoài trời mưa bão để tự sát hả?
Nguyễn Quang Anh
Tôi phải đi gặp một người. Có kẻ trong bang đảng ngầm giúp tôi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi cần lấy lại quyền kiểm soát trước khi tên phản bội kịp tẩu tán tài sản.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần biết anh làm ông trùm hay làm gì! Nhưng ở đây, anh là bệnh nhân của tôi. Tôi cấm anh đi!
Anh bhìn sự bướng bỉnh và lo lắng hiện rõ trong mắt cậu, trong lòng bỗng dâng lên một dòng nước ấm áp chưa từng có.
Bước tới, đặt một tay lên gáy cậu, kéo nhẹ cậu lại gần, trán hai người gần như chạm vào nhau.
Nguyễn Quang Anh
/Giọng thấp và khàn/
Nguyễn Quang Anh
Cậu đang lo lắng cho tôi sao? Bác sĩ?
Trố mắt nhìn, hơi thở hẫng một nhịp trước khoảng cách quá nguy hiểm này.
Hoàng Đức Duy
Tôi... tôi chỉ lo cho cái danh tiếng chưa từng để mất bệnh nhân nào của tôi thôi!
Hoàng Đức Duy
Anh đừng có tưởng bở!
Nguyễn Quang Anh
/Cười khẽ/
Nguyễn Quang Anh
Yên tâm. Mạng của tôi là do cậu nhặt về.
Nguyễn Quang Anh
Chưa được sự đồng ý của cậu, Diêm Vương không dám rước tôi đi đâu.
Anh quay người định mở cửa bước ra màn đêm đầy mưa gió.
Cậu định chạy theo giữ anh lại thì bất thình lình...
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trước quầy lễ tân. Ánh lửa bùng lên kèm theo tiếng kính vỡ tan tành.
Hoàng Đức Duy
/Hốt hoảng hét lên/
Hoàng Đức Duy
Có bom xăng! Bọn chúng phóng hỏa phòng khám rồi!
Quang Anh lập tức quay lại, ôm chặt lấy Đức Duy, dùng thân hình của mình che chắn cho cậu khi những mảnh kính vỡ bay tứ tung.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía phòng khách, lửa bắt đầu liếm vào rèm cửa phòng ngủ. Tiếng nổ lách tách của gỗ và mùi khét lẹt nồng nặc khắp không gian
Đức Duy ho sặc sụa vì khói, cố gắng đẩy Quang Anh ra để nhìn xung quanh.
Hoàng Đức Duy
Phòng khám của tôi... Hiệu thuốc và tất cả bệnh án... Tiêu đời rồi!
Nguyễn Quang Anh
/Quang Anh nghiến răng, cơn đau từ vết thương lại nhói lên/
Nguyễn Quang Anh
Đừng quan tâm đến đống đổ nát đó nữa! Bọn chúng phóng hỏa để ép chúng ta ra ngoài. Đi lối cửa sau!
Cậu chạy đến tủ y tế, vơ vội chiếc ba lô chứa vài loại thuốc cấp cứu và bộ dụng cụ phẫu thuật di động.
Hoàng Đức Duy
Chờ đã! Phải mang theo cái này!
Quang Anh nắm lấy tay Đức Duy, kéo cậu lao qua lối hành lang đang bị lửa bao vây. Một thanh xà nhà bốc cháy đùng đùng bất ngờ sập xuống ngay trước mặt hai người.
Không hề do dự, anh dùng báng súng đập mạnh vào thanh gỗ cháy, mở đường máu rồi đẩy cậu ra cửa sau trước.
Nguyễn Quang Anh
Chạy! Ra chiếc xe bán tải màu đen ở hẻm sau! Chìa khóa ở hộc bên tài!
Chiếc xe bán tải lao vút đi trong đêm mưa tầm tã, bỏ lại phía sau phòng khám tư nhân đang chìm trong ngọn lửa đỏ rực. Đức Duy cầm lái, hai tay run bần bật vì chưa từng trải qua tình huống sinh tử thế này. Quang Anh ngồi ở ghế phụ, sắc mặt tái mét, một tay ôm chặt vết thương đang rỉ máu.
Cậu nhìn qua gương chiếu hậu, thấy ánh đèn pha của hai chiếc xe đen khác đang bám đuổi gắt gao phía sau.
Hoàng Đức Duy
Bọn chúng... bọn chúng đang đuổi theo kìa! Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi chỉ biết lái xe đi chợ thôi!
Quang Anh giọng yếu ớt nhưng đầy ra lệnh
Nguyễn Quang Anh
Đạp lún ga đi! Rẽ vào con đường đất hướng ra cảng hoang phía trước. Ở đó tối, dễ cắt đuôi hơn.
Hoàng Đức Duy
Nhưng vết thương của anh... Máu lại thấm ra áo rồi! Anh mà chết trên xe tôi là tôi thành kẻ sát nhân đấy!
Anh lên đạn khẩu súng lục, hạ kính cửa sổ xe xuống mặc cho nước mưa hắt xối xả vào mặt.
Nguyễn Quang Anh
Tập trung lái xe của cậu đi. Bọn rác rưởi phía sau... để tôi lo.
Anh nhoài người ra cửa sổ, nhắm thẳng vào lốp chiếc xe đang dẫn đầu phía sau và bóp cò.
Tiếng súng nổ "Đoàng! Đoàng!" chói tai hòa cùng tiếng bánh xe trượt dài trên đường bùn
Chiếc xe phía sau bị nổ lốp, mất lái đâm sầm vào vách đá. Tuy nhiên, chiếc xe thứ hai vẫn điên cuồng lao lên, húc mạnh vào đuôi xe của Đức Duy làm chiếc xe bán tải xoay vòng rồi đâm sụp vào một căn nhà kho bỏ hoang bên bờ biển.
Cậu đầu đập vào vô lăng, choáng váng mất vài giây. Khi mở mắt ra, cậu thấy anh đang dùng cả thân hình to lớn của mình đổ nhào sang để che chở cho cậu khỏi túi khí vừa nổ.
Hoàng Đức Duy
Khụ... Quang Anh? Anh tỉnh không?
Tiếng thở dốc nặng nề. Vết thương của anh hoàn toàn bục rách, máu nhuộm đỏ cả một mảng ghế xe. Nhưng ánh mắt anh khi nhìn cậu vẫn tỉnh táo một cách đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Cậu... có bị thương ở đâu không?
Hoàng Đức Duy
Tôi không sao... Nhưng anh thì sắp cạn máu rồi!
Hoàng Đức Duy
Đồ ngu này, đã bảo là không được vận động mạnh mà!
Nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của bọn sát thủ đang tiến lại gần xác xe. Anh đưa khẩu súng vào tay Đức Duy, nắm chặt lấy những ngón tay đang run rẩy của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nghe này, bác sĩ... Bọn chúng chỉ muốn mạng của tôi thôi.
Nguyễn Quang Anh
Lát nữa tôi sẽ ra ngoài đánh lạc hướng. Cậu ôm ba lô trốn vào rừng đước phía sau nhà kho. Đừng quay đầu lại.
Nước mắt lăn dài trên má, hòa cùng nước mưa đang dột từ trần nhà kho xuống. Cậu nắm ngược lại tay anh, ánh mắt hiện lên sự bướng bỉnh chưa từng có.
Hoàng Đức Duy
Tôi nói rồi, tôi là bác sĩ!
Hoàng Đức Duy
Nguyên tắc của tôi là không bao giờ bỏ rơi bệnh nhân của mình!
Hoàng Đức Duy
Anh đã dùng mạng để che cho tôi hai lần rồi.
Hoàng Đức Duy
Bây giờ, mạng của anh... đến lượt tôi giữ!
Cầm chắc khẩu súng trong tay, mở cửa xe bên phía mình, kéo Quang Anh dìu vào bóng tối của căn nhà kho trước khi ánh đèn pin của bọn đuổi bắt rọi tới.
Uinwu_tg
Vậy thôi dài lắm rồi!
Uinwu_tg
Tiếp nữa sợ manga kh duyệt mất.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play