[GavCap] Sự Cứu Rỗi Lệch Lạc
01
Mưa đêm trút xuống Viện Tâm thần Nam Sơn, đập liên hồi vào mặt kính tối thẫm.
Hoàng Đức Duy tháo đôi găng tay y tế phủ kín vết dịch, quăng thẳng vào thùng rác thải nguy hại.
Cậu nhẹ nhàng đưa tay chỉnh lại gọng kính mạ vàng, ngắm nghía đôi bàn tay thạch cao trắng bệch dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy.
Mọi cử động của cậu đều chuẩn mực, điềm tĩnh đến đáng sợ.
Đặng Thành An
Xong việc rồi à, Viện trưởng?
Đặng Thành An tựa lưng vào khung cửa phòng làm việc, ngón tay cái liên tục bật mở chiếc Zippo bạc.
Ánh lửa xanh bùng lên rồi tắt ngụm, soi rõ nụ cười cợt nhả, ngông cuồng thường trực trên gương mặt hắn.
Duy không ngẩng đầu, lấy chiếc khăn giấy khô lau từng ngón tay.
Hoàng Đức Duy
Đã tiêm xoa dịu.
Hoàng Đức Duy
Bệnh nhân khu C sẽ ngủ ngoan đến sáng.
Ting. Màn hình điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ bật sáng liên tục.
Một chuỗi tin nhắn ẩn danh gửi đến kèm theo tệp video dung lượng lớn.
Trong màn hình hẹp, một cậu thiếu niên mang gương mặt giống Duy đến từng nét đang quỳ gối dưới sàn nhà vệ sinh dơ bẩn.
Đó chính là Hoàng Đức Minh em trai song sinh của Duy.
Những cú đạp liên tiếp vào mạn sườn.
Tiếng cười rộ lên lảnh lót của một đám học sinh.
Bức ảnh cuối cùng trong tệp tin là hiện trường một vụ nhảy lầu từ tầng 4 trường học.
Không một tiếng động phát ra từ Duy.
Cậu lặng lẽ xem hết từng giây, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ chết.
An bước lại gần, liếc mắt nhìn màn hình rồi huýt sáo một tiếng nhẹ hẫng, làn khói thuốc lá phả lên trần nhà.
Đặng Thành An
Em trai song sinh của cậu... nhỉ?
Đặng Thành An
Chết thật rồi sao?
Hoàng Đức Duy
Tự sát lúc năm giờ chiều.
Đặng Thành An
Cậu đau khổ lắm à?
An cúi người, ngón tay thô ráp lướt qua khóe mắt khô khốc của Duy, giọng điệu giễu cợt đầy khiêu khích.
Hoàng Đức Duy
Nó là tài sản của tớ.
Duy ngước lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười chuẩn mực nhưng lạnh ngắt.
Hoàng Đức Duy
Đồ thuộc sở hữu của tớ.
Hoàng Đức Duy
Chỉ tớ mới có quyền phá hủy.
Hoàng Đức Duy
Tụi nó... làm bẩn đồ của tớ rồi.
An bật cười khoái trá, đôi mắt tối sầm lại vì phấn khích.
Đặng Thành An
Thế Viện trưởng tính làm gì đây?
Hoàng Đức Duy
Chuẩn bị hồ sơ chuyển trường đi.
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đi thu hồi lại món nợ.
Sì pai đờ boyyy
idea thì nhiều mà flop qus🥀
Sì pai đờ boyyy
Thoi keme đi
02
Trường Trung học Quốc tế Thánh Tâm. Lớp 11A1.
Đa giáo viên
Giới thiệu với cả lớp.
Đa giáo viên
Đây là hai bạn học sinh mới chuyển đến.
Đa giáo viên
/gõ gõ chiếc thước gỗ xuống bàn/
Đa giáo viên
Hoàng Đức Duy và Đặng Thành An.
Duy đứng trên bục giảng trong bộ đồng phục chỉn chu, áo sơ mi trắng đóng thùng gọn gàng.
Nụ cười ôn hòa, tri thức của cậu ngay lập tức chiếm trọn cảm tình của cả lớp.
An đứng kế bên, tay đút túi quần, tư thế bất cần với ánh mắt sói quét nhanh qua từng gương mặt.
Ánh mắt Duy nhanh chóng dừng lại ở dãy bàn cuối.
Góc trái: Gã đại ca dẫn đầu nhóm bạo lực đang vắt chân lên bàn, ngạo mạn gõ nhịp ngón tay xuống mặt gỗ.
Bàn cuối góc phải: Nguyễn Trọng Nhân đang cầm bút chì đâm liên tục vào một điểm trên trang giấy.
Đâm đến rách nát, gãy ngòi, nhưng ánh mắt sau tròng kính dày cộp vẫn lạnh lẽo đến rợn người.
Ngay bên cạnh Nhân: Lưu Hoàng Dũng đang thản nhiên cầm con dao rọc giấy, rạch từng đường sâu quắm lên mặt bàn.
Máu từ ngón tay bị cứa trúng chầm chậm chảy ra, nhưng cơ mặt hắn không hề biến dạng hay đau đớn.
Đa giáo viên
Chỗ dưới kia còn trống.
Đa giáo viên
Hai em xuống đó ngồi nhé.
Đa giáo viên
/chỉ tay về phía cuối lớp/
Duy và An bước xuống. Lúc đi ngang qua gã đại ca, An cố tình va mạnh vai vào hắn.
An không giận, nghiêng đầu ghé sát tai gã hạ giọng.
Đặng Thành An
Nhịp tim 110.
Đặng Thành An
Đồng tử mở rộng.
Đặng Thành An
Mới gặp đã sợ rồi sao?
Gã đại ca sững người, sống lưng truyền đến một cảm giác lạnh gáy khó tả.
Kéo ghế ngồi xuống cạnh Nhân và Dũng, Duy nhẹ nhàng lấy chiếc khăn lau y tế đặt lên vết thương đang chảy máu trên tay Dũng.
Hoàng Đức Duy
Nên sát trùng.
Hoàng Đức Duy
Máu nhiễm trùng sẽ làm mất độ tươi đấy.
Dũng khựng lại, ngẩng đầu nhìn Duy.
Ánh mắt hai kẻ phản xã hội giao nhau.
Dũng nhếch môi, chậm rãi lấy chiếc khăn lau đi vết máu.
Ở bên cạnh, Nhân khẽ lẩm nhẩm một mình, giọng đủ cho cả bốn người nghe thấy.
Nguyễn Trọng Nhân
Tốc độ đập của tim kẻ đằng trước...
Nguyễn Trọng Nhân
Sắp thay đổi rồi.
An khoác tay lên vai Duy, nghiêng đầu cười khẩy.
Đặng Thành An
Lớp học này vui hơn tớ tưởng đấy, Viện trưởng.
Duy nhẹ nhàng đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự phấn hứng tột cùng.
Hoàng Đức Duy
Sẽ còn vui hơn nữa.
Hoàng Đức Duy
Trò chơi... chính thức bắt đầu.
03
Con mồi đầu tiên được chọn là Tùng — kẻ tay chân đắc lực nhất trong nhóm bạo lực, nổi tiếng cậy quyền nhưng bản chất lại cực kỳ yếu vía và mê tín.
Giờ ra chơi, dãy hành lang tầng 3 vắng người.
Duy tựa lưng vào ban công, thong thả quan sát Tùng đang đứng khoanh tay hạch sách một học sinh lớp dưới.
Bên cạnh, Nhân đeo kính cận dày cộp, ngón tay liên tục bấm máy tính bỏ túi.
Hoàng Đức Duy
Tâm lý học hành vi.
Duy khẽ đẩy gọng kính, giọng nói dịu dàng như một bác sĩ tư vấn.
Hoàng Đức Duy
Kẻ càng thích dùng bạo lực để áp đảo người khác.
Hoàng Đức Duy
Bản chất lại càng sợ hãi những thứ mình không thể kiểm soát.
Nguyễn Trọng Nhân
Tần số nhịp tim của nó lúc gõ bàn là 115 lần/phút.
Nhân ngẩng đầu, mắt sáng lên đằng sau tròng kính.
Nguyễn Trọng Nhân
Chỉ cần gây rối loạn nhịp sinh học.
Nguyễn Trọng Nhân
Và cấy vào đầu nó một ảo giác...
Nguyễn Trọng Nhân
Trong ba ngày, não bộ nó sẽ tự sụp đổ.
Cách đó không xa, Dũng đang tựa mình vào góc tường tối.
Hắn bình thản lau chùi chiếc dao rọc giấy, ánh mắt lạnh lẽo thỉnh thoảng liếc về phía Nhân.
Mỗi lần Nhân chìm đắm vào những suy luận lệch lạc, khóe môi Dũng lại nhếch lên một biên độ cực nhỏ.
Lưu Hoàng Dũng
Xong phần kịch bản chưa?
Dũng cất dao, bước tới đứng ngay sau lưng Nhân, bóng đen bao trùm lấy vóc dáng nhỏ bé của cậu.
Lưu Hoàng Dũng
Cần dùng lực thì bảo tớ.
Nguyễn Trọng Nhân
Không cần máu.
Nhân thì thầm, nụ cười quái dị hiện trên môi.
Nguyễn Trọng Nhân
Chỉ cần 'mẹo' một chút thôi.
Kế hoạch lập tức bắt đầu.
Ngày thứ nhất: Thành An đóng vai gã học sinh ngông cuồng, cố tình va chạm với Tùng ở căn tin.
Hắn không đánh trả, chỉ ghé sát tai Tùng thì thầm bằng chất giọng ma mị.
Đặng Thành An
Mắt cậu dạo này đỏ thế?
Đặng Thành An
Thằng nhảy lầu hôm nọ...
Đặng Thành An
Vẫn đang ngồi trên vai cậu kìa.
Tùng chửi thề một tiếng, nhưng bàn tay bắt đầu rung lên bẩy rẩy.
Ngày thứ hai: Nhân lén cài một đoạn âm thanh tần số thấp (Infrasound).
Thứ sóng âm gây cảm giác bất an, hoảng loạn và ảo giác — vào chiếc tai nghe Bluetooth của Tùng.
Cùng lúc đó, Dũng âm thầm bám theo, liên tục tạo ra những tiếng động ma quái, chập chờn ở những góc tối mà Tùng đi qua.
Ngày thứ ba: Thần kinh của Tùng hoàn toàn kiệt quệ.
Hắn gầy rộc đi, mắt quầng thâm, liên tục nhìn quanh vì sợ hãi.
Trong giờ học, Duy nhẹ nhàng bước qua bàn Tùng.
Vô tình làm rơi một tờ giấy y khoa có ghi đúng triệu chứng: "Rối loạn thần kinh do bị linh hồn bám theo."
Tùng hét lên một tiếng thất thanh ngay giữa lớp học.
Tự đập mạnh đầu vào mặt bàn để "đuổi con ma trên vai".
Rồi lao ra khỏi phòng học trong sự bàng hoàng của cả lớp và nhóm bạo lực.
Sẩm tối, tại góc hành lang tối sau dãy nhà thể chất.
Duy đứng tựa vào tường, thong thả ngắm nhìn thành quả đầu tiên.
Thành An bất ngờ tiến tới, chống hai tay hai bên khóa chặt Duy vào khoảng không hẹp hòi.
Hắn cúi đầu, hơi thở nóng hổi mang theo mùi thuốc lá vương trên chiếc cổ trắng ngần của Viện trưởng.
Đặng Thành An
Nhìn tụi nó phát điên làm tớ hưng phấn chết mất, Duy...
An hạ giọng, đôi mắt xám xịt phủ đầy sự chiếm hữu cuồng nhiệt.
Đặng Thành An
Kế hoạch hoàn hảo đấy.
Đặng Thành An
Nhưng cậu định thưởng gì cho tớ đây?
Duy không hề né tránh, đưa bàn tay thon dài gõ nhẹ lên lồng ngực An, khóe môi nhếch lên đầy khiêu khích.
Hoàng Đức Duy
Dọn sạch từng đứa một đi đã, An.
Hoàng Đức Duy
Rồi tớ sẽ cho cậu thứ cậu muốn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play