Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Ta Không Phải Hí Thần×Wind Breaker] Xem Ảnh Thể, Rạp Chiếu Về Cuộc Đời [As Chen Linh]

Chương 1 | Rạp Phim

.____.
Unknow
Unknow
_: Vẫn chưa tìm thấy ảnh Diêu Thanh...
Unknow
Unknow
_: Sư phụ...-
Unknow
Unknow
_: Nào có ảnh Diêu Thanh ta viết tiếp nga ^^~
Unknow
Unknow
_: Còn không có thì có cốn lài ta viết
"_____"
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
Sakura, nhóc đây là hát hí
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Thấy sao... Tuyệt lắm đúng không.
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
Um... Quả thật rất hay, mà bộ này là
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Hí phục...
"________"
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
Chị-... Ủa?
Kaji Ren
Kaji Ren
Má-...
Togame Jo
Togame Jo
Choji à đừng quậy... Nữa?
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
Arima nhìn xem, đẹp lắm đúng không...?
Yukinari Arima
Yukinari Arima
Mày đẹp hơn...-
Sako Kota
Sako Kota
Hắt xì-... Hắt xì-
Otowa Ritsu
Otowa Ritsu
Chán quá~
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
Chán thì đi tắm sông
Momijikawa Sakea
Momijikawa Sakea
Không biết Sakura, cậu ta sao rồi nữa.
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Hú hú, Shizukaaa
Narita Shizuka
Narita Shizuka
*Nhục quá*
Unknow
Unknow
_: .... Aaa
Unknow
Unknow
_: ...?
"_______"
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Vậy đây là rạp phim, và bọn tôi sẽ phải phản ứng với Sakura sao?
Unknow
Unknow
_: Ân, ta sẽ cho mấy người vào nữa.
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
Hiiragi-
Hiiragi Toma
Hiiragi Toma
Mày gào tên tao ít thôi
Endo Yamato
Endo Yamato
Takiishi, mày xem-
Tomiyama Choji
Tomiyama Choji
Ủa Togame?
Takiishi Chika
Takiishi Chika
...?!
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
Sakura, nhóc đây là-?
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Sakura-
"________"
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Gọi ta là Thanh Y hoặc là Shinsei
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Phản ứng với Sakura?
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Ân, Sakura, y là một cái tên của kiếp này
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Còn Trần Linh, cái tên kiếp trước của y
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Mời các vị nhìn lên màn hình, đừng hoảng sợ gấp
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Vì tập đầu mới chỉ là bắt đầu cho số phận của y, a hắc hắc ^^~
Takiishi Chika
Takiishi Chika
... *Tập đầu? Chỉ là số phận mới bắt đầu*
Hiiragi Toma
Hiiragi Toma
Trần Linh, một cái tên có ý nghĩa sao?
"_______"
<Các chư vị, khoan hẵn tuyển 1>
<Ta cùng xem y thời đại nga~>
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
Thời đại? Chứ không phải cậu ta đều là thời đại phùng hưng như chúng ta sao?
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
Khả năng rất thấp... Nơi đó sẽ không như thời đại chúng ta sống.
<Hắc hắc hắc~, chư vị chỉ cần nhìn lên màn hình là được nga~>
"_______"
Sau khi Sao Băng Đỏ xẹt qua chân trời, nền văn minh nhân loại rơi vào đình trệ. Từ ngày đó trở đi, không ai còn có thể chế tạo một quả tên lửa, một đầu đạn hạt nhân, một chiếc máy bay, hay một chiếc ô tô... Kim Tự Tháp văn minh được xây đắp bằng khoa học cận đại ầm ầm sụp đổ, nhưng tai nạn còn xa mới dừng lại ở đó. Thế giới xám xịt theo Sao Băng Đỏ giáng trần, giống như bóng ma quỷ dị phía sau tấm gương, từng chút một kéo nền văn minh thế giới vào vực sâu hỗn loạn. Trong thời đại này, sinh mạng con người nhỏ bé như hạt bụi; Trong thời đại này, nhân loại lại rực rỡ như những vì sao. Giữa tình cảnh vô vọng, có người thấy một kẻ hát tuồng đứng sừng sững trên phế tích văn minh, chiếc khăn đỏ như máu, lúc cười lúc khóc. Tấm màn thời đại phía sau hắn từ từ mở ra, hắn dang hai tay, khẽ thì thầm với chúng sinh đang chất đống: "Trò hay... bắt đầu!"
_Giới Thiệu_
《End》
All (- ai thì trừ)
All (- ai thì trừ)
: ...
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
Cái này... Nơi đó
<Chư vị, tới tuyển 1>
<Xin hãy quy vị đúng nơi ngồi>
[End]

Chương 2 | Hí Quỷ Về Nhà

.___.
《Chương 1. Hí Quỷ Về Nhà》
"________"
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Ta... Là ai?
Ầm ầm —— Ánh chớp trắng bệch rạch ngang tầng mây đen kịt. Mưa tuôn xối xả, cơn mưa dông như cơn thịnh nộ của thần linh tưới xuống mặt đất lầy lội, trong vũng nước gợn sóng chồng chất, hình bóng một người màu đỏ chu sa vỡ vụn. Đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ hí bào đỏ thẫm, cậu ta loạng choạng lội qua bùn lầy như kẻ say rượu, tay áo rộng thùng thình bay múa trong cuồng phong, bùn cát trên mặt hí bào bị nước mưa gột rửa, sắc đỏ tươi tựa máu ấy giữa màn đêm đen kịt trông thật chói mắt kinh tâm.
"________"
Endo Yamato
Endo Yamato
Đó là... Ai vậy?
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Là hí phục mà Sakura mặc,... Đừng nói người đó là Sakura
<Bingo>
Hiiragi Toma
Hiiragi Toma
Đến cả tên cũng không nhớ... Kì lạ
Narita Shizuka
Narita Shizuka
... Kanji
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Anh đây
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
Má... Đây là phim ma chứ có phải phản ứng đâu
Yukinari Arima
Yukinari Arima
Mày sợ hả? Tao đây
<Khụ-... bốn vị kia, tách ra giùm tôi với>
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
*Cá chắc chủ rạp ế*
"_______"
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Đừng ồn nữa... Đừng ồn nữa!
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Câm miệng hết cho ta!
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Ta sắp nhớ ra rồi... sắp... nhớ ra rồi...
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Ta có một cái tên... một cái tên thuộc về chính ta!
Mái tóc đen ướt đẫm của thiếu niên rủ xuống đuôi mày, đôi mắt tan rã tràn đầy vẻ mờ mịt, cậu ta vừa khó khăn lê bước về phía trước, vừa ôm đầu bằng cả hai tay, dường như đang giãy giụa nhớ lại điều gì đó. Tiếng gầm gừ của cậu vọng lại trên con phố không người, chưa truyền đi được bao xa đã bị nhấn chìm trong màn mưa vô tận. Bịch —— Trong bóng tối mờ ảo, chân cậu vấp phải tảng đá nhô lên, cả người ngã mạnh xuống đất! Một dòng máu đỏ tươi lăn xuống từ trán thiếu niên, cậu ngơ ngác nằm rạp trên mặt đất, đột nhiên như nhớ ra điều gì, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng nhỏ.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh...
"________"
Momijikawa Sakea
Momijikawa Sakea
Vậy ra, tên kiếp trước của cậu ta là Trần Linh
Kaji Ren
Kaji Ren
Người Trung Hoa sao?
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
Ôi chao, Kaji vậy mà cũng biết nhỉ
Kaji Ren
Kaji Ren
Tao loài người
Togame Jo
Togame Jo
... Choji, đừng quậy nữa
Tomiyama Choji
Tomiyama Choji
Nhìn kìa, nhìn kìa Sakura chảy máu rồi
Togame Jo
Togame Jo
Không phải rất bình thường sao? Dù sao nhóc ấy cũng chảy máu khá nhiều
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
*Ta sót mẹ nó, nương tử*
"________"
Một cái tên bất chợt xẹt qua tâm trí cậu. Ngay khoảnh khắc cậu thốt ra hai chữ này, một mảnh ký ức bay ra từ những tiếng thì thầm vô tận gần như làm vỡ tung đầu cậu, hòa quyện vào cơ thể yếu ớt này.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Đây là gì... Xuyên không sao?
Trần Linh nhíu mày chặt chẽ, cậu không ngừng tiêu hóa ký ức của cơ thể này, đại não đau đớn như bị xé toạc. Cậu tên là Trần Linh, 28 tuổi, là biên đạo thực tập của một nhà hát tại kinh thành, hôm đó sau khi nhà hát diễn xong, cậu ở lại một mình trên sân khấu để thiết kế sắp xếp vị trí di chuyển cho diễn viên. Sau đó một trận động đất dữ dội ập đến, cậu chỉ cảm thấy đỉnh đầu đau nhói, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, khả năng cao là cậu đã bị đèn chiếu rơi xuống đập chết... Mà lúc này, Trần Linh cũng đang từng chút một tiêu hóa ký ức của cơ thể này, điều khiến cậu ngạc nhiên là chủ nhân của cơ thể này cũng tên là Trần Linh, nhưng nhận thức cơ bản về thế giới của cả hai lại hoàn toàn khác biệt, những ký ức vụn vỡ cắn xé lẫn nhau, Trần Linh cảm thấy đầu óc sắp nổ tung. Cậu liên tục hít sâu, giãy giụa bò dậy từ mặt đất, trên mặt hí bào chỗ đen chỗ đỏ, trông vô cùng thảm hại. Không biết tại sao, cơ thể cậu nặng nề vô cùng, giống như cảm giác kiệt sức đến mức bị rút cạn sau bốn năm ngày thức trắng đêm biên soạn kịch bản vậy...
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Về nhà trước đã...
"_______"
Togame Jo
Togame Jo
Tuổi kiếp trước... Cũng không nhỏ đâu nhỉ
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
Đèn chùm rơi...
Momijikawa Sakea
Momijikawa Sakea
Có động đất nữa mà
Narita Shizuka
Narita Shizuka
Nhưng kiếp này... Sakura cũng 16 rồi
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
*Bên Nhật mình 16 là đủ tuổi để chén rồi, bên Trung là nhiêu*
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
// len lén liếc mắt về phía mấy người ngồi ghế phía xa //
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
*Xuyên qua... Là xuyên không thật*
"________"
Cơ thể mệt mỏi và những suy nghĩ đứt đoạn khiến cậu gần như không thể tư duy, chỉ có thể dựa vào bản năng của cơ thể này, đi về hướng "nhà". Mặc dù không biết mình đã đến đây bằng cách nào, nhưng trong ký ức của nguyên chủ cơ thể này có địa điểm đó, mỗi ngày sau khi chăm sóc em trai ở phòng khám trở về cậu đều đi con đường này, từ đây về nhà bình thường cũng chỉ mất hai ba phút đi bộ. Nhưng đối với cậu lúc này, đoạn đường ấy lại dài đằng đẵng chưa từng thấy. Nước mưa mang theo cái lạnh thấu xương chảy khắp cơ thể Trần Linh, cậu run rẩy không kiểm soát được, sau mười phút cố nén cái lạnh và sự mệt mỏi bước đi trong mưa, cuối cùng cậu cũng đến trước cánh cửa nhà trong ký ức. Trần Linh sờ soạng trong túi một lúc, phát hiện trên người mình không có chìa khóa. Thế là, cậu thành thục mò ra một chiếc chìa khóa dự phòng từ dưới đáy hộp báo bên cạnh cửa, mở cửa nhà ra. Két —— Ánh đèn ấm áp từ trong nhà tràn ra, chiếu sáng một góc đêm mưa đen kịt, cũng chiếu sáng khuôn mặt trắng bệch của Trần Linh. Khoảnh khắc nhìn thấy ánh đèn này, dây thần kinh đang căng thẳng của Trần Linh tự nhiên thả lỏng, cái lạnh và sự mệt mỏi trên người dường như cũng được ngọn đèn này xua tan đi đôi chút.
"_________"
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
// tim đập nhanh //
Yukinari Arima
Yukinari Arima
... *Chuẩn phim ma mẹ nó rồi* // lạnh sống lưng nãy giờ //
Otowa Ritsu
Otowa Ritsu
// hồn bay //
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
Mẹ nó, tỉnh
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
// ôm ngực thở gấp //
"_________"
Cậu bước vào trong nhà, chỉ thấy hai bóng người đang ngồi ở hai bên bàn ăn, vành mắt đỏ hoe, giống như vừa mới khóc một trận. Nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai người ngẩn ra, sau đó đồng loạt quay đầu lại.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Bố... Mẹ... Con về rồi.
Trần Linh vác cái đầu nặng trịch, theo thói quen định đổi giày ở cửa, nhưng lại phát hiện mình đi chân trần ngay từ đầu, lúc này lòng bàn chân và kẽ ngón chân gần như bị bùn lầy lấp đầy, đã giẫm lên sàn nhà hai dấu chân đen lớn. Lúc này hai bóng người ngồi bên bàn ăn, nhìn thấy Trần Linh mặc áo đỏ đẩy cửa bước vào, đồng tử co rút dữ dội!
NPC
NPC
[Trần Đàn] Mày... Mày...
Yết hầu người đàn ông chuyển động, ông ta há hốc mồm, vẻ mặt như gặp ma.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Mẹ... nhà có nước không? Con khát quá.
Về đến nhà, tinh thần Trần Linh hoàn toàn thả lỏng, ý thức đã ở bên bờ vực hôn mê, cậu vừa lẩm bẩm nói, vừa lảo đảo đi vào bếp, ôm lấy bình nước trên máy lọc nước uống ừng ực. Ùng ục, ùng ục, ùng ục... Trong bếp, bóng người áo đỏ ấy giống như dã thú, tham lam nuốt chửng nguồn nước. Dòng nước rỉ ra từ khóe miệng nhỏ giọt xuống đất, tụ lại thành vũng nước, phản chiếu hai khuôn mặt kinh hoàng trắng bệch trong phòng khách.
"________"
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Biểu cảm của ba mẹ Sakura,... Thật lạ
Kaji Ren
Kaji Ren
// nhíu mày //
Endo Yamato
Endo Yamato
Thú vị rồi đây~
Takiishi Chika
Takiishi Chika
... *Họ hẳn là làm gì Sakura nên sắc mặt với vậy*
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
// bàn tay siết chặt //
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
*Chưa phát đoạn sau mà sao điềm thế này*
"_________"
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] A... A Linh?
Người phụ nữ cố lấy hết can đảm, run rẩy mở miệng
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Con... con về bằng cách nào?
Trần Linh ôm bình nước uống điên cuồng, hoàn toàn không nghe thấy lời người phụ nữ, sau đó dường như cảm thấy uống thế này quá chậm, cậu trực tiếp nhét cả cổ bình nước to bằng nắm tay vào miệng, cắn nát một miếng! Nhựa tổng hợp bị nhai mạnh, dòng nước cuồng nộ trút vào miệng cậu, sảng khoái vô cùng!
Unknow
Unknow
_: Đi bộ về đấy ạ.
Một giọng nói vang lên từ sau lưng Trần Linh. Đúng vậy... sau lưng. Lúc này Trần Linh vẫn đang đắm chìm trong việc uống nước, nhưng giọng nói của cậu lại lọt vào tai hai người rõ mồn một. Cứ như thể trong hư vô không nhìn thấy sau lưng cậu, còn có một Trần Linh áo đỏ đang đứng đó, dang hai tay, trả lời một cách hiển nhiên.
"________"
Endo Yamato
Endo Yamato
Mẹ nó, lại có một cái Trần Linh phía sau!
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
Cái này... // tim đập nhanh //
Otowa Ritsu
Otowa Ritsu
// có thể đã ngất ngay tại chỗ //
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
// mặt cắt không còn một giọt máu //
Yukinari Arima
Yukinari Arima
// cúi gằm mặt, hai tay che mắt //
Yukinari Arima
Yukinari Arima
*Bà mẹ nó*
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
*Sakura ơi là Sakura* TuT
Narita Shizuka
Narita Shizuka
A! // ngất //
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Shizuka!
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Để ta đưa cô ấy đi tới phòng khác.
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Vậy-... Vậy, cảm ơn
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
^^~
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
*Đằng sau em ấy*
Hiiragi Toma
Hiiragi Toma
// đang nốc thuốc xin đừng hỏi //
"___________"
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Mưa hơi to, con hình như bị lạc đường.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Hình như ngã mấy cái trên đường, giày cũng mất rồi...
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Mẹ, con làm bẩn sàn nhà rồi, nếu không vội thì đợi mai con dậy dọn nhé... bây giờ con buồn ngủ quá.
Nhìn cảnh tượng khiến người ta dựng tóc gáy trước mắt, đôi nam nữ trong phòng khách chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát, ngọn lửa đèn dầu trong lồng kính liên tục chao đảo, giống như có một bàn tay vô hình đang trêu đùa nghịch ngợm tim đèn. Sắc mặt họ trắng bệch, nhưng chỉ cứng đờ đứng tại chỗ, không dám động đậy. Cuối cùng, bình nước đã bị uống cạn. Trần Linh vừa lau miệng, vừa đặt bình nước xuống, sau đó xoay người, lê từng bước chân đen sì trên sàn nhà, lảo đảo đi về phía phòng ngủ của mình...
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Bố, mẹ... hai người cũng ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.
Cậu nói một câu không rõ ràng, trở tay đóng cửa phòng, sau đó là một tiếng bịch nặng nề rơi xuống giường. Phòng khách rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Không biết qua bao lâu, hai bóng người như tượng điêu khắc kia mới cứng đờ quay đầu lại... nhìn nhau. Tim đèn đang chao đảo trở lại ổn định, ánh lửa đèn dầu quỷ dị miễn cưỡng chiếu sáng phòng khách mờ tối, họ run rẩy ngồi xuống ghế, trên mặt không còn chút máu.
NPC
NPC
[Trần Đàn] Nó... về rồi.
Người đàn ông khàn giọng nói
NPC
NPC
[Trần Đàn] Chuyện này sao có thể...
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Nếu nó thực sự là A Linh...
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Vậy người tối qua chúng ta giết... là ai?
"________"
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
Ha? Hả!?
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
Là nghe lầm sao?
Momijikawa Sakea
Momijikawa Sakea
Giết chính con mình... Đùa à
Nakamura Kanji
Nakamura Kanji
Cái này... Được coi là phạm pháp mà... Phải không.
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Vậy là... Sakura, nhóc ấy... Vốn chết rồi.
Endo Yamato
Endo Yamato
// nhíu mày //
Takiishi Chika
Takiishi Chika
...
"_______"
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Hưm...~
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Các chư vị khán giả, bộ này sẽ không tuyển
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Mà là xem từ từ nga~
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Tạm biệt...
"____"

Chương 3 | Chúng Ta Đang Nhìn Ngươi

.___.
<Các chư vị, ta sẽ thêm người vào nhé>
Kiryuu Akari
Kiryuu Akari
Mitchan
Kiryuu Akari
Kiryuu Akari
Đâu rồi-
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
Thật là...
Sugishita Kyotaro
Sugishita Kyotaro
...
Banjou Kanon
Banjou Kanon
Má mấy thằ-
Kusumi Yuto
Kusumi Yuto
... // ngó ngang //
Momose Takumi
Momose Takumi
// vẽ vẽ //
Suo Hayato [Sun Fei]
Suo Hayato [Sun Fei]
// nụ cười trên môi //
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
// đang ghi chép //
"________"
Banjou Kanon
Banjou Kanon
Là phản ứng với Sakura sao
Sugishita Kyotaro
Sugishita Kyotaro
// thở //
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
*ai cho cậu ta nín thở luôn đi*
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
Màn hình sáng lên rồi
Suo Hayato [Sun Fei]
Suo Hayato [Sun Fei]
Chúng ta đang nhìn ngươi? Là nhìn ai *-^
Kusumi Yuto
Kusumi Yuto
📲 Chắc cậu biết nhỉ.
Kaji Ren
Kaji Ren
Xem đi là biết
《Chúng Ta Đang Nhìn Ngươi》
"________"
NPC
NPC
[Trần Đàn] Là... quỷ sao?
Nước mưa cuồng nộ gõ vào cửa sổ lạnh lẽo, trái tim hai người cũng giống như ngọn lửa trong đèn, chao đảo bất định.
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Tôi... tôi không biết.
Người phụ nữ nuốt nước bọt
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Có cần báo cho Chấp Pháp Giả không?
NPC
NPC
[Trần Đàn] Bà điên rồi!
Nghe thấy ba chữ Chấp Pháp Giả, người đàn ông đang sợ chết khiếp cuối cùng cũng khôi phục chút lý trí.
NPC
NPC
[Trần Đàn] Một khi Chấp Pháp Giả can thiệp, chuyện chúng ta làm chắc chắn sẽ bị bại lộ... Tuyệt đối không được!
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Vậy... nó thì tính sao?
Người phụ nữ ngập ngừng giây lát
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Ông nói xem... có khi nào là 'Tai Ách' nhập vào xác A Linh rồi không?
Hai người đồng thời nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, lại lần nữa im lặng. Hồi lâu sau, người đàn ông như hạ quyết tâm, lấy một chiếc áo mưa màu đen từ cửa xuống, đẩy cửa đi ra ngoài.
"________"
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
Hai người họ là đang
Kaji Ren
Kaji Ren
Mẹ nó, làm bậc phụ huynh mà tàn nhẫn như vậy sao
Sako Kota
Sako Kota
Không tình người...
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Sakura, em ấy đúng thật đáng thương
Hiiragi Toma
Hiiragi Toma
Chấp pháp giả? Ở đó họ cũng giống cảnh sát
<Cứ coi là vậy đi>
Suo Hayato [Sun Fei]
Suo Hayato [Sun Fei]
... Chuyện này, nghe mấy người xem trước hình như là có vẻ nghiêm trọng. *-^
"_________"
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Ông đi đâu?
NPC
NPC
[Trần Đàn] Đến chỗ chúng ta chôn xác!
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Bây giờ á? Đi làm gì?
NPC
NPC
[Trần Đàn] Đi xác minh.
Nước mưa trượt dài trên khuôn mặt trắng bệch của người đàn ông, ông ta khàn giọng nói
NPC
NPC
[Trần Đàn] Bất kể thứ trong phòng bây giờ là gì... nó tuyệt đối không thể là A Linh! Tôi phải tận mắt nhìn thấy xác của nó.
NPC
NPC
[Lý Tú Xuân] Tôi đi cùng ông!
Không ai muốn ra ngoài trong ngày mưa bão thế này, nhưng so với việc ở một mình với thứ không biết là gì đang ngủ say trong phòng ngủ kia, người phụ nữ thà chọn vế trước. Trong màn mưa lớn, hai bóng người mặc áo mưa vội vã rời đi.
"_______"
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
Chôn-... Chôn xác! Xác ai cơ chứ-
Sugishita Kyotaro
Sugishita Kyotaro
// nhíu mày //
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
// tái mặt //
Kiryuu Akari
Kiryuu Akari
... // run run //
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
Chị...-
Kusumi Yuto
Kusumi Yuto
...
Banjou Kanon
Banjou Kanon
A Linh? Tên của ai vậy
<Là Sakura, y của kiếp trước>
<Mang cái tên Trần Linh>
Banjou Kanon
Banjou Kanon
Ồ...
"_________"
Phòng ngủ. Trần Linh đã chìm vào giấc ngủ, lông mi đột nhiên run rẩy nhẹ, như đang gặp ác mộng. Trong mơ, ý thức của cậu không ngừng chìm xuống, dường như rơi vào hang động không đáy, không biết qua bao lâu, cậu như rơi xuống một mặt đất cứng rắn nào đó, cuối cùng cũng ổn định lại thân hình. Cạch —— Cạch —— Cạch —— Cạch —— Tiếng cơ quan trầm đục vang lên, ngay sau đó, những chùm sáng như kiếm xuyên thủng bóng tối, tụ lại trên một bóng người áo đỏ. Trần Linh theo bản năng dùng tay che mắt.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Đây là... đâu?
Cậu như nghĩ ra điều gì đó, nheo mắt nhìn lên đỉnh đầu, chùm sáng chiếu sáng cậu chính là phát ra từ những chiếc đèn tụ quang được cố định trên giàn thép.
Ý thức hỗn độn của Trần Linh dần dần tỉnh táo lại, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng mạnh này, cậu mờ mịt nhìn quanh bốn phía. Trong phạm vi chùm sáng, cậu chỉ có thể nhìn thấy bộ hí bào màu đỏ chu sa trên người mình, sàn gỗ cũ kỹ dưới chân, cùng tấm màn đen phía sau cũng được chùm sáng chiếu sáng một góc... ngoài chùm sáng ra là bóng tối và sự vô định vô tận. Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Linh chợt ngẩn người.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Sân khấu?
Là một biên đạo đang làm việc tại nhà hát, Trần Linh quá quen thuộc với sân khấu, , kiếp trước cho đến khi bị đèn đè chết, cậu vẫn đang nghiên cứu vị trí đứng trên sân khấu, nhận thức và hiểu biết của cậu về sân khấu thậm chí còn vượt qua cả những diễn viên kia. Cho nên phản ứng đầu tiên của cậu lúc này là mình lại xuyên về rồi.
"_________"
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
Đó là Sakura sao-... Khoan!?
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
// ngó bông tai Suo rồi lại nhìn lên //
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
???
Suo Hayato [Sun Fei]
Suo Hayato [Sun Fei]
*-^
Banjou Kanon
Banjou Kanon
Hai đứa mày đeo bông tai đôi đấy à
Kusumi Yuto
Kusumi Yuto
📲 Cái này là trùng hợp hay là sao đây
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
Đẹp quá...
Kiryuu Akari
Kiryuu Akari
Đúng... Đẹp thật
"_________"
Không đúng... Hiệu ứng ánh sáng sân khấu nhà hát kiếp trước của cậu tốt hơn thế này, màn che không phải màu đen, sàn nhà cũng không phải loại sàn gỗ cũ kỹ thế này. Vậy là mình đang nằm mơ? Trần Linh thử bước ra một bước, sàn nhà cũ kỹ phát ra tiếng cọt kẹt chói tai, khi thân hình cậu sắp bước ra khỏi vòng sáng, lại có một chùm sáng bám theo bước chân cậu, đuổi vào trong bóng tối.
Unknow
Unknow
_: Truy quang?
Tim Trần Linh đập thót một cái, theo bản năng hét lên
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Ai ở đó?!
Những ánh đèn này có thể đuổi theo cậu, khả năng rất lớn là do người điều khiển, trừ khi ở đây cũng sử dụng hệ thống truy quang hoàn toàn tự động, nhưng nhìn mức độ cũ kỹ của sân khấu này, khả năng đó gần như bằng không. "Ai ở đó..." "Ai ở đó..." "Ở đó..." Giọng nói của Trần Linh vọng lại trong bóng tối, càng lúc càng quỷ dị rợn người. Cùng lúc đó, một màn hình điện tử ở mép sân khấu đột nhiên sáng lên. Trong thiết kế sân khấu, vị trí này thường đặt máy nhắc chữ, đề phòng diễn viên hoặc người dẫn chương trình quên lời giữa chừng, nhưng màn hình lúc này lại hiện lên một chuỗi ký tự màu đỏ —— [Khán Giả Kỳ Đãi Trị: 29%] Ở góc dưới bên trái màn hình còn có mấy chữ nhỏ: "Vui lòng không để độ kỳ vọng của khán giả thấp hơn 20%, nếu không nhà hát không đảm bảo an toàn tính mạng cho diễn viên." Nhìn thấy màn hình này, Trần Linh có chút mờ mịt... Khán giả? Ở đâu ra khán giả? Cạch —— Cạch —— Cạch —— Tiếng bật đèn quen thuộc lại vang lên!
"_________"
Nirei Akihiko
Nirei Akihiko
// bay luôn màu //
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
// che miệng mặt kinh hãi //
Banjou Kanon
Banjou Kanon
// thích thú lẫn sợ //
Kusumi Yuto
Kusumi Yuto
// đông cứng //
Minoru Kanuma
Minoru Kanuma
// ngất //
Yukinari Arima
Yukinari Arima
// đau tim //
"________"
Bóng tối trước sân khấu như thủy triều rút đi, hàng trăm hàng ngàn chiếc ghế gỗ xếp thành bậc thang trải dài ra xa, chúng vây quanh phía trước sân khấu, dày đặc chi chít. Khán đài. Hai chữ này xuất hiện trong đầu Trần Linh. Nơi có sân khấu xuất hiện khán đài là chuyện hợp tình hợp lý, điều thực sự khiến Trần Linh tê da đầu không phải điểm này, mà là không biết từ lúc nào... Trên những hàng ghế khán đài này đã ngồi đầy "khán giả". Đó là từng sinh vật hình người bao trùm trong bóng tối, cho dù ánh đèn đã đủ sáng, Trần Linh vẫn không nhìn rõ dung mạo của chúng, như thể hóa thân của vực thẳm. Ngoại lệ duy nhất là đôi mắt của chúng. Vô số đồng tử đỏ lòm mở ra trong mờ tối, chúng ngồi trên ghế gỗ của mình, chăm chú nhìn Trần Linh trên sân khấu, giống như bầy mèo dồn chuột vào góc tường, ánh mắt trêu tức và tham lam. Bị chúng nhìn chằm chằm, Trần Linh chỉ thấy sau gáy lạnh toát, cậu không biết những "khán giả" này rốt cuộc là thứ gì, tóm lại tuyệt đối không thể là con người! Trần Linh kiềm chế bản thân không nhìn vào những đôi mắt ghê rợn đó nữa, quay đầu chạy thục mạng về phía đầu kia sân khấu. Theo lý mà nói, lối ra của sân khấu đều nằm ở hai bên, chỉ cần rời khỏi sân khấu là có thể tạm thời thoát khỏi những thứ quỷ quái kia! Đèn truy quang khóa chặt bóng người áo đỏ đang chạy trốn, lao thẳng đến mép sân khấu, nhưng đón chào cậu lại là một bức tường trọc lóc. Trần Linh sững sờ. Cậu không tin tà lại chạy sang bên kia sân khấu, vẫn y như vậy. Cái sân khấu này... căn bản không có lối ra. Trên khán đài mờ tối, chi chít những đồng tử đỏ lòm di chuyển theo hướng cậu chạy trốn, không ngừng chuyển động, giống như một đám "khán giả" đang đắm chìm trong màn trình diễn đặc sắc, vô cùng chăm chú. Và nhân vật chính của màn trình diễn này, chính là Trần Linh áo đỏ trên sân khấu. Cùng lúc đó, ký tự trên màn hình hiển thị giữa sân khấu nhảy lên... Khán Giả Kỳ Đãi Trị từ 29% nhảy lên 30%. Mẹ kiếp, mình đang gặp ác mộng quái đản gì thế này! Trần Linh dùng sức véo mình một cái, cố gắng chủ động tỉnh lại từ trong mơ, nhưng ngoài cảm nhận được cơn đau quen thuộc, không hề có chút dấu hiệu nào là sắp tỉnh lại. [Nghỉ giữa giờ kết thúc, mời tiếp tục biểu diễn] Lại một dòng ký tự nhảy ra trên màn hình, ngay sau đó, tiếng chuông lanh lảnh đột nhiên vang lên từ phía trên sân khấu! Đinh ling ling —— Chưa đợi Trần Linh phản ứng lại, hình ảnh trước mắt cậu vỡ vụn từng tấc, ý thức nhanh chóng mờ đi... Trước khi mất đi ý thức, trong cơn hoảng hốt cậu nhìn thấy tấm màn đen to lớn và bí ẩn phía sau mình đang từ từ kéo ra! ... Bịch! Trần Linh bật dậy từ trên giường! Chăn đệm đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Cậu nuốt nước bọt, ánh mắt từng chút một nhìn quanh bốn phía, xác nhận đây là phòng mình chứ không phải cái sân khấu chết tiệt kia, cuối cùng mới thả lỏng.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Là mơ sao... Giấc mơ này cũng tà quái quá.
Cậu bình ổn lại tâm trạng, xuống giường đi ra phòng khách.
"__________"
Endo Yamato
Endo Yamato
// vẫn đang nhìn lên màn hình //
Tomiyama Choji
Tomiyama Choji
// đã xịt keo //
Takiishi Chika
Takiishi Chika
... *Mơ sao? Có giấc mơ nào như này không*
Umemiya Hajime
Umemiya Hajime
*Đèo mẹ, chắc nào đi ngủ mang theo thánh giá quá*
Kaji Ren
Kaji Ren
... // hồn bay phách lạc //
Momijikawa Sakea
Momijikawa Sakea
*Mơ cái chó gì?*
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
*Má ơi-*
"_______"
Lúc này mưa bên ngoài cơ bản đã tạnh, nhưng sắc trời vẫn mờ tối, Trần Linh gọi bố mẹ mấy tiếng nhưng không ai trả lời, cả căn nhà tĩnh lặng.
Trần Linh [Lâm Tịch]
Trần Linh [Lâm Tịch]
Đi làm sớm thế này sao?
Trần Linh lẩm bẩm một mình. Trần Linh sờ cái bụng xẹp lép, cơn ác mộng đêm qua dường như khiến cậu tiêu hao quá nhiều thể lực, cả người đi đứng lâng lâng, bất đắc dĩ chỉ đành vào bếp tìm chút gì ăn trước. Vừa bước vào cửa, chân cậu đã vấp phải vật gì đó, cúi đầu nhìn xuống. Đó là xác một chiếc bình nước trông như bị dã thú gặm nhấm.
Cái bình nước này bị sao vậy? Trời lạnh nứt vỡ à? Trần Linh hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra đêm qua, nghi hoặc lẩm bẩm trong lòng một câu, sau đó dựng bình nước lên ném vào góc, quay đầu đi tìm một cái giẻ lau, định lau vệt nước đổ trên sàn. Cậu vừa ngồi xổm xuống liền sững sờ tại chỗ. Chỉ thấy vệt nước trên mặt đất lại bắt đầu tự động trượt đi, giống như có một bóng người vô hình đang ngồi xổm đối diện cậu, dùng đầu ngón tay chấm nước viết gì đó trên sàn. Khoảnh khắc tiếp theo, vệt nước trong suốt mắt thường có thể thấy hóa thành màu đỏ máu, một đoạn văn bản vặn vẹo và quỷ dị được phác họa trước mặt Trần Linh. —— [Chúng ta đang nhìn ngươi].
"________"
Tachibana Kotoha
Tachibana Kotoha
... Mơ? Haha mơ, mơ cái quỷ gì?
Akihito Miyoshi
Akihito Miyoshi
// trầm cả- à nhầm tính //
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Phù... Tịnh tâm
Tsubakino Tasuku
Tsubakino Tasuku
Tịnh tâm
Kiryuu Mitsuki
Kiryuu Mitsuki
// khóe miệng giật liên hồi //
Sugishita Kyotaro
Sugishita Kyotaro
... // thở //
Tsuchiya Mio
Tsuchiya Mio
// xanh mặt //
Kiryuu Akari
Kiryuu Akari
// Xịt keo //
"_______"
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Chà chà...
Sở Thanh Y•Shinsei
Sở Thanh Y•Shinsei
Goodbye

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play