Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hàm] Vô Can Tuổi Tác.

1.

Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Aaaaaaa ! //hét lớn//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Điếc tai quá anh ơi !
Tuấn Minh nhăn nhó, ôm tai.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Anh mày buồn quá, huhu~
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh bị sao, kể em nghe.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Được thì em giúp anh.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Cái tên mập mờ đó ghost anh rồiii //khóc ròng//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Huhu, mập mờ gần nửa năm rồi á.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Vậy mà ghost người ta, tồiiiii.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Mới mập mờ thôi, đã quen chính thức đâu mà anh buồn.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Với cả người ta ở xứ lạ, người ta có biết anh ngoài đời như nào đâu, ghost là phải rồi.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Nhưng mà người ta tốt với anh lắm á trời.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Mập mờ nào chả thế hả anh?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Người ta tốt với anh, mà có cho anh danh phận đâu?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Cũng.. đúng.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Cũng cái gì, quá đúng ấy chứ.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Y ngã lưng dựa vào mảnh ghế sofa, khoanh tay, vắt chân, suy nghĩ vài phút rồi hỏi :
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh muốn yêu đúng không?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Muốn có danh phận đúng không?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Muốn, nhưng mà sợ bị ghost tiếp..
Em bĩu môi nhìn Y.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Em có người này!
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Đẹp trai, bốn tế, con nhà giàu, đặc biệt là chưa có mối tình đầu !
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Hả? mấy tuổi mà còn chưa có mối tình đầu?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
mày có nói điêu không thế? //cau mày khó chấp nhận//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Người ta mới 28 thôi.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Xuất sắc toàn diện, tuyệt phẩm của nhân loại..
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh mà có được người ta, phần đời sau anh khỏi cần lo !
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Ngạo nghễ không biết mặt đất màu gì luôn.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
//suy nghĩ//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Để em gọi người ta qua cho anh làm quen nha?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Ê từ từ em, anh chưa chuẩn bị tinh thần.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Mới bị ghost xong, anh còn cả quầng thâm mắt đây này..
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Gọi người ta qua để chọc cười họ à?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Đâu, anh vẫn xinh trai lắm í.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Không phải kh-
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Em nói thật, không tin anh vào soi gương đi.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Da trắng, môi hồng, chân dài, eo thon, lại còn cười xinh..
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Thằng kia gặp anh ngoài đời thì chắc chắn không ghost anh rồi.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Em cạn ngôn thật rồi, chỉ biết ngồi đó ngơ ra.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Thế nhé?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Em cho anh 30 phút lên chuẩn bị.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
30 phút nữa người ta đến, anh còn như này là em giận anh luôn.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Ơ ơ ơ?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Vội thế, từ từ.. anh mày không phải robot lập trình !
Tuy miệng nói vậy, chứ chân thì vẫn chạy nhanh lên tầng chuẩn bị.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
//cười thầm//

2.

Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Chào chú ! //cười//
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Ừ, gọi chú sang có gì không ?
Bác Văn trầm trọng, không cảm xúc nhưng lời nói thốt ra vẫn vô cùng tôn trọng đối phương.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Còn nhà ai đây nữa, nhà mới con à Minh nhi?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Không ạ, nhà người anh của con.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
//gật đầu//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Chú Văn.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Nói.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Con có người này, muốn làm may cho chú, chú đồng ý không?
Y vừa ngắt lời, chân mày anh lập tức cau lại.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Con nói gì?
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Làm may cho chú?
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Con có biết tiêu chuẩn người yêu của chú cao đến mức nào không? Con làm may mấy người bạn thông thường của con cho chú à?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Không có!
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Người này tuyệt lắm, rất xứng với chú.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Chả tin.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Phải tin !
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Ít nhất chú cũng phải nói vài ba câu với người ta, mới biết người ta như nào. Chứ chú cứ dựa vào suy đoán rồi kết luận, bởi vậy ế.
Anh lườm Y.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Được, con đã nói vậy rồi thì chú ok.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Gặp thì gặp.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Phải thế. //vui//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Chú theo con.
Y quay bước vào nhà, anh đút tay túi quần đi phía sau.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Chú ngồi đó, để con gọi người ấy xuống.
Cuối câu Y còn tặng anh thêm một cái nháy mắt, như đang muốn nhắn anh điều gì đó.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
*Ổn không đây trời..* //suy nghĩ//
Tuấn Minh hí hửng chạy lên phòng em, gõ cửa gọi:
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Hàm ca, anh xong chưa?
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Người ta đến rồi kìa!
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Anh mày ngại quá, không xuống được không?
Tiếng em từ trong phòng vọng ra.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Không được.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Em cất công gọi người ta, người ta cũng tới rồi.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh không xuống là em giận á !
“Cạch”
Em mở cửa.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Rồi, anh xuống.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Hí, phải thế~
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Em quay lưng đóng cửa.
Hít một hơi dài rồi thở ra để giữ bình tĩnh.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Đi nhé?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Ừm.
Nhận được cái gật đầu từ em, Y cười một cái rồi bước đi trước, em theo sau.
Nhìn cảnh này đúng thật là giống phong tục “Trao Dâu” ở mỗi lễ cưới.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
“Cố lên Hàm ơi, không phải sợ.” //lẩm bẩm//
Khi chân còn đặt trên những bậc thang cuối cùng, em ngó xuống đã thấy một người đàn ông ngồi chình ình giữa sofa phòng khách.
Vest đen tinh tế, chân vắt chéo, ánh mắt kiên định, nhẫn nại chờ đợi chiếc ‘người yêu’ được mai mối bởi thằng cháu.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Chú!
Giọng Y cất lên, xoá tan không khí im lặng, xoá luôn cái suy nghĩ trong đại não em.
Em giật mình, vội chỉnh lại tinh thần.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Xuống rồi à?
Anh quay qua phía cất lên giọng nói.
Đập vào mắt anh không phải là thằng cháu, mà là người con trai đứng phía sau thằng cháu.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Xem con dẫn ai ra cho chú nè.

3.

Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Xem con dẫn ai ra cho chú nè.
Tay em bỗng bị kéo đi, đúng, không gì khác ngoài tay Y đang nắm cổ tay em chạy về phía người đàn ông vest đen đó.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Người này? //chỉ em//
Ngón trỏ anh hướng thẳng vào em, bất giác em mím môi, cúi gầm mặt.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Đúng đúng!
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Thấy sao? Xinh không? //hỏi anh//
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Gục mặt rồi. //nhìn em//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh Hàm !
Y quay qua, dùng tay nâng mặt em lên.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
//chạm ánh mắt anh//
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
*Đúng thật là.. đẹp trai.*
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Làm quen đi chứ.
Vừa nói, Y vừa đẩy em lại ngồi cạnh anh.
Em có chút hoảng, ngước lên nhìn Y.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Anh không phải sợ! //vỗ vai em//
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Em tin anh.
Trần Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh.
Vậy nhé, hai người làm quen đi, em có việc, em đi trước.
Không giấu nổi niềm vui trong lòng, Y cười tươi rồi quay phắt bỏ đi.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
*ngại quá rồi nha.*
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Không làm quen à?
Anh chủ động mở lời trước vì biết em đang ngại.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Em.. Em không biết nói gì á..
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Giới thiệu tên em, tuổi em.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Em là Kỳ Hàm, em mười bảy.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Tôi hơn em mười một tuổi.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Thế.. em nên gọi là “anh” hay “chú”?
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
“Anh” được rồi.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Tôi chưa U30 đâu.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Vậy còn Tuấn-
(Tuấn Minh nhỏ hơn em một tuổi.)
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Tôi với thằng đó là do vai vế.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Tôi là Dương Bác Văn.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Vâng..
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
*Ngại muốn độn thổ.*
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Thằng Minh nó muốn may mối em cho tôi, em nghĩ sao?
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
//chăm chăm nhìn em//
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Em..
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Nhắc trước là tôi chưa từng yêu đâu nhé.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Yêu dở yêu tệ thì đừng trách tôi.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Không không, không trách !
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Yêu dần sẽ quen thôi.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Thế em đồng ý làm ‘thí nghiệm’ tình đầu của tôi không?
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Đùa đấy.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Làm quen vài tuần đi, hợp thì tính tiếp.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Tôi còn chưa biết nhiều về em đâu nhóc.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
À vâng. //cười gượng//
Từ đầu buổi làm quen đến giờ, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào em, mọi góc sắc trên khuôn mặt đều đẹp đến bất ngờ: hai má bánh bao trắng mịn, cánh môi ửng hồng tự nhiên, hàng lông mi dài, sống mũi cao.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Thêm phương thức liên lạc được chứ? //nghiên đầu nhìn em//
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
Được ạ.
Em đưa tay vào túi quần lấy điện thoại ra, mở mã liên lạc rồi đưa anh quét.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Xong rồi.
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Em có muốn đi ăn không? Coi như bữa ăn chào hỏi cho lần đầu gặp mặt.
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
A được !
Tả Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm.
*Nhưng mà mình hết tiền rồiiii.*
Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn.
Bữa ăn này tôi mời, em không cần thanh toán.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play