Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ MasonB ] Anh Hàng Xóm !!!

#1 Hàng Xóm Mới.

ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ngọt~
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
lắm~
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
á~
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
nha~
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ngọt lắm á
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ngọt lè ngọt les
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ngọt ngào
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ngọt lắm à nha
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
nhắc trước rồi ớ~
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
hpbd
//...// hành động *...* tiếng động "..." suy nghĩ (...) thì thầm ... một lát sau 📲 nhắn tin 💬 tin nhắn
____________________________
"Cạch."
Tiếng cửa căn hộ đối diện vang lên giữa hành lang yên tĩnh.
Công vừa xách túi đồ ăn về, còn chưa kịp tra chìa khóa thì thấy bên kia có người đang chuyển mấy thùng carton vào nhà.
Một người con trai mặc áo thun đen, quần jean đơn giản. Mái tóc hơi rũ trước trán vì mồ hôi, tay ôm hai cái thùng to nhưng vẫn cẩn thận đóng cửa để khỏi va vào tường.
Công chỉ liếc đúng một cái.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Lại có người chuyển đến.
Cậu mở cửa nhà mình rồi chuẩn bị bước vào.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cho tớ làm quen được không ạ?
Giọng nói phía sau làm Công khựng lại.
Quay đầu.
Người kia đang đứng thẳng người, nở nụ cười rất nhẹ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ tên Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ mới chuyển sang kế phòng cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hy vọng sau này chúng ta giúp đỡ nhau nhá!!
Không khí im lặng mất ba giây.
Công nhìn người trước mặt từ đầu xuống chân.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Rồi sao nữa.
Bách hơi khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À..tớ đang muốn làm quen cậu thôi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Làm quen xong chưa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À cậu tên-
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thôi né ra đi!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Phiền phức.
Nói xong, Công đóng sầm cửa.
Bách đứng ngoài hành lang.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
??
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
???
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có vẻ hơi khó gần..
_
Sáng hôm sau.
Bách ôm túi rác đi xuống tầng.
Vừa mở cửa đã thấy Công cũng đang khóa cửa nhà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chào cậu.
Công nhìn sang.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Buổi sáng vui vẻ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Bách gật đầu, hai người cùng đi về phía thang máy.
Suốt quãng đường chẳng ai nói thêm câu nào.
Bỗng Bách chủ động mở lời.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À, cậu tên gì ấy nhỉ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sinh năm bao nhiêu á.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hỏi lắm thế?
Bách khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...Thì.. biết cho dễ xưng hô.
Công miễn cưỡng trả lời.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
2001
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Còn tớ 2000, gọi tớ bằng anh nhá.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
...
Cửa thang máy mở.
Bách đưa tay chắn cửa cho Công bước vào trước.
Công nhìn một cái.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Cảm ơn.
Đó là câu lịch sự duy nhất cậu nói từ sáng tới giờ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không có gìi.// mỉm //
Công lại thấy... hơi ngứa mắt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
( Thân thiết gì mà cười. )
_
Chiều.
Bách đang lúi húi dọn nốt mấy thùng đồ thì chuông cửa reo.
*Ting.
Bách mở cửa.
Là Công.
Hai người nhìn nhau.
Bách lên tiếng trước.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao vậy.
Công chỉ tay xuống chân.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mấy thùng giấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hả?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Để gọn vô.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đừng để chắn hành lang.
Bách cúi xuống nhìn.
Đúng là có một thùng hơi nhô ra ngoài.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À, tớ xin lỗi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ dời vào ngay.
Công vốn định cằn nhằn thêm.
Nhưng nhìn người kia thật sự lập tức cúi xuống kéo thùng vào trong, còn quay lại gật đầu xin lỗi rất nghiêm túc.
Đột nhiên...
Hết muốn chửi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cẩn thận.
Nói xong quay đầu đi luôn.
Bách đứng ở cửa nhìn theo, khẽ cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tuy hơi khó gần.. nhưng cũng dễ thương.
Ở đầu bên kia hành lang.
Công nghe loáng thoáng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dễ thương cái đầu anh!!
Cậu lẩm bẩm, tai hơi đỏ mà chính cậu cũng không nhận ra.

#2 Mượn đồ.

__________________________
Sau ba ngày chuyển đến.
Xuân Bách rút ra một kết luận.
Hàng xóm kế bên...
Rất khó ở.
Mỗi sáng mở cửa đều gặp.
Mỗi chiều tan làm cũng gặp.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chào.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// nhìn //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
// lướt qua //
Bách vẫn cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay trời nóng quá ha.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Gặp anh tôi càng nóng hơn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Né ra!!
_
Chiều hôm đó.
Bách đi siêu thị mua ít đồ.
Vừa ra khỏi thang máy thì thấy Công đang đứng trước cửa nhà, hai tay ôm bình nước 20 lít mới thay, loay hoay mãi vẫn không nhấc lên được.
Bách theo phản xạ chạy lại phía Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Để anh giúp.
Công lập tức lùi nửa bước.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không cần.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nặng lắm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi tự làm được.
Bách thấy vậy cũng không ép.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy Công cẩn thận.
Anh vừa quay đi được hai bước.
*Cộp.
Bình nước trượt khỏi tay Công, rơi thẳng xuống chân Công, lăn một đoạn ngắn rồi đập vào tường.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
UI DA!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tch-
Bách quay lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh giúp nhé?
Công mím môi, gật đầu.
Bách bật cười, cúi xuống bế gọn bình nước lên.
Bách bế bình nước từ tầng 1 lên đến tận tầng 3 mà không hề than một câu.
Làm xong còn phủi phủi tay.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xong!!
Công đứng bên cạnh, im lặng vài giây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Cảm...
Bách nghiêng đầu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hửm?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có gì!!
Nói xong đóng cửa cái rầm.
Bách đứng ngoài cười bất lực.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đanh đá dễ sợ.
_
Tối.
Công đang nấu súp nhưng nhà hết gia vị.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ủa!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mới mua đây mà trời..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Giờ lười đi mua quá!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
À, qua xin thằng kia.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hí hí.
Nói vậy, Công lập tức hí hửng chạy sang nhà Bách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Có nên không ta.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng ngại lắm.
Xem qua camera Bách thấy Công đứng trước cửa nhà mình đã một lúc nhưng mãi không gõ. Cậu cứ đưa tay lên rồi lại hạ xuống, vẻ mặt đầy do dự.
Thấy vậy, Bách chủ động mở cửa.
Công giật mình, theo bản năng lùi nửa bước.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em đứng trước cửa nhà anh chi vậy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Không.
Nói xong lại im.
Bách nhìn vẻ mặt khó mở lời của Công, cũng không giục.
Anh kiên nhẫn đứng chờ.
Một lúc sau, Công mới hắng giọng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Có nước mắm không!!
Bách mỉm cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À có.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cho xin tí..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đợi anh một chút.
Bách quay người vào bếp.
Một lúc sau, anh cầm ra nguyên một chai nước mắm còn mới, thậm chí còn chưa bóc lớp niêm phong.
Công nhìn chai nước mắm, nhíu mày.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
? Tôi mượn chai anh đang dùng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh đưa tôi nguyên chai mới làm gì?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhà anh còn một chai nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em cứ dùng đi, không sao.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bao giờ mua trả là anh sau cũng được.
Cậu cúi xuống nhìn chai nước mắm trong tay.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không sợ tôi quỵt à?
Bách bật cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tại sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh thấy..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công không phải là người sẽ quỵt đồ.
Công khựng lại vài giây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Biết gì về tôi mà nói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tuy anh không biết.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng anh sẽ tin.
Công cầm chai nước mắm, quay người đi.
Trước khi đóng cửa.
Cậu nhỏ giọng đến mức gần như không nghe thấy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn.
Công cầm chai nước mắm, quay người đi về phía căn hộ kế bên.
*Cạch.
Bách nhìn cánh cửa đối diện, bất giác mỉm cười.
___________________________
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
có ngắn quá hôk ta

#3 Mèo.

ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
mới tạo fic nên siêng=))
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
cảnh báo có tình tiết cờ ring?
_____________________________
*Cạch
Tiếng cửa phòng tắm khẽ vang lên.
Thành Công vừa bước ra, một tay dùng khăn lau mái tóc còn ướt, một tay kéo lại vạt áo thun rộng trên người.
Còn chưa kịp ngồi xuống.
*Phụt
Cả căn hộ chìm vào bóng tối.
Công ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
?? Cúp điện nữaa.
Cậu lần mò tìm điện thoại trên bàn.
Ấn nút nguồn.
Màn hình vẫn tối đen.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tch- điện thoại còn hết pin!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Xui dữ vậy trời.
Công thở dài.
Ở trong phòng nóng đến khó chịu.
Do dự một lúc, cậu mở cửa bước ra ngoài hành lang hóng gió.
Đúng lúc ấy.
Cửa căn hộ kế bên cũng vừa mở.
Bách cầm trên tay một chiếc đèn pin nhỏ.
Thấy Công, anh mỉm cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Phòng em cũng hết điện hả?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừm.
Bách giơ chiếc đèn pin lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công có đèn pin không?
Công lắc đầu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy anh cho Công mượn nè.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không cần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhỡ lát cần thì sao.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi nói không cần.
Bách nhìn sang căn hộ tối om phía sau lưng Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Điện thoại còn pin không?
Công im lặng vài giây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hết luôn rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy càng nên cầm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không cần.
Nói xong.
Công quay người bước vào nhà.
Bách nhìn theo, chỉ biết bất lực cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng là cứng đầu.
...
Khoảng mười lăm phút sau.
Trong nhà càng lúc càng nóng.
Công xách chiếc ghế nhựa ra ngoài hành lang.
Vừa đặt xuống.
Lại nghe tiếng mở cửa.
Bách cũng xách theo một chiếc ghế.
Đặt ngay bên cạnh cậu.
Công liếc sang.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
? Ra chỗ khác.
Bách chống cằm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngồi đây mát hơn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chỗ nào chẳng như nhau.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng anh thích chỗ này hơn.
Công hừ nhẹ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mặc anh.
Hai người cứ thế ngồi im.
Chỉ còn tiếng gió đêm nhè nhẹ.
Bỗng.
Cubi
Cubi
Meow~
Một cục bông lông trắng xám từ trong nhà Bách lon ton chạy ra.
Công vừa nghe tiếng đã giật mình.
Ánh mắt lập tức dán lên con mèo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Mèo?..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Là mèo nhà anh hả?
Bách gật đầu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đúng rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nó tên Cubi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đừng để nó lại gần tôi..
Bách hơi nghiêng đầu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao vậy?
Công mím môi.
Một lúc lâu mới lí nhí.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi sợ mèo..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không thích mèo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ghét nhất trên đời!!
Bách hơi bất ngờ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thật hả?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Để anh bế nó vào.
Bách nhìn Cubi đang hí hửng vẫy đuôi.
Nhưng chưa kịp cúi xuống.
Cubi đã nhanh hơn một bước.
Nó chống hai chân trước lên đầu gối Công.
Cubi
Cubi
Méo~
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ây đ*.
Công cứng đờ người.
Con mèo nghiêng đầu nhìn cậu.
Rồi bất ngờ...
*Phốc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ơ!!..
Công giật bắn mình.
Hai tay không dám động.
Mặt tái đi thấy rõ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
B..Bách..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bế nó xuống nhanh!!..
Giọng cậu run lên.
Bách vừa định cúi xuống bế Cubi.
Nhưng nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Công, anh bỗng nổi hứng muốn trêu một chút.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng anh có điều kiện.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
?
Công nhìn Bách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nói.
Bách mỉm cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Gọi anh là 'anh Bách đẹp trai' đi anh bế nó xuống.
Công trợn tròn mắt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Có bị điên không!!??
Bách bật cười.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không thì thôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Gọi một tiếng anh Bách thôi cũng được.
Công đáp ngay.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không!!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không bao giờ!!
Bách nhún vai.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy thôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chắc Cubi thích em lắm.
Cubi vui vẻ dụi đầu vào vai Công.
Cubi
Cubi
Mèo meo~
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách !!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bế nó xuống đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhìn thôi đã thấy ghê vl rồi !!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nào !! Không chửi tục.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh chờ được.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"DCM"
Cubi lại nhích lên thêm một chút.
Lần này nó còn cọ cọ cái đầu mềm mềm vào cằm Công.
Khóe mắt Công đỏ lên.
Cậu cắn chặt môi.
Cả người cứng ngắc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"Mé thằng Bách chó đẻ!!"
Cuối cùng.
Công run run đưa tay.
Khẽ...
Níu lấy bàn tay Bách.
Đầu ngón tay lạnh ngắt.
Bách khựng lại.
Anh cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình.
Lại nhìn lên gương mặt Công.
Đôi mắt đỏ hoe.
Như sắp khóc đến nơi.
Giọng cậu nhỏ xíu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh Bách đẹp trai !!
Bách đứng hình.
Nụ cười trên môi vụt tắt.
Thay vào đó là chút hối hận.
Anh lập tức cúi xuống bế Cubi lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bi ngoan lại đây.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không doạ nữa.
Con mèo ngoan ngoãn nằm im trong lòng chủ.
Công thở phào như được cứu mạng.
Hành lang lại chìm vào yên tĩnh.
...
Công vẫn ngồi trên ghế.
Hai tay ôm chặt đầu gối.
Đầu cúi thấp.
Mái tóc còn hơi ướt rũ xuống, che gần hết gương mặt.
Bách lúc này mới nhận ra.
Vai cậu đang run rất khẽ.
Nụ cười trên môi anh cũng dần tắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh xin lỗi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lúc nãy anh đùa hơi quá.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh không nghĩ Công sợ tới như vậy.
Đáp lại anh.
Vẫn chỉ là im lặng.
Một lúc sau.
Giọng Công rất nhỏ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dcm..đáng ghét!!
Giọng nghèn nghẹn.
Như chỉ cần nói thêm một câu nữa là sẽ bật khóc.
Bách thấy tim mình chùng xuống.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh đáng ghét.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Là anh sai.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh xin lỗi Công..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ nay tớ sẽ không lấy chuyện em sợ ra đùa nữa.
Công vẫn không nhìn anh.
Chỉ khẽ mím môi.
Không biết là còn giận.
Hay đang cố kìm nước mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Bách cũng không biết dỗ làm sao nữa.
Anh lặng lẽ ôm Cubi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Công.
Nhưng chỉ nhìn thôi.
Không dám nói thêm lời nào.
...
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Chỉ còn tiếng gió đêm khẽ lùa qua hành lang.
Đúng lúc ấy.
*Tách.
Đèn sáng trở lại.
Ánh sáng bất ngờ khiến cả hai cùng khẽ nheo mắt.
Công đứng dậy.
Lặng lẽ xách ghế vào.
Đi ngang qua Bách.
Cũng không nhìn anh lấy một lần.
Bách vội đứng theo.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công..
Bước chân cậu khựng lại.
Nhưng vẫn quay lưng về phía anh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công ngủ ngon nhé.
Im lặng.
Vài giây sau.
Công mới lí nhí.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ngủ ngon.
Cậu mở cửa bước vào nhà.
*Cạch.
Cánh cửa khép lại.
Bách vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Rồi khẽ thở dài.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chắc Công dỗi mình lắm.
Bách cúi xuống nhìn Cubi.
Con mèo ngây thơ ngẩng đầu "meo" một tiếng.
Anh bất lực xoa đầu nó.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại mày đó!!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngày mai, anh sẽ nghĩ cách dỗ người ta mới được.
Rồi ôm Cubi bước vào nhà.
Đêm ấy.
Hai căn hộ kế bên đều đã tắt đèn.
Chỉ là
Còn một người thì trằn trọc mãi, chỉ vì lỡ chọc cậu hàng xóm quá tay.
______________________________
ưm~..ớ~
ưm~..ớ~
ê kiểu..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play