[Rhycap] Mang Phận Vợ Lẽ!
Chương 1: Gió Nổi Trên Bến Sông.
Miền Nam Kỳ, vào những năm cuối thế kỷ XIX.
Con sông Cái vẫn lững lờ trôi, ghe thương hồ tấp nập ngược xuôi. Trên bến dưới thuyền, tiếng rao hàng, tiếng mái chèo khua nước hòa cùng tiếng gà gáy sớm tạo nên một khung cảnh thanh bình. Nhưng phía sau vẻ yên ả ấy là những cuộc tranh quyền đoạt lợi giữa các điền chủ giàu có nhất vùng.
Nổi tiếng hơn cả là nhà Hội đồng Nguyễn.
Dân trong xứ ai nghe tới cái tên ấy cũng phải hạ giọng.
Bởi nhà họ Nguyễn có ruộng đất bạt ngàn, tá điền đông như kiến. Mà người khiến thiên hạ e dè nhất lại chẳng phải Hội đồng Nguyễn, mà là cậu hai Nguyễn Quang Anh.
Quang Anh năm ấy vừa tròn hai mươi bảy tuổi.
Người cao lớn, nước da ngăm, đôi mắt sắc như dao. Chỉ cần liếc một cái cũng đủ làm kẻ khác lạnh sống lưng.
Cậu hai nổi tiếng cọc cằn, hung dữ.
Ăn chơi, cờ bạc, rượu chè, gái gú… chuyện gì cũng từng dính tới. Kẻ nào dám cãi lời thì nhẹ là ăn roi, nặng thì mất luôn miếng ruộng.
Trong phủ, người hầu ai cũng sợ.
Ngay cả Tèo – tên gia nhân theo hầu cậu hai từ thuở nhỏ – cũng chẳng dám hé răng nhiều.
Tèo - Người hầu thân cận Q.Anh
Cậu hai… //rụt rè bước tới//
Tèo - Người hầu thân cận Q.Anh
Dạ… ông hội đồng biểu cậu lên nhà trên
Hắn đang ngồi uống rượu liền đặt mạnh chén xuống.
Nguyễn Quang Anh
Ổng biểu thì tao phải lên sao?
Tèo - Người hầu thân cận Q.Anh
Dạ… con đâu dám…
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy phủi áo// Đi
Hội đồng Nguyễn vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói.
Hội đồng Nguyễn
Con cũng lớn rồi
Hội đồng Nguyễn
Cha tính cưới thêm cho con một người
Nguyễn Quang Anh
//cười khẩy// Con có vợ lớn rồi còn gì?
Hội đồng Nguyễn
Nhà mình cần thêm người nối dõi
Nguyễn Quang Anh
Thiếu gì đàn bà
Hội đồng Nguyễn
Người này khác
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày//
Hội đồng Nguyễn
Là con trai
Không gian bỗng im phăng phắc.
Hắn bật cười thành tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Cha già rồi nên lẩn thẩn hả?
Hội đồng Nguyễn đập mạnh cây gậy xuống nền.
Hội đồng Nguyễn
Đây là chuyện làm ăn
Hội đồng Nguyễn
Họ Hoàng thiếu nợ nhà mình
Hội đồng Nguyễn
Không trả nổi
Hội đồng Nguyễn
Muốn giữ cái danh thì phải gả cậu út
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi// Con trai mà cũng gả?
Nguyễn Quang Anh
Thiên hạ cười thúi mặt
Hội đồng Nguyễn
//lạnh lùng// Chỉ cần nhà họ Hoàng chịu
Hội đồng Nguyễn
Còn thiên hạ nói gì mặc xác
Hắn trầm ngâm một lúc rồi cười.
Nguyễn Quang Anh
Miễn người đó đừng mong sống yên
Chương 2: Chấp Nhận.
Nguyễn Quang Anh
Miễn người đó đừng mong sống yên
Nhà ông Hoàng thầy thuốc.
Khác hẳn vẻ hào nhoáng của nhà Hội đồng Nguyễn, nơi đây lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc bắc.
Hoàng Đức Duy ngồi dưới gốc mận, cẩn thận giã thuốc.
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
//bưng khay trà bước tới// Cậu út
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Dạ?
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Cậu nghỉ chút đi
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//mỉm cười// Người bệnh còn đợi
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Làm xong đã
Thắm nhìn chủ mình mà thở dài.
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Tánh cậu hiền quá
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Coi chừng người ta ăn hiếp
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//chỉ cười// Nếu mình không hại ai thì trời cũng chẳng phụ mình
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
//lắc đầu// Cậu cứ tin người
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Bộ ai cũng tốt như cậu chắc
Chỉ cúi xuống tiếp tục phân loại từng vị thuốc.
Một toán người cưỡi ngựa dừng trước cổng.
Gia nhân nhà Hội đồng Nguyễn.
ĐNV
Ông Hoàng có nhà không?
Hội đồng Nguyễn sai người đem sính lễ đặt kín cả sân.
Ông Hoàng thầy thuốc nhìn tờ hôn thư mà tay run lên.
Ông Hoàng
Ý… ý ông Hội đồng là sao?
Tên quản gia đáp tỉnh bơ.
ĐNV
Nhà tôi sang hỏi cậu út làm vợ lẽ cho cậu hai
Chiếc chén trà trên tay bà Hoàng rơi xuống đất vỡ tan.
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//sững người// Làm… vợ?
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Con là nam nhân…
ĐNV
//bình thản// Nhà ông còn thiếu Hội đồng Nguyễn số bạc rất lớn
ĐNV
Không cưới thì xiết đất
Nói xong, đoàn người quay lưng bỏ đi.
Để lại bầu không khí nặng nề.
Ông Hoàng ngồi phịch xuống ghế.
Còn cậu lặng lẽ nhìn tờ hôn thư.
Đôi tay siết cổ đến trắng bệch.
Thắm đứng phía sau, nước mắt lưng tròng.
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Cậu út…
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//khẽ cười// Nếu một mình tôi chịu khổ mà cứu được cả nhà…
Hoàng Đức Duy - Cậu út
… thì cũng đáng
Có một người đang nâng chén rượu, cười đầy ngạo mạn.
Nguyễn Quang Anh
Để tao coi…
Nguyễn Quang Anh
Thằng nhóc đó chịu được nhà họ Nguyễn bao lâu
Ánh mắt hắn lạnh như băng.
Mà số phận của cậu…
Từ khoảnh khắc ký vào tờ hôn thư ấy…
Chương 3: Kiệu Hồng Vào Phủ Hội Đồng.
Khắp xóm dưới chẳng còn tiếng cười nói.
Nhà ông Hoàng treo đèn đỏ, bày sính lễ, nhưng ai nấy đều cúi gằm mặt. Người trong làng đứng từ xa chỉ dám thì thầm.
ĐNV
Coi kìa… cậu út nhà ông Hoàng thiệt phải gả qua nhà Hội đồng Nguyễn
ĐNV
Nghe nói cậu hai dữ lắm
ĐNV
Có khi chưa đầy tháng chet trong phủ
Những lời xì xào theo gió bay vào tận sân nhà.
Đức Duy ngồi trước bàn thờ tổ tiên, khoác trên mình bộ áo dài gấm đỏ được may riêng cho ngày thành thân. Gương mặt cậu bình tĩnh đến lạ, chỉ có đôi mắt hơi đỏ vì thức trắng cả đêm.
Thắm quỳ xuống chỉnh lại tà áo cho chủ mình, giọng nghẹn ngào.
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Cậu út… hay mình trốn đi
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//khẽ lắc đầu// Trốn rồi cha má biết làm sao?
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Nhà mình còn bao người
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Em không thể ích kỷ
Thắm cắn môi đến bật máu.
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
Cậu hiền quá…
Đức Duy chỉ mỉm cười, đưa tay lau nước mắt cho Thắm.
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Đừng khóc
Hoàng Đức Duy - Cậu út
Qua đó… nhớ theo hầu ta
Thắm - Người hầu thân cận Đ.Duy
//gật đầu thật mạnh// Dù có chet, con cũng theo cậu
Đoàn người nhà Hội đồng Nguyễn kéo đến.
Kiệu sơn son thếp vàng đứng trước cổng.
Nhưng chẳng có lấy một tiếng pháo mừng.
Tên quản gia lạnh nhạt cất tiếng.
Không ai gọi là “tân lang”.
Cũng chẳng ai nhắc đến hai chữ “thành thân”.
Trong mắt nhà họ Nguyễn, đây chỉ là một cuộc trao đổi.
Cậu quỳ xuống lạy cha mẹ ba lạy.
Ông Hoàng run run đặt tay lên vai con.
Ông Hoàng
Cha… có lỗi với con
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//mỉm cười// Là con báo hiếu cha má
Bà Hoàng ôm con trai mà khóc đến ngất lịm.
Cậu không dám ngoái đầu nhìn nữa.
Hoàng Đức Duy - Cậu út
//bước lên kiệu//
Hoàng Đức Duy không còn là cậu út vô忧 nơi xóm dưới.
Mà trở thành người mang thân phận vợ lẽ của cậu hai nhà Hội đồng Nguyễn.
Người hầu đứng kín hai bên sân.
Ai cũng tò mò nhìn về chiếc kiệu.
Lụa - Người hầu thân cận H.Nguyệt
//khẽ cười nhạt// Nghe đâu là nam nhân
Lụa - Người hầu thân cận H.Nguyệt
Không biết vô phủ được mấy bữa
Người hầu
//đáp nhỏ// Cậu hai mà nổi nóng…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play