[Rhycap] Kiếp Này Không Được Kiếp Sau Anh Tìm Em
_Giới thiệu_
Đức Duy
Hoàng Đức Duy (19 tuổi)
Chiến sĩ trẻ của tiểu đội. Hoạt bát, lạc quan, luôn mang nụ cười trên môi dù chiến trường khốc liệt đến đâu.
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh (20 tuổi)
Ít nói, điềm tĩnh và dũng cảm. Luôn là người xông pha phía trước để bảo vệ đồng đội.
Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn (19 tuổi)
Hiền lành, sống tình cảm, luôn quan tâm đến mọi người trong đơn vị.
Phong Hào
Trần Phong Hào (20 tuổi)
Mạnh mẽ, thẳng tính nhưng rất ấm áp. Là người luôn sát cánh cùng Sơn trong mọi nhiệm vụ.
Thành An
Đặng Thành An (19 tuổi)
Cậu lính trẻ giàu nhiệt huyết, xem tiểu đội như gia đình của mình.
Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu (20 tuổi)
Đội trưởng của tiểu đội. Bình tĩnh, quyết đoán và luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên hàng đầu.
Bảo Khang
Phạm Bảo Khang (20 tuổi)
Chiến sĩ gan dạ, trách nhiệm, luôn sẵn sàng hỗ trợ đồng đội trong mọi hoàn cảnh.
Thượng Long
Lê Thượng Long (20 tuổi) Là một người hay pha trò nhưng kiên cường và là chỗ dựa tinh thần của cả đơn vị trong những ngày tháng ác liệt.
Pháp Kiều
Pháp Kiều (22 tuổi)
Người chj lớn nhất cũng là người phụ trách nấu ăn cho đơn vị. Mỗi bữa cơm tuy đạm bạc nhưng luôn chan chứa sự quan tâm dành cho các chiến sĩ.
Đăng Dương
Đăng Dương (23 tuổi)
Chiến sĩ vui vẻ, hòa đồng. Là người luôn ở cạnh giúp đỡ Kiều, chỉ có Dương vs Kiều là công khai nên ai trong đội cx bt
Một tiểu đội, mười con người.
Họ gặp nhau giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cùng mang trong tim một lý tưởng: bảo vệ Tổ quốc.
Không ai biết rằng... khi hòa bình đến, sẽ có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng tên tuổi và tình đồng đội của họ sẽ sống mãi cùng non sông Việt Nam
Đây là câu chuyện về tuổi trẻ, về tình đồng đội, tình yêu và những lời hứa còn dang dở giữa khói lửa chiến tranh. Mong rằng khi lật từng trang truyện, các bạn sẽ cùng đồng hành với họ đến ngày đất nước nở hoa trong hòa bình.
1: Ngày đầu đơn vị
Buổi sáng trong doanh trại vẫn nhộn nhịp như mọi ngày.
Tiếng còi báo thức vừa dứt, cả đơn vị đã lục tục chuẩn bị cho buổi tập.
Bảo Khang vừa mang giày vừa la lớn
Bảo Khang
Ngày nào cx bắt t đợi đi
Từ trong phòng, Thượng Long thong thả bước ra, chỉnh lại cổ áo
Thượng Long
M mới là ng dậy trễ á
Hai người nhìn nhau rồi bật cười.
Chơi với nhau từ hồi còn cởi truồng tắm sông, cãi nhau suốt mà chưa bữa nào giận quá một ngày.
Ở góc sân, Đăng Dương đang ngồi lau đôi giày của mình.
Kiều bê rổ rau đi ngang, khẽ lắc đầu.
Pháp Kiều
Ông định ngồi lau đôi giày đó tới bao lâu đây
Đăng Dương
Giày sạch mới có động lực
Kiều bật cười rồi đi tiếp.
Ai trong đơn vị cũng biết hai người lớn lên cùng xóm, thân nhau từ nhỏ.
Chuyện tình của họ chẳng cần nói nhiều, chỉ cần nhìn ánh mắt dành cho nhau là đủ hiểu.
Ở phía sau nhà bếp, Sơn đang ngồi dưới gốc cây, tay cầm quyển sổ nhỏ hí hoáy viết gì đó.
Một giọng nói bỗng vang lên
Phong Hào
Ngồi đây nữa hả?
Thái Sơn
Hào hả? // ngước lên//
Chàng trai bước tới ngồi cạnh, tiện tay vò nhẹ mái tóc Sơn.
Phong Hào
vt gì mà chăm vậy
Sơn vội giấu cuốn sổ ra sau
Phong Hào
có bí mật nữa hả
Hai đứa quen nhau từ hồi học mẫu giáo.
Hồi nhỏ Hào là đứa chuyên che chở cho Sơn mỗi lần bị bạn giành đồ chơi.
Lớn lên rồi, cái tính đó vẫn chẳng thay đổi
Tiếng còi tập hợp vang lên.
Bảo Khang đứng giữa sân hét lớn
Bảo Khang
Ra tập hợp lẹ!!!
Nắng sớm bắt đầu phủ khắp sân doanh trại.
Không ai biết rằng, những người bạn đã đồng hành cùng nhau suốt những năm tháng tuổi thơ, rồi sẽ cùng viết tiếp một hành trình mới... với những rung động chẳng còn chỉ là tình bạn nữa.
2: bị bắt quả tang
Tiếng còi báo thức vang lên từ rất sớm.
Minh Hiếu
Cả đơn vị tập hợp sau năm phút!
Tiếng hô dõng dạc của đội trưởng khiến ai nấy đều tất bật chỉnh trang quân phục rồi chạy ra sân
Thượng Long
Nhanh lên Khang!
Thượng Long đứng trước cửa phòng giục
Bảo Khang vừa mang giày vừa lẩm bẩm.
Ở phòng bên cạnh, Hào khoác vai Sơn.
Phong Hào
Nhanh lên! đi nè
Thành An
hai ng đợi tui với
Phong Hào
bộ sáng giờ chưa ăn j hả
Thành An
sáng giờ An ngủ quên
Phong Hào
Thoy ráng tập xog r ăn
Thái Sơn
Hiếu mà bt mình trốn thế nào cx phạt
Nhưng vừa tới sân tập, An lại lặng lẽ chuồn ra phía sau nhà bếp.
Pháp Kiều
sau giờ còn ở đây
Kiều nhìn gương mặt tội nghiệp của cậu rồi phì cười.
Kiều lấy từ trong hộc tủ ra một gói bánh quy
Pháp Kiều
Hong thk Hiếu thấy la nữa á
An hí hửng ôm gói bánh, núp sau bức tường, vừa bóc ra đã bỏ ngay một cái vào miệng.
Ăn đến cái thứ hai thì phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp.
Minh Hiếu
// khoanh tay + nhíu mày//
Thành An
Tại ...An đói // lí nhí//
Thành An
dạ? // ôm khư khư gói bánh//
Nhìn vẻ mặt tiếc rẻ của An, Minh Hiếu cố nhịn cười.
Minh Hiếu
Lần đầu thấy có người tiếc bánh hơn tiếc bị phạt.
Kiều cũng từ trong bếp bước ra.
Pháp Kiều
Bánh An là tui đưa đó
Minh Hiếu
Lần này bỏ qua đó nha
Minh Hiếu
Lần sau đói thì báo, đừng tự ý bỏ hàng.
Thành An
Dạ... An bt gòi // cười tươi//
Thấy An cười tươi Hiếu đỏ mặt quay sang chỗ khác
An vừa chạy vừa cười khiến Bảo Khang ở xa la lớn.
Thượng Long
Chưa gì đã quậy // lắc đầu//
Ở một góc sân khác, Quang Anh và Đức Duy nhìn cảnh ấy cũng không nhịn được cười.
Đức Duy huých nhẹ vai Quang Anh.
Đức Duy
nhìn mặt An bj bắt mà cưng dữ
Quang Anh
đúng là ng ĐB của đội trưởng Trần có khác
Minh Hiếu
t còn đúng đây nha Quang Anh
Quang Anh
t nói đúng quá hả
Đức Duy
Nãy An lấy bánh ở đây ngon vậy
Phong Hào
xíu tập xog r ăn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play