Đứng Về Phía Em [Masongill]
Không đội trời chung
Bữa cơm tối nhà họ Vũ luôn khiến người ta ngạt thở
Chiếc bàn ăn dài phủ đầy những món đắt tiền
Nhưng chưa bao giờ có cảm giác của một gia đình
Còn em trai cậu ngồi bên kia
Nhưng nụ cười đó chưa từng dành cho cậu
Mẹ Gill
Con trai mẹ lần này lại đứng nhất khối à?
Mẹ Gill
/gắp thức ăn cho đứa con út/
Mẹ Gill
/ánh mắt đầy tự hào/
Ba Gill
/gật đầu hài lòng/
Ba Gill
Không uổng công đầu tư
Và cũng mong họ đừng đoái hoài gì đến mình
Giọng người cha trầm xuống, không lớn nhưng đủ để khiến không khí như đông cứng lại
Vũ Trường Giang- Gill
/khựng/
Chiếc đũa trong tay anh dừng lại giữa chừng
Không khí lập tức lạnh đi
Mẹ Gill
Mày học kiểu gì vậy?
Mẹ anh tiếp lời, thở dài đầy thất vọng
Mẹ Gill
Em trai mày nhỏ hơn mà cái gì cũng hơn. Còn mày--
Người cha cắt ngang, nhưng không phải để bênh vực
Ba Gill
Nói nhiều cũng vậy
Ba Gill
Nó chưa bao giờ làm chúng ta hài lòng
Một câu nói nhẹ tênh, nhưng đè nặng lên vai Gill
Ánh mắt vô thức lướt qua đứa em trai đang ngồi đối diện- nó cúi đầu ăn, ngoan ngoãn, hoàn hảo đúng như những gì ba mẹ mong muốn
Vũ Trường Giang- Gill
/bật cười khẽ/
Đôi mắt đen chẳng còn chút cảm xúc
Vũ Trường Giang- Gill
Không có gì
Ba Gill
/đập tay xuống bàn/
Ba Gill
Nói chuyện cho đàng hoàng
Ba Gill
Suốt ngày cái thái độ đó
Ba Gill
Mày nghĩ bản thân mình giỏi lắm sao?
Ba Gill
Đứng thứ hai mà làm như đứng nhất
Thứ hạng quyết định giá trị
Ba Gill
Nhìn người ta mà học kia kìa
Ba Gill
Người ta là Nguyễn Xuân Bách
Ba Gill
Vừa giỏi vừa biết cư xử
Vũ Trường Giang- Gill
Con ăn xong rồi
Vì vốn dĩ họ chẳng để tâm
Minh Khôi
/nhìn theo bóng lưng anh hai/
Gill đứng im giữa căn phòng tối
Tai vẫn còn vang lên từng câu nói dưới nhà
"Con nhìn người ta mà học"
Nắm đấm của Gill đập mạnh vào bức tường
Cơn đau truyền từ bàn tay lên tận cánh tay
Nhưng vẫn chẳng bằng cảm giác trong lòng ngực
Vũ Trường Giang- Gill
Khốn nạn thật...
Vết trầy dài do cạnh tường cứa vào cánh tay
Kéo tay áo dài xuống che đi
Gill đi mà không có điểm đến
Máu từ cánh tay thấm từng qua lớp vải
Nhưng cậu chẳng buồn nhìn
Trong đầu chỉ muốn...rời xa khỏi căn nhà đó
Một bàn tay lập tức đưa tới
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt của đối phương
Gill lập tức gạt phăng ra
Kẻ đáng ghét nhất lúc này
Vũ Trường Giang- Gill
Đừng chạm vào tao
Vũ Trường Giang- Gill
Tch/cười nhạt/
Vũ Trường Giang- Gill
Xui thật, đi đâu cũng gặp
Ánh mắt lướt qua gương mặt Gill, rồi dừng lại ở cánh tay được che kín
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...Cậu bị thương?
Vũ Trường Giang- Gill
Liên quan gì đến mày?
Gill bật lại, giọng đầy gắt gỏng
Vũ Trường Giang- Gill
Lo chuyện của mày đi, học bá!
Từ "học bá" được nhấn mạnh đầy mỉa mai
Mason vẫn không phản ứng với lời khiêu khích
Vũ Trường Giang- Gill
/đụng vai hắn+bỏ đi/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
.../nhìn theo/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
/quay người đi đến tiệm thuốc gần đó/
Gill ngồi một mình trên chiếc ghế đá
Tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc
Chỉ muốn tránh khỏi mọi tiếng động
Một cây kẹo được đưa tới trước mặt
Vũ Trường Giang- Gill
/cau mày/
Vũ Trường Giang- Gill
...Gì đây?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Kẹo
Vũ Trường Giang- Gill
Tao biết là kẹo
Vũ Trường Giang- Gill
Ý là đưa tao làm gì?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Đường huyết thấp sẽ khiến tâm trạng tệ
Vũ Trường Giang- Gill
/nhìn cây kẹo/
Vũ Trường Giang- Gill
/nhìn Mason/
Vũ Trường Giang- Gill
Mày nghĩ tao sẽ nhận?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Nhưng vẫn muốn đưa
Vũ Trường Giang- Gill
Phiền
Anh vẫn đưa tay nhận lấy cây kẹo
Nguyễn Xuân Bách-Mason
/mở túi thuốc/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Lại đây
Vũ Trường Giang- Gill
/lập tức lùi lại/
Vũ Trường Giang- Gill
Không cần
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Nếu không xử lý vết thương, nó có thể nặng hơn đấy
Vũ Trường Giang- Gill
Tao tự lo
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Cậu định để vậy đến bao giờ?
Chỉ đặt túi thuốc xuống ghế
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Nếu cậu không muốn tôi giúp thì ít nhất cũng nên tự sơ cứu
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Đừng để bản thân chịu thêm đau vì những chuyện không đáng
Chỉ là một lời nhắc đơn giản
Rồi nhìn cây kẹo trong tay
Vũ Trường Giang- Gill
...Nhanh lên
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Được
Dưới ánh đèn công viên, cả hai ngồi im lặng
Không ai nói thêm câu nào
Người đứng hạng nhất và người đứng hạng hai
Kẻ thù không đội trời chung
Ngồi cạnh nhau mà không phải là hai đầu của một bảng xếp hạng
Tác giả
Truyện này lấy cảm hứng từ cuộc đời tôi nên nó peak lắm đếy
Mày theo dõi tao?
Sân trường vừa vào giờ học đã đông nghịt người
Tiếng cười nói, tiếng bóng rổ đập dưới sân, tiếng loa trường...hòa thành thứ âm thanh quen thuộc của một ngày mới
Cặp sách khoác hờ trên vai
Hắn đi thẳng đến lớp như mọi ngày
Ánh mắt vô thức lướt một vòng
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...
Rồi bình thản đi về chỗ ngồi
Một học sinh nam phía dưới chống cằm
NVP
1: Hôm nay thằng Gill nghỉ hả?
NVP
1: Bình thường sốt gần 40° nó còn lết tới trường
NVP
2: Chắc hôm qua lại đi bar đấy
NVP
1: Có khi đánh nhau ở đâu đó cũng nên
Không tham gia câu chuyện
Nhưng trang sách trước mặt...
Áo đồng phục vẫn chỉnh tề, nhưng cổ tay áo kéo thấp hơn bình thường
Đôi mắt lộ rõ vẻ thiếu ngủ
Cả người toát ra một vibe...đừng có lại gần
Vũ Trường Giang- Gill
Em biết rồi
Vũ Trường Giang- Gill
Cảm ơn thầy
Cho đến khi đi ngang bàn đầu
Vũ Trường Giang- Gill
/cau mày/
Vũ Trường Giang- Gill
/quay mặt bước thẳng/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
.../nhìn theo/
Hành lang tầng ba lộng gió
Tay còn lại thì giấu trong túi áo
Một đám con trai đi ngang, liếc nhìn
NVP
1: Ê, nghe nói tối qua mày lại gây sự à?
Vũ Trường Giang- Gill
Liên quan gì đến tụi mày?
NVP
2: Thì nghe bảo đánh nhau trong hẻm--
Vũ Trường Giang- Gill
Rồi sao?/cắt ngang/
Gill quay đầu, ánh mắt lạnh hẳn
Vũ Trường Giang- Gill
Muốn thử không?
Không khí lập tức chùng xuống
NVP
2: Thôi thôi, tụi này đùa chút--
Vũ Trường Giang- Gill
Biến
Cả đám không ai dám nói thêm gì, lẳng lặng tản ra
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...Tính khí tệ thật
Một giọng nói vang lên từ phía sau
Không cần quay lại cũng biết là ai
Vũ Trường Giang- Gill
Đỡ hơn mày
Vũ Trường Giang- Gill
Ít nhất tao không giả tạo
Hắn dừng bước, tạo một khoảng cách an toàn
Đảm bảo khi Gill nóng lên có thể chạy kịp
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Cậu nghĩ tôi giả tạo?
Vũ Trường Giang- Gill
/bật cười nhạt/
Vũ Trường Giang- Gill
Top 1 hoàn hảo, gia đình êm ấm, có bạn gái xinh đẹp...cái gì cũng có
Anh nghiêng đầu, giọng chậm lại
Vũ Trường Giang- Gill
Không giả tạo thì là gì?
Vũ Trường Giang- Gill
Nhìn cái đ éo gì?
Vũ Trường Giang- Gill
Theo dõi tao à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Tôi chỉ đi ngang
Vũ Trường Giang- Gill
Trường này rộng thế
Vũ Trường Giang- Gill
Lại đi đúng ngay chỗ tao đứng
Ánh mắt hắn dừng trên cổ tay áo của Gill
Lớp băng trắng thấp thoáng lộ ra
Không còn gọn như tối qua
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Cậu nên thay băng
Vũ Trường Giang- Gill
/lập tức kéo tay áo xuống/
Vũ Trường Giang- Gill
Khỏi
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Nếu để lâu sẽ dễ nhiễm trùng
Vũ Trường Giang- Gill
Tao nói khỏi
Vũ Trường Giang- Gill
Đời bố, bố quản, ok?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Được
Vũ Trường Giang- Gill
/khựng/
Vũ Trường Giang- Gill
Đệt cái thằng học bá này...
Anh vốn đã chuẩn bị tinh thần để cãi thêm vài câu
Không ngờ người kia lại dừng
Mắc công soạn thảo văn bản nãy giờ
Gill vừa xuống cầu thang thì nghe tiếng bước chân phía sau
Vũ Trường Giang- Gill
/quay lại/
May là thấy Nguyễn Xuân Bách
Chứ nghe tiếng mà không thấy người nào thì chắc chết
Dù vậy nhưng vẫn không ngăn được những câu chửi còn mắc lại sáng nay
Vũ Trường Giang- Gill
Mày theo làm gì?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Tôi xuống căn tin
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Cùng đường
Đây là cầu thang gần căn tin nhất
Vũ Trường Giang- Gill
Phiền
Từ trong túi áo lấy ra một miếng băng gạc mới
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Thay khi cần
Vũ Trường Giang- Gill
.../nhìn cuộn băng/
Vũ Trường Giang- Gill
/nhìn bóng lưng hắn khuất dần/
Vũ Trường Giang- Gill
/cúi xuống nhặt/
Vũ Trường Giang- Gill
...Lắm chuyện
Miếng băng vẫn được nhét vào túi áo
Chứ điểm đến không phải là thùng rác
Ở đầu cầu thang phía dưới
Mason khẽ quay đầu nhìn lên
Thì mới yên tâm bước tiếp
Có những người giống như con nhím
Về chung một hướng
Tiếng trống tan học vang lên
Cả trường lập tức trở nên náo nhiệt
Học sinh ùa ra hành lang, tiếng cười nói xen lẫn tiếng ghế kéo loảng xoảng
Gill vẫn ngồi nguyên tại chỗ
Một tay chống cằm, tay còn lại xoay bút
Vũ Trường Giang- Gill
Lại gì?
Một cậu con trai kéo ghế ngồi ngược xuống trước mặt anh, chống hai tay lên thành ghế
Rio-Đỗ Việt Tiến
Làm gì mà mặt như đưa đám vậy?
Ngồi cạnh đó là Bùi Trường Linh- người còn lại trong hội ba đứa
Khác với Rio lúc nào cũng tăng động, Linh trầm tính hơn nhiều
Bùi Trường Linh
Còn đau không ?
Bùi Trường Linh
/liếc nhìn cổ tay Gill/
Vũ Trường Giang- Gill
/lập tức kéo tay áo xuống/
Vũ Trường Giang- Gill
Không chết được
Rio-Đỗ Việt Tiến
Đấy. Tao bảo mà. Hỏi thăm nó là nó trả lời như muốn đấm mình
Vũ Trường Giang- Gill
/liếc/
Vũ Trường Giang- Gill
Mày muốn thử?
Rio-Đỗ Việt Tiến
/lập tức giơ hai tay/
Rio-Đỗ Việt Tiến
Xin lỗi đại ca
Ba người quen nhau từ cấp hai
Có lẽ cũng chỉ có Rio và Linh mới đủ kiên nhẫn chịu được cái tính khó ở của Gill
Người ngoài nhìn vào đều nghĩ ba đứa này ngày nào cũng sắp đánh nhau
Đó lại là cách họ nói chuyện
Một người bạn ngồi cạnh huých vai hắn
NVP
Mày nhìn gì nãy giờ vậy?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...Không
NVP
Không mà liếc qua bàn Gill gần mấy chục lần?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
/khựng/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...Có sao?
NVP
Hiếm khi thấy mày để ý ai
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...
Chính hắn cũng không hiểu
Ánh mắt cứ vô thức tìm đến chỗ ngồi của Gill
Xem hôm nay người kia có ngủ gục không
Có gây sự hay đánh nhau không
Đến mức ngay cả bản thân Mason cũng thấy kỳ lạ
Bầu trời vốn trong xanh bỗng tối sầm
Chỉ vài phút, sân trường đã trắng xóa
Rio nhìn ra ngoài mà nhăn mặt
Rio-Đỗ Việt Tiến
Mưa kiểu này sao về?
Bùi Trường Linh
Ba tao bảo kẹt xe, chắc hơn 30 phút nữa
Rio-Đỗ Việt Tiến
/quay sang Gill/
Gill nhìn màn hình điện thoại
Không có lấy một tin nhắn
Vũ Trường Giang- Gill
...Khỏi
Rio-Đỗ Việt Tiến
/nhíu mày/
Rio-Đỗ Việt Tiến
Không gọi người đón?
Vũ Trường Giang- Gill
/nhét điện thoại vào túi/
Vũ Trường Giang- Gill
Ba mẹ bận
Rio-Đỗ Việt Tiến
Bận gì mà không đến đón luôn vậy?
Vũ Trường Giang- Gill
Bận...đón em tao
Họ vẫn như bao người phụ huynh khác
Hình như chưa từng là anh
Rio-Đỗ Việt Tiến
/gãi đầu/
Rio-Đỗ Việt Tiến
Hay đợi ba tao tới rồi chở mày luôn?
Vũ Trường Giang- Gill
Không cần
Vũ Trường Giang- Gill
/đứng dậy/
Vũ Trường Giang- Gill
Tao tự về
Vũ Trường Giang- Gill
Có chết đâu
Nói xong, anh xách cặp đi thẳng ra cửa
Rất nhiều học sinh đứng chen chúc
Ai cũng đang chờ người nhà
Gill đứng ở góc ngoài cùng
Lặng lẽ nhìn màn mưa trắng xóa
Ngón tay khựng lại rất lâu
Vũ Trường Giang- Gill
/tắt màn hình/
Một bóng người đi đến đứng cạnh
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Cậu chưa về?
Giọng nói vang lên bên cạnh
Gill khỏi cần nhìn cũng biết là ai
Vũ Trường Giang- Gill
Mày nữa hả?
Mason cầm ô, nhìn cơn mưa trước mặt
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Đợi người đón à?
Vũ Trường Giang- Gill
/khẽ nhếch môi/
Vũ Trường Giang- Gill
Mày đánh giá cao sự quan trọng của tao trong gia đình quá ha
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...
Mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt
Từng học sinh lần lượt rời đi
Khoảng sân vốn đông dần trở nên vắng
Trước khi lên xe còn ngoái đầu lại
Rio-Đỗ Việt Tiến
Mày chắc là không cần quá giang hả?
Vũ Trường Giang- Gill
Đi đi/xua tay/
Rio-Đỗ Việt Tiến
Có gì gọi tao
Linh cũng rời đi ít phút sau
Bùi Trường Linh
Về tới nhà thì nhớ nhắn
Vũ Trường Giang- Gill
Biết rồi
Vũ Trường Giang- Gill
Hai tụi bây làm như tao là con nít ấy
Một khoảng lặng kéo dài sau đó
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Đi chung không?
Vũ Trường Giang- Gill
/quay sang hắn/
Vũ Trường Giang- Gill
Tao?
Vũ Trường Giang- Gill
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Tôi tiện đường
Vũ Trường Giang- Gill
Kệ mày
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Đỡ bị ướt
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không
Vũ Trường Giang- Gill
Tao không yếu, mày khỏi lo
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Biết
Vũ Trường Giang- Gill
Sao mày phiền quá vậy?
Mưa chẳng những không nhỏ lại mà còn nặng hạt hơn
Vũ Trường Giang- Gill
...Mẹ
Anh nhìn đồng hồ, nếu đứng thêm nữa chắc cũng chẳng ít gì
Vũ Trường Giang- Gill
/kéo tay hắn/
Nguyễn Xuân Bách-Mason
/khựng/
Vũ Trường Giang- Gill
Không phải bảo tiện đường à?
Nguyễn Xuân Bách-Mason
...Ừ
Vũ Trường Giang- Gill
Thế thì đi nhanh
Gill quay người bước đi trước
Miệng vẫn không quên lẩm bẩm
Vũ Trường Giang- Gill
Đúng là lì như cục đá
Vũ Trường Giang- Gill
Phiền
Vũ Trường Giang- Gill
Khùng
Mason nhìn theo bóng lưng người kia
Đến chính hắn cũng không nhận ra
Hai người không ai nói câu nào
Gill cố tình đi sát mép bên ngoài
Nửa vai nhanh chóng bị nước mưa hắt ướt
Không nói, chỉ lặng lẽ nghiêng chiếc ô về phía anh một chút
Gill nhận ra, liền liếc sang
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Gì?
Vũ Trường Giang- Gill
Mày cầm lệch
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không
Vũ Trường Giang- Gill
Mưa tạt hết qua chỗ mày rồi
Nguyễn Xuân Bách-Mason
Không sao
Vũ Trường Giang- Gill
Không sao cái đầu mày
Gill đưa tay đẩy chiếc ô trở lại giữa
Mason vẫn để chiếc ô nghiêng về phía Gill
Còn vai áo của hắn thì dần bị mưa làm ướt
Vũ Trường Giang- Gill
...Lì như cá mập ấy
Trong tiếng mưa rơi không ngớt
Đó là quãng đường đầu tiên...
Hai người cùng đi chung về một hướng
Tác giả
Nếu ai hỏi tại sao lại lì như cá mập...
Tác giả
Thì Gill thích so sánh như thế đấy chứ không có lí do sâu xa gì đâu😇
Download MangaToon APP on App Store and Google Play