Creator X Twixxel//Creatwixxel// Máu
1//1
t/g
các bạn biết bộ truyện này chứ?
t/g
ồ Vâng, mình là t/g của bộ đó
t/g
mình đã bị mất acc và không thể lấy lại được
t/g
mình cũng rất tiếc vì truyện của mình đang dần dần có nhiều người để ý tới và đọc
t/g
mình cũng rất vui khi các bạn khen truyện của mình hay
t/g
mình sẽ làm lại từ đầu!
t/g
và vô vàn những tình huống éo le từ cp chính
t/g
và...có thể sẽ có chửi thề =))
Đêm đã về khuya, không gian trong phòng tự học ở cuối hành lang tầng ba vắng lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường
Kim ngắn vừa vặn chỉ vào số 11
Giữa bốn bề tĩnh mịch, Twixxel vẫn ngồi cặm cụi bên bàn học, bóng đổ dài dưới ánh đèn chữ U đơn độc
Một làn gió đêm từ cửa sổ khẽ lùa vào, mang theo cái lạnh mơn mởn, làm mấy lọn tóc đen nhánh của cậu khẽ lay động
Cậu vẫn dán mắt vào trang giấy, tiếng ngòi bút sột soạt hòa cùng nhịp đêm
Một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên, xé toạc bầu không khí im lìm
Twixxel khựng lại rồi ngẩng đầu nhìn ra phía lối đi
Dựa vào khung cửa là một chàng trai với mái tóc màu đỏ sẫm nổi bật, mái tóc dài ấy được cột lại gọn gàng sau gáy
creator: top1 bảng xếp hạng toàn trường
kẻ thù truyền kiếp của 1 thằng hạng 2 như cậu
Anh đứng đó, khoanh tay, ánh mắt bình thản nhưng chăm chú nhìn cậu
Twixxel đáp ngắn gọn, định cúi xuống viết tiếp
Cậu ngước lên, hơi mỏi mệt
Creator nhìn thẳng vào mắt cậu, buông một câu thản nhiên nhưng đầy ẩn ý
Bàn tay đang cầm bút của Twixxel bất giác khựng lại một nhịp giữa khoảng không
Một thoáng bối rối xẹt qua, cậu hơi mím môi, cúi đầu né tránh ánh nhìn của đối phương rồi lí nhí đáp
t/g
đ/g thông cảm, mình đang cố vắt chất xám
2//2
Tiếng bước chân chậm rãi của Creator phá vỡ sự im lặng, anh không bỏ đi mà tiến về phía bàn học
Twixxel cứng người, những ngón tay siết chặt lấy thân bút theo bản năng phòng thủ
Creator dừng lại ngay bên cạnh, bóng của anh cao lớn đổ sụp xuống, che khuất một phần ánh đèn
Anh hơi cúi người, đôi mắt sắc sảo liếc nhìn vào bộ đề thi thử mà Twixxel đang cày cuốc suốt mấy tiếng qua
Ngón tay của Creator gõ nhẹ lên một giao điểm đồ thị đã được Twixxel đánh dấu mực đỏ vô cùng cẩn thận
Cậu nín thở, chờ đợi một lời mỉa mai hay một tràng lý thuyết từ kẻ luôn đứng đầu
Nhưng Creator không nói gì thêm
Anh chỉ khẽ lắc đầu, chân mày hơi nhướng lên
Một cái lắc đầu đầy ẩn ý, như thể đang âm thầm tuyên án rằng hướng đi này hoàn toàn sai lầm và tốn công vô ích
Biểu cảm thản nhiên đó còn gây sát thương mạnh hơn cả lời chê bai trực tiếp. Nó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự tin vốn đã lung lay của một người hạng hai
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng gió rít khẽ qua khe cửa
Thay vì nổi giận hay gặng hỏi, Twixxel chọn cách dứt khoát nhất
Cậu thẳng tay gấp mạnh cuốn sách lại tạo nên một tiếng -bạch- khô khốc, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt
Cậu đứng dậy, thu dọn bút thước vào hộp rồi lạnh lùng thốt ra hai chữ
Ngắn gọn, dứt khoát và không một động tác thừa
Twixxel không muốn nán lại thêm một giây nào để làm trò cười cho kẻ đứng nhất
Nhưng dường như, đó lại chính là phản ứng mà Creator đang chờ đợi
Ánh mắt anh không chút bất ngờ, khóe môi hơi giãn ra như vừa trút được một mối bận tâm
Twixxel nhanh chóng đeo ba lô lên vai, bước những bước dài đầy dứt khoát ra khỏi phòng tự học
Cậu cố tình đẩy tốc độ chân lên nhanh nhất có thể, gót giày nện xuống sàn hành lang tạo thành những tiếng vang dồn dập
Twixxel muốn bỏ xa Creator, muốn cắt đuôi kẻ đáng ghét phía sau để không phải hít thở chung một bầu không khí ngột ngạt này thêm giây nào nữa
Ngược lại với sự vội vã của người hạng hai, Creator chỉ bước đi với phong thái ung dung tự tại
Tiếng bước chân của anh đều đặn, chậm rãi nhưng khoảng cách giữa hai người dường như không bị kéo giãn ra quá nhiều dưới bóng tối nhập nhoạng của hành lang tầng ba
Tốc độ bước chân của Twixxel chỉ duy trì được cho đến khi cả hai ra tới trạm xe buýt vắng người ngoài cổng trường
Đôi chân mỏi nhừ sau một ngày dài gồng gánh áp lực bắt đầu chậm lại
Nhận ra sự thay đổi ấy, Creator cũng dừng bước
Anh đứng cách cậu vài bước chân, hai tay đút vào túi quần
Đôi mắt đen chăm chú vào bóng lưng có phần cô độc của Twixxel
Giọng nói trầm thấp của anh phá vỡ tiếng động cơ xa xăm của thành phố về đêm
Cậu chậm rãi quay đầu, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự dò xét và cảnh giác
Cậu đang cố đọc vị xem kẻ đứng đầu kia lại đang bày trò gì, hay đây chỉ là một lời ban phát sự quan tâm giả tạo
Sự im lặng kéo dài của Twixxel vô thức kéo căng bầu không khí giữa cả hai, khiến nó trở nên ngột ngạt và nặng nề hơn cả lúc ở trong phòng tự học
Twixxel đáp gọn lỏn, giọng điệu sặc mùi từ chối
Cậu dứt khoát quay đi, ngửa cổ nhìn lên những cành lá đang xào xạc lay động dưới vòm trời đêm đầy gió, cố chấp cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa hai người
Trước lời từ chối phũ phàng của Twixxel, Creator chỉ giữ im lặng
Anh hơi mím môi, nhận ra một sự thật rõ ràng
Rằng người hạng hai không hề có một chút thiện cảm nào với mình
Nhưng điều khiến anh đau đầu là bản thân hoàn toàn không biết lý do vì sao
Do tính cách anh quá lạnh lùng hay là anh đã gây hiểu lầm gì với cậu
Creator thở dài một hơi trong lòng, chậm rãi quay mặt sang hướng khác để tránh làm cậu thêm khó chịu
Anh quyết định tạm thời im lặng, mượn khoảng không gian tĩnh mịch của đêm muộn để lục tìm lại ký ức, cố gắng rà soát xem bản thân đã vô tình làm điều gì khiến Twixxel căm ghét đến vậy
Dưới ánh đèn đường vàng vọt của trạm xe buýt, hai đối thủ đứng quay lưng về hai hướng khác nhau
Một người bận nhìn lá cây xào xạc trong gió
Một người bận chìm vào những suy nghĩ ngổn ngang, để lại một khoảng lặng đầy bí bách giữa đêm hè
Ánh đèn pha sáng rực của chiếc xe buýt cuối cùng trong đêm bất ngờ quét qua trạm chờ, xé toạc bóng tối và cắt ngang dòng suy nghĩ ngổn ngang của Creator
Tiếng động cơ gầm gừ cùng tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường nhựa khô khốc dội vào tai, buộc cả hai phải thoát khỏi khoảng lặng bí bách
Chiếc xe từ từ bánh vào trạm, cánh cửa xếp mở ra với một tiếng xì hơi cơ khí quen thuộc
Chẳng ai bảo ai, cả hai đều hiểu đây là cơ hội duy nhất để về nhà trước khi thành phố chìm hẳn vào giấc ngủ
Twixxel không thèm nhìn sang anh, cậu xốc lại quai ba lô rồi nhanh chân bước lên bậc tam cấp trước
creator bước theo ngay sau đó
anh giữ một khoảng cách vừa đủ để không quá xa cách, nhưng cũng không quá gần để khiến Twixxel phải xù lông đề phòng
Bước vào trong khoang xe vắng vẻ chỉ còn vài ba hành khách, bầu không khí ngột ngạt giữa họ dường như lại được dời từ trạm chờ lên những hàng ghế trống
Twixxel nhanh chóng lướt qua các dãy ghế, chọn cho mình một góc khuất sâu ở phía cuối xe
Cậu ngồi sát cửa sổ, lập tức lôi bộ đề thi và cây bút từ trong ba lô ra, tiếp tục vùi đầu vào đống công thức như một cách để trốn tránh thực tại
Creator không đi theo để làm phiền
Anh dừng lại ở hàng ghế bên kia lối đi, ngang hàng với Twixxel nhưng cách một khoảng ngăn đôi khoang xe
Anh thả người xuống ghế, rồi xoay mặt nhìn ra ngoài cửa kính, ngắm nhìn những ánh đèn đường thành phố lùi dần về phía sau
Không gian bên trong xe buýt chỉ còn tiếng động cơ rầm rì và tiếng lốp xe nghiến trên đường đêm
Dù ngòi bút của Twixxel lại bắt đầu sột soạt trên mặt giấy
Nhưng sự chú ý của cậu vô thức bị phân tán bởi bóng của Creator đang phản chiếu mờ ảo trên tấm kính cửa sổ ngay trước mắt
Hai đối thủ, một người điên cuồng lao vào bài học, một người lặng lẽ đắm chìm trong dòng suy nghĩ
Duy trì một ranh giới vô hình nhưng đầy căng thẳng
3//3
Cắm cúi làm đề được một lúc, những con số và hình khối bắt đầu nhòe đi trước mắt vì mệt mỏi
Theo một phản xạ vô thức, Twixxel ngước đầu lên, ánh mắt dời khỏi trang giấy và hướng về phía hàng ghế bên kia lối đi
Creator đã ngủ từ bao giờ
Anh tựa hẳn đầu vào tấm cửa kính mát lạnh, hai tay ôm chặt chiếc cặp trước ngực
Mấy lọn tóc đỏ sẫm rũ xuống, che nhẹm đi đôi mắt sắc sảo ngày thường vẫn luôn nhìn cậu đầy áp lực
Mỗi khi chiếc xe đi qua một cây cột đèn, ánh sáng vàng vọt từ bên ngoài lại hắt vào trong khoang xe, nhảy múa trên mái tóc nổi bật của anh và làm sáng lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt đang thả lỏng
Khi rũ bỏ vẻ ung dung tự tại của kẻ đứng đầu
Creator lúc này trông hiền lành và bình yên hơn hẳn ngày thường
Hóa ra, rào cản lớn nhất mà cậu luôn muốn vượt qua cũng biết mệt mỏi
Cũng có những khoảnh khắc không phòng bị như một người bình thường, chứ chẳng phải một cỗ máy giải đề bất bại
Twixxel cứ thế nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Creator
Quên bẵng cả bộ đề thi còn dang dở trên đùi
Ánh đèn đường thỉnh thoảng hắt qua cửa kính, đổ những vệt sáng tối lên mái tóc đỏ sẫm đang rũ xuống, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ lẫm
Trong một thoáng bốc đồng, lòng hiếu thắng xen lẫn chút tò mò trỗi dậy
Cậu muốn lưu lại khoảnh khắc hiếm có khó tìm của kẻ đứng đầu kiêu ngạo này
Twixxel nhẹ tay rút chiếc điện thoại trong túi áo ra, tắt vội âm thanh bàn phím rồi giơ lên, căn chỉnh góc độ thật nhanh
Màn hình điện thoại vừa kịp ghi lại gương mặt không chút phòng bị của Creator
ngay lập tức, Twixxel giật mình
cậu quên tắt âm thanh khi chụp
Tim cậu đập thình thịch một nhịp vì sợ bị phát hiện, cậu nhanh chóng cất phắt điện thoại vào sâu trong ba lô
Trong lúc vội vã nhét điện thoại vào ba lô, ngón tay của Twixxel vô tình quờ quạng trúng chiếc bút bi đang đặt hờ trên đùi
Cây bút rơi khỏi ghế, lăn dài trên sàn xe buýt rồi va vào thành ghế sắt, tạo nên một tiếng -cạch- khô khốc và vang dội giữa khoang xe vắng lặng
Tiếng động đột ngột khiến Twixxel giật bắn mình, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực
Ở hàng ghế bên kia , Creator khẽ cựa quậy
Hàng lông mày của anh hơi nhíu lại, những lọn tóc đỏ sẫm khẽ lay động khi anh từ từ dịch chuyển bờ vai, đầu rời khỏi tấm kính cửa sổ
Tiếng động cơ xe rầm rì dường như đang kéo anh ra khỏi giấc ngủ sâu
Anh hớp một ngụm khí lạnh, mí mắt rung nhẹ như thể sắp mở ra ngay lập tức
Twixxel hoảng hồn, cậu không kịp cúi xuống nhặt bút mà lập tức dán chặt mắt vào trang sách
Hai tay giữ chặt mép vở, cố gắng ép hơi thở của mình trở nên đều đặn như thể cậu đã tập trung làm bài suốt cả một tiếng qua và hoàn toàn vô tội trong vụ việc vừa rồi
Creator chậm rãi mở mắt, hàng mi dài khẽ chớp để thích nghi với ánh sáng nhập nhoạng trong xe
Anh cúi đầu, ánh mắt nhanh chóng va phải cây bút bi đang nằm lăn lóc ngay dưới chân mình
Không nói một lời, Creator hơi cúi người nhặt cây bút lên
Anh rướn người qua khoảng trống của lối đi, chìa cây bút về phía người hạng hai
Twixxel lúc này chỉ biết cứng đờ người nhận lại vật chứng
Sắc mặt cậu xám xịt, biểu cảm méo mó như đưa đám vì vừa nhột vừa sợ bị lộ tẩy hành vi lén lút chụp ảnh lúc nãy
Thế nhưng, Creator dường như chẳng mảy may để ý đến biểu cảm kỳ lạ đó của cậu
Sau khi trả bút, anh thu tay về, lười biếng tựa lưng lại vào thành ghế
Anh nhắm mắt lại, nhưng lần này lồng ngực phập phồng đều đặn cho thấy anh không còn ngủ nữa
Anh chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, giữ một sự tỉnh táo thầm lặng trong khoang xe buýt đêm muộn
Để mặc cho Twixxel ngồi bên kia lối đi ôm một nỗi bồn chồn, tim đập thình thịch không thôi
Chiếc xe buýt cuối cùng cũng phanh kịch lại trước trạm dừng gần kí túc xá
Tiếng loa cơ khí báo tên trạm vang lên, cắt đứt khoảng không gian ngột ngạt trong khoang xe
Twixxel nhanh chóng đứng dậy xốc lại ba lô, gần như là người đầu tiên bước xuống xe
Creator lững thững bước theo ngay phía sau, bóng anh cao lớn đổ dài dưới ánh đèn đường
Đêm đã về khuya, con đường dẫn về dãy ký túc xá vắng ngắt, chỉ có tiếng gió luồn qua những tán cây và tiếng bước chân của hai người nện đều trên mặt đường bêtông
Suốt quãng đường đi, Twixxel không tài nào tập trung nổi vào việc bước đi
Cậu cứ đi được vài bước lại vô thức liếc mắt nhìn sang Creator, cố gắng bắt trọn từng biểu cảm trên gương mặt anh
Cậu đang ra sức dò xét, đầu óc căng như dây đàn để đoán xem liệu lúc ở trên xe buýt, tên hạng nhất này có phát hiện ra hành động lén lút chụp ảnh hay việc cậu nhìn chằm chằm anh ta hay không
Trái ngược với sự bồn chồn của Twixxel, Creator vẫn duy trì vẻ mặt dửng dưng vô lo vô nghĩ
Anh đút hai tay vào túi quần, đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng về phía trước, bước đi ung dung như thể chuyến xe buýt vừa rồi chẳng có bất kỳ chuyện gì xảy ra
Sự thản nhiên đến đáng ghét của anh càng làm người hạng hai như Twixxel thêm phần đứng ngồi không yên
Không thể chịu đựng thêm sự im lặng bứt rứt này, Twixxel hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể để dò hỏi
twixxel
Lúc nãy ngủ ngon không
Bước chân của Creator hơi khựng lại một nhịp giữa khoảng không
Anh không quay đầu, cũng không trả lời ngay
Sự im lặng kéo dài hai giây trước khi anh chậm rãi xoay mặt sang, đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng vào mắt cậu, buông lại một câu hỏi ngược đầy thản nhiên
creator
Câu hỏi này có bắt buộc phải trả lời không
Câu trả lời sặc mùi né tránh và có phần trêu ngươi của anh khiến khóe mắt Twixxel vô thức giật giật
Lòng kiêu hãnh của cậu như bị giẫm trúng một cái
Câu hỏi của anh ta chẳng khác nào một lời thách thức, vừa không thừa nhận cũng chẳng thèm phủ nhận, đẩy toàn bộ sự lúng túng và nghi ngờ ngược lại phía cậu, khiến cậu chỉ biết cạn lời
Download MangaToon APP on App Store and Google Play