[WenHan/Văn Hàm] Đừng Khóc Nữa...Anh Xin Lỗi...
Chap 1
T/g_Tina
Lại là Tina đayyy
_________________________
Kỳ Hàm ngồi trên sofa, nhìn đồng hồ đã gần mười giờ tối.
Cửa nhà cuối cùng cũng mở.
Bác Văn bước vào, trên người vẫn còn vương hơi lạnh của đêm.
Anh cởi áo khoác, đặt sang một bên rồi đi thẳng vào trong.
Tả Kỳ Hàm_em
Anh ăn gì chưa?
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng em có thấy anh ăn đâu.
Dương Bác Văn_anh
Em muốn gì?
Tả Kỳ Hàm_em
Không... em chỉ hỏi thôi.
Dương Bác Văn_anh
Hỏi xong chưa?
Tả Kỳ Hàm_em
Dạo này anh lạ lắm.
Dương Bác Văn_anh
Anh vẫn vậy.
Tả Kỳ Hàm_em
Anh có chuyện gì thì nói với em được không?
Dương Bác Văn_anh
Không có chuyện gì.
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy tại sao anh cứ tránh em?
Ánh mắt anh bình tĩnh đến mức khiến Kỳ Hàm càng khó chịu.
Dương Bác Văn_anh
Anh mệt.
Tả Kỳ Hàm_em
Mệt đến mức không muốn nói chuyện với em luôn sao?
Tả Kỳ Hàm_em
Tối nay... anh có thể ngủ cùng em không?
Dương Bác Văn_anh
Anh muốn ngủ một mình.
Tả Kỳ Hàm_em
Anh đang chán em à?
Bác Văn không trả lời ngay.
Chỉ một thoáng im lặng ấy cũng đủ khiến trái tim Kỳ Hàm chìm xuống.
Dương Bác Văn_anh
Em nghĩ nhiều rồi.
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy anh nói em nghe đi.
Dương Bác Văn_anh
Đừng làm phiền anh nữa.
Một lúc sau, em khẽ gật đầu.
Kỳ Hàm quay người đi lên tầng.
Đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Bác Văn mới khẽ nhắm mắt.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không bước lên tìm em.
Dương Bác Văn_anh
...Xin lỗi.
Chap 2
Sáng hôm sau, Kỳ Hàm tỉnh dậy từ rất sớm.
Trên bàn chỉ còn một mảnh giấy.
“Anh có việc. Không cần đợi.”
Kỳ Hàm nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu.
Trước đây, Bác Văn dù bận đến đâu cũng sẽ nói với em một câu.
Em cầm điện thoại lên, nhắn cho anh.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Anh đi đâu vậy?
Một lúc sau, tin nhắn mới được trả lời.
Dương Bác Văn_anh
💬 Có việc.
Dương Bác Văn_anh
💬 Công việc.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Tối nay anh có về không?
Lần này, Bác Văn không trả lời ngay.
Gần một tiếng sau, điện thoại mới rung lên.
Dương Bác Văn_anh
💬 Không biết.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Vậy em có cần đợi anh không?
Lần này, Bác Văn trả lời rất nhanh.
Dương Bác Văn_anh
💬 Đã nói không cần đợi rồi.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Em biết rồi.
Bác Văn nhìn tin nhắn trên màn hình.
Nguyên ngồi bên cạnh liếc qua.
Trương Quế Nguyên_hắn
Mày làm vậy có quá đáng không?
Trương Quế Nguyên_hắn
Nó chỉ hỏi mày đi đâu.
Dương Bác Văn_anh
Tao biết.
Trương Quế Nguyên_hắn
Vậy tại sao mày cứ đẩy nó ra?
Một lúc sau, điện thoại anh lại rung lên.
Lần này là tin nhắn của Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Tối nay em có thể đến chỗ anh không?
Bác Văn nhìn màn hình rất lâu.
Ngón tay anh dừng trên bàn phím.
Dương Bác Văn_anh
💬 Không cần.
Em ngồi một mình trên sofa.
Một lúc sau, em lại nhắn:
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Anh có còn muốn em ở bên anh không?
Nhưng cuối cùng, anh chỉ trả lời:
Dương Bác Văn_anh
💬 Anh đang bận.
Lần này, em không nhắn lại nữa.
Còn Bác Văn đặt điện thoại xuống.
Trương Quế Nguyên_hắn
Mày biết nó sẽ đau mà.
Dương Bác Văn_anh
Tao biết.
Trương Quế Nguyên_hắn
Vậy sao còn làm?
Một lúc sau, anh khẽ nói:
Dương Bác Văn_anh
Vì chỉ cần em ấy còn ở bên tao... tao sẽ không thể làm được.
Chap 3
Ba ngày liên tiếp, Bác Văn đều không về nhà.
Kỳ Hàm vẫn nhắn cho anh mỗi tối.
Tả Kỳ Hàm_em
💬 Tối nay anh có về không?
Nhưng câu trả lời lần nào cũng giống nhau.
Dương Bác Văn_anh
💬 Không biết.
Đến ngày thứ tư, Bác Văn cuối cùng cũng trở về
Tả Kỳ Hàm_em
Mấy ngày nay anh đi đâu vậy?
Dương Bác Văn_anh
Có việc.
Tả Kỳ Hàm_em
Việc gì mà bận đến mức không thể nói với em?
Tả Kỳ Hàm_em
Bác Văn, em là người yêu của anh mà.
Bàn tay Bác Văn khẽ siết lại.
Dương Bác Văn_anh
Anh biết.
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy tại sao em lại có cảm giác mình là người cuối cùng biết mọi chuyện về anh?
Dương Bác Văn_anh
Vì em không cần biết.
Tả Kỳ Hàm_em
Anh có người khác rồi đúng không?
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu không có, anh phủ nhận đi.
Rất lâu sau, anh mới đáp:
Tả Kỳ Hàm_em
...Anh yêu người đó sao?
Tả Kỳ Hàm_em
Em là gì của anh?
Dương Bác Văn_anh
Kỳ Hàm, chúng ta chia tay đi.
Tả Kỳ Hàm_em
Anh thật sự muốn vậy?
Em quay người đi lên tầng.
Đến khi cánh cửa phòng đóng lại, Bác Văn mới cúi đầu.
Rõ ràng là chính anh muốn em rời đi.
Rõ ràng là chính anh đã nói những lời khiến em đau.
Vậy tại sao khi thật sự nhìn thấy Kỳ Hàm quay lưng, anh lại cảm thấy khó thở đến vậy?
Rất lâu sau, anh khẽ nói:
Dương Bác Văn_anh
...Xin lỗi.
Trên tầng, Kỳ Hàm ngồi bên mép giường.
Em nhìn chiếc nhẫn Bác Văn từng tự tay đeo cho mình rất lâu.
Dương Bác Văn_anh
Đeo vào rồi thì không được tháo ra.
Nụ cười nhanh chóng trở nên chua chát.
Tả Kỳ Hàm_em
Người muốn tháo ra... không phải em.
Em tháo chiếc nhẫn xuống, đặt lên bàn.
Còn dưới phòng khách, Bác Văn vẫn đứng một mình.
Anh không hề biết rằng...
Chiếc nhẫn anh từng tự tay đeo cho Kỳ Hàm đã không còn ở trên tay em nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play