Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Allwemmbu ] " Kẻ Lạc Giữa Vạn Chiều Không Gian .."

[G.T]..

Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Xin chào..
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Lần đầu làm về loại truyện như thế này .
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Nếu có sai sót hoặc lỗi chính tả xin thông cảm.
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Cảnh báo ..! _Chuyện có yếu tố không phù hợp cho trẻ em dưới 16 tuổi _Có một số từ ngữ không phù hợp với một số người _Có H và những ai nghiêm túc hoặc thiếu suy nghĩ cho trường hợp này thì vui lòng bỏ qua , nếu làm bạn khó chịu thì tôi sẽ không chịu trách nhiệm _Câu chuyện có yếu tố hoang đường , không cân nhắc làm theo _Nếu cảm thấy truyện kinhtom thì vui lòng rời khỏi đây , để tránh gây ra những xích mích không đáng có _Và truyện này rất " OOC " _Truyện không dành cho những người quá nghiêm túc , hoặc những người kì thị LGBT hay có những ship couple không thích or ghét _Nên cân nhắc trước khi đọc truyện chat của mình.. _ Tôi đã cảnh báo rồi và sẽ không chịu bất kì hành vi nào trong đây.
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Nếu có thắc mắc gì thì cứ cmt .
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
Các con vợ muốn ngược hay ngọt đây?
Wien..<[t/g]>
Wien..<[t/g]>
muốn H hay chay..?
WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU
WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU
Spam cho đủ thôi
WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBUWEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU WEMMBU

Chapter 1

//Abc// : hành động cảm xúc. " Abc " : nói nhỏ , thì thầm Abc~ : Ren , dẹo .. *Abc* : suy nghĩ Abc... : nhỏ dần Ab- : ngắt ngang , hoặc sikibidi gì đó 📲 : call 💬 : message
Wemmbu
Wemmbu
Hức..con xin lỗi..
WARNING!! Có tục !!!
Dad Wem
Dad Wem
Mày chỉ biết xin lỗi?
Dad Wem
Dad Wem
// tát cậu //
Wemmbu
Wemmbu
A..- // khoé miệng rỉ máu //
mom Wem..
mom Wem..
Anh à lau đi , đụng vào thứ tạp chủng đó làm gì // lau tay //
Dad Wem
Dad Wem
Hừ // cùng mẹ Wem bỏ đi //
Wemmbu
Wemmbu
... // nằm co ro //
Wemmbu
Wemmbu
*Mình ...mình mệt quá ..mình muốn ngủ ..*
Wemmbu
Wemmbu
*mọi chuyện sẽ kết thúc ..*
Em nằm co ro trên nền đất cứng và lạnh lẽo , cơ thể đầy vết thương cũ mới chồng chất lên nhau , quần áo rách và dính đầy bụi bẩn
Hơi thở yếu ớt , từng nhịp run rẩy khiến thân thể khẽ co lại trong im lặng , im lặng đến mức khung cảnh cũng trở nên nặng nề..
Wemmbu
Wemmbu
*mình ..không còn sức nữa.. không lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc tại đây sao..*
.......
Wemmbu
Wemmbu
// mở mắt //
Wemmbu
Wemmbu
đây là đâu ..? // em khó hiểu nhìn xung quanh //
Xung quanh em không có gì cả Chỉ có một làn sương mờ trải dài vô tận, bao phủ mọi hướng đến mức không thể phân biệt đâu là phía trước, phía sau hay mặt đất dưới chân. Nó không mang một màu sắc cụ thể nào, không đen, không xám, cũng chẳng trắng. Màu sắc của nó thay đổi theo từng khoảnh khắc, mơ hồ đến mức mắt thường không thể gọi tên
Không khí nơi đây tĩnh lặng đến lạ thường. Trong làn sương thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ của thiên nhiên, như mùi cỏ non, lá cây và đất ẩm sau cơn mưa. Hương thơm ấy không rõ ràng, chỉ lặng lẽ vương trong không khí, khiến nơi này vừa xa lạ vừa mang đến một cảm giác bình yên khó hiểu.
Wemmbu
Wemmbu
đây là đâu..? // run nhẹ //
Một âm thanh máy móc vang lên giữa màn sương tĩnh lặng..
Rè... rè...
Âm thanh ấy trầm thấp và khàn, như phát ra từ một thiết bị cũ kỹ đã hoạt động quá lâu. Dù bị bao phủ bởi những tiếng nhiễu rè rè, nó vẫn vang lên rõ ràng, từng âm tiết nặng nề và chậm rãi, khiến người nghe không thể nhầm lẫn được nguồn âm thanh đang hiện diện đâu đó trong khoảng không vô tận..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Chào thí chủ..
Wemmbu
Wemmbu
Cậu là ai.. // mở to mắt //
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Tôi là hệ thống 070..
Wemmbu
Wemmbu
Nhưng tại sao..-
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Cậu là người thích hợp
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
để xuyên không cứu rỗi các nam chính
Wemmbu
Wemmbu
Nhưng làm thế thì tôi nhận lại được gì cơ chứ
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Cậu sẽ được..10 tỷ và không gặp lại cặp ba mẹ của cậu nữa..
Wemmbu
Wemmbu
Thật sao..-?
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Thật..
Wemmbu
Wemmbu
Vậy được..tôi..chấp nhận
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Được
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó..
Mọi thứ dần mất đi hình dạng vốn có. Những đường thẳng cong vặn như bị kéo giãn, khoảng cách giữa các vật thể trở nên bất ổn, lúc gần đến mức chạm vào nhau, lúc lại xa như thể bị đẩy về một nơi nào đó vô tận. Cảnh vật chập chờn, nhòe đi rồi lại hiện rõ, như một hình ảnh bị nhiễu bởi một thứ gì đó vô hình.
Không khí trở nên nặng nề. Âm thanh xung quanh bị kéo dài, méo mó và vang vọng một cách bất thường. Mọi thứ dường như đang bị xoắn lại quanh một điểm vô hình, không gian rung lên từng nhịp, cho đến khi cả thế giới trước mắt bắt đầu tan biến thành những mảng hình ảnh méo mó.Rồi trong khoảnh khắc ấy, cảm giác về phương hướng, trọng lực và cả thực tại đều biến mất.
[ Xuyên không bắt đầu..45%....75%..95%...100% ]
[ Xuyên không hoàn tất ]
Căn phòng hiện ra trong một sắc màu lạnh lẽo, nhợt nhạt và thiếu đi hơi ấm của sự sống. Ánh sáng yếu ớt phủ lên mọi thứ một vẻ cô độc đến khó tả, khiến căn phòng dù không hề bừa bộn vẫn mang cảm giác trống rỗng..
Mọi vật đều được sắp xếp ngay ngắn đến mức gần như hoàn hảo. Không có thứ gì nằm sai vị trí, không có dấu hiệu của sự hỗn loạn hay bất cẩn. Từng món đồ đều đứng yên ở nơi vốn thuộc về nó, im lặng và ngăn nắp như thể đã được sắp đặt từ rất lâu...
Chính sự hoàn hảo ấy lại khiến căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn. Không có gì dư thừa, cũng chẳng có gì thật sự mang lại cảm giác thân thuộc. Mọi thứ đều sạch sẽ, trật tự và yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh ấy giống như một khoảng trống không có ai thuộc về.
Wemmbu
Wemmbu
Ughw...aw..- // ôm đầu hơi choáng //
Cơ thể em khe khẽ lảo đảo ngay khi đặt chân xuống nơi xa lạ. Mọi thứ trước mắt vẫn còn quay cuồng, cảnh vật chập chờn và méo mó như thể chưa hoàn toàn trở về đúng vị trí của nó..
em đưa tay lên giữ lấy đầu, cố gắng lấy lại thăng bằng nhưng đôi chân vẫn run rẩy, không thể đứng vững. Hơi thở trở nên gấp gáp, đầu óc nặng trĩu và trống rỗng. Những âm thanh xung quanh vang lên xa xôi, lúc rõ lúc mờ, khiến người ấy càng khó phân biệt đâu là thực tại..
Phải mất một lúc lâu, cảm giác choáng váng mới dần dịu xuống. Nhưng ngay cả khi đã có thể đứng vững, ánh mắt em vẫn còn ngơ ngác, như thể đã thật sự rời khỏi thế giới ban đầu..
Wemmbu
Wemmbu
*đầu mình choáng quá*
Wemmbu
Wemmbu
// nhíu mày nhẹ //
Wemmbu
Wemmbu
"Căn phòng này.."
Wemmbu
Wemmbu
" ngăn nắp quá mức .."
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Kí chủ..
Wemmbu
Wemmbu
Là cậu sao ..?
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
ừm..bây giờ cậu sẽ được cấp kí ức của nguyên chủ..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Nó có lẽ hơi đau đầu một chút ..
Wemmbu
Wemmbu
Ưm.. không sao tôi chịu được mà..// lắc nhẹ đầu cho bớt choáng váng //
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Cậu chắc không nhìn cậu có vẻ không được ổn cho lắm ..
End..

Chapter 2

//Abc// : hành động cảm xúc. " Abc " : nói nhỏ , thì thầm Abc~ : Ren , dẹo .. *Abc* : suy nghĩ Abc... : nhỏ dần Ab- : ngắt ngang , hoặc sikibidi gì đó 📲 : call 💬 : message
Wemmbu
Wemmbu
ưm .. không sao đâu ..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Haiz..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Tôi nghĩ cậu nên nghĩ ngơi một chút , theo tôi thấy thì cậu không ổn tí nào đâu .
Wemmbu
Wemmbu
..
Wemmbu
Wemmbu
ừm..// nằm xuống nhắm nhẹ mắt lại đầy mệt mỏi //
Một lúc lâu sau..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Cậu cảm thấy như thế nào rồi?
Wemmbu
Wemmbu
Khá ổn..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
ừm..vậy tôi làm nhé?
Wemmbu
Wemmbu
ừ ..
Nhưng ngay khi vừa thả lỏng, một cơn choáng nhẹ bất chợt ập đến. Ban đầu chỉ là cảm giác đầu óc hơi nặng nề, như có thứ gì đó đang cố len vào trong tâm trí. Em khẽ nhíu mày, đưa tay lên thái dương, cố gắng phớt lờ cảm giác ấy.
Rồi mọi thứ đột ngột thay đổi.Một lượng ký ức xa lạ bất ngờ tràn vào tâm trí, dồn dập đến mức không kịp phòng bị. Những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc và những mảnh ký ức không thuộc về em liên tục xuất hiện, chồng chéo lên nhau.
Cơn choáng nhẹ nhanh chóng biến thành cảm giác quay cuồng dữ dội. Mọi thứ trước mắt bắt đầu nhòe đi, không gian như xoay chuyển không ngừng. Em phải cố gắng giữ lấy thứ gì đó bên cạnh để không mất thăng bằng, trong khi tâm trí bị kéo chìm vào một dòng ký ức xa lạ.
Càng cố chống lại, những ký ức ấy càng trở nên rõ ràng hơn.Cho đến khi em nhận ra, thứ đang tràn vào tâm trí mình không phải là những hình ảnh vô nghĩa. Đó là ký ức của nguyên chủ..
Wemmbu
Wemmbu
ức ..* đau chet mất ..*
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Này cậu ổn không..? // đỡ em //
Wemmbu
Wemmbu
Ouch-...// nhíu mày //
Sau một lúc ngồi yên, em cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại. Cơn choáng váng đã dịu đi rất nhiều, những ký ức hỗn loạn trong đầu cũng không còn liên tục chồng chéo lên nhau như trước. em chậm rãi nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại từng mảnh ký ức xa lạ và tiếp nhận chúng một cách từ từ...
Dù đầu óc vẫn còn nặng nề và đôi lúc xuất hiện cảm giác khó chịu, em đã có thể suy nghĩ rõ ràng hơn. Những ký ức của nguyên chủ dần trở nên quen thuộc, không còn khiến tâm trí quay cuồng như lúc ban đầu.
em khẽ thở ra, ngồi im thêm một lúc để hoàn toàn ổn định lại tinh thần. Ít nhất, cơn đau đầu đã qua. Và những ký ức xa lạ kia... cũng không còn hoàn toàn xa lạ nữa.
Wemmbu
Wemmbu
Haiz .. // nhắm nghiền mắt lại với cơn mệt mõi ..//
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
được rồi ..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Ngày mai cậu phải bắt đầu đi học đấy ..
Wemmbu
Wemmbu
ừm ..
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
Lớp 11a2..nhớ kĩ nhé ..
Wemmbu
Wemmbu
// gật gật //
Hệ thống [ 070 ]
Hệ thống [ 070 ]
// cười nhẹ xoa đầu em rồi biến mất //
Wemmbu
Wemmbu
" Không biết ngày mai sẽ có gì đến với mình đây .." // khẽ lẩm bẩm //
Em khẽ lẩm bẩm vài câu, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm trong căn phòng yên tĩnh. Những lời nói dần trở nên đứt quãng, không còn rõ ràng như lúc đầu..
Cơ thể đã quá mệt mỏi sau tất cả những gì xảy ra. Mi mắt nặng trĩu, đầu óc dần trở nên mơ hồ. Em cố gắng chống lại cơn buồn ngủ thêm một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không thể tiếp tục.
Tiếng lẩm bẩm nhỏ dần rồi im bặt. Chẳng bao lâu sau, em đã thiếp đi trong sự mệt mỏi, chìm vào một giấc ngủ sâu..
Sáng hôm sau ..
5:40 phút ..
Em ngồi yên bên bàn, trước mặt là một chiếc bánh mì sandwich cùng một ly sữa. Ánh sáng dịu nhẹ phủ xuống mặt bàn, tạo nên một khung cảnh bình yên và đơn giản..
Em chậm rãi cầm chiếc sandwich lên, từng miếng nhỏ được ăn trong sự im lặng. Thỉnh thoảng, em uống một ngụm sữa, để vị mát dịu xua đi cảm giác khô khan trong miệng..
Bữa sáng không có gì đặc biệt, nhưng sau tất cả những chuyện đã xảy ra, sự bình yên giản dị ấy lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu một cách kỳ lạ..
Wemmbu
Wemmbu
* cảm giác này..mình đã mong nó từ rất lâu rồi ..* // mái tóc em khẽ rũ xuống che hờ khuôn mặt không rõ cảm xúc //
Sau khi ăn sáng xong, đồng hồ đã chỉ 5 giờ 50 phút.Em đứng dậy, thu dọn bát đĩa và dọn dẹp lại bàn ăn. Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, em bước lên lầu để chuẩn bị đồ đi học.
Căn phòng nhanh chóng trở nên bận rộn hơn. Em thay quần áo, kiểm tra lại sách vở và sắp xếp những vật dụng cần thiết vào cặp. Dù vẫn còn hơi mệt sau những chuyện xảy ra trước đó, em vẫn cố gắng chuẩn bị thật nhanh để kịp đến trường..
...
Sau một quãng đường, em cuối cùng cũng đến trường. Đứng trước cửa lớp, em dừng lại trong giây lát, khẽ hít một hơi rồi đưa tay mở cửa..
Bên trong lớp học vốn đang tràn ngập tiếng cười cợt và những cuộc trò chuyện ồn ào. Thế nhưng ngay khi em bước vào, tất cả những âm thanh đó bỗng nhiên im bặt..
Tiếng cười đang vang lên chợt tắt. Những cuộc trò chuyện cũng dừng lại giữa chừng. Cả lớp chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Từng ánh mắt lần lượt hướng về phía em , khiến bầu không khí vốn náo nhiệt trở nên nặng nề chỉ trong vài giây..
Wemmbu
Wemmbu
... // cảm thấy hơi căng thẳng //
Giữa không gian im lặng đến mức có thể nghe rõ từng chuyển động nhỏ, một giọng nói bất chợt vang lên.
Giọng nói ấy trầm thấp, rõ ràng và dễ nghe, mang theo một chút lười biếng cùng vẻ cợt nhả khó giấu. Sự im lặng trong lớp như bị phá vỡ chỉ bởi vài câu nói đơn giản, nhưng giọng điệu của người kia lại khiến chúng trở nên đặc biệt nổi bật.
Eggchan
Eggchan
Ồ... cuối cùng cũng chịu xuất hiện à?
Giọng nói ấy vang lên giữa căn phòng, nhẹ nhàng nhưng đầy ý trêu chọc, khiến bầu không khí im lặng ban nãy lập tức thay đổi..
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play